http://nguoitinhuu.com/sachtruyen/PadrePio/header.jpg

Chương VI

PHÁN QUYT

 

IV

Trong những lời tiên đoán, Cha Piô thường rất thận trọng. Ngài biết nhiều hơn những ǵ ngài tiết lộ, và ngài tự kiềm chế khi nghĩ rằng không khôn ngoan để nói điều đó ra. Tuy nhiên, một thời gian ngắn sau khi sự chế tài được băi bỏ, các báo chí bắt đầu đăng tải những chi tiết và thêm thắt những điều ngài tiên đoán về chiến tranh, về những ngày tăm tối, và những xáo trộn khác đi kèm với tai ương sẽ xảy đến cho nhân loại. Nhiều người tin như vậy v́ khả năng tiên tri nổi tiếng của Cha Piô.

Cha bề trên triệu tập một cuộc họp với một số linh mục trong tu viện, và ngài nói với họ: "V́ những khó khăn mà trước đây chúng ta đă gặp, tôi kết luận là chúng ta phải ngăn chặn những tin tức cẩu thả của báo chí về các lời tiên đoán của Cha Piô."

Một linh mục lên tiếng, "Có một số điều rất đúng."

Cha Rafaele gật đầu. "Nhiệm vụ của chúng ta là ngăn chặn sự quảng bá, không đánh giá các sự kiện."

Có người hỏi, "Cha Piô không được dự cuộc họp này sao?"

"Không," Cha Rafaele ngắt lời, và ngài mau mắn đổi giọng. "Cha ấy đă đau khổ nhiều."

"Nhưng ngài có thể cho chúng ta biết câu chuyện nào là đúng."

"Không đâu," một linh mục lắc đầu. "Ngài không muốn đề cập đến những điều ấy đâu. Cha Piô rất..."

"Lẩn tránh?" có người lên tiếng hỏi.

"Gần giống như vậy."

Cha bề trên dùng đầu bút ch́ gơ xuống bàn. "Xin vui ḷng trở về vấn đề."

Một linh mục mập mạp lên tiếng, "Cha có nghe về Cha Piô và vua nước Anh không?"

Cha Rafaele thở dài. "Bộ vua nước Anh có liên can đến công việc của chúng ta ở đây hay sao?"

"Như vậy cha không biết ǵ về Cha Piô và vua nước Anh?"

"Không."

"Tôi không muốn mất th́ giờ nếu mọi người đă biết về chuyện ấy."

Cha Rafaele nóng ḷng, tay mân mê sợi giây thừng thắt lưng. "Không ai biết ǵ cả. Xin cha vui ḷng nói nhanh đi."

Vị linh mục mập mạp cho biết vào một chiều tối tháng Giêng, Bs. William Sanguinetti và hai giáo dân đang ở trong pḥng Cha Piô.

Bỗng dưng Cha Piô nói: "Chúng ta hăy quỳ cầu nguyện cho một linh hồn sắp sửa ra trước toà Thiên Chúa." Khi họ cầu nguyện xong, Cha Piô hỏi họ có biết là cầu nguyện cho ai không.

Mọi người đồng thanh, "Không."

Ngài nói, "Đó là vua nước Anh."

Bs. Sanguinetti lên tiếng, "Nhưng mới sáng nay tôi đọc báo thấy ngài bị cúm nhẹ, bệnh chưa nặng."

Cha Piô trả lời, "Sẽ đúng như lời tôi nói."

Vị linh mục ngừng kể, liếc mắt nh́n Cha Rafaele. Ngài kết luận, "Và vào ngày 30 tháng Giêng, vua nước Anh từ trần."

Mọi người gật gù.

Một linh mục mặt vuông lên tiếng, "Cha có nghe về ông Savino Greco, phải không?"

Cha Rafaele ngước lên, tay cầm cây bút ch́ định gơ xuống bàn th́ vị linh mục đă nói tiếp.

"Ông Savino Greco ở Cernignola có vợ và năm con sống trong hai căn pḥng nghèo nàn. Ông là một nông dân làm thuê. Gần đây ông rất thích chủ nghĩa Mác-xít và là một đảng viên Cộng Sản tích cực. Ông cấm cả vợ ông không được rửa tội cho con. Tuy nhiên, bà đă lén rửa tội cho chúng. Ngày kia ông Savino đau nặng và đi khám bác sĩ. Họ cho ông biết một tin kinh khủng. Ông có bướu độc trên năo và một cái bướu khác ở phía sau mắt phải. Không có hy vọng ǵ chữa khỏi.

"Sau đó ông Savino đến bệnh viện ở Bari và tại đây, các bác sĩ cũng cả quyết về bệnh t́nh của ông. Sự lo sợ đă đưa ông trở về với Thiên Chúa, lần đầu tiên kể từ khi c̣n nhỏ.

"Ông được đưa sang bệnh viện ở Milan và các bác sĩ cho biết phải cắt bỏ mắt bên phải, và việc giải phẫu thật khó khăn và kết quả rất mơ hồ.

"Một đêm kia ông nằm mơ thấy Cha Piô, và ngài chạm đến đầu ông, và nói: 'Lần này con sẽ được chữa lành.' Sáng hôm sau ông cảm thấy khoẻ mạnh hơn và các bác sĩ cũng kinh ngạc; tuy nhiên họ vẫn nghĩ là ông cần phải giải phẫu. Nhưng ông Savino quá bối rối đến độ bỏ trốn khỏi bệnh viện.

"Ông trốn trong nhà người bà con ở Milan mà vợ ông cũng đang ở đó, nhưng sau một vài ngày cơn đau lại bắt đầu và buốt đến nỗi ông phải trở lại bệnh viện bất kể nỗi lo sợ bị giải phẫu. Các bác sĩ, v́ tức giận ông nên lúc đầu họ không muốn chữa trị, nhưng sau đó, v́ lương tâm nghề nghiệp họ đă quyết định giải phẫu. Tuy nhiên, trước khi giải phẫu họ làm cuộc tái khám.

"Sau cuộc tái khám, các bác sĩ thực sự bàng hoàng v́ họ không t́m thấy vết tích ǵ của bất cứ cái bướu nào! Trong khi đó ông Savino lại càng kinh ngạc hơn nữa, không bởi những ǵ bác sĩ cho ông biết, nhưng v́ trong khi họ khám nghiệm, ông ngửi thấy một mùi thơm ngạt ngào của các hoa tím, hoa hồng, và hoa huệ tây, và ông biết mùi thơm ấy nói lên sự hiện diện, hữu h́nh hay vô h́nh, của Cha Piô.

"Trước khi ông rời bệnh viện, ông hỏi các bác sĩ xem ông nợ họ bao nhiêu tiền. Một bác sĩ cho biết: 'Không tốn đồng nào cả, v́ chúng tôi chẳng làm ǵ để chữa ông khỏi bệnh'!"

Sự im lặng bao phủ cả căn pḥng, và ngay cả cha bề trên cũng mải mê nghe chuyện. Măi một lát sau, ngài mới lên tiếng.

"Không ai trong chúng ta nghi ngờ về khả năng của Cha Piô, nhưng chúng ta có một bổn phận khác--phải kiểm soát những tin tức để kết quả của nó không làm tổn thương đến công chúng cũng như Cha Piô. Các cha có hiểu tôi muốn nói ǵ không?"

Mọi người nghiêm trọng gật đầu.

"Tôi tin là chúng ta phải ra một thông báo chính thức nhân danh Cha Piô, xác định rằng ngài không tuyên bố những điều như báo chí đồn đăi, và nhiều lời tiên đoán gán cho ngài th́ vô căn cứ."

Một linh mục găi đầu, nhăn mặt, "Nếu thông báo này nhân danh Cha Piô, th́ ngài cũng có quyền có tiếng nói chứ?"

Cha Rafaele liếc nh́n vị linh mục. Không hiểu tại sao, sáng hôm nay họ có nhiều điều lo lắng. Ngài nói với các linh mục hiện diện, "Hăy yên trí là tôi sẽ... báo cho Cha Piô biết về quyết định của chúng ta."