MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 95 Thế Nào Là Được Cứu Chuộc ? (phần I)
Thứ Tư, Ngày 24 tháng 8-2016
BÀI LỜI CHÚA 95

ThẾ nÀo lÀ ĐƯỢC cỨu chuỘc ? (Phần I)

Trích Thư gửi tín hữu Hip-ri, ch.2.10; 5.7-9

10 Thiên Chúa, Đấng tạo thành và cùng đích mọi loài, vì muốn đưa muôn vàn con cái về phúc vinh quang (thiên đàng), nên Người đã làm một việc thích đáng là đã dùng thống khổ luyện cho thành toàn (Đức Giêsu) Đấng khơi nguồn cứu rỗi …

5 7 Vào những ngày còn (sống) trong thân xác (ở trần gian)), Ngài đã dâng lên cho Đấng có thể cứu Ngài khỏi chết, những lời cầu xin khẩn nguyện với lớn tiếng kêu van cùng nước mắt, và Ngài đã được nhậm lời vì lòng suy phục.

8Dẫu là Con, Ngài đã phải đau khổ dãi dầu, mà học cho biết vâng phục. 9Và một khi đã thành toàn, Ngài đã nên nguyên nhân cứu rỗi đời đời cho những ai vâng phục Ngài,

*   Đó là Lời Chúa ! - Tạ ơn Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

         Một đôi khi đến chia buồn cùng những gia đình người thân đã qua đời, đứng trước thi hài nằm bất động, ta ngậm ngùi thấy kiếp người sao quá mong manh… Tự nhiên trong lòng ta dấy lên nỗi khắc khoải : chính tôi ngày nào cũng sẽ nằm xuống như vậy. Và ta muốn hét lên : “Tôi không muốn chết. Tôi muốn tồn tại.” Nhưng làm sao chống lại được định mệnh nghiệt ngã ? Bực bội ta tự hỏi : Từ đâu mà có sự chết ? Tại sao loài người phải chết ?

Người không có đức tin trả lời : Đó là qui luật thiên nhiên. Hoặc : Trời bắt chết thì phải chết ! Không phải đâu. Thiên Chúa không tạo ra sự chết. Kinh Thánh dạy rõ ràng :

“Thiên Chúa không làm ra cái chết,
chẳng vui gì khi sinh mạng tiêu vong.” (Kn 1.13)                          

Từ thuở ban đầu, Người sáng tạo con người và ban cho họ sự sống, và còn ban cả tính “bất tử” nữa :

“Thiên Chúa đã sáng tạo con người

cho họ được trường tồn bất diệt.

Người đã làm ra họ như hình ảnh của bản tính (bất diệt của) Người.” (Kn 2.23)

Vậy sự chết do đâu mà có ?

Thưa : Do ma quỉ xúi giục khiến loài người phạm tội, cắt đứt khỏi nguồn sống là Thiên Chúa ! Chết là từ đó ! Thật vậy, ma quỉ không những chống nghịch với Thiên Chúa, nó cũng ganh tỵ ghen ghét với loài người :

“Chính vì quỷ dữ ganh tị
mà cái chết đã xâm nhập thế gian.
Những ai về phe nó đều phải nếm cái chết.” (Kn 2.24)

Vì thế, nó xúi giục nguyên tổ chúng ta ở vườn Địa Đàng nghe theo mưu độc của nó mà phản nghịch, và thế là đã đem sự chết vào thế gian :

 “Vì một người duy nhất (là nguyên tổ Ađam), mà tội lỗi đã xâm nhập trần gian, và tội lỗi gây nên sự chết ; như thế, sự chết đã lan tràn tới mọi người, bởi vì mọi người đã phạm tội.” (Rm 5.12).

Buồn thay, bị nguyên tổ truyền cho cái gien tội lỗi, cả loài người chúng ta sau đó theo gót ông, đều cũng bất tuân, phạm tội phản nghịch với Thiên Chúa, và tội lỗi ấy đã tách lìa chúng ta khỏi Thiên Chúa là nguồn sự sống, vì vậy “sự chết đã lan tràn tới hết mọi người”.

Chưa hết, từ bỏ Thiên Chúa là Chúa tể đời mình, loài người lôi kéo theo cả thế giới rơi vào tình trạng nô lệ sự thống trị của ma vương quỉ dữ :

“Tất cả thế gian đều nằm dưới ách thống trị của Ác thần.” (1 Ga 5.19 ; xem Lc 4.6).

Không bỏ mặc loài người bất tuân, phản nghịch, Thiên Chúa ra tay cứu chuộc ta, giải thoát ta khỏi tay ác quỉ hung tàn, cứu ta thoát vòng kềm tỏa của sự chết, cho ta được sống và hạnh phúc : Chính Người là Đấng đã kéo anh em ra khỏi quyền lực tối tăm, và chuyển anh em vào nước của Con chí ái Người, trong Ngài ta có ơn cứu chuộc, ơn tha tội.” (Col 1.13-14)

Thiên Chúa thực hiện công trình cứu chuộc vĩ đại đó bằng cách :

a)        Trước hết, sai Con Một xuống thế. Vốn là Đấng bất tử, xuống thế thì Con Chúa phải mặc xác loài người, để nhờ có thân xác ấy Ngài có thể chết mà thắng ma quỉ, tiêu diệt quyền lực nó và giải thoát chúng ta :

“(Nhờ mang thân xác huyết nhục), Đức Giê-su có thể chết, mà tiêu diệt tên lãnh chúa gây ra sự chết, tức là ma quỷ, và đã giải thoát những ai vì sợ chết mà suốt đời sống trong tình trạng nô lệ.” (Hr 2.14-15)

Chúng ta đã quen tai nghe Chúa Ngôi Hai xuống thế làm người, nên coi thường, không thấy tất cả sự bỏ mình sâu thẳm vô hạn mà Chúa phải chịu khi xuống làm người. Hãy nghe Kinh Thánh nói:

“Ngài, vốn dĩ là Thiên Chúa, nhưng Ngài đã không nghĩ phải giữ cho bằng được chức vị đồng hàng cùng Thiên Chúa. Song Ngài đã hủy mình ra không, là lĩnh lấy thân phận tôi đòi, trở thành giống hẳn người ta; đem thân đội lốt người phàm…” (Pl 2.6-7)

Từ địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, Chúa Ngôi Hai đã bỏ tất cả vinh quang, danh dự, để xuống mặc lấy cái thân xác hèn hạ của loài người, mang tên Giêsu ! Kinh Thánh xác định việc đó bằng một câu long trời lở đất : Ngài đã hủy mình ra không. Bỏ địa vị là Thiên Chúa, xuống làm người hèn hạ, thì đó chẳng phải là hủy mình ra không là gì ? Coi như Ngài mất tất cả. Trời xa hơn đất bao nhiêu thì Thiên Chúa cũng cách xa loài người bấy nhiêu : một khoảng cách vô cùng vô tận, thế mà Chúa Giêsu đã từ cõi trời cao xa vô tận đó mà xuống đến đất đen chúng ta !

 b)   Sau khi đã sai Con xuống thế, Thiên Chúa Cha còn để Ngài phải chết khổ hình đau đớn khủng khiếp mới cứu độ loài người được! Quả đúng như Thánh Kinh nhận định :

 “Thiên Chúa đã trả giá đắt mà chuộc lấy anh em.”

                                                       (1 Cr 6.20 ; 7.23).

Thiên Chúa là Đấng Thượng trí khôn ngoan vô lượng vô biên mà sao đã không nghĩ ra được cách nào khác nhẹ nhàng hơn, dễ chịu hơn, mà lại nghĩ ra cách cho Con Một của Người chịu đau khổ và chết khổ hình ghê gớm như thế ?

 Thiên Chúa đáp : Không phải không nghĩ được cách nào khác. Chính đã nghĩ và thấy cách này là tốt nhất, thích đáng nhất, ta hãy nghe lại đoạn Thánh Kinh trên đầu bài :

“Quả thế, Thiên Chúa là Đấng tạo thành và cùng đích mọi loài, vì muốn đưa muôn vàn con cái về phúc vinh quang (thiên đàng), nên Người đã làm một việc thích đáng, là dùng thống khổ luyện cho thành toàn (Đức Giê-su) Đấng khơi nguồn cứu rỗi…” (Hr 2.10).

Không những thích đáng, mà còn cực kỳ khôn ngoan :

"Đức Giêsu phải trải qua nhiều đau khổ (và cả cái chết nữa) mà học cho biết vâng phục; và khi (nhờ hoàn toàn vâng phục) bản thân Ngài đã đạt được thập toàn, Ngài (mới) trở nên nguồn ơn cứu độ vĩnh cửu cho tất cả những ai tùng phục Ngài." (Hr 5.8-9).

Muốn thấu hiểu đoạn Kinh Thánh tuyệt vời này, trước hết ta phải hỏi : Tội lỗi là gì ? Thưa : Là sự bất tuân. Thiên Chúa dạy một đàng, ta làm theo một nẻo, ví dụ Chúa dạy: Không được nói dối, ta cứ nói dối; Chúa bảo : không được giận ghét, ta cứ giận ghét; Chúa dạy : không được giết người, ta cứ giết, cách này cách khác, v.v... Từ Ađam Eva nguyên tổ đã bất tuân, cả loài người theo đó mà bất tuân. Thế là chết !

Vì bất tuân mà phải chết, thì vâng phục là được sống !

Vậy Đức Giêsu sẽ cứu loài người khỏi chết đời đời bằng cách đó, Ngài đã vâng phục, vâng phục để chữa tội bất tuân phục, Ngài đã vâng phục cách tuyệt đối, đến nỗi dù đau khổ mấy và cả phải chết nữa, cũng vẫn cứ vâng phục, và chính nhờ vâng phục đến mức không còn thế nào vâng phục hơn nữa, Ngài là người đầu tiên và cũng là độc nhất đã làm hài lòng Thiên Chúa vô cùng. Thế là Thiên Chúa đã ban thưởng cho Ngài được sống lại, được nên hoàn toàn thánh thiện, Thánh Kinh xác định bằng câu : “Ngài đã trở nên thập toàn”, và một khi đã trở nên thập toàn như thế, Ngài mới xứng đáng là nguồn ơn cứu độ cho nhân loại, cho những ai tin vào Ngài.

Suy như vậy mới thấy sự phạm tội bất tuân là chuyện trầm trọng đáng sợ vô cùng, vì để cứu thoát ta, một Thiên Chúa đã phải chết mới thực hiện được ! Đó là một cái giá vô cùng đắt đỏ. Chứ không phải như người đời thường nghĩ : tội có gì quan trọng đâu, đó chỉ là những việc do khiếm khuyết tâm lý hay thể lý của con người mà phát sinh ra. Người đời nghĩ như vậy bởi vì không được dạy cho biết về tính cách trầm trọng đáng sợ của tội lỗi, hoặc bởi vì người ta cố tình lấp liếm đi để cứ nhởn nhơ phạm tội cách vô tội vạ !

Phần chúng ta, con cái Thiên Chúa, suy gẫm những sự ấy khiến lòng chúng ta sẽ thêm biết ơn Chúa Giêsu, vì thấy Chúa chịu đau đớn vô cùng như vậy, để cứu chúng ta thoát sự khống chế của ma quỉ, thoát sự kềm tỏa của tội lỗi và sự chết. Các thánh, các tín hữu đạo đức cũng đã suy ngắm cuộc Thương khó khổ đau vô cùng của Chúa mà cháy lửa mến yêu Chúa, và bởi đó các ngài sẵn lòng hy sinh hết mọi sự để đền đáp lại, Vì thế Thánh Phaolô thúc giục bổn đạo hết lòng tạ ơn Thiên Chúa :

“Bởi lòng biết ơn cảm mến, hãy dùng thánh vịnh, lời ca, lời vãn của Thần khí mà ngợi khen Thiên Chúa hết lòng anh em! 17Phàm điều gì anh em làm, ngôn hành bất luận, mọi sự hết thảy hãy làm vì Danh Chúa Yêsu, và nhờ Ngài, hãy cảm tạ Thiên Chúa Cha!”

Tích truyện

Trong một nhà thờ nước Tây Ban Nha, người ta tôn kính một tượng Chúa bị đóng đinh thập giá cổ rất đặc biệt : cánh tay trái của Chúa vẫn bị đóng đinh vào thập giá, còn cánh tay phải thì rời khỏi thập giá, hạ xuống và giơ ra ban phép lành. Gốc tích sự lạ ấy như sau :

Lần kia, có một người đến xưng tội với linh mục ngay dưới tượng thập giá này. Người ấy thành thực thống hối ăn năn, nhưng linh mục nghi ngờ vì tội nhiều và gớm ghê quá. Do người ấy hứa sẽ chừa tội, nên được linh mục giải tội.

Người ấy trung thành với lời hứa được ít lâu, nhưng vì yếu đuối lại sa ngã. Và nhiều lần như thế, người ấy lại chạy đến tòa cáo giải với lòng thống hối ăn năn. Một lần kia, linh mục bảo :

-  Lần này tôi không thể giải tội cho ông được nữa.

Năn nỉ mãi, người ấy được giải tội, với lời ngăm đe :

-   Đây là lần cuối cùng tôi giải tội cho ông !

Mấy tháng trôi qua, nhưng bởi thói quen và yếu đuối, người ấy lại sa ngã. Và lại đến xưng tội. Nhưng lần này, cha dứt khoát :

-        Ông đừng đùa với Chúa. Tôi không thể ban phép giải tội cho ông nữa ! Sự ăn năn của ông không thành thực.

-        Thưa cha, con sa ngã vì con yếu đuối, con thành thực nhưng con bệnh hoạn, con đến đây để tìm sức mạnh mà linh hồn con thiếu thốn, xin cha thương tha thứ cho con.

Linh mục không giải tội, và ra khỏi tòa hòa giải. Nhưng lạ lùng thay, có tiếng nấc từ trên thập giá phát ra. Ngực Chúa phồng lên như sắp hấp hối, bàn tay phải của Chúa rời cây thập giá, hạ xuống và ban ơn xá tội cho kẻ tội nhân. Và linh mục nghe được tiếng Chúa thì thầm với ông :

-   Sao con lại không giải tội cho người này ? Chính Ta là người đã đổ máu ra chịu chết thay cho nó, chứ không phải con !

Và tiếp theo là lời từ thánh giá nói với tội nhân :

-   Ta tha tội cho con, vì Ta đã mua con bằng giá rất đắt. Hãy cố gắng đừng phạm tội nữa !

Từ đó, bàn tay phải của Chúa cứ ở mãi trong tư thế ấy, như không ngừng mời gọi loài người đến để ban ơn tha thứ.

[Hãy hát một bài tạ ơn tình Chúa yêu ta. Ví dụ : “Xin tri ân, xin tri ân...”, hoặc : “Con xin dâng Ngài lòng cảm mến vô biên, con xin dâng Ngài ôi trái tim dịu hiền...”]

UV

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Carmelo! Carmelo! (8/30/2016)
Cảm Nhận Của Giáo Lý Viên Bùi Chu Khi Hành Hương Đức Mẹ Lavang Quảng Trị (8/29/2016)
Cn 3671: Tạ Ơn Mẹ Cứu Con Trong Trại Tù Cải Tạo (8/28/2016)
Cn 3669: Mẹ Fatima Thánh Du Chữa Lành Cho Tôi (8/26/2016)
Cm 3668: Tạ Ơn Mẹ Đã Cứu Sống Con (8/26/2016)
Tin/Bài khác
Thơ Kính Mừng Mẹ Trinh Vương (8/22/2016)
Cn 3664: 54 Ngày Cầu Nguyện Chuỗi Mân Côi Cho Hoa Kỳ Và Việt Nam (8/22/2016)
Đức Ma-ri-a Nữ Vương – Lễ Nhớ (8/22/2016)
Cn 3663: Lời Mẹ Maria Dạy Từ Nước Ấn Độ, Á Châu (8/21/2016)
Cn 3662: Mẹ Maria Dạy Từ Brazil Và Costa Rica (8/21/2016)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768