Google Search
Local Search
|
Các con yêu dấu,
Trong thời gian bất an này, một lần nữa Mẹ kêu gọi các con bắt đầu đồng hành cùng Thánh Tử Mẹ - để theo Ngài. Mẹ biết niềm đau, nỗi khổ, và những khó khăn, nhưng nơi Thánh Tử Mẹ các con sẽ tìm thấy sự an nghỉ; nơi Ngài các con sẽ tìm thấy bình an và ơn cứu độ. Các con của Mẹ ơi, đừng quên rằng Thánh Tử Mẹ đã cứu độ các con bằng Thập Giá Ngài và làm cho các con, một lần nữa, có thể thành con cái Thiên Chúa; một lần nữa có thể gọi Cha Trên Trời là "Cha". Để xứng đáng có Cha, tình yêu và sự tha thứ, bởi vì Cha của các con là tình yêu và là sự tha thứ. Các con hãy cầu nguyện và ăn chay, bởi vì đó là con đường tới sự thanh tẩy của các con, nó là con đường tới sự nhận biết và trở nên hiểu biết về Cha Trên Trời. Khi các con trở nên hiểu biết về Cha, các con sẽ hiểu thấu rằng Ngài là tất cả mọi sự các con cần. Mẹ, như một Hiền Mẫu, mong muốn các con Mẹ ở trong một cộng đoàn của một con người nơi đó Lời Chúa được lắng nghe và được thi hành. *Do đó, các con của Mẹ, hãy đồng hành cùng Thánh Tử Mẹ. Hãy nên một với Ngài. Hãy làm con Thiên Chúa. Hãy yêu các mục tử mình như Thánh Tử Mẹ đã yêu thương các ngài khi Ngài kêu gọi họ phục vụ các con. Cám ơn các con.
*Đức Mẹ nói điều này một cách cương quyết và nhấn mạnh.
(Translated by www.KinhMungMaria.com)
|
Thông Điệp Mẹ ngày 2/6/2013 qua Thị Nhân Mirjana
Nguồn: www.KinhMungMaria.com
|
|
|
Kính gửi quý vị các bài Audio mới
"Giáo Lý Thánh Kinh" do Đức Cha Khảm hướng dẫn. Quý vị có thể nghe trên mạng
hoặc tải xuống máy của mình để làm tài liệu và để nghe trên xe. Chúng tôi sẽ cập nhật khi có các bài mới. Cám ơn
http://kinhmungmaria.com/audio2
|
Thông Điệp Mẹ ngày 25/5/2013 qua Thị Nhân Marija
Nguồn: www.KinhMungMaria.com
|
|
Các con yêu dấu,
Hôm nay Mẹ kêu gọi các con vững mạnh và kiên quyết trong đức tin và lời cầu nguyện, cho tới khi những lời cầu nguyện của các con rất mạnh mẽ đến nỗi rộng mở Trái Tim Thánh Tử Giêsu yêu dấu của Mẹ. Hãy cầu nguyện các con nhỏ ơi, hãy cầu nguyện không ngừng tới khi tấm lòng các con mở rộng cho tình yêu Thiên Chúa. Mẹ ở với các con và Mẹ cầu bầu cho tất cả các con và Mẹ cầu nguyện cho sự hoán cải của các con. Cám ơn các con đã đáp lại lời kêu gọi của Mẹ.
(Translated by www.KinhMungMaria.com)
|
|
|
|
Sáng ngày 18-6-2013, tại Nhà Thờ Cà Tang, Ðức cha Giuse Vũ Duy Thống, Giám Mục Giáo Phận Phan Thiết chủ sự Thánh Lễ Khấn Dòng cho 12 Nữ Tu thuộc Hội Dòng Phúc Âm Sự Sống.
Cùng đồng tế có quý cha Hạt Trưởng Hạt Phan Thiết, Hạt Hàm Thuận Nam, cha Giám Đốc Chủng Viện Nicôla và 22 cha trong và ngoài giáo phận. Quý nam nữ tu sĩ, đông đảo ân nhân thân nhân của các tân Khấn sinh và cộng đoàn dân Chúa Giáo xứ Cà Tang chung lời tạ ơn.
|
|
Chương Trình Phát Thanh Chân Lý Á Châu ----- Thứ Tư Ngày 19/6/2013 Gồm Có: Tin tức thời sự, Gương Thánh Nhân, Gặp gỡ Ðức Thánh Cha, Nói với giới trẻ, Phút cầu nguyện
|
|
|
|
|
|
“Nếu có một vấn đề làm cho bạn khó chịu, hãy chúc phúc cho vấn đề ấy.”
|
|
|
|
Vào năm 1939, khi Đức chiếm đóng Ba Lan, bà Irena Sendler là một nhân viên xã hội. Lúc này Gestapo đã tập trung khoảng 450.000 người Do Thái vào các khu trại tại thủ đô Warsaw.
|
|
Trong bài giảng này, ngài nhấn mạnh rằng vấn đề không phải là gia nhập tôn giáo, nhưng là “chúng ta làm điều tốt”:
|
|
|
|
|
|
Kinh Vinh Danh của Thánh lễ là một kinh đặc biệt ca ngợi Chúa và chúng ta nên ca ngợi với môi miệng và đặc biệt với trọn tâm hồn.
|
|
Nhóm cầu nguyện nào có nhiều ơn chữa lành là nhóm đã ca ngợi Chúa và đặt Chúa làm trung tâm điểm của mọi sự. Ngợi khen Chúa Giêsu!”
|
|
Có lần các Tông đồ la rầy và xua đuổi trẻ em, Chúa Giêsu nói ngay: “Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những ai giống như chúng” (Mt 19:14). Điều đó chứng tỏ Chúa Giêsu rất yêu quý trẻ em, nghĩa là trẻ em rất đáng yêu!
|
|
Sách Tin Mừng của Luca đặc biệt nhấn mạnh về ân điển và sự tha thứ của Chúa Giêsu. Chỉ một mình Luca ghi lại lòng từ ái đối với quả phụ thành Nain, và cũng chỉ sách này kể lại lòng ưu ái của Ngài dành cho người đàn bà tội lỗi đã xức dầu dưới chân Ngài nơi nhà người biệt phái Simon. Tuy nhiên, đây không chỉ là bức tranh về lòng từ bi thương xót của Chúa, mà cũng là bức tranh về lòng biết ơn vô bờ của kẻ đã nhận món quà vô giá của ơn tha tội.
|
|
Thánh Phanxicô Salêsiô giám mục có người giúp việc bê tha rượu chè. Một đêm kia, anh ta say mèm. Mọi người trong nhà đã ngủ hết, chỉ còn một mình thánh nhân thức khuya đọc sách. Chính người đã dìu anh về giường và lấy mền đắp cho anh, rồi sáng hôm sau mới nói cho anh biết lỗi.
|
|
Chúng ta thường thấy những nghi thức đón chào khách quốc tế rất long trọng, có lúc rất sơ sài, tùy theo vị khách nào được yêu mến, quý trọng nhiều hay ít.
|
|
Chương Trình Phát Thanh Chân Lý Á Châu ----- Thứ Ba ngày 18/6/2013
Gồm Có: Tin tức thời sự, Câu chuyện gia đình, Lời Chúa ngày Chúa Nhật, Diễn đàn tự do, Phút cầu Nguyện
|
|
|
Chúng tôi đi sớm và gặp lại những người bạn Mỹ-Việt từ nhiều năm qua. Vẫn những khuôn mặt quen thuộc, vẫn những người kiên nhẫn đi theo Chúa và bỏ mọi sự bận rộn để đến xin ơn chữa lành của Chúa Thánh Thần.
|
|
Đức cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã tôn phong 117 Thánh Tử Đạo Việt Nam ngày 19.6.1988, và đã ấn định ngày 24.11 hằng năm là ngày dân Chúa Việt Nam cử hành lễ mừng kính các ngài.
|
|
Để thấy rõ Thiên Chúa Ba Ngôi đã ĐỒNG ''biệt tuyển'' Simon LÀM Giáo Hoàng đầu tiên ''ra sao'', dựa vào Kinh Thánh, tôi xin nêu QUÁ TRÌNH, tức là các SỰ KIỆN mà Thiên Chúa SẮP ĐẶT
|
|
Trong đời sống thường ngày, có nhiều tiếng gọi. Có những tiếng gọi xuất phát từ người khác, cũng có những tiếng gọi khởi đi từ chính ta.
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Ngày hành hương Đức Mẹ Tàpao đã đến, những cơn mưa như trút nước làm dịu không khí nóng bức của mùa hè. Bất kể trời mưa và đường lầy lội, từ chiều 12 và cả ngày 13.6.2013, các đoàn hành hương từ khắp phương đã tìm về kính viếng Mẹ Tàpao.
|
“Đó chỉ là một phần thôi, phần kia là Chúa không cho phép cháu té xuống đất vì nếu cháu chết lúc ấy thì cháu sẽ vào hỏa ngục ngay. “
|
|
Ngay sau truyện Đức Giêsu hóa bánh ra nhiều để nuôi đám đông, tác giả Lc đặt truyện Phêrô tuyên xưng Đức Giêsu là “Đấng Kitô của Thiên Chúa”.
|
|
Hãy giữ những người mà bạn thật sự yêu thương trong vòng tay của mình, thì thầm vào tai họ, nói với họ rằng: “bạn yêu thương họ nhiều như thế nào...!”
|
Một năm qua, Tâm và Thành hạnh phúc dào dạt, cuộc sống thắm màu như những đóa hồng. Nhưng hạnh phúc là điều dễ có mà khó giữ!
|
|
Xưa tiên tri Êlia được Thiên Chúa gọi và chọn để thi hành sứ vụ làm nhân chứng cho Chúa giữa cuộc sống xã hội đa thần.
|
|
Xin Chúa làm cho những trái-tim-hóa-đá của chúng con nên mềm nhũn mà sớm nhận biết và thờ lạy Thiên Chúa duy nhất là Đấng giàu lòng thương xót. Amen.
|
|
|
|
|
|
|
Suy Niệm Phúc Âm CN-11 Thường Niên
Nguồn: www.KinhMungMaria.com
|
|
“Hôm ấy, vị linh mục nọ được mời đến nhà của giáo dân xyz làm phép nhà và ăn mừng tân gia. Vì là nghi thức không trọng thể và cũng chẳng mang tính chuyên nghiệp của vị thượng tế, nên vị linh mục được mời chỉ mặc thường phục có cổ trắng báo rõ mình là đấng bậc vị vọng, thế thôi. Nhưng, chuyện đeo cổ áo giáo sĩ, đã làm bé em của nhà chủ rất “lấy làm lạ”, cứ là ngắm nhìn suốt, không chán.
|
|
Phút mơ màng Lời Chúa dạy, nay thánh sử đà ghi chú. Ghi rất nhiều về cuộc sống của đấng thánh mà mọi người trân trọng, như trình thuật kể.
Trình thuật, nay thánh Luca kể về việc Chúa khen ngợi thánh Gioan Tiền Hô say mê lập cuộc sống ở sa mạc, đầy khắc kỷ.Sống khắc kỷ một đời người, thánh Gioan lại đã thiết lập Nước Trời như Chúa muốn. Trình thuật điều Chúa muốn, nay tỏ rõ về thánh-nhân thân thương, của cộngđoàn.
|
|
Những nhà nghiên cứu Kinh Thánh nhận diện người đàn bà tội lỗi nói đến trong đoạn Phúc Âm hôm nay là Maria người xứ Magđala, hoặc Maria người xứ Bêtania, hay một phụ nữ nào đó tên tuổi không thấy ghi lại. Ở đây chi tiết đó không đáng kể. Bài tường thuật đúng là một trang tuyệt bút, đáng cho người ta không dám phụ thêm chú giải. Chúng ta hãy theo mấy gợi ý của bản văn để suy niệm:
|
|
Không gì đè nặng trên một tâm hồn cho bằng tội lỗi. Và không gì an ủi cho bằng lời của tiên tri Nathan, trong bài đọc I, nói cùng Đavít: “Thiên Chúa đã tha tội cho ngươi”.
|
|
Chương Trình Phát Thanh Chân Lý Á Châu ----- Thứ Hai Ngày 17/6/2013
Gồm Có: Tin quan trọng tuần qua, Thời sự, Niềm Tin và Khoa học, Diễn đàn tự do, Tìm hiểu Thánh Kinh, Phút cầu nguyện
|
|
Thánh Germaine là người cầu bầu mạnh thế. Hãy xin cô cầu bầu cho chúng ta. Cô là người tử tế và chắc chắn cô sẽ giúp đỡ chúng ta.“
|
|
|
|
Tôi xin nói ngay tại sao tôi ghi tựa của bài này là “Tình của núi rừng”, thưa vì tôi đã không ngăn được cảm xúc khi nhìn thấy những người anh em dân tộc bày tỏ tình yêu thương, mãnh liệt, đơn sơ, thẳm sâu, mộc mạc, nồng nàn và bao la như núi như rừng. Có lẽ rất ít người miền xuôi có được thứ tình yêu nồng nàn ấy.
|
|
Xin cho chúng con được chết trong lúc đang ngợi khen lòng Chúa thương xót vô biên. Nhờ Danh Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng con. Amen.
|
|
Chăm sóc bệnh nhân là một trong những hoạt động chính của Hội dòng chúng con. Năm 2009, chúng con được nhà nước cấp giấy phép cho mở phòng Chẩn Trị Y Học Cổ Truyền. Từ đó, phòng khám được hình thành và đi vào hoạt động. Vì điều kiện hoàn cảnh chưa có đất và cũng chưa có kinh phí, nên từ khi thành lập tới nay, tu viện đang dùng tạm 3 phòng nhà khách của cộng đoàn làm phòng khám bệnh, và cho bệnh nhân lưu trú.
|
|
Thiên Chúa thật sự trông như thế nào? Ngài có phải quá xa xôi, mơ hồ, không dễ gì tiếp cận và rất khác biệt với chúng ta và thế giới này? Liệu Ngài có quan tâm đến nhân loại hay những gì xảy đến với chúng ta? Làm sao có thể biết Thiên Chúa trông như thế nào?
|
|
Nói chung, chúng ta quan tâm đến người phụ nữ tội lỗi làm cho xúc động hơn là quan tâm đến Simon, người biệt phái. Nhưng có thể chúng ta là những Simon. Simon đã mời ông thầy trẻ này đến nhà để kiểm tra: có phải ông Giêsu đây thực sự là tiên tri hay chăng?
|
|
Sự tha thứ mà Đức Giêsu ban cho không phải là một thái độ ban ơn, Người không hạ thấp người tội lỗi được thứ tha, nhưng Người làm nẩy sinh trong người ấy một tình thương mà người ấy không biết.
|
|
|
|
Mọi người sống trên trần gian này sau một thời gian sẽ gặp nhau ở một điểm chung: đều phạm tội. (Rm 3:23) Ai cũng là tội nhân[1] và chẳng ai có quyền nói mình ít tội lỗi hơn người khác.
|
|
Trong Tháng Bẩy này, chúng ta sẽ mừng Lễ Chúa Nhật 14,15,16,17 Thường Niên (Năm C), và Lễ Thánh Gicôbê Tông Đồ, Lễ kính Thánh GioanKim và Thánh Anna, là cha mẹ của Đức Maria.
|
|
một Thánh Gia, một người Mẹ Rất Thánh và một Dưỡng Phụ là Thánh Giuse, để chia sẻ và cảm thông với thân phận con người,
|
|
|
|
|
|
|
|
Thánh Vịnh Đáp Ca Cn 11-C
|
|
Santarem là một thị trấn cách Fatima chừng 60km. Từ Fatima chúng tôi đi thăm Nhà Thờ Phép Lạ Thánh Thể và Nhà Thờ Chính Tòa ở Santarem. Trở về Fatima than dự đêm rước kiệu Đức Mẹ. Sáng hôm sau đi Lisbon tham quan và ra sân bay trở về Việt Nam.
|
|
“Sống đức tin bằng hành động, quyết dấn thân để phục vụ, thắp lên tình Chúa yêu thương”, lời ca của hơn 4000 thiếu nhi vang khắp cả vùng trời Tàpao trong ngày 13.6.2013, ngày Đại Hội Thiếu Nhi Thánh Thể Gp Phan Thiết Lần thứ XIII. Các bạn có thời gian thật đẹp cùng nhau bên Mẹ Tàpao cầu nguyện sốt sắng, vui ca rộn ràng, thi đua hết mình, tự hào tuyên xưng niềm tin của người tín hữu Công giáo trong niềm vui Năm Đức Tin.
|
|
|
|
|
|
Tại thành phố Napoli ở miền Nam nước Ý có một Linh Mục nổi tiếng đạo đức thánh thiện. Cha thường xuyên đến Bệnh Viện thành phố
|
Tội con đã được tha rồi. Đức Tin của con đã cứu con. Con hãy về bằng an!
|
|
Tối Thứ Bảy Tuần Thánh Đêm Vọng Phục Sinh 30-3-2013 tại nhà thờ Sainte Barbe Anzin thuộc Tổng Giáo Phận Cambrai ở miền Bắc nước Pháp, có 4 tân tòng lãnh
|
|
Trong buổi tiếp kiến sáng ngày 14-6-2013, dành cho Đức TGM Justin Welby, Giáo chủ liên hiệp Anh giáo, ĐTC Phanxicô cổ võ sự cộng tác giữa hai Giáo Hội trong việc thăng tiến các giá trị Kitô và hòa bình.
|
|
Ngày 15-6-2013, Phòng báo chí Tòa Thánh thông báo: ĐTC Phanxicô đã bổ nhiệm 2 GM phụ tá cho giáo phận Vinh và Hưng Hóa.
|
|
|
|
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
|
|
Sống Trên Đời Phải Biết Cho Đi Một Chút Gì
|
|
|
Thứ Tư, Ngày 6 tháng 6-2012
|
|
Sống trên đời phải biết cho đi một chút gì
Nguồn: Người Việt
WESTMINSTER (NV) - “Từ đầu tôi đã là người homeless nên tôi biết thân phận người homeless. Tôi hiểu cái lạnh làm mình không ngủ được, cái đói làm mình không ngủ được. Tôi cũng biết mình đã vui như thế nào khi có người đến thăm lúc còn ở trên đảo hoang, dù họ không cho tôi bất cứ cái gì nhưng họ khiến tôi nghĩ rằng vẫn còn có người nghĩ đến tôi.” Ông Tuyến Nguyễn, người hơn 20 năm cung cấp bữa ăn cho người vô gia cư tại quận Cam,
“Sống trên đời phải có một chút gì cho đi. Một chút đó chính là cái mình cố gắng.”
Khởi đi từ những suy nghĩ đơn giản như vậy mà ông Tuyến Nguyễn cùng các bạn bè, đồng sự của mình đã bền bỉ hơn 30 năm qua trong công việc cung cấp sách báo cho người dân ở trại tị nạn hàng tháng và thức ăn miễn phí cho người vô gia cư tại khu Civic Center vào mỗi chiều Thứ Ba và Thứ Năm hàng tuần. Không chỉ vậy, từ 3 năm nay, sau khi người vợ thân yêu qua đời, mỗi tuần ông còn đến bệnh viện UCI để làm thiện nguyện công việc an ủi, động viên tinh thần, cầu nguyện giúp cho những bệnh nhân cô độc tìm lại được niềm tin vào cuộc sống. Tìm hiểu câu chuyện của ông Tuyến Nguyễn cũng chính là dịp để mỗi người chiêm nghiệm thêm về quan niệm nhân sinh “Sống là phải cho đi.” Từ câu chuyện những ngày trên đảo hoang
Tuyến Nguyễn là một người đàn ông trên dưới 70 tuổi, có dáng dấp cao ráo, mái đầu bạc trắng và một gương mặt thân thiện. “Tôi vượt biên năm 1976. Lúc đó chưa có trại tị nạn, nên tôi sống như một người 'homeless' ở Indonesia khoảng một năm. Họ cho tôi ở nhưng không cho tôi đồ ăn. Vì cách của họ là muốn đuổi tôi đi. Thành ra từ đầu tôi đã là người 'homeless' nên tôi biết thân phận của người homeless.” Bằng giọng nói trầm, rõ từng tiếng, ông Tuyến bắt đầu những hồi ức về cuộc đời mình.
Theo lời ông Tuyến, thuyền ông đến một hòn đảo nhỏ ở Indonesia. “Họ đồng ý cho chúng tôi ở lại, nhưng không cung cấp thức ăn và canh chừng chúng tôi 24/24. Chúng tôi chỉ có thể sống trên thuyền và trên hòn đảo đó mà thôi.”
Ðể có thể sống còn, ông Tuyến dùng thuốc tây đổi cho người địa phương để lấy gạo và thức ăn, nước uống. “Những người dân đó cũng nghèo lắm nhưng họ đã giúp tôi, sẵn sàng cho tôi ngọn rau, củ mì, sẵn sàng đổi cho tôi mấy viên thuốc lấy con cá, lấy tí gạo để tôi có thể sống qua gần 6 tháng, trước khi có sự giúp đỡ từ một hội thánh ở Ðức.” Người đàn ông nói trong lúc những hai bàn tay đan nhau trước mặt, nhớ lại một đoạn đời đã qua. Ngoài sự thiếu thốn về vật chất, những ngày tháng ở đảo, ông Tuyến Nguyễn còn thấu hiểu hơn ai hết sự trống vắng về tinh thần. Ông tiếp tục câu chuyện, “Tôi còn nhớ khi tôi nhận được lá thư của một người nào đó gửi đến thì tất cả mọi người đều chia nhau đọc lá thư đó, vì ai cũng muốn chia sẻ tin tức, muốn đọc được chữ Việt Nam.” Không chỉ vậy, người thuyền nhân năm xưa còn nhớ “có một người đến thăm lúc tôi ở hoang đảo.” “Cho dù người này không cho tôi cái gì, nhưng tôi cảm động vì nghĩ mình ở trong xó rừng đảo hoang như vậy mà cũng có người tốt quá tới thăm mình. Ðiều đó giúp tôi tin rằng cuộc đời này dù có như thế nào chăng nữa cũng có những người nghĩ đến mình, cũng có những người tốt nhớ tới mình.” Từ những tâm tư đó, sau khi đặt chân tới Mỹ không bao lâu, người đàn ông mang nặng những suy nghĩ đầy tính nhân bản này đã cùng bạn bè bắt tay ngay vào công việc giúp đỡ tinh thần cho những người vượt biên còn đang ở các trại tị nạn. Từ sách báo cho các trại tị nạn đến bữa ăn cho người vô gia cư Thấu hiểu sự thiếu thốn về mặt tinh thần là như thế nào, ông Tuyến Nguyễn cùng bạn bè bắt tay vào thực hiện “chiến dịch gửi tặng sách báo cho đồng bào vượt biển” từ năm 1979 đến tận năm 1991 mới chấm dứt “do các trai tị nạn đóng cửa.”
Ông Tuyến cho biết, “Tụi tôi làm tờ nguyệt san Ðường Sống và in sách học tiếng Anh, tiếng Pháp, mỗi lần cũng đến mấy mươi ngày bản copy để gửi sang 9 nước Ðông Nam Á. Sách thì tụi tui gửi sang Hải Quân Hoa Kỳ để họ chuyển đến các trại tị nạn giùm. Còn báo thì tụi tôi tự gửi lấy.”
Chi phí cho việc in ấn sách báo và gửi đi cho đồng bào vượt biên được chắt cóp từ “việc đi nhặt ống lon, báo cũ” với sự chung tay của các giáo dân từ các thánh đường quanh vùng Orange County.
Sau hơn 10 năm thực hiện, công việc tặng sách báo này chấm dứt khi các trại tị nạn đóng cửa. Thế nhưng tấm lòng mẫn cảm với những cảnh đời không may dường như chẳng bao giờ khép lại trong con người ông. Ông Tuyến kể tiếp: “Sau khi hết làm việc gửi sách báo, có một ngày tôi xem tivi, cũng là mùa Ðông năm 91, tôi thấy người 'homeless' sao khổ quá! Tôi nhớ lại thân phận tôi lúc ở trại tị nạn. Tôi nghĩ chắc cần phải làm cái gì.” Vậy là ông bàn với vợ, khởi đầu cho một công việc thiện nguyện mà nhiều người Việt Nam sau này cũng noi theo: cung cấp bữa ăn cho người vô gia cư. Thoạt đầu vợ chồng ông chỉ xin được “donut” và cà phê mang ra mời mấy chục người homeless vào buổi tối, nơi góc đường Walnut và First. Ông lại trăn trở khi “thấy họ tội nghiệp và đáng thương quá, chỉ ăn 'donut' thôi thì làm sao mà ngủ được.” Vậy là “vợ chồng tôi đi chợ, đọc báo và cắt những 'coupons,' hễ người ta giảm giá cái gì thì mua cái nấy, như nuôi, thịt hộp hay những loại bánh gì mình có thể làm được thì mua về làm. Bà vợ tôi cứ nấu hai, ba chậu to đem ra mời người ta. Tôi nghĩ họ ăn như vậy mới no.” Cứ vậy vợ chồng ông, cùng với sự giúp đỡ của một số bạn bè, cứ âm thầm làm công việc “cho ăn” khoảng 40 đến 60 người mỗi tuần tại góc đường Walnut và First trong khoảng thời gian 2, 3 năm, trước khi chuyển đến khu vực Civic Center, nhường địa điểm kia lại cho một nhóm Việt Nam khác cũng muốn thực hiện việc làm có ý nghĩa này. Từ ngày đó, như đã thành lệ, hằng tuần cứ vào chiều Thứ Năm, sau khi đi làm ra, ông Tuyến chạy về nhà chở những nồi thức ăn vợ ông đã nấu sẵn cho khoảng 200 phần, mang ra góc đường Civic Center để phục vụ bữa ăn miễn phí cho những người vô gia cư sống quanh khu vực đó, mà phần đông là người bản xứ, rất hiếm có người gốc Việt. “Tôi nghĩ đây không phải là cho, mà chỉ là làm cho đời sống tinh thần người ta được an ủi, làm cho người ta thấy trong một xã hội đầy rẫy những tranh đua như vậy mà cũng có những người nghĩ đến người ta.” Ông Tuyến nói về công việc mình đã và đang làm trong một suy nghĩ giản dị như thế. Việc mang chút lòng của mình ra san sẻ với những người cơ nhỡ, gặp khó khăn, là chuyện không ít người làm, nhất là vào những dịp lễ Tết. Nhưng để có thể bền bỉ làm công việc này, như ông Tuyến Nguyễn và người vợ quá cố, cùng những bạn bè thân quen của ông đã làm, đều đặn hằng tuần, từ hơn 20 năm qua, không phải là điều ai cũng theo đuổi được. “Ðiều gì khiến ông có đủ tinh thần và sự kiên trì để thực hiện việc làm mang tính thiện nguyện này trong suốt ngần ấy năm?” Tôi nêu câu hỏi. Ông Tuyến nghĩ ngợi vài giây trước khi trả lời: “Có những ông già bà cả không có tiền bạc gì cả nhưng mỗi lần thấy tôi ra thì họ cũng cố đưa cho tôi 1, 2 đồng bảo 'Cầm lấy đi để mua đồ ăn cho những người khác.' Những cử chỉ như vậy làm mình lên tinh thần. Bởi mình thấy có người trân trọng công việc của mình.” “Thêm một điểm nữa làm tôi nghĩ đến là cộng đồng Việt Nam phải có san sẻ với người ta lúc họ cùng khốn, bởi người ta đã giúp mình lúc ban đầu, lúc mình cùng khốn, thì bây giờ mình cũng san sẻ với người ta một chút. Tôi nghĩ như vậy nên tôi cố tôi làm.” Ông chậm rãi nói tiếp. Những kỷ niệm vui buồn qua những bữa ăn mang đến cho người 'homeless' Trong bất kỳ công việc gì, khi người ta đã nặng lòng với nó, xem nó là một phần trong đời sống của mình, không thể khác, thì bao giờ người ta cũng tìm được nhiều kỷ niệm, nhiều niềm vui, để từ đó mà họ có thể tiếp tục bước đi trên con đường mình đã chọn. Ông Tuyến Nguyễn cũng không ngoại lệ. Một cặp vợ chồng lấy nhau ngay trên vỉa hè. Ðể rồi vài năm sau trở lại giúp ông, người đàn ông trong đám cưới năm nào đã cho rằng, “Ðây không phải là hè phố mà là Thánh đường.” Một người phụ nữ homeless muốn được giúp công việc rót nước trong ngày phát thức ăn chỉ với hy vọng “ông cho tôi vài chục cents mua ice cream ăn, vì hôm nay là ngày sinh nhật tôi.” Một đứa bé 15, 16 tuổi ra xếp hàng thay bố lấy thức ăn vì “chân bố tôi bị thương” và bị vợ đuổi ra đường, cho ông niềm xúc cảm về tình thương của cô bé đối với người cha bất hạnh của mình. Một người đàn bà homeless bị xe lửa cán chết vì chạy vào đường ray cứu con chó, đã được những người homeless cùng nhau đốt nến cầu nguyện cho, bởi sự luyến tiếc và quý mến mà mọi người đã dành cho người đàn bà vô gia cư này... Những câu chuyện như vậy, những kỷ niệm như vậy đã khiến người đàn ông này nhớ, khiến ông suy nghĩ, trăn trở về cuộc đời, về con người, nhiều hơn là việc chỉ đưa một bữa ăn đến cho những người chọn lề đường, góc phố làm chốn nương thân trong cảnh túng cùng. Ông nói, “Có lần tôi hỏi những bạn trẻ làm chung rằng nếu có những người không phải homeless cũng ra ăn luôn thì làm sao? Mấy em bảo 'thôi bác, mình ra đây là muốn đưa tình thương đến mọi người. Cho nên nếu họ đã đến xếp hàng thì kệ cứ để người ta ăn, mình không đặt vấn đề homeless hay không homeless.” Ðồng lòng cùng nhau như vậy, nên không ai còn phân biệt đâu là homeless, đâu không là homeless, một khi họ có mặt đứng trong hàng, tức họ cần có cái ăn, cần có tình thương. Tuy nhiên, “tinh thần người bản xứ ở đây rất đáng tự trọng” cũng là điều khiến ông Tuyến suy tư. Ông kể, “Trước đây tôi hay nói rằng ai không phải homeless thì vẫn được ăn nếu tôi còn thức ăn, nhưng phải nhường cho người homeless ăn trước. Nghe vậy nhiều người tự động ra xếp hàng phía sau. Hay nhiều lúc tôi cho những phần quà như kem đánh răng, bàn chải, xà bông, thấy người nào ngồi tôi cũng đưa, thì có nhiều người bảo 'tôi có rồi, ông giữ lại đưa cho người khác.' Những điều như vậy giúp tôi tiếp tục đi tới mặc dù có rất nhiều khó khăn.” Một kỷ niệm cũng đáng nhớ của ông là vào “một năm thời tiết rất lạnh,” “Khoảng 2 giờ sáng tôi thấy quá lạnh, mà trong nhà tôi lại có rất nhiều chăn. Thế là tôi đem chăn đi đắp cho những người homeless lúc giữa đêm như vậy. Tôi đắp một thời gian như vậy, cho tới hết mùa Ðông.” Câu chuyện “người đàn ông mang chăn đi đắp cho người vô gia cư lúc đêm khuya” được kể ra từ người này qua người kia nghe như “chuyện hoang đường.” Thế nhưng “công ty Hyatt Hotel nghe chuyện đó và họ gọi cho tôi.” Thế là người đàn ông viết nên câu chuyện thần thoại đắp chăn trong đêm được công ty Hyatt Hotel tặng cho “610 cái chăn rất dày và đẹp” để ông tiếp tục mang đi tặng lại những người bất hạnh. “Sự cho đi là điều quan trọng” Ông Tuyến Nguyễn chia sẻ bằng giọng tâm tình: “Có những lần tôi chạy xe mang thức ăn đến, chưa kịp đậu lại, tôi đã nhìn thấy người ta đói quá phải lục thùng rác lấy tí đồ ăn thừa bỏ vào miệng. Nhìn cảnh đó, tôi thấy nếu mình có đầy đồ ăn đây mà mình không mang ra thì mình có điều gì bất ổn rồi. Tôi cố làm là vì lý do có những người cần như vậy. Cuộc đời có nhiều đau khổ, mình làm thì ít ra mình cũng nâng đỡ ít nhất một người.” Tôi hỏi, “Từ công việc đã làm, ông nhìn về con người, nhìn về cuộc sống như thế nào?” “Tôi nghĩ người ta nhìn tôi nhiều hơn là tôi nhìn người ta.” Ông trả lời. Tại sao? Ông giải thích, “Vì lúc ở trại tị nạn, những người gần tôi cũng là những người nghèo lắm, nhưng họ giúp tôi, họ sẵn sàng cho tôi ngọn rau, củ mì, sẵn sàng đổi cho tôi mấy viên thuốc lấy con cá, lấy tí gạo. Thì đấy là những người đã nhìn tôi. Từ cái nhìn của những người đó, đưa sang cho tôi một cách nhìn đối với người khác. Tôi học được ở người khác cách đối xử với con người, và giờ tôi cũng chỉ thực hiện việc nối dài tình thương đó thôi.” Ngoài công việc cung cấp bữa ăn cho người vô gia cư, từ 3 năm nay, sau khi người vợ thân yêu qua đời, mỗi tuần ông còn đến bệnh viện UCI để làm thiện nguyện công việc an ủi, động viên tinh thần, cầu nguyện giúp cho những bệnh nhân cô độc tìm được niềm tin vào cuộc sống. “Sự cho đi là điều quan trọng.”
"Tôi nhớ mãi câu của ông Winston Churchill, 'we make a living by what we get, but we make a life by what we give.' Và tôi tự nhủ sống trên đời phải có một chút gì cho đi. Một chút đó chính là cái mình cố gắng.” “Sự cho đi là điều quan trọng.” Người đàn ông có mái tóc trắng xóa, và nụ cười ấm áp nói, trong lúc đôi mắt chứa đầy những yêu thương đang hướng nhìn về hàng người homeless xếp hàng dài dằng dặc chờ nhận những đĩa thức ăn đầy ăm ắp.
Gió chiều Tháng Năm thổi bay những cánh phượng tím rụng đầy một góc Civic Center, mang theo trong nó những nụ cười thân thiện lẫn hàm ơn của cả người cho lẫn người nhận, những ân tình của cuộc đời, chứa chan.
Ngọc Lan
|
|
Tin/Bài mới
Tin/Bài khác
|
|