MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Mẹ Dạy Cám Ơn Rước Lễ
Thứ Ba, Ngày 31 tháng 5-2022
MẸ DẠY CÁM ƠN RƯỚC LỄ

                               

Khi Chúa Giêsu đã chu toàn sứ vụ cứu chuộc nơi trần thế bằng cái chết trên thập giá, Ngài đã về trời, nhưng Ngài không bỏ rơi hay để mặc Hội Thánh là chúng ta, sống chơ vơ cô độc nơi trần thế, tình thương và sự khôn ngoan thượng trí vô biên của Ngài đã khiến Ngài nghĩ ra cách lập một dấu tích bí nhiệm, quen gọi là Bí Tích Thánh Thể.  

Bí Tích này được Ngài thiết lập trong bữa Tiệc Ly:

26 “Đức Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ ra, trao cho môn đệ và nói: “Anh em cầm lấy mà ăn, đây là mình Thầy.” 27 Rồi Người cầm lấy chén, dâng lời tạ ơn, trao cho môn đệ và nói : “Tất cả anh em hãy uống chén này, 28 vì đây là máu Thầy, máu Giao Ước, đổ ra cho muôn người được tha tội. (Mt 26.26-28). “Anh em hãy làm việc này mà tưởng nhớ đến Thầy.” (Lc 22.19)

Từ đó về sau, khi các môn đệ tuân theo lời truyền của Chúa (Lc 22.19) mà lặp lại “dấu tích nhiệm mầu” đó, thì:

-tế lễ hy sinh của Chúa Giêsu trên thập giá lại tái hiện trong Thánh lễ bàn thờ,

-ơn cứu chuộc lại tiếp tục được ban xuống cho nhân loại.

Trong cuộc tế lễ thân mình Chúa Giêsu trên thập giá nói trên, chúng ta chú ý đến một khía cạnh đặc biệt:

Đó là Tế lễ hy sinh của Chúa Giêsu trên thập giá cũng trở nên Lương thực thần thiêng nuôi sống những kẻ thuộc về Ngài (Mc 14.22-24 và ss ; Ga 6.51-57), đồng thời nhờ đó, Ngài có thể ở trong tâm hồn họ với cả thần tính và nhân tính của Ngài – như các nhà thần học thường nói – nghĩa là với con người thật của Ngài, nay đang ngự bên hữu Chúa Cha trong vinh quang trên trời, họ, họ cũng được ở trong Ngài (x. Ga 14.20). 

Đã trở nên Thần Lương Kỳ Diệu nuôi sống linh hồn, thì khi chúng ta Rước lấy Ngài vào trong mình chúng ta, nó lại là phương thế để những người yêu nhau được ở trong nhau: Ta được “ở lại” trong Chúa và Chúa “ở lại” trong ta, duy trì mối thâm tình tri âm tri kỷ gắn kết muôn đời:

 "Ai ăn thịt và uống máu Tôi, thì ở lại trong Tôi, và Tôi ở lại trong người ấy" (Ga 6.56) [1]

Chúa Giêsu đã được trời cao đặt tên là Emmanuen, Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta, đó không chỉ là một tên để gọi, mà là một số phận, một vận mệnh, một chức vụ : ngự trong lòng ta, đồng hành với ta trên mọi nẻo đường trần thế không luôn luôn trải thảm êm ái…Ngài ở với ta để an ủi, khích lệ ta trong những lúc buồn nản, thất bại; bảo vệ, bênh vực ta trước những địch thù muốn hãm hại ta ; thêm sức cho ta để chống trả các chước cám dỗ của ma quỉ, các quyến rũ của thế gian, các lôi kéo của xác thịt ; soi sáng cho ta biết con đường nào mà đi… không bị sa xuống hầm hố  hiểm nguy.

Thiên Chúa muốn làm bạn tri âm tri kỷ với loài người. Ngài không muốn dựng nên họ chỉ là những thọ tạo tôn thờ Ngài từ xa xa ("Kính nhi viễn chi"). Rời bỏ cõi trời cao thẳm, Ngài xuống ở với họ, họ ở với Ngài, làm bầu bạn với họ, để Ngài kể truyện của Thiên Chúa cho họ nghe (x. Ga 1.18), để chia sẻ những bí mật của Thiên Chúa cho họ biết, cũng như nghe những nỗi niềm tâm sự của họ. Chính Chúa Giêsu đã cho biết như thế, ai còn dám chối cãi:

“Anh em là bạn hữu của Thầy… Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ, vì tôi tớ không biết việc chủ mình làm. Thầy đã gọi anh em là bạn hữu, vì mọi điều Thầy đã nghe nơi Cha Thầy, Thầy đã tỏ cho anh em biết” (Ga 15.14-15).

Đức Mẹ ở Medjugorje cũng khuyến khích :

Hãy mở lòng ra và dành thời gian cho Thiên Chúa, để Người sẽ thành bạn hữu của các con. Khi tình bằng hữu thực sự với Thiên Chúa được thực hiện, thì không có giông bão nào có thể phá hủy được.” (Sứ Điệp 25-6-1997)

Trên Thiên Quốc hạnh phúc không bao giờ vơi, niềm vui không bao giờ tắt, sự sống không bao giờ tàn, mọi sự đều viên mãn..., vậy mà Ngôi Hai Thiên Chúa chấp nhận từ bỏ vinh quang và quyền lực cõi trời cao xuống dưới đất thấp này... để đi tìm những mảnh đời nhỏ bé khốn cùng mà yêu thương, mà Ở LẠI trong từng trái tim rách nát, thương đau..., để mà kiếm tìm chút tình bầu bạn của loài người !

"Con gẫm suy sao Chúa yêu con làm chi ? Kìa trên Thiên quốc cõi phúc vinh quang nào thiếu đâu, mà đến đây chung cùng chia sẻ kiếp người ?" [2]

-- Chưa vừa lòng với việc xuống thế làm người và ở cùng chúng ta, Đức Giêsu còn kéo cả Chúa Cha xuống ở với loài người, mà lại vào lập cư trong mình họ nữa :

“Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy (Chúng Ta) sẽ đến và đặt chỗ ở nơi người ấy” (Ga 14.23).

Tin Mừng Gioan đã cho ta biết sự “ở cùng” tuyệt vời ấy, đến nỗi có một văn sĩ đã dám nói:

“Loài người đã thuần hóa được cả Thiên Chúa!” (domesticated God).

Đức Giêsu nói rằng : Chúa Cha và Ngài sẽ đến đặt chỗ ở nơi họ, trong nơi chốn và thời gian hiện tại họ đang sinh sống. “Đặt chỗ ở”, cụm từ ấy muốn nói lên tính cách lâu dài của việc ở, tức là các Đấng muốn xây dựng một “Lâu Đài Tình Ái” [3] thiêng liêng, bền vững, kiên cố…để nơi đó như trong một tổ ấm Tình Yêu Thiên Chúa được bừng cháy nồng nàn hòa nhập với tình yêu nhỏ bé của tâm hồn họ.

Cha F.M.Braun nói thêm : “Vậy đây quả quyết về Thiên Chúa Ba Ngôi hiện diện mới mẻ và đặc biệt trong tâm hồn các môn đệ của Chúa Kitô, khác hẳn với sự hiện diện chung chung của Thiên Chúa nơi mọi loài, mọi vật.

“Điều đáng để ý là sự hiện diện thông hiệp độc đáo ấy, lại không được coi như là một đặc ân, đặc quyền của riêng một nhóm nhỏ ưu tuyển, đạo đức, thánh thiện nào, nhưng như là một kết quả bình thường mà bất cứ người tín hữu nào giữ các lệnh truyền của Chúa Kitô đều có thể đạt tới".

Cha Lagrange tiếp lời : “Không đòi học thức, văn hóa, chẳng bắt phải có năng khiếu chiêm niệm, ngay cả chẳng buộc một lối tu luyện khổ chế đặc biệt nào”...

Điều kiện vỏn vẹn chỉ có thế này: tình mến Chúa Giêsu chân thành, được chứng thực bởi việc thi hành các lời Ngài truyền dạy, với lòng đại độ và tận tụy..., làm cơ sở cho sự thông hiệp:

"Ai có và giữ các lệnh truyền của Thầy người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy…Thầy sẽ yêu mến người ấy và sẽ tỏ mình ra cho người ấy.” (Ga 14.21)

Nay ta phải sửa đổi ý nghĩ trước kia, vì nghe Tin Mừng Gioan bảo rằng : Thiên Chúa không chỉ ở trong nhà thờ (Ga 4.21), mà đến đặt chỗ ở ngay trong thân mình người tín hữu cách đơn sơ thân tình vậy thôi. Người đến vì yêu thương ta, với hai tay đầy ơn phúc để chia sẻ cho ta, để giúp đỡ ta, phù trợ ta, bênh vực ta… Phần ta, muốn đến với Chúa, chỉ cần có tình yêu, chẳng cần mặc áo đến nhà thờ mới có Chúa. Ta đến với Chúa đang ở trong mình ta như đến nhà cha mẹ, vui vẻ, thoải mái, ở đó ta sinh hoạt, ta yêu mến, ta cầu xin, ta trình bày cho Chúa những thành công hay thất bại của ta, chuyện vãn tâm sự với Chúa, có gì nói nấy, chia vui sẻ buồn với Chúa…

~~~~///~~~~

Nhưng, có mấy ai hiểu được nỗi lòng của Chúa, vì họ còn mải mê lo thế sự, nên không bận tâm tìm hiểu sâu xa mối tương giao giữa Chúa và họ, nên không hiểu được ý nghĩa sâu xa của hình Bánh Trắng đơn sơ. Lâu dần rồi thành thói quen chỉ còn là chuyện Rước Lễ, chẳng có gì lạ, đi lễ thì lên rước lễ, người ta lên thì mình cũng lên…, và nhiều khi còn Rước Lễ cực trọng ấy cách vô tâm vô tình, tâm hồn họ sau đó vẫn trống rỗng và nguội lạnh như trước!

Đang khi Chúa Giêsu khao khát ở lại làm bạn với con người:

"Ai ăn thịt và uống máu Tôi, thì ở lại trong Tôi, và Tôi ở lại trong người ấy".

Được Chúa ở lại với mình, trong mình và mình ở lại trong Chúa, lại còn được cả Chúa Cha và Chúa Giêsu đến lập chỗ ở trong thân mình, đó là cả một ơn huệ vĩ đại khôn sánh, các Thiên thần trên trời có lẽ cũng phải ghen tị…Chẳng nói ngoa đâu!

Đây ta hãy nghe Đức Kitô tuyên bố:

"Chẳng bao lâu nữa, thế gian sẽ không còn thấy Thầy. Phần anh em, anh em sẽ được thấy Thầy, vì Thầy sống và anh em cũng sẽ được sống. Ngày đó, anh em sẽ biết rằng:

Thầy ở trong Cha Thầy,

anh em ở trong Thầy,

 và Thầy ở trong anh em." (Ga 14.19-20).

Chiếu theo lời Chúa nói đó, thì cách riêng khi chúng ta rước lễ, là rước lấy Đức Giêsu-Kitô, lúc ấy đang ở trong Chúa Cha, và khi Ngài ở trong Chúa Cha thì Ngài cũng ở trong chúng ta nữa… Như thế, Thiên Chúa với chúng ta tất cả thành một,

Đức Kitô ở trong Chúa Cha

chúng ta ở trong Đức Kitô,

Đức Kitô ở trong chúng ta,

và cùng với Ngài chúng ta ở trong Thiên Chúa…

Không ngờ sự kết hiệp nên một với Chúa nói trên lại thắm thiết, mặn nồng và keo sơn quá đỗi! Đến nỗi như tình nghĩa phu thê !

Trong Cựu Ước, cách riêng qua ngôn sứ Hôsê, Thiên Chúa tỏ ra yêu thương Hiền thê Israen da diết và ghen tuông đến cuồng nộ khi họ lang chạ thờ tà thần ngoại giáo… Vậy mà vẫn có một điều Thiên Chúa thời Cựu Ước chưa làm được, đó là việc kết hiệp “nên một xương một thịt”, vì lúc đó Thiên Chúa còn ở trong cõi thiêng liêng siêu việt vĩnh hằng (x. 1Tm 6.16) chưa mặc xác làm người để có xương có thịt mà kết hiệp nên một với ta !

Nhưng Đức Giêsu đã đến, đã làm người có xương có thịt nên đã làm được, nhờ Bí tích Thánh Thể : chẳng phải lúc chúng ta lên rước Mình Máu thánh Ngài, Ngài ngự vào trong ta, ở trong ta, ta ở trong Ngài, Chúa với ta cả hai bây giờ kết hiệp gắn bó với nhau đến nỗi chỉ còn là “một xương một thịt” đó sao ? Thánh Phaolô đã cho biết về điều đó như sau :

“Sách Thánh có lời chép rằng : Chính vì thế, người đàn ông sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai sẽ thành một xương một thịt. Mầu nhiệm này thật là cao cả. Tôi muốn nói về (sự kết hiệp của) Đức Ki-tô và Hội Thánh” (là chúng ta)  (Ep 5.31-32)

Ở đời, khi vợ chồng yêu nhau da diết, thắm thiết, họ cứ muốn hòa tan vào nhau để họ không còn là hai nữa mà là một. Chúa Giêsu đã thực hiện được việc đó: Ngài đã làm cho mình trở thành Bánh, thành Rượu cho ta “nuốt” Ngài vào trong ta và ta ở trong Ngài (Ga 6.56), để từ đó Ngài với ta không còn là hai mà là một.

Đây không phải là chuyện mơ mộng hão huyền hay tình cảm lãng mạn, lấy chuyện vợ chồng trần tục mà gán cho các Đấng thiêng liêng siêu phàm đâu nhé!

Ngược lại mới đúng, xin để ý nghe cho kỹ :

Từ thuở đời đời, Thiên Chúa Cha đã tiền định cho Chúa Giêsu làm “Phu quân” của “Hiền thê” (là Hội Thánh chúng ta) (x. Ep 5.21tt). Và chiếu theo mẫu gương thiên thai tiền định ấy, mà Thiên Chúa đã tạo dựng người nam và người nữ làm vợ chồng kết hợp với nhau thành “một xương một thịt”, để cho loài người qua kinh nghiệm của mình, có thể thấy và cảm nhận được tình yêu nồng nàn của Chúa đối với Hội Thánh (là chúng ta), và của Hội Thánh đối với Chúa.

Như vậy, tình yêu vợ chồng trần thế không phải là kiểu mẫu cho ta hiểu tình yêu của Thiên Chúa đối với loài người, mà trái lại! Nó chỉ là bản sao của Tình Yêu thần thánh thiên thai ấy! Bởi vậy mới có lời dạy rằng:*

"Người làm chồng, hãy yêu thương vợ, như Đức Ki-tô yêu thương Hội Thánh !” (Ngài làm gương trước cho họ noi theo).

Nếu chúng ta, lúc Rước Lễ, mà cảm nghiệm được sự kết hiệp nên một với Chúa đến mức “trở thành một xương một thịt”, và cảm nghiệm được tình yêu nồng cháy của Chúa, là Đấng Phu Quân thần linh, như của người chồng đối với vợ yêu dấu, khi ấy chúng ta mới đạt đến tuyệt đỉnh của Phép Thánh Thể.

Tất cả những suy gẫm trên đây, chỉ có mục đích giúp ta biết nhìn việc Rước lễ bằng đôi mắt của trái tim, để cảm nghiệm được Tình Yêu siêu vời của Chúa Giêsu, mà vô cùng biết ơn cảm tạ…

Nhưng đáng buồn là chúng ta đã vô tâm, lạnh nhạt, thờ ơ biết bao… đến nỗi Chúa Giêsu phải than thở :

“Niềm vui thích lớn lao của Ta là được kết hợp với các linh hồn. Khi họ Rước Lễ, Ta đến trong tâm hồn họ. Đôi bàn tay Ta mang đầy những ân sủng mà Ta muốn ban cho họ, nhưng họ không để ý tới Ta. Ôi, buồn biết mấy! vì thấy những linh hồn không nhận biết Tình Yêu của Ta. Họ đối xử với Ta như một vật vô hồn […]  Ta rất đau lòng khi các linh hồn nhận Bí Tích yêu thương này như một thói quen, hầu như họ không nhận thức được của ăn này, cho nên họ không có niềm tin hay tình yêu đối với Ta trong trái tim họ, Ta bước vào những tâm hồn đó với tất cả sự miễn cưỡng. Thà rằng họ đừng Rước Lễ thì hơn. […] Thật đau đớn cho Ta, rất ít linh hồn biết kết hợp với Ta trong lúc đón rước Ta. Ta chờ đợi họ nhưng họ rất lãnh đạm và thờ ơ với Ta. Ta muốn ban nhiều ơn cho họ nhưng họ không muốn nhận lãnh…”

(Trích “Nhật ký Lòng Thương xót Chúa…” của Thánh Nữ Faustina, số 1385 và v.v…)

Đức Mẹ Medjugorje hằng nhắc nhở cho ta hồng ân trọng đại này để hâm nóng tấm lòng ơ hờ nguội lạnh của ta:

“Thánh Lễ là trung tâm đời sống thiêng liêng. Đó là hồng ân cao quí nhất mà Thiên Chúa ban cho nhân loại. Các con phải dọn mình dự lễ cho sốt sắng và sau khi rước lễ, phải cám ơn Chúa cách xứng đáng.”

“Khi đi dự Thánh Lễ, con đường từ nhà các con đến nhà thờ phải là thời gian chuẩn bị dự Thánh Lễ. Các con cũng sẽ rước Lễ với trái tim mở rộng và tinh sạch, trái tim thì thanh sạch, cõi lòng thì rộng mở. (Sau Thánh Lễ) đừng rời nhà thờ nếu trước đó các con chưa cảm tạ đội ơn Chúa cách xứng đáng…” (Sứ điệp tháng 10-1984).

Thế mà thực tế chúng ta lại thấy gì?

Thấy phần đông các tín hữu thường có thói quen là sau khi rước Chúa vào lòng, vừa xong lễ liền ra về ngay, không ở lại tạ ơn Chúa hay ít ra ở lại bầu bạn với Chúa, như Chúa đã khứng ở lại trong ta và bầu bạn với ta :

“Ai ăn thịt và uống máu Tôi, thì ở lại trong Tôi, và Tôi ở lại trong người ấy.” (Ga 6.56).

Còn thấy có một số tín hữu khác nhởn nhơ hoặc trò chuyện, cười đùa với nhau, coi như không biết gì đến mầu nhiệm họ đang mang trong mình. Khó chấp nhận được một người có đức tin lại có thái độ ơ thờ đến thế trước sự hiện diện của Chúa Giêsu trong mình họ, ơ thờ đến mức gần như một sự phạm thánh..., khiến họ đánh mất những giây phút hồng ân đặc biệt.

Một số khác lại đi đọc kinh này kinh khác, hoặc đến trước ảnh tượng Đức Mẹ, hay thánh nọ thánh kia mà cầu xin… Sao khờ dại đến nỗi có vua ngự đến, lại bỏ vua mà chạy đến với tên đầy tớ !

Hỏi họ tại sao làm thế ? Họ đáp : Cầu xin Đức Mẹ và các thánh thì thấy gần gũi, cụ thể hơn, còn Chúa thì thiêng liêng và cao xa quá !

Tình cảm đã làm người ta lầm to ! Đức Mẹ và các thánh mới thiêng liêng và ở xa ta, bởi vì Đức Mẹ và các thánh đã qua đời, hiện nay đang ở trên trời, các Đấng nghe ta cầu xin, cầu bầu cho ta, nhưng không ngự vào lòng ta. Còn Chúa Giêsu Thánh Thể thì khác, khi ta rước Mình Máu Ngài là đón tiếp chính mình Ngài với cả thần tính và nhân tính, đã rời bỏ cõi trời xuống ẩn thân trong hình bánh, để ngự vào trong ta. Cụ thể và gần gũi đến thế là cùng !

Có người viện cớ rằng: sở dĩ họ ra về sau rước lễ là vì ở lại với Chúa mà chẳng biết nói gì với Chúa.

Không biết nói gì ư? Chỉ hiện diện là đủ. Cứ đến với Chúa bằng chính mình, với tất cả những gì mình có. Nếu chúng ta không có gì, thì cứ đến với cái trống không đó…

***

Sau khi Rước Chúa, ra về liền, không ở lại tạ ơn Chúa hay ít ra ở lại hầu chuyện với Chúa. Thái độ ấy chẳng lịch sự chút nào ! Cứ thử nghĩ mà xem : trong giao tiếp xã hội, nếu có một người bạn đến thăm, ta có bỏ mặc người bạn ngồi chơ vơ một mình, còn ta đi làm việc khác, như đi xem Truyền hình, viết sách, hay đi chơi không ? Trước cách cư xử bất nhã đó, thử hỏi có ai còn thèm đến thăm ta nữa !

Chuyện chúng ta không dám làm với người đời, thế mà ta vẫn làm cho Chúa chúng ta đấy, mà không thấy ân hận gì cả! Vô tâm, vô cảm đến chừng ấy, không còn biết lấy lời nào mà tả cho vừa!

Cho nên nhiều lần, Chúa than thở với những tâm hồn bạn hữu tri kỷ của Chúa rằng : trong Phép Thánh Thể, là Bí tích tình yêu, Chúa đau đớn vì bị người ta – nhất là chính con cái và bạn hữu Chúa – khinh mạn dể duôi !

Ngày xưa khi các nước bên Âu châu còn toàn tòng đạo, nghĩa là mọi người trong nước đều có đạo Công giáo, người ta rất mực tôn kính Phép Mình Thánh, cho nên khi linh mục đem Mình Thánh Chúa cho kẻ liệt, là đi công khai ngoài đường phố; và lúc ngài mang Mình Thánh Chúa đi ngoài đường như thế, luôn có hai chú giúp lễ cầm đèn nến đi hầu hai bên để tỏ lòng tôn kính Mình thánh Chúa mà linh mục đang mang. Chưa kể có nơi còn cho bốn người cầm lọng che trên đầu linh mục, và có một người cầm thánh giá cao đi trước, chẳng khác gì một cuộc rước kiệu Mình Thánh Chúa nho nhỏ vậy!

Vì thế, một lần kia, khi Thánh Philiphê đơ Nêri thấy một bà rước Lễ rồi mà không ở lại thờ lạy, tạ ơn Chúa, bỏ nhà thờ ra về cách vô tâm như vậy, thánh nhân liền sai hai chú giúp lễ cầm nến chạy đến đi bên cạnh bà đó, để tôn kính Mình Thánh Chúa đang ngự trong tâm hồn bà, và gián tiếp nhắc nhở cho bà ấy sự vô phép của bà.

~~~///~~~

-- Đã dạy chúng ta lưu lại ít phút tạ ơn Chúa sau Rước lễ, Đức Mẹ Medjugorje còn mách bảo thêm một điều nữa :

"Hãy ở lại và cầu nguyện với Chúa và dâng lên Ngài thời gian để Ngài chữa lành các con về mọi phương diện cần được chữa lành".

Đức Mẹ cho chúng ta hiểu Mình Máu Thánh Chúa còn có tác dụng chữa lành và biến đổi chúng ta. Chẳng phải chính chúng ta vẫn cầu xin trước lúc Rước Lễ:

"Lạy Chúa, con chẳng đáng rước Chúa ngự vào lòng con, nhưng xin Chúa phán một lời thì linh hồn con sẽ lành mạnh”?

Thế mà vừa cầu xin như thế xong, Chúa nghe lời ta và chuẩn bị chữa lành, thì ta đã vội vã bỏ ra về mất tiêu, Chúa Giêsu làm sao kịp chữa lành bệnh tật của linh hồn ta? Đành rằng Mình Máu Thánh Chúa có tác dụng chữa lành và biến đổi chúng ta nên tốt lành, nhưng không phải một cách tự động, cứ lên Rước Lễ là ta được chữa lành, được biến đổi. Chẳng lạ gì có biết bao giáo hữu Rước Lễ đều đều mà đời sống chẳng thay đổi chút nào, tính mê nết xấu vẫn còn y nguyên…

Bởi vậy hãy nghe lời Mẹ dạy mà ở lại và cầu nguyện với Chúa, dành cho Chúa thời gian năm mười phút để Ngài chữa lành những đam mê dục vọng xấu xa của ta…, cũng như bệnh nhân cần phải ở lại bệnh viện để được bác sĩ điều trị, chúng ta cũng cần dành thời gian để Chúa Giêsu – vị Bác Sĩ siêu phàm đại tài – đang ở trong ta với tràn đầy Thần Khí thánh thiện, sẽ chữa lành những bệnh hoạn tật nguyền hồn xác chúng ta.

Nhớ lại lời Thánh Aogutinô Tiến sĩ nói: “Thiên Chúa tạo dựng nên ta không cần có ta (cộng tác), nhưng Thiên Chúa không thể cứu ta nếu không có sự hợp tác của ta.” Cũng thế, Thiên Chúa sẽ không chữa lành cho ta được nếu ta không cộng tác với Người, bằng cách dành thời gian cầu nguyện và tạ ơn sau khi Rước Lễ.

Trong năm mười phút ở lại với Chúa, Ngài sẽ nhắc nhớ vài Lời Chúa mà ta đã nghe đọc trong Thánh Lễ lúc nãy qua những bài sách Cựu Ước, Thánh thư, Tin Mừng [4] và lời giảng của chủ tế, để ta xét mình, để soi sáng cho ta thấy đời sống ta có điều gì còn sai trái, dạy bảo mọi điều ta lơ là, quên bỏ, thiếu sót…, hay chưa đi đúng với ý Chúa…

Rồi Chúa sẽ giúp ta ơn sức mạnh : để cải thiện nếp sống vương nhiều cái xấu xa của ta, bởi vì cuộc đời với bao nhiêu bươn chải, vất vả, lo toan, đau khổ… do bệnh tật, do những nghịch cảnh trái ý, đau lòng…đã tiêm nhiễm vào trong ta những tính mê tật xấu… khiến cho ta biết bao lần sa ngã phạm tội…

Và sau cùng cũng để động viên ta làm những điều tốt cho gia đình, cho tha nhân, cho xã hội…

Như vậy cứ từ từ, ngày qua ngày, nhờ rước Mình Máu Thánh Chúa, ta sẽ được Chúa “chữa lành” và “biến đổi” ta trở nên mỗi ngày một tốt lành, thánh thiện hơn, thần thiêng hơn, giống Chúa hơn, cho đến lúc xứng đáng vào Cõi Trời Thần Linh, là nơi tuyệt đối thánh thiện, nơi tràn ngập ánh sáng tinh tuyền.

***

TRI ÂN VÀ ĐÁP ĐỀN TÌNH YÊU THIÊN CHÚA

Trước những ơn huệ vô cùng lớn lao nói trên, ta hãy để tâm suy niệm và cầu xin Thánh Thần tác động, hầu cảm nhận được những vinh dự ấy mà hân hoan vui sướng.

“Vâng Lạy Chúa ! Suy gẫm các điều trên, chúng con hết lòng tri ân Thiên Chúa, và sẽ ra sức lo đáp đền tình yêu Thiên Chúa đã tạo dựng nên chúng con, chia sẻ hạnh phúc của Ba Ngôi Thiên Chúa cho chúng con, còn xuống làm bạn với chúng con nữa.

“Song đáp đền thế nào cho cân xứng đây ? Nhờ Thánh kinh, chúng con biết Thiên Chúa chẳng đòi hỏi điều gì khác ngoài việc đáp trả lại tình yêu của Người bằng tình yêu của trái tim nhỏ bé của chúng con !

“Giờ đây, hỡi Ít-ra-en, nào ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh em, có đòi hỏi anh em điều gì khác đâu, ngoài việc phải kính sợ ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh em, đi theo mọi đường lối của Người, yêu mến phụng thờ Người hết lòng, hết dạ, giữ các mệnh lệnh của ĐỨC CHÚA và các thánh chỉ của Người mà tôi truyền cho anh em hôm nay, để anh em được hạnh phúc ?” (Đnl 10.12-13)

 

Lm. Phêrô Hoàng Minh Tuấn, CSsR

 

 

 



[1]  “Ở lại trong”: cha Thuấn dịch là “lưu lại” (động từ Hy Lạp “menein”) để nhấn mạnh hơn chữ “ở lại trong”, vì “lưu lại” hàm ý ở lại lâu dài.

[2]   Trích một thánh ca của Lm. nhạc sĩ Thành Tâm.

[3]    Tít đề một bản nhạc của ca-nhạc sĩ Nhật Trường Trần thiện Thanh.

[4]  Người Tin lành thường coi người Công giáo rất dốt Kinh Thánh. Thì nay, sau rước lễ, nhờ được nhắc nhớ những bài Kinh Thánh Cựu Ước, Thánh Thư và Tin Mừng của Tân Ước, và nếu ta dự Thánh lễ hằng ngày, trọn 365 ngày, ta sẽ biết thêm được 365 câu Kinh Thánh.

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài khác
Kinh Do Một Đọc Giả Www.memaria.org Gửi Tặng (6/17/2021)
Tình Mẹ Còn Mãi, Lm Tạ Duy Tuyền (3/31/2021)
Đối Thoại Truyền Tin, Lm Giuse Nguyễn Hữu An (3/31/2021)
Cn 3982: Thiên Thần Tại Linh Địa Akita (1) (1/11/2018)
Cn 3922: Cuộc Hiện Ra Của Đức Bà Thành Công (our Lady Of Good Success) #2 (7/25/2017)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768