MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: đức mẹ medjugorje :: hành hương mễ du 2006 (more ...)
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài 44: Hoa Quả Của Medjugorje: Nhà Bài Trừ Ma Tuý
Thứ Ba, Ngày 16 tháng 9-2008

Bài 44: Hoa Quả Của Medjugorje: Nhà Bài Trừ Ma Tuý

§ Kim Hà

Trong các cuộc hành hương Medjugorje, chúng tôi thường đi thăm trung tâm Cenacolo là nơi nuôi, hướng dẫn, và giúp các thanh thiếu niên đã bị nghiện ma túy, hay nghiện rượu. Họ tìm đến nhà này để cai thuốc, cai rượu và làm lại cuộc đời.

1. Lịch Sử Và Các Sinh Hoạt Tại Nhà Cenacolo:

Chúng tôi được các thanh niên ở trung tâm Cenacolo chào đón và kể lại lịch sử của trung tâm này. HIện nay, trung tâm có đến 40 chi nhánh ở trên toàn thế giới. Ý Đại Lợi là nước có nhiều nhà cai thuốc ma tuý nhất. Ở nước Croatia có hai nhà, ở Áo Quốc có hai nhà, Ba Lan có ba nhà. Còn các nước Pháp, Ái Nhĩ Lan, Florida (Mỹ Quốc), Ba Tây, Cộng Đoàn Dominicô, Mễ Tây Cơ đều có 1 nhà.

Người sáng lập các trung tâm này là Nữ Tu Elvira, người Ý. Nơi các nhà này, họ cầu nguyện Chuỗi Mân Côi liên lỉ, dự Thánh lễ, chầu Chúa Thánh Thể, làm lao động, họp nhóm và sinh hoạt tập thể. Hiện nay, có cả nhà dành cho các thiếu nữ lâm cảnh nghiện ngập. Một số thanh niên, thiếu nữ đã trở nên các linh mục và tu sĩ nam nữ, vì họ được Chúa giải thoát khỏi những đam mê bất chính, và chữa lành tâm hồn cũng như các tương quan xã hội và gia đình.

Các trung tâm này không được ai tài trợ, dù là từ chính quyền hay các cơ quan thiện nguyện nào, mà chỉ sống nhờ sự quan phòng của Thiên Chúa. Chúa gửi các ân nhân đến yểm trợ cho họ. Ở đây, các thanh niên học cách làm nhà, làm các tượng ảnh và các vật dụng kỷ niệm để bán trong một cửa tiệm ở ngay trong khuôn viên của trung tâm. Như thế cũng có thể giúp kiếm tiền độ nhật. Sơ Elvira dậy các em trồng rau cỏ, nuôi gà để tự túc. Các em tự nấu ăn, làm bếp, xây dựng, giặt giũ và chăm lo cho các nhu cầu của nhà mình.

Mỗi ngày, các em thức dậy từ 6 giờ sáng, vào nhà nguyện quỳ đọc Chuỗi Mân Côi. Rồi đọc các kinh nguyện khác. Một người sẽ đọc Lời Chúa, rồi sau đó, các anh em chia sẻ cảm nghiệm về các vấn đề mà mình gặp phải. Nhờ vậy, cả Cộng đoàn hiểu rõ nhau hơn để dễ giúp đỡ nhau. Ở nhà này không có bác sĩ, nhưng khi có chuyện khẩn cấp thì người bịnh được đưa đi nhà thương.

Sau khi cầu nguyện thì mọi người ăn sáng rồi đi làm cho đến 12 giờ trưa. Sau đó, có giờ nghỉ tự do cho đến 1:30 giờ chiều. Trong giờ nghỉ này, họ có thể chơi thể thao, bóng rổ, bóng bàn. Có người lợi dụng giờ rảnh để giặt quần áo của mình. Nếu họ đang còn bị cơn thuốc ma túy hành thì có người anh em giặt quần áo giùm cho, và họ phải biết cảm ơn người anh em đã giúp họ. Họ phải tự túc hoàn toàn, không phải như khi ở nhà thì có mẹ hay chị giặt đồ cho.

Đến chiều, lúc 6:30 giờ tối, cả Cộng đoàn vào nhà nguyện để lần Chuỗi Mân Côi với Năm Sự Thương, rồi nghe Lời Chúa và ăn cơm tối. Sau đó, họ có giờ tự do cho đến 9:30 giờ tối thì đi ngủ. Mỗi ngày, họ đều chầu Chúa Thánh Thể để suy nghĩ về quá khứ, để xin Chúa chữa lành và giúp họ làm lại cuộc đời mới.

2. Cảm Nghiệm Của Một Thanh Niên Nghiện Ma Túy Mà Được Chữa Lành:

Anh Robert, một cư dân nước Croatia, 31 tuổi, đứng lên kể cho chúng tôi nghe cảm nghiệm về cuộc đời của anh và đường lối Chúa biến đổi cuộc sống anh Robert như thế nào:

“Tôi đã bị nghiện ma túy hơn 10 năm. Nhờ bước vào đây mà đời sống tôi thay đổi hoàn toàn. Tôi xin kể về gia đình tôi. Ba mẹ tôi làm về ngành du lịch nên họ thường hay vắng nhà. Gia đình tôi rất thương yêu nhau. Ba mẹ chỉ có hai con, tôi là con trai và em gái tôi. Gia đình tôi có đầy đủ những gì mà con người thường mơ ước.

Khi tôi được 7 tuổi, ba mẹ tôi mới sinh ra em gái tôi. Em tôi bị bịnh tật triền miên và gây bao nhiêu khó khăn cho ba mẹ tôi. Vì thế, mẹ tôi rất vất vả, bà phải làm việc nhiều hơn để mong đem lại đời sống vật chất ổn định cho gia đình và con cái.

Khi tôi lớn lên thì bắt đầu có sự xung đột với gia đình. Tôi gặp nhiều khó khăn nhưng không nói cho ba mẹ tôi nghe. Chẳng phải ba mẹ tôi không muốn nghe mà là chính tôi không muốn nói thôi. Gia đình tôi không bao giờ cầu nguyện chung, không đối thoại. Thế rồi tôi chán nếp sống gia đình buồn tẻ, nên tôi đi hoang và lang thang khắp đường phố. Tôi học thói hư của những người lớn tuổi để hút thuốc lá, uống rượu hầu mong họ chấp nhận tôi. Đến khi bí lối, tôi tìm cách dùng ma tuý để giải quyết những nỗi khó khăn và cô đơn mà tôi đang có. Thế rồi tôi bị sa lầy.

Thỉnh thoảng tôi trở về nhà để kiếm thức ăn. Tôi dấu không cho ba mẹ biết. Tôi làm đủ mọi thứ chuyện xấu xa và tiếp tục bị lún sâu xuống vũng bùn mà không thể đứng lên được. Mẹ tôi tìm hiểu và muốn giúp đỡ tôi. Bà dẫn tôi đi gặp bác sĩ và tâm lý gia, nhưng không ai giúp gì được cho tôi cả. Họ chỉ biết thay thế ma túy bằng những loại thuốc khác mà không diệt tận gốc bịnh nghiện của tôi.

Ba tôi muốn gửi tôi đi ngoại quốc. Thế là tôi sống trên các tầu biển trong suốt 5 năm trời, nhưng tôi vẫn không thể bỏ ma túy được. Đi đến đâu, tôi vẫn mang theo những nỗi khó khăn và sai lầm của mình. Tôi càng cảm thấy cô đơn và trống vắng. Lúc ấy, tôi chỉ thấy cần sa, ma tuý có thể làm cho tôi thỏa mãn và thích thú mà thôi. Sau cùng, tôi bị nhiễm vi trùng HIV của bịnh SIDA. Tôi càng thêm chán nản. Đã nhiều lần, tôi bị bịnh và tưởng rằmg mình sẽ chết. Có nhiều lần, tôi muốn tự tử vì không còn muốn sống nữa.

Vì tôi nên mẹ tôi đau khổ nhiều. Bà bắt đầu cầu nguyện liên lỉ. Bà đi hành hương ở Medjugorje, Nam Tư. Khi trở về, mẹ tôi kể cho tôi nghe về các hiện tượng lạ mà Đức Mẹ Maria đã làm ở Medjugorje. Rồi mẹ tôi muốn mời tôi đi đến nơi ấy một lần. Tôi chỉ cười mà không tin, cũng không muốn nghe nữa. Nhưng mẹ tôi vẫn kiên trì, bà đưa cho tôi xem các phim và sách báo nói về Medjugorje. Mẹ tôi khuyên tôi nên gia nhập Cộng đoàn Cenacolo này vì ở đây, Cộng đoàn sống lời cầu nguyện và có người giúp đỡ và hướng dẫn tôi cho thoát khỏi sự khó khăn của cơn nghiện ma túy. Tuy nhiên, dù cho mẹ tôi có thuyết phục cách nào đi nữa thì tôi vẫn một mực từ chối.

Sau cùng, mẹ đuổi tôi ra khỏi nhà và đóng cửa lại. Tôi biết đó là việc làm rất khó đối với bà. Tôi đi lang thang với cái bụng đói cồn cào. Tối đến, tôi về nhà gõ cửa xin ăn. Mẹ tôi bảo rằng bà sẽ không cho tôi ăn, nếu tôi không chấp nhận gia nhập Cộng đoàn Cenacolo. Lúc ấy, tôi quá chán nản vì bạn bè bỏ rơi tôi, cô bạn gái cũng từ biệt, cha mẹ xô đuổi tôi. Tất cả chẳng còn ai, ngoài tật xấu và tội lỗi của tôi. Ở bên ngoài, cảnh sát cũng không tha cho tôi. Họ đuổi tôi như đuổi tà ma. Lúc đó, tôi đã đến bên bờ vực thẳm rồi.

Cuối cùng, vì không còn lối thoát nên tôi đành nghe lời mẹ để gia nhập Cộng đoàn Cenacolo này. Tôi quyết định đến đây để làm lại cuộc đời. Tôi cần có thời gian để tẩy rửa những thói quen xấu và để làm quen với Cộng đoàn mới này.

Lúc đầu tiên khi mới vào Cộng đoàn này, tôi cảm thấy thật là khó khăn. Ở đây họ không cho phép tôi nói dối hay lừa gạt người khác. Tại đây, ai cũng giống như tôi cho nên họ biết hết cái “tẩy” của tôi, và họ biết cách giúp đỡ tôi. Tôi khó chấp nhận đời sống này vì tính kiêu ngạo và ích kỷ của tôi vẫn còn đấy. Nơi đây, tôi chịu đau khổ nhiều nhưng đau khổ ấy khác với thế giới bên ngoài.

Học cách cầu nguyện là chuyện làm khó khăn đối với tôi. Do đó, tôi phải dành nhiều thì giờ để học cách cầu nguyện và tìm hiểu thêm về sự cầu nguyện. Trong lòng tôi chỉ muốn chơi thể thao và ngủ nhiều, chứ không muốn cầu nguyện và lao động. Lòng tôi là một bãi chiến trường giữa sự dữ và sự thiện, giữa tội lỗi và sự lành thánh. Tôi luôn phải phấn đấu cam go để chống lại sự cám dỗ. Nếu như tôi còn ở bên ngoài thì tôi sẽ không biết cách cầu nguyện để chống lại ma quỷ. Nếu còn ở bên ngoài thì tôi sẽ trở lại con đường cũ là tiếp tục nghiện cần sa.

Sau nhiều lần phấn đấu và lao lực, tôi khắc phục được mọi khó khăn và thử thách. Giờ đây, tôi tạ ơn Chúa vì Ngài đã cho phép tôi được ở đây. Các bạn trong nhà này đã làm gương sáng cho tôi bằng cách chấp nhận một người hư hỏng như tôi. Tôi nghiệm ra một chân lý:

“Nếu không từ bỏ và không đau khổ thì không thể biến đổi được.”

Vì thế, tôi sẵn sàng chia sẻ cảm nghiệm đau thương của mình để làm cho nhiều người được biết đến sự chữa lành của Thiên Chúa, tình thương của Sr. Elvira và sự quan tâm của các anh em trong Cộng đoàn này.”

Kim Hà ghi chép
27/12/06

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Bài 19: Tận Hưởng Sự Bình An Ở Medjugorje (9/17/2008)
Bài 20: Lời Chia Sẻ Của Cô Ana Sego, Hướng Dẫn Viên Du Lịch Tại Medjugorje (9/17/2008)
Bài 21: Cảm Tạ Mẹ Đã Thương Đến Con (9/17/2008)
Bài 22: Ơn Thị Kiến Chúa Ban Cho Cô Trâm Cao (9/17/2008)
Bài 23: Linh Mục Thomas Đỗ Thanh Hà Và Medjugorje (9/17/2008)
Tin/Bài cùng ngày
Bài 24: Câu Chuyện Về Thánh Cả Giuse Tại Medjugorje (9/16/2008)
Bài 25: Ơn Lạ Của Các Khách Hành Hương (9/16/2008)
Bài 29: Được Nghe Đức Mẹ Nói Và Được Thấy Mẹ Ở Medjugorje (9/16/2008)
Bài 30: Đức Mẹ Tiếp Tục Nói Chuyện Với Anh Phan Lễ (9/16/2008)
Bài 37: Sự Gặp Gỡ Hàng Ngày Giữa Đức Mẹ Và Mirjana Dragicevic (9/16/2008)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768