MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
V. Chuyện Lượm Lặt Đó Đây (3)
Thứ Ba, Ngày 24 tháng 3-2009
11. Ơn lấy vợ lập gia đình

Theo một chuyện ngoại quốc:

Một linh mục trẻ nọ bị gọi đi nghĩa vụ quân sự, vừa vào trại đã bị một tân binh khác tấn công ngay:

- A, ngài là cụ xứ ư. Nói thật, tôi không chịu nổi cụ xứ, bởi vì tôi bị hỏng mất một cuộc hôn nhân tốt đẹp do một cụ xứ.

- Linh mục trẻ nói: Anh có thể kể cho tôi nghe câu chuyện được không?

- Được, tôi quen biết với một cô gái ở Montpellier. Tôi rất thích cô ta. Cô này khác đạo đức, và thường trang hoàng bàn thờ Đức Mẹ trong giáo xứ của cô. Sau khi tìm hiểu nhau, tôi quyết định đến gặp cha sở của cô để xin cưới. Cha này tuần tự đến gặp ông thị trưởng, ông chửng khế và ông cha xứ của tôi. Ông thị trưởng trả lời là tôi được kính trọng và tôi được bầu vào hội đồng xã. Ông chưởng khế cho biết rằng tôi buôn bán gỗ rất phát đạt. Về phần cụ xứ, ông ta chỉ nói: Tôi không biết anh này, vì anh ta không bao giờ đặt chân đến nhà thờ. Vì lễ đó mà lời cầu hôn của tôi bị từ chối. Chính do cụ xứ ấy mà tôi mất đi một cuộc hôn nhân tốt đẹp.

- Vị linh mục trẻ nói: Anh bạn đáng thương ơi, nếu lúc đó anh đến hỏi ý kiến tôi, thì chắc tôi sẽ cho anh một lời khuyên tuyệt hảo, có thể giúp anh đạt được cuộc hôn nhân tốt đẹp này.

- Lời khuyên gì? Anh tân binh hỏi, khi đám tân binh đang bu chung quanh.

- À, bởi vì cô thiếu nữ nọ coi sóc bàn thờ Đức mẹ, anh sẽ thành công chắc chắn, nếu anh coi sóc tốt hơn cô ta bàn thờ thánh Giuse.

Từ đó trở đi, người tân binh vốn ghét các cụ xứ, đã trở thành người bạn tốt của linh mục trẻ này.

 

12. Ơn đổi lòng, lấy chồng Công giáo:

Ông Hào Bật ở P. A, Texas, có 3 cô con gái, hai cô đã lập gia đình, còn cô út lại thương một anh thanh niên ngoài Công giáo. Anh chàng đã cho cô nàng chiếc xe 17 ngàn đô (thời 80-90). Ông rất khổ tâm, khuyên can không được. Ngày nào cũng đọc kinh thánh Giuse, xin cho con được đổi ý, lấy chồng Công giáo. Vì gia đình ông là đạo gốc, người Sa Châu, Bùi chu.

Năm ấy, bố con đi dự Ngày Thánh Mẫu tại Missouri. Cô làm quen người Công giáo. Khi về nhà, cô đã dứt khoát, trả lại xe cho anh chàng kia. Ông bố hết sức vui mừng tạ ơn Thánh Cả.

 

14. Ơn trở lại, không tự tử nữa

Cha Dòng Xitô kể: Khi ở Tu viện Sénanque, một chiều nọ tôi đi dạo trong sân nhà chơi gần cửa ra vào. Đây là một điều nghịch thường vì tôi không có thói quen đi dạo như thế. Bỗng thày giữ cửa đến nói với tôi:

- có một ông khách muốn gặp cha, ông đưa tay chỉ đòi gặp cho được cái ông đang đi là cha đó.

Tôi đi ra và gặp ông khách ngày. Đó là một con người ăn mặc lịch sự, bảnh bao, có điều là trên nét mặt lộ vẻ lo âu. Bên cạnh ông là một con ngựa đen uy phong đang gặm cỏ.

- Thưa ông, người khách nói, tôi không biết ông. Tôi thấy ông từ đàng xa và tôi cho gọi ông. Hãy cứu tôi. Tôi đã muốn trầm mình xuống sông nhưng không thực hiện được. Con ngựa của tôi đã mang tôi đến đây và dừng lại ở trước cửa này. Tôi ở đâu? Nhà này là cái gì? Là một nông trại?

- Không, đây là một Tu viện.

- Tôi không bao giờ thấy một nhà như thế. Và tại sao ông lại ăn mặc trắng đen như thằng hề vậy?

- Đây là áo của dòng tôi. Nhưng nói cho tôi hay ông là ai?

- Tôi là Giám đốc đoàn xiệc hoàng gia của Lyon.

- Ông đang phá sản chăng?

- Không, gia tài hiện tại của tôi có rất nhiều triệu quan và các công việc của tôi đang chạy tốt... Nhưng tôi bị ám ảnh bởi ý tưởng muốn tự vận.

Tôi bèn cầm tay ông ta và vừa cười vừa nói:

- Không, đừng trầm mình dưới sông làm gì, nước rất lạnh. Người ta sẽ lo chăm sóc con ngựa của ông, và chúng ta sẽ nói chuyện với nhau. Ông sẽ kể cho tôi nghe chuyện của ông đi.

Ông giám đốc đoàn xiệc bèn kể chuyện độc đáo sau đây:

- Tôi không bao giờ biết cha tôi là ai. Lúc bẩy Tuổi, mẹ tôi chết. Bà chết vào một buổi chiều. Và sáng hôm sau, một đoàn người, trong dó có ông Cha xứ, các chú giúp lễ và bà con láng giềng đến rước xác mẹ tôi đi chôn. Mẹ tôi chết rồi, tôi lấy ít tiền còn lại và đi đến một đoàn xiệc bên cạnh. Tôi chỉ có một mình, không bà con, không bạn bè. Tôi hỏi ông chủ xiệc có mướn tôi không.

- Con còn nhỏ qúa. Hãy nói với cha con...

- Con không có cha

- Nói với mẹ con...

- Người ta vừa chôn mẹ con hôm nay..

- Vậy con ở đây?

Tôi nói cho ông ta biết chỗ ở.

- Ngày mai con hãy trở lại và chúng ta sẽ nói chuyện...

Ngày mai tôi trở lại và ông ta nhận tôi vào làm trong đoàn xiệc. Ông ta coi tôi như con ông và khi ông ta chết, ông giao đoàn xiệc lại cho tôi. Tôi đi khắp nơi và tôi thu được nhiều tiền lắm. Nhưng bấy lâu nay tôi không biết cái ám ảnh tôi, tôi khổ sở, tôi muốn nhảy xuống sông tự vẫn.

- Ông có đức tin không?

Tôi không biết cái đó là cái gì?

- Ông có tin vào Thiên Chúa không?

- Có, một cách mù mờ thôi; nhưng tôi cũng không biết cái đó là cái gì nữa.

- Ông có biết làm dấu thánh gía không?

- Mẹ tôi có làm và bày tôi làm. Nhưng từ đó đến giờ tôi không bao giờ làm nữa. Bà cũng dạy tôi một kinh mà bà bảo tôi đọc mỗi ngày. tôi đọc kinh đó cho ông nghe...

Và người khách đọc cho tôi nghe kinh "thân lạy ông thánh Giuse, nay chúng tôi lâm cơn khốn khó."

- Ông đọc kinh này đôi khi?

- Tôi không bao giờ quên đọc nó mỗi tối trước khi đi ngủ.

- Ông có biết thánh Giuse là gì không?

- Không.

- Và tại sao ông đau khổ?

- Tôi không biết. Tôi thấy buồn, chán tất cả kể cả cuộc sống. Tôi thúc con ngựa tôi chạy đến bờ sông Rhône nhưng nó đã nhảy lui và chạy tới đây. Đây là lần đầu tiên con ngựa không nghe lời tôi.

- Đó là sự quan phòng đưa ông tới đây đó.

- Quan phòng là gì?

- Đó là bàn tay của Thiên Chúa trở nên hữu hình. Chính Ngài đã đưa ông tới đây vì Thiên Chúa muốn cứu ông. Ông đã được rửa tội. Ngài không muốn ông chết như một người ngoại đạo. Không phải trong giòng nước sông Rhône mà ông trầm mình, nhưng ông hãy trầm mình trong giòng nước ân sủng. Chúng ta sẽ làm việc với nhau nhé. Không bao giờ tôi đi dạo vào giờ này ở đây. Có lẽ Thiên Chúa đã gởi tôi đến với ông. Tôi hết lòng ái ngại cho ông. Cho phép tôi ôm ông.

Tôi chân thành ôm ông ta và ông ta rất cảm động. "Ông sẽ ăn tối ở đây, ngủ trên ván, và ngày mai thay vì đi, ông sẽ ở lại đây suốt ngày.

Và ông ta ở lại không những một ngày mà ba ngày. Trong thời gian đó, tôi dạy cho ông ta các chân lý của đạo. Ông là một người thông minh, và Thiên Chúa đã cho ông thấy thú vui, tiền bạc đó không đem lại cho ông hạnh phúc. Ông xưng tội và chịu lễ... Sau đó ông ta về lại thành Avignon, nước Pháp, thu xếp công việc, bán hết gia sản, phát cho người nghèo, và xin đi Tu. Vài năm sau, ông lên cơn sốt nặng và tắt hơi thở như một vị thánh lúc tuổi còn xuân.

 16. Hy sinh không ăn thịt để kính Thánh Cả trước lễ 19/3

(1001 Truyện Hay số 389)

-------------------------------------

Carthage, MO ngày 21 tháng 7 năm 2005

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Đức Tin Dẫn Dắt: Trỗi Dậy Từ Tro Tàn Của Diệt Chủng Rwanda (3/28/2009)
Đức Mẹ Kibeho: Đức Maria Nói Với Thế Giới Từ Trung Tâm Của Châu Phi (3/28/2009)
Audio Cùng Các Linh Mục Con Cưng Của Mẹ # 47, (chương 400-405) (3/27/2009)
Audio Sự Lạ Fatima # 3 (của 6 Chương Trình) (3/26/2009)
Trinh Nữ Maria, Biểu Tượng Đoàn Kết Quốc Gia Của Người Hồi Giáo Và Kitô Giáo (3/26/2009)
Tin/Bài khác
Đức Khiêm Nhường Của Thiên Chúa (3/23/2009)
Audio Sự Lạ Fatima # 2 (của 6 Chương Trình) (3/22/2009)
Audio Sự Lạ Fatima # 1 (của 6 Chương Trình) (3/22/2009)
Audio Cùng Các Linh Mục Con Cưng Của Mẹ # 46, (chương 393-399) (3/22/2009)
Audio Cùng Các Linh Mục Con Cưng Của Mẹ # 45 (chương 386-392) (3/22/2009)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768