MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria :: tài liệu về đức mẹ :: lễ kính đức mẹ trong năm :: ___ lễ đức mẹ guadalupe (12/12)
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Tường Thuật Những Lần Ðức Mẹ Hiện Ra Với Juan Diego Tại Guadalupe
Thứ Hai, Ngày 12 tháng 12-2016


Tường thuật những lần Ðức Mẹ Hiện ra với Juan Diego tại Guadalupe



Tất cả những tài liệu tường thuật sự kiện Ðức Mẹ hiện ra tại Guadalupe được ghi chép lại trong tập tài liệu "Nican Mopohua" hay còn gọi là "Huei Tlamahuitzoltica" bằng tiếng Nahuati, ngôn ngữ của người dân Aztec, bởi một học giả người thổ dân tên là Antonio Valeriano khoảng giữa thế kỷ 16.

Ðáng tiếc thay, nguyên bản của ông ta đã bị mất. Chỉ còn lại bản sao đầu tiên được xuất bản ở Nahuati vào năm 1649 bởi Luis Lasso de la Vega, với hình bìa của tập tài liệu này như hình trên.

Nội dung của tập tài liệu đó được chuyển dịch như sau: "10 năm sau khi Thành Phố Mexicô bị chiếm đóng, chiến tranh kết thúc, và hòa bình đã trở lại với người dân; trong hoàn cảnh này, Ðức Tin bắt đầu chớm nở, và mọi người nhận biết Thiên Chúa Thật, nhờ Ngài mà chúng ta được sống. Vào thời đó, vào năm 1531, vào những ngày đầu của tháng 12, có một thổ dân nghèo, tên là Juan Diego, thuộc thổ dân Cuautitlan. Tất cả những sự việc này đã xảy ra với ngài tại một nơi thuộc về miền Tlatilolco.

Lần hiện ra thứ nhất

Vào một sáng sớm ngày thứ Bảy trước khi mặt trời mọc, ngài đang trên đường đi Lễ. Khi ngài đến dưới sườn đồi tên là Tepeyacac, lúc đó trời đã bắt đầu sáng, và ngài nghe thấy có tiếng ca trên đỉnh đồi, giống như tiếng hót của nhiều loại chim khác nhau.

Ðột nhiên tiếng hát ngưng lại, và như có tiếng trả lời. Bài hát, rất nhẹ nhàng và êm dịu, tuyệt vời như tiếng những loài chim đang hòa tấu với nhau. Juan Diego ngừng lại và tự nhủ: "Sung sướng thay, tôi có xứng đáng gì đâu để được nghe những điệu nhạc như thế này? Có phải tôi đang mơ? Hay tôi đang tỉnh? Tôi đang ở đâu đây? Phải chăng tôi đang ở trên Thiên Ðàng?" Ngài ngó tìm về phía Ðông, trên đỉnh núi, nơi có những tiếng ca tuyệt vời vang vọng lại; và rồi tiếng hát đột nhiên ngừng lại và trong lặng thinh. Rồi ngài nghe có tiếng gọi từ trên đỉnh núi nói với ngài: "Juanito, Juan Dieguito". Và ngài cất bước đi về phía có tiếng gọi ngài. Ngài chẳng thấy sợ hãi chút nào, ngược lại, ngài cảm thấy phấn khởi.

Thế rồi ngài đi lên đồi, tìm xem nơi có tiếng gọi ngài. Khi ngài đến trên đỉnh đồi, ngài thấy có một Bà, đang đứng ở đó và bảo ngài hãy đến đó. Ðến gần bên Bà, ngài cảm thấy Bà thật tuyệt vời, thật siêu việt; áo của Bà sáng rực giống như mặt trời; giốc đá mà Bà đang đứng trên đó, chiếu ra những tia sáng tựa như tia sáng của những loại đá quí, và trên mặt đất sáng rực một vòm cầu vồng. Những cây rừng mọc xung quanh đó sáng trong như ngọc bảo, lá thì lấp lánh như ngọc lam, còn cành thì sáng tươi như vàng ròng. Ngài cúi đầu trước mặt Bà và lắng nghe Bà nói, nhẹ nhàng và khích lệ, giống như một ai đó đang đỡ nâng ngài lên cao vậy.

Bà nói: "Juanito, đứa con khiêm nhượng nhất của Ta, con đang đi đâu vậy?" Ngài trả lời: "Thưa Bà và Con Lòng Bà, con đang đi tới nhà của Bà ở Mexicô, Tlatilolco, để dự lễ, để nghe lời giảng dạy của các Linh Mục, những đại biểu của Chúa." Rồi Bà nói với ngài: "Hãy nhớ rõ và hãy biết rằng, con là đứa con khiêm nhượng nhất của Ta, và Ta là Ðấng Rất Thánh Ðồng Trinh Maria, Mẹ của Thiên Chúa Thật là Ðấng mà nhờ Ngài chúng ta được sống, là Ðấng Sáng Tạo nên mọi sự, là Chúa Tể trời đất. Ta muốn một ngôi Ðền Thánh sẽ được nhanh chóng xây cất tại nơi này, để Ta đến đây và yêu thương, an ủi, giúp đỡ, và gìn giữ bảo vệ mọi người, bởi vì Ta là Mẹ yêu dấu của con, đối với con, và đối với tất cả các dân cư ở trên mãnh đất này, và tất cả những người khác, những người yêu mến Ta, thành tâm và tin tưởng vào Ta; để Ta lắng nghe những tiếng kêu than của họ, và an ủi những nỗi khổ đau, những lo buồn, những ưu tư  của họ. Và để hoàn thành mệnh lệnh của Ta, con hãy đi đến Tòa Giám Mục Mexicô, và con hãy nói với Ðức Giám Mục rằng Ta rất muốn ngài xây tại nơi đây một ngôi Ðền Thánh cho Ta; con hãy kể lại tất cả những sự việc xảy ra với con hôm nay, những gì con nhìn thấy, những gì con nghe thấy. Hãy chắc chắn rằng, Ta sẽ thưởng công cho con, bởi vì Ta sẽ làm cho con hạnh phúc xứng đáng với những cố gắng và khó nhọc mà con đã thực hiện như lời Ta truyền dạy. Này con, con đã nghe lệnh truyền của Ta, hỡi đứa con khiêm nhượng của Ta; hãy đi và hãy cố gắng thực hiện những điều Ta đã dạy."

Vào lúc đó, ngài cúi đầu trước mặt Ðức Bà và nói: "Thưa Bà, con sẽ đi thực hiện như lời Bà dạy bảo; bây giờ con xin phép để chào Bà, con, tôi tớ khiêm nhượng của Bà." Rồi ngài xuống núi và đi vội vàng, đi thẳng tới đường lộ hướng về Thành Phố Mexicô.

Lần hiện ra thứ hai

Vào tới trong Thành Phố, và không chần chờ, ngài đi thẳng tới Tòa Giám Mục, vừa tới nơi ngài gặp linh mục dòng Phanxicô tên là Juan de Zumarraga. Cha dòng Phanxicô đón tiếp ngài và cho người thông báo với Ðức Giám Mục. Ngồi chờ một khoảng lâu, cha dòng Phanxicô cho gọi ngài và nói rằng ngài đã được Ðức Giám Mục cho vào gặp. Khi vào bên trong, ngài cúi đầu và quỳ xuống chào Ðức Cha, sau đó ngài kể lại những lời Ðức Mẹ Trên Trời nhắn nhủ với ngài; ngài cũng kể lại những gì ngài đã nghe và nhìn thấy. Sau khi nghe kể lại những sự việc đã xảy ra, những điều khó có thể tin được; Ðức Cha bảo ngài: "Con hãy về đi,  và cha rất vui để nghe những gì con đã kể. Cha sẽ xem xét lại từ đầu và sẽ cho con biết cha nghĩ gì về những điều mong muốn mà con đã đến đây nói với cha." Ngài rời đó và cảm thấy buồn bã, bởi vì câu trả lời của Ðức Cha chưa đáp ứng được điều gì cả.

Trong cùng ngày, ngài trở về và chạy thẳng tới đỉnh đồi, gặp Ðức Mẹ Trên Trời hiện ra, đang đứng chờ ngài, cũng ngay tại nơi mà ngài đã nhìn thấy lần thứ nhất. Nhìn thấy Bà, ngài cung kính trước mặt Bà và nói: "Thưa Bà và Con Lòng Bà, con đã đi tới nơi mà Bà đã chỉ bảo cho con đi. Khó khăn lắm con mới vào được bên trong Tòa Giám Mục. Con đã gặp Ðức Cha và đã truyền đạt tới Ðức Cha những lời Bà đã dạy. Ðức Cha tiếp đãi con ân cần và lắng nghe những gì con nói, nhưng khi Ðức Cha trả lời, có vẽ hình như Ðức Cha không tin con. Ðức Cha bảo: "Con hãy về đi, cha rất vui để nghe những gì con đã kể. Cha sẽ xem xét lại từ đầu những điều mong muốn mà con đã nhắn lại với cha." Cách trả lời của Ðức Cha làm con hiểu rằng Ðức Cha cho những điều Bà muốn xây một ngôi Ðền Thánh tại nơi này là những điều do con tự vẽ vời ra chứ không phải là những lời chỉ dạy của Bà; vì vậy, thưa Bà và Con Lòng Bà, con xin Bà hãy truyền đạt những lời chỉ dạy này cho một ai đó quan trọng, nổi tiếng, đáng kính, và đáng trọng hơn, để cho họ dễ tin hơn; bởi vì con là một kẻ chẳng là gì, con là một sợi dây nhỏ, một chiếc thang bé, một mẩu đuôi, một chiếc lá, và Bà và Con Lòng Bà, thưa Bà, Bà sai con tới một nơi mà con chưa bao giờ dám tới hay dám nghĩ rằng sẽ đi tới đó. Thưa Bà, xin Bà hãy tha thứ cho con điều mà con đã không hoàn thành được."

Ðức Mẹ Ðồng Trinh trả lời: "Này hỡi đứa con bé nhỏ của Ta, con hãy hiểu rằng, Ta có rất nhiều tôi tớ và nhiều sứ giả, để Ta tin cậy và sai bảo truyền đạt những mệnh lệnh và những điều mong muốn của Ta, nhưng điều đáng quý nhất đó là sự tận tình của con, và con hãy chắc chắn rằng cùng với sự cố gắng của con, điều mong muốn của Ta sẽ được thực hiện. Ta truyền dạy con một lần nữa, hỡi đứa con bé nhỏ của Ta, ngày mai con hãy đi gặp Ðức Giám Mục một lần nữa. Con hãy đi với Danh Ta, và hãy cho Ðức Cha biết điều mong muốn của Ta là hãy xây dựng một ngôi Ðền Thánh như lời Ta truyền dạy cho Ðức Cha. Và con hãy nói với Ðức Cha rằng, Ta, chính Ta, là Ðức Maria Ðồng Trinh, Mẹ Thiên Chúa, đã sai con đi."

Juan Diego trả lời: "Thưa Bà và Con Lòng Bà, con sẽ không chần chừ, con sẽ vui vẽ đi để hoàn thành lệnh truyền của Bà. Không lý do nào để con không thực hiện cả, cho dù là gian khổ. Con sẽ đi để thực hiện điều mong muốn của Bà, nhưng có lẽ con sẽ không nghe được những tiếng trả lời lạc quan, hoặc giả như con sẽ chỉ được nghe những lời không tin vào con. Chiều mai, trước khi mặt trời lặn, con sẽ đến đây để mang lại cho Bà kết quả trả lời về lệnh truyền của Bà. Bây giờ con xin ra đi, đứa con bé nhỏ của Bà, Thưa Bà và Con Lòng Bà. Xin Bà tạm nghỉ ngơi trong khi chờ đợi kết quả." Nói rồi ngài rời nơi đó và đi về nhà nghỉ ngơi.

Lần hiện ra thứ ba

Ngày hôm sau, ngày Chúa Nhật, trước khi mặt trời mọc, ngài rời khỏi nhà và đi về phía Tlatilolco, để tham dự Thánh Lễ, và để kịp điểm danh, sau đó còn phải đi tới Tòa Giám Mục nữa. Khoảng gần 10 giờ, sau khi đã tham dự Thánh Lễ và đã được gọi tên điểm danh và mọi người đã giải tán, ngài vội vàng rời bước. Lúc này ngài đi thẳng tới Tòa Giám Mục. Khó khăn lắm, ngài đã tới, ngài cố hết cách để tìm gặp Ðức Giám Mục. Cũng vậy, với bao nhiêu vất vã rồi ngài cũng được gặp Ðức Giám Mục. Ngài quỳ dưới chân Ðức Giám Mục. Ngài buồn bã và rơi lệ trong khi kể lại những lệnh truyền của Ðức Bà Trên Trời, với niềm tin mà Thiên Chúa đã ban cho ngài để tin vào lệnh truyền đó, và nói lên điều mong ước của Ðức Mẹ Vô Nhiễm, là xây dựng một ngôi Ðền Thánh tại nơi mà Ðức Bà muốn. Ngài kể liên tục không ngừng và giải thích rõ ràng hình dáng của Bà như thế nào, tất cả những sự việc ngài đã thấy và đã ngưỡng mộ vẽ đẹp của Bà như thế nào, những sự việc chứng tỏ Bà là Ðức Mẹ Ðồng Trinh Mẹ của Chúa Cứu Thế, Chúa chúng ta, Ðức Giêsu Kitô, tuy nhiên, Ðức Cha có vẽ không tin lắm và Ðức Cha nói với Juan Diego, rằng không phải chỉ có những thắc mắc mà Ðức Cha đã hỏi đó thôi, mà còn nữa, phải có những dấu lạ cần thiết, để Ðức Cha có thể tin rằng Juan Diego thật sự là được Ðức Bà Trên Trời phái tới. Bởi vậy, Juan Diego nói tiếp với Ðức Giám Mục: "Kính thưa Ðức Cha, Ðức Cha muốn phải có những dấu lạ như thế nào? Ðể con sẽ đi và sẽ yêu cầu dấu lạ từ Ðức Bà Trên Trời là Ðấng đã sai con đến đây." Ðức Giám Mục thấy Juan Diego có vẽ xác quyết lắm, nhưng cũng chẳng nói rõ là cần phải có những gì, thế rồi giải tán. Và ngay tức khác, Ðức Cha cho những người thân cận đáng tin cậy của mình đi theo Juan Diego để xem Juan Diego đi nơi nào, gặp ai và sẽ nói chuyện với ai. Sự việc được giải quyết như thế. Juan Diego đi thẳng ra đường. Những người đi theo Juan Diego, khi đi ngang qua một giòng suối, gần chiếc cầu đi về miền Tepeyacac, thì lạc mất không thấy Juan Diego nữa. Họ tìm khắp nơi, nhưng không tìm thấy ngài. Bởi vậy họ trở về, họ không những chán nãn chẵng muốn đi chút nào, mà còn chẳng chú ý gì tới sự việc này cả, họ bực mình trở về. Và bởi vậy họ về nói lại với Ðức Giám Mục và khuyên Ðức Cha đừng tin vào Juan Diego; họ nói với Ðức Cha rằng Juan Diego đang lừa đão; rằng những gì Juan Diego đã nói chỉ là chuyện phịa ra thôi, hay những gì Juan Diego nói chỉ là những chuyện mơ mộng mà thôi. Và rồi họ nói rằng, nếu Juan Diego có trở lại, họ sẽ trừng phạt ngài, để cho ngài hết dám phịa chuyện và lừa đão nữa.

Trong lúc đó, Juan Diego đang gặp Ðức Bà Ðồng Trinh, để tryền đạt lại cho Ðức Bà sự trả lời của Ðức Giám Mục. Sau khi Ðức Bà đã nghe xong, liền nói với ngài: "Ðược và tốt lắm, hỡi đứa con bé nhỏ của Ta, ngày mai con hãy trở lại đây, rồi con sẽ có dấu lạ để mang tới cho Ðức Giám Mục như Ðức Giám Mục yêu cầu. Với dấu lạ này, Ðức Cha sẽ tin vào con, và như thế, Ðức Cha sẽ không nghi ngờ con nữa đâu; và này, hỡi đứa con bé nhỏ của Ta, Ta sẽ ghi nhớ những cố gắng cũng như những vất vã mà con đã thực hiện theo những lời truyền của Ta. Này con, bây giờ con hãy về đi. Ngày mai Ta sẽ chờ con tại đây."

Lần hiện ra thứ tư

Ngày tiếp theo, Ngày Thứ Hai, là ngày Juan Diego phải đến để lấy một dấu lạ làm cho mọi người có thể tin vào ngài, nhưng ngài đã không đến được, bởi vì ngày hôm trước khi ngài về tới nhà, chú của ngài, người chú tên là Juan Bernadino, bị bệnh, đang trong tình trạng trầm trọng. Lúc đầu ngài đi mời một bác sĩ đến chữa trị cho chú; nhưng đã quá trễ, bệnh tình đã đến thời kỳ trầm trọng. Ðêm hôm đó, chú của ngài muốn ngài sáng sớm mai phải đi mời một linh mục để cho chú được dọn mình lần chót và được xưng tội, vì chú thấy chắc rằng giờ chết của mình đã gần kề, và cảm thấy không còn dậy nổi hay có thể khỏe lại được nữa.

Vào ngày thứ Ba, từ sáng sớm trước khi mặt trời mọc, Juan Diego rời khỏi nhà và đi Tlatilolco để mời linh mục; và khi ngài đến đoạn đường băng qua đồi Tepeyacac, ở phía tây, nơi mà ngài sẽ đi qua, ngài tự nhủ: "Nếu tôi đi lối này, Ðức Bà sẽ gặp thấy tôi, và rồi tôi sẽ trễ, vì tôi sẽ được sai để mang một dấu lạ tới Tòa Giám Mục, như chương trình đã sắp xếp từ trước; nhưng mà điều cần thiết nhất bây giờ là tôi phải đi mời một linh mục, vì chú tôi đang chờ đợi vị linh mục này." Rồi ngài đi vòng đường quanh đồi, như thế Ðức Bà sẽ không bắt gặp được ngài, nhưng Ðức Bà đã nhìn thấy và biết hết mọi sự rõ ràng. Bởi vậy ngài lại gặp Ðức Bà đang trên đồi đi xuống phía ngài, Ðức Bà đến với ngài bên sườn đồi và nói với ngài: "Việc gì thế, hỡi đứa con bé nhỏ của Ta? Con đang đi đâu thế?" Ngài giật mình, và thẹn thùng hay sợ hãi? Ngài cúi đầu trước mặt Ðức Bà. Ngài chào Bà và nói: "Thưa Bà và Con Lòng Bà, Thiên Chúa thường ở cùng Bà. Con xin chào Bà, Bà vẫn mạnh giỏi chứ? Con đã phiền lòng đến Bà. Bà biết là một trong những tôi tớ của Bà, người chú của con, đang đau nặng, chú của con đang trong cơn trầm trọng, và sắp chết. Con đang vội vàng đi đến nhà của Bà ở Mexicô để tìm linh mục, mục tử yêu dấu của Chúa, để ban phép giải tội và cho chú con dọn mình lần chót, bởi vì, chúng con là những người được sinh ra, đến với đời và rồi phải chuẩn bị cho một ngày sẽ chết. Nếu con đi, con sẽ trở lại đây ngay để con còn thực hiện theo lệnh truyền của Bà. Thưa Bà và Con Lòng Bà, xin hãy tha thứ cho con, xin hãy nhẫn nại cho thời gian trì hoãn của con. Con sẽ không hủy bỏ lời Bà đã dạy, thưa Bà. Ngày mai con sẽ đến đây ngay." Sau khi đã nghe những lời giải thích của Juan Diego, Ðức Bà Ðồng Trinh trả lời: "Này, hỡi đứa con bé nhỏ của Ta, hãy nghe, và hãy biết rõ rằng, không gì có thể làm con sơ hãi hay nguy hiểm. Con đừng lo lắng. Ðừng sợ gì về căn bệnh này cả, và cũng đừng sợ gì về bệnh tật cả. Không phải có Ta là Mẹ của con đây sao? Không phải con đang được Ta bảo vệ sao? Không phải Ta là sức khỏe của con sao? Con không thấy vui sướng bên Ta sao? Con muốn điều gì? Ðừng sợ hãi hay lo lắng về điều gì. Ðừng lo lắng gì về căn bệnh của chú của con cả, chú của con sẽ không chết lúc này vì căn bệnh đó đâu. Hãy biết chắc rằng ngay lúc này chú của con đã được chữa lành." (Và đúng như thế, sau đó ngài biết được là chú của ngài đã được chữa lành vào chính ngay lúc đó.)

Khi Juan Diego nghe được những lời này bởi Ðức Bà Trên Trời, ngài cảm thấy an tâm. Ngài vui vẽ. Ngài xin Bà tha thứ cho ngài về việc chưa đi gặp Ðức Giám Mục và mang đến cho Ðức Cha một dấu lạ để làm chứng, và để Ðức Cha có thể tin. Ðức Bà truyền lệnh cho ngài hãy đi lên đỉnh đồi, nơi mà ngài đã gặp Ðức Bà lần trước đây. Ðức Bà nói với ngài: "Này đứa con bé nhỏ của Ta, con hãy đi lên đỉnh đồi; nơi mà con đã gặp Ta và Ta đã truyền lệnh cho con, con sẽ thấy rất nhiều bông hoa hồng khác nhau. Hãy ngắt và hãy gom chúng lại với nhau, rồi đem chúng lại đây trước mặt Ta." Tức khắc, Juan Diego tiến lên đồi, khi ngài vừa tới đỉnh, ngài ngạc nhiên vì thấy rất nhiều bông hoa hồng màu sắc rực rỡ đang nở tươi sớm trước mùa, vì nay đang là ngoài mùa, mùa sẽ làm cho hoa khô chết vì giá lạnh. Những bông hoa lấp lánh tươi đẹp với những giọt sương long lanh còn đọng lại trên những cánh hoa làm tươi mát và lấp lánh như những hạt kim cương. Ngài vội vàng ngắt chúng. Ngài gom chúng lại với nhau và đặt nằm trong vạt áo "tilma" vải thô mà ngài đang mặc. Ðỉnh đồi này là một nơi không loại hoa nào có thể mọc nổi, vì đầy những gai góc, sỏi đá. Chỉ có một vài loại cỏ dại có thể mọc, nhưng bây giờ đang là tháng 12, tất cả các rau cỏ đều đã bị khô chết vì giá lạnh. Rồi ngài vội vàng xuống đồi, mang những bông hoa hồng mà ngài vừa mới ngắt đem đến cho Ðức Bà Trên Trời, khi Bà nhìn thấy, Bà cầm xem rồi đặt lại trên vạt áo "tilma", và nói: "Này, đứa con bé nhỏ nhất của Ta, tất cả những bông hoa hồng này là một minh chứng và là dấu lạ mà con sẽ mang tới cho Ðức Giám Mục. Con hãy nhân danh Ta mà nói với Ðức Cha rằng Ðức Cha sẽ thấy từ trong những bông hoa hồng này điều mong ước của Ta và rồi Ðức Cha sẽ thực hiện việc này. Con là sứ giả của Ta, xứng đáng nhất và đáng tin cậy nhất. Ta dặn kỷ con điều này, chỉ khi nào trước mặt Ðức Giám Mục con mới được mở vạt áo ra để cho Ðức Cha xem những gì con mang tới cho Ðức Cha. Con hãy kể lại tất cả mọi việc với Ðức Cha; con hãy nói với Ðức Cha rằng Ta đã sai con đi lên đỉnh đồi, để ngắt những bông hoa hồng này; và tất cả những gì con đã gặp và đã thấy hôm nay, rồi con sẽ được đưa vào trong Tòa Giám Mục để Ðức Cha giúp đỡ con, với mục đích là để xây dựng một ngôi Ðền Thánh như Ta đã yêu cầu."

Sau khi Ðức Bà Trên Trời đã căn dặn ngài, ngài liền đi ra đường và nhắm về hướng Mexicô tiến bước; vì vui mừng và vì đã cảm thấy chắc chắn, ngài kỷ càng ôm gọn tấm vạt áo "tilma" đang gói trọn những bông hoa hồng, hết sức cẩn thận; để không bông hoa hồng nào bị rơi khỏi vạt áo, ngài vui vẽ với những bông hoa hồng sặc sỡ đẹp đẽ nỡ tươi đang ôm trong lòng

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Đức Bà Guadalupe Và Trận Hải Chiến Ở Lepanto (12/12/2017)
Đức Thánh Cha Phanxicô - Giảng Lễ Đức Mẹ Guadalupe Tại Đền Thờ Thánh Phêrô Chiều Ngày 12/12/2016 (12/15/2016)
Tin/Bài khác
Video: Tâm Tình Cảm Động Của Đức Thánh Cha Dành Cho Đức Mẹ Trong Thánh Lễ Tại Guadalupe (12/18/2017)
Đức Bà Guadalupe (người Nữ Chiến Thắng Con Rắn): Bổn Mạng Châu Mỹ (12/15/2017)
Lễ Ðức Mẹ Guadalupe 12/12 (12/12/2017)
Người Nữ Chiến Thắng Con Rắn (12/11/2017)
Lời Cầu Nguyện Của Đức Gioan Phaolô Ii Dâng Đức Mẹ Guadalupe (1) (12/10/2017)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768