MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Đường Thập Giá --- Lm Trần Thanh Sơn
Thứ Hai, Ngày 15 tháng 4-2019
ĐưỜng thẬp giá


Lm Trần Thanh Sơn

Hôm nay, Chúa Nhật lễ Lá, khởi đầu cho tuần Thánh, tuần lễ quan trọng nhất trong cả năm Phụng vụ của Kitô giáo, tôi muốn được cùng quý OBACE suy niệm về con đường thập giá.

1. Con đường thập giá của Đức Kitô:Khi nói đến con đường thập giá, trong trí chúng ta thường xuất hiện khuôn mặt của những tên lý hình lạnh lùng, hung dữ, vói những đòn roi, và những vết đinh. Tuy nhiên, không chỉ là những nỗi đau trên thân xác, tâm hồn Đức Giêsu còn phải gánh chịu một nỗi đau khác, đau đớn hơn, chua chát hơn, đủ làm nên những giọt máu đổ ra trộn lẫn với mô hôi của Ngài.


Trước hết là nỗi đau khi bị người thân yêu nhất phản bội. Chúng ta biết trong ba năm trời rao giảng, Đức Giêsu đã qui tụ quanh mình được một nhóm nhỏ 12 người. Nhóm người này có thể nói được là những người thân tín nhất của Đức Giêsu. Ngài đã dành nhiều thời gian để gặp gỡ riêng tư, để giải thích, hướng dẫn và dạy dỗ các ông nhiều điều. Và trong nhóm đó, có hai môn đệ Ngài tin tưởng nhất: một là Phêrô, hai là Giuđa. Với Phêrô, Đức Giêsu đã tin tưởng ông, nên đặt ông làm thủ lãnh của các tông đồ; còn với Giuđa, Đức Giêsu đã tin tưởng đến nỗi đã giao cho ông cả “khúc ruột” của Ngài, khi trao cho ông nhiệm vụ quản lý.


Thế nhưng, sự thể thật trớ trêu. Khi được giao giữ túi tiền, Giuđã liền đem cả Thầy mình mà bán đi với cái giá thật rẻ mạt chỉ với giá “ba mươi đồng bạc”. Còn Phêrô cũng chả hơn gì, là thủ lãnh của cả nhóm, vậy mà khi Thầy mình bị bắt, chỉ trong một đêm, “trước khi gà gáy”, ông đã lớn tiếng thề thốt, và chối chẳng có quan hệ, cũng chẳng phải là đồng hương với Thầy mình. Cho dù, người đối diện với ông chỉ là một người đầy tớ gái, chẳng có chút thế giá nào trong xã hội lúc bấy giờ. Đức Giêsu đã bị chính những “đệ tử ruột” của mình phản bội.


Kế đó là nỗi đau khổ bởi cô đơn. Sau bữa tiệc, nhìn thấy trước gánh nặng của con đường thập giá, Đức Giêsu nói với các tông đồ: “Linh hồn Thầy buồn sầu đến nỗi chết được, các con hãy ở lại đây và thức với Thầy”. Thế nhưng, có lẽ vì mỏi mệt, vì những chén rượu các ông vừa uống trong bữa ăn, và có lẽ cũng vì các ông không thể hiểu và thông cảm với những nỗi đau khổ đang dằn vặt trong tâm hồn của Đức Giêsu, nên các ông ngủ cả, không một ai thức cùng Đức Giêsu. Đức Giêsu đang phải trải qua một nỗi đau khổ, cô đơn không biết chia sẻ với ai, còn Chúa Cha thì lại im lặng.


1. Đúng là một nỗi dằn vặt, cô đơn đến cùng cực.

Dưới gánh nặng cùng cực đó của con đường thập giá, đã có lúc Đức Giêsu kêu lên với Chúa Cha “Lạy Cha, nếu được, xin cho Con khỏi chén này!”. Nhưng rồi trong tình yêu và niềm tin, Ngài liền thưa tiếp với Chúa Cha “Nhưng đừng như ý Con muốn, một theo ý Cha muốn”. Và không chỉ là một lần, sau lần cầu nguyện thứ hai, Đức Giêsu lại kêu lên: “Lạy Cha, nếu chén này không thể qua đi được mà Con phải uống, thì xin theo ý Cha”. Và không chỉ có thế, ngay cả khi đã bị đóng đinh trên thập giá, thì những tên cướp bị đóng đinh với Đức Giêsu, tức là những kẻ mạt hạng cuối cùng trong xã hội cũng lớn tiếng nhục mạ Ngài. Thật, chẳng còn nỗi đau khổ nào, hay sự oan ức, sự sỉ nhục nào mà Đức Giêsu đã không phải gánh chịu đúng như lời ngôn sứ Isaia đã báo trước: “Tôi đã đưa lưng cho kẻ đánh tôi, đã đưa má cho kẻ giật râu, tôi đã không che giấu mặt mũi tránh những lời nhạo cười và những người phỉ nhổ tôi”. Đức Giêsu quả thật đã “huỷ bỏ chính mình,… đã tự hạ mình, vâng lời cho đến chết và chết trên thập giá”.


Thế nhưng, cho dù con đường thập giá có khủng khiếp và nặng nề đến đâu đi chăng nữa, thì với lòng tin tưởng và nhất là nhờ sức mạnh tình yêu của Ngài đối với Chúa Cha và đối với toàn thể nhân loại, cuối cùng, Đức Giêsu cũng đã đi trọn con đường thập giá cho đến tận đỉnh đồi Canvê. Chính vì thế “Thiên Chúa đã tôn vinh Người, và ban cho Người một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu, để khi nghe tên Giêsu, mọi loài trên trời dưới đất và trong địa ngục phải quỳ gối xuống và mọi miệng lưỡi phải tuyên xưng Đức Giêsu Kitô là Chúa”.


Như thế, thập giá trên đỉnh đồi Canvê trước đây là một biểu tượng của ô nhục, biểu tượng của tội lỗi, thì giờ đây, nhờ Đức Giêsu, đã trở nên cây Thánh Giá, biểu tượng cho sức mạnh và lòng thương xót của Thiên Chúa. Nhờ Thánh giá, chúng ta được giao hoà với Thiên Chúa. Tin mừng thuật lại khi Đức Giêsu trút hơi thở, thì “màn đền thờ xé ra làm đôi từ trên xuống dưới”. Màn đền thờ đã xé ra, giao ước cũ chấm dứt, để bắt đầu một giao ước mới, giao ước được ký kết không phải bởi máu chiên bò, nhưng bằng chính Máu của Đức Giêsu, Máu của chính Con Thiên Chúa.


Đức Giêsu đã đi trọn con đường thập giá, và đã phục sinh vinh hiển để đem lại ơn cứu độ cho mỗi người chúng ta. Do đó, để nhận được ơn cứu độ của Ngài, mỗi người chúng ta chắc chắn cũng phải đi trọn con đường thập giá của mình.


2. Con đường thập giá của chúng ta:

Bước đi theo Đức Giêsu trên con đường thập giá hôm nay, cho dù chúng ta không bị đòn vọt, tù tội, không có mão gai, không bị đóng đinh vào tay chân, không bị lưỡi đòng đâm thâu, nhưng cũng không kém phần khốc liệt. Đi con đường thập giá của Đức Giêsu, chúng ta vẫn phải đối diện với nỗi đau đớn của sự phản bội, vu khống, bội bạc của những người đang cùng sống với chúng ta. Thậm chí, có khi sự vô ơn, bội bạc đó còn đến bởi những người thân yêu nhất của chúng ta như: anh chị em, con cái, hoặc đến từ những người bạn từ thuở còn thơ.


Mặt khác, nếu để ý, chúng ta sẽ thấy, nền luân lý của thế giới hôm nay đang bị rối loạn. Tôi nói là “rối loạn”, bởi lẽ người ta dễ dàng “khóc”, và lớn tiếng kêu gọi “chia sẻ” khi thấy những nạn nhân của sóng thần, thiên tai, nhưng lại cho phép và cổ võ việc giết những con người vô tội, vô phương chống cự, đó là những thai nhi còn nằm trong bụng mẹ, hay những người già yếu, bệnh tật, với những tên gọi thật đẹp như “kế hoạch hoá gia đình”, “chết êm dịu”. Chẳng lẽ, mạng sống của những người này lại “rẻ”, hơn mạng sống của những người kia!!! Do đó, một khi dám đi ngược lại những trào lưu thực dụng của xã hội hôm nay, để đấu tranh dành quyền cho sự sống, cho công bình, lẽ phải, là lúc chúng ta đang đi con đường thập giá của Đức Giêsu.

Khôn ngoan trần thế còn dạy chúng ta “phụ người hơn để người phụ mình”. Còn đường thập giá của Đức Giêsu thì lại mời gọi chúng ta yêu thương, cầu nguyện và tha thứ cho kẻ thù, kẻ làm hại chúng ta thà “người phụ mình, hơn là mình phụ người”. Con đường thập giá mà chúng ta phải đi mỗi ngày, còn là cuộc đấu tranh để có những quyết định chẳng phải là dễ dàng, trong từng biến cố lớn nhỏ của cuộc sống khi phải đối diện với những đòi hỏi của công bình, bác ái, chẳng hạn như việc: đút lót, tham nhũng, hay đơn giản hơn, việc “quay” bài của các em học sinh.


Và bởi vì đi ngược với suy nghĩ, với cách sống của con người hôm nay, nên lắm lúc người kitô hữu chúng ta cảm thấy mình như cô đơn, như đang đứng bên lề của xã hội. Nhưng cho dù vậy, chúng ta cũng không được phép nản lòng, thối chí, bởi vì chúng ta không vác thập giá một mình, chúng ta có Đức Giêsu, người Thầy, và là Chúa của chúng ta cùng vác với chúng ta. Và nếu chúng ta dám đi trọn con đường thập giá với Ngài, thì chắc chắn, cuối cùng chúng ta cũng sẽ được cùng Ngài hưởng trọn niềm vui của cuộc Phục Sinh vinh hiển. Amen.

 

 

 

Lm Trần Thanh Sơn

 

 

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài khác
Cn 3982: Thiên Thần Tại Linh Địa Akita (1) (1/11/2018)
Cn 3922: Cuộc Hiện Ra Của Đức Bà Thành Công (our Lady Of Good Success) #2 (7/25/2017)
Cn 3921: Đức Bà Thành Công (our Lady Of Good Success) (7/21/2017)
Câu Chuyệ̣n 6: Nhờ Ơn Đức Mẹ Mà Hết Què (3/29/2017)
Câu Chuyệ̣n 1: Hãy Tin Tưởng Mẹ Maria (3/28/2017)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768