MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài 100: Lời Kết--- Diễn Từ Bánh Hằng Sống (6.58)
Thứ Tư, Ngày 7 tháng 12-2016
LỜI KẾT

DIỄN TỪ BÁNH HẰNG SỐNG (6.58)

Đức Giêsu tóm kết Diễn từ và xác quyết với người Do Thái bằng lời này :

58"Bánh này (Thịt Máu Tôi) là Bánh bởi trời xuống, không phải như (bánh manna) cha ông các ông đã ăn và đã chết, kẻ ăn Bánh (Hằng Sống) này sẽ sống muôn đời." (Ga 6.58)

Qua việc so sánh bánh Manna với Bánh hằng sống, Đức Giêsu một lần nữa (lần trước ở cc.49-50) lại nhấn mạnh một cách quyết liệt : một bên ăn mà vẫn chết, và bên kia ăn mà được sống muôn đời.

Muốn hiểu đầu đuôi gốc ngọn, hãy nhớ lại đoạn đầu của trình thuật (Ga 6.30-33): ở đó người Do Thái thách thức Chúa Giêsu xem có quyền năng bằng ông Môsê, là người đã cho tổ tiên họ ăn Manna bởi trời, hay không. Và Đức Giêsu đã phản bác lại : Manna của thời dân Do Thái lưu lạc ở hoang địa chỉ là thực phẩm vật chất rơi xuống từ không trung, chứ không phải từ trời, từ nơi Thiên Chúa xuống đâu. Nó chỉ là phép lạ Thiên Chúa làm, để nuôi dưỡng dân của Người tạm thời trong sa mạc hoang vắng có đủ sức tiến về Đất Hứa. Nó chỉ là hình ảnh tiên báo về Bánh Hằng Sống, mà Thiên Chúa Cha sẽ ban cho loài người về sau. Bản chất Manna chỉ là như thế thì dĩ nhiên ăn rồi vẫn phải chết, vì trong nó không mang sức sống của Thiên Chúa giúp người ta thắng tội và được sống. Bằng chứng là cha ông người Do Thái đã ngụy nghịch với Thiên Chúa trong sa mạc, nên vô số người đã phải chết, chết phần xác và chết cả phần hồn (xem 1 Cr 10.3-10 đã trích dẫn ; Dt 3.15-19).

Trái lại,

"Kẻ ăn Bánh (Hằng Sống) này sẽ sống muôn đời", vì Bánh này là Chúa Giêsu, từ trời xuống, có Sự Sống Thiên Chúa tràn đầy, có Viên Mãn Thần Tính của Thiên Chúa :

“Thật vậy, tất cả sự viên mãn của thần tính hiện diện nơi Đức Giêsu, ngay trong thân xác, và trong Người, anh em được (hưởng no đầy) sung mãn…” (Cl 2.9)

SUY NIỆM VÀ CẦU NGUYỆN 

Nguyên chỉ nghĩ đến câu vừa nói, cũng đủ làm cho lòng ta ngất ngây hoan lạc : Rước Lễ là chúng ta lãnh nhận vào trong mình ta chính Chúa Giêsu, có tất cả sự viên mãn thần tính ngay cả trong thân xác Người, nghĩa là có tất cả những gì là Thiên Chúa vô lượng vô biên, toàn năng phép tắc vô cùng, thượng trí vô song, và tràn đầy yêu thương như biển rộng trời cao… không miệng lưỡi nào tả xiết !

Tạ ơn Chúa Giêsu vô cùng !

Lòng chúng con và miệng lưỡi chúng con không đủ sức tán dương ca ngợi và cám ơn thì xin Đức Mẹ, các Thiên Thần và các thánh trên trời tạ ơn Chúa thay cho chúng con.

Thế mà trước ân huệ vô cùng cực trọng ấy, có nhiều người trong chúng ta lại ăn ở giống như dân Do Thái trong hoang địa ngày xưa : Sau khi bị làm nô lệ vô cùng cực khổ trong nước Ai Cập, họ rên xiết than van cầu khấn Thiên Chúa cứu thoát ; đến lúc được Thiên Chúa nhậm lời và cứu thoát họ khỏi cảnh lầm than, nhưng phải đi trong sa mạc trên đường về Đất Hứa, lẽ dĩ nhiên là thiếu thốn nhiều điều, lại đâm ra tiếc nhớ thức ăn thịt cá, rau quả, củ hành, củ tỏi… mà muốn quay trở lại chốn nô lệ khi trước. Thái độ vô ơn bạc bẽo của họ đã khiến Thiên Chúa nổi cơn thịnh nộ !

Chúng ta chê trách dân Do Thái vô ơn bội nghĩa cùng Thiên Chúa, mà không nhận ra rằng dân Do Thái là hình ảnh của chúng ta. Chẳng phải nhiều lần vì chút lợi nhỏ của thế gian, mà chúng ta sẵn sàng quay đầu trở lại thờ ngẫu tượng, tà thần như tổ tiên ngoại đạo chúng ta thời xưa : thờ ông địa, thần tài, tiền của, danh vọng, địa vị, … ?

Chẳng phải cũng như dân Do Thái, ta thường vô tâm kêu trách Chúa khi gặp gian nan thử thách ; vô ân bội nghĩa khi nhận được ơn Chúa ban mà chẳng biết tạ ơn ; vô ý thức khi gắn chặt đời mình vào của cải tạm bợ chóng qua…?

Chớ gì chúng ta biết gạt bỏ gương xấu của những phần tử bất hảo trong dân Do Thái, mà bắt chước những phần tử tốt lành của họ : Giữa những gian nan thử thách trong nơi hoang địa, những người này đã ra sức chống những nghịch cảnh, chiến đấu chống những kẻ thù, từ bỏ những cám dỗ sai lạc, kiên nhẫn chờ đợi, cho nên phải ăn Manna để có sức mà được vào “Đất Hứa chảy tràn sữa và mật”.

Chúng ta cũng vậy – đang trên đường lữ thứ trần gian –phải chịu khó, chịu khổ, đừng than thở trách móc, song hãy đến lãnh nhận Bánh Manna Hằng Sống, Thịt Máu Chúa Giêsu là thần lương nuôi dưỡng hồn xác chúng ta, vốn sức hèn thế yếu, hay lỗi phạm tội này, sa ngã trong tội kia…, để có sức mạnh thắng mọi chướng ngại, mọi cạm bẫy và cám dỗ nguy hại nơi thế gian, mà đạt tới Đất Hứa là Cõi Trời mới Đất mới, là Quê Hương Thiên Đàng, là Miền Hạnh Phúc Vĩnh Cửu cho những ai yêu mến, trung tín với Thiên Chúa cho đến cùng.

 

ššª


PHẢN ỨNG CỦA THÍNH GIẢ CUỐI DIỄN TỪ BÁNH SỰ SỐNG (6.60-71)

 Lời tuyên bố của Chúa Giêsu về Người là Bánh từ trời xuống và việc ăn thịt uống máu Người để có sự sống, không những làm chói tai người Do Thái khiến họ phản đối dữ dội, (xem hình), mà còn gây khủng hoảng cả nơi những môn đệ Chúa nữa, và họ đã đưa ra những lời đả kích gay gắt :

"Lời chi mà sống sượng thế ? Ai nào có thể nghe nổi" (6.60).

Đáp lại, Chúa Giêsu khuyến cáo họ từ bỏ cách hiểu theo tính tự nhiên, và phải nhờ sự soi sáng của Thần Khí thì mới hiểu được, Người nói :

Thần Khí mới tác sinh, xác thịt không có ích gì, vì lời Ta đã nói với anh em là Thần khí và là sự sống.” (6.63)

Người muốn bảo họ rằng : những “lời Người đã nói” về Bánh và Thịt Máu Người ban Sự Sống, tất cả đều là những thực tại siêu phàm, thuộc giới “Thần khí và sự sống” (tức là  giới thần linh của Thiên Chúa) cho nên mới ban sự sống đích thật đời đời. Còn những gì thuộc giới "xác thịt không giúp ích gì", nghĩa là tất cả những gì thuộc lãnh vực tự nhiên phàm trần, dù đó là của ăn, sức lực hay tài trí con người đều nghèo nàn bất lực, không những không thể ban sự sống đích thật, mà cũng không có khả năng làm cho người ta hiểu được ý nghĩa mầu nhiệm sâu thẳm của những thực tại siêu phàm kia.

Vậy phải cầu viện đến Thần Khí, "Thần Khí mới tác sinh", mới làm cho sống, mới làm cho hiểu.

Cả chúng ta nữa cũng phải vâng nghe lời Chúa nói đây ! Vì có chắc chúng ta đã hiểu và đã sống những thực tại siêu phàm của Bánh ban Sự sống và Phép Thánh Thể chưa ?

Rồi Người bảo họ :

"Giá mà anh em thấy Con Người lên nơi Người đã ở truớc…" (6.62).

Câu này Đức Giêsu muốn dùng để giải tỏa sự vấp phạm gây khủng hoảng nơi môn đệ, song lại là một câu bỏ lửng… nên rất tối nghĩa, chúng ta chỉ tạm đoán ý nghĩa có thể là thế này :

Vì sao họ bị “sốc”? Vì họ cho là họ biết rõ mười mươi Đức Giêsu là “con ông Giuse” (6.42) tức là Người cũng có gốc gác tầm thường nhân loại, mà nay lại dám cuồng ngôn tuyên bố là “từ trời xuống” để ban Bánh Sự Sống muôn đời, và Bánh ấy là Thịt mình Người (6.38,51,58).

Để gỡ thắc mắc ấy, Người bảo: "Giá mà anh em trông thấy Con Người lên nơi Người đã ở truớc…” [1] thì lúc ấy anh em sẽ hiểu rằng : nếu Người có thể lên trời, vì đó là nơi Người đã ở trước, thì hẳn Người có thể từ trời mà xuống vì ai đã ở trên trời thì mới có thể từ đó xuống. Vậy Người đâu phải là “con ông Yuse” như họ vẫn nghĩ ! Nguồn gốc Người là ở trên cao đó.

Thế rồi, nếu Người từ trời xuống, tức là từ Thiên Chúa xuống, thì Người mới ban Sự Sống Thiên Chúa cho nhân loại được, vì Thiên Chúa là nguồn Sự Sống. Việc ban đó tuy được gọi là bánh từ trời (6.32-33) – để so sánh với manna, không phải là bánh thật từ trời xuống, mà chỉ là một thứ bột vật chất Thiên Chúa cho từ không trung rơi xuống, vì thế họ ăn mà vẫn phải chết (6.49,58) song chính là Thịt Mình Đức Giêsu hiến tế vì sự sống của thế gian (6.51), ai ăn bánh Đức Giêsu ban đây sẽ không bao giờ phải chết nữa (6.50,58).

Tắt một lời, nếu ai nhờ "Thần Khí tác sinh", mà hiểu những lời Đức Giêsu nói về Bánh từ trời và Thịt Máu ban Sự Sống đời đời, toàn là Thần khí và là sự sống, thì sẽ không còn thấy chướng tai và bị vấp phạm nữa. [2]

 



[1]    Trích dẫn thêm vài câu Thánh kinh để rõ hơn : “Đức Giê-su đáp lời ông Ni-cô-đê-mô : “… Không ai đã lên trời, ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời xuống.” (Ga 3.12-13) ;

“Có lời Thánh kinh nói : Người đã lên cao, dẫn theo một đám tù nhân, Người đã ban ân huệ cho loài người. Người đã lên nghĩa là gì, nếu không phải là Người đã xuống tận các vùng sâu thẳm dưới mặt đất ? Đấng đã xuống cũng chính là Đấng đã lên cao hơn mọi tầng trời để làm cho vũ trụ được viên mãn.” (Ep 4.8-10) ; 

Đức Giê-su bảo : “Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ : ‘Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em’.” (Ga 20.17). 

[2]    Cũng mời xem chú thích w) và x) của bản dịch Thánh Kinh Đại Kết (T.O.B) về Ga 6.62-63.

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Dâng Mình Và Phó Thác Mình Cho Đức Mẹ, Gm Gb Bùi Tuần (12/8/2016)
Tại Sao Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội ? (12/8/2016)
Tứ Ân (12/8/2016)
Xin Vâng (12/8/2016)
Giờ Ân Huệ Do Mẹ Maria Ban Cho: 8 Tháng 12 (12/8/2016)
Tin/Bài cùng ngày
Câu Đối Mẹ Vô Nhiễm (12/7/2016)
Giờ Ân Phúc Hàng Năm Vào Ngày 8/12, 12pm-1pm (12/7/2016)
Nữ Vương Vô Nhiễm (12/7/2016)
Tin/Bài khác
Suy Niệm Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, Lm Anthony Trung Thành (12/6/2016)
Thơ Mừng Kính Trọng Thể Đức Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội 2016 (12/6/2016)
Đặc Ân Vô Nhiễm Nguyên Tội, Lm Giuse Nguyễn Hữu An (12/6/2016)
Ca Dao Mẹ (12/6/2016)
Cn 3786: Lời Cảnh Báo Của Thiên Chúa (3) (12/5/2016)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768