MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 101: Không Tin Vì Không Muốn Hoán Cải
Thứ Bảy, Ngày 21 tháng 1-2017
BÀI LỜI CHÚA 101

KHÔNG TIN VÌ KHÔNG MUỐN HOÁN CẢI

Trích Tin Mừng Thánh Matthêu 21.23- 32

              Sau khi Đức Giêsu đánh đuổi những người buôn bán trong đền thờ Giêrusalem, và đang lúc Ngài giảng dạy, thì các thượng tế và kỳ mục trong dân đến gặp Ngài chất vấn :

- Ông lấy quyền đâu mà làm các điều ấy? Ai ban quyền đó cho ông? Đức Giêsu đáp lại :

- Tôi cũng xin hỏi các ông một điều thôi. Nếu các ông trả lời được cho tôi, thì tôi cũng sẽ nói cho các ông hay: Quyền đâu mà tôi làm các điều ấy. 25 Vậy phép rửa của Gioan từ đâu đến? Tự Trời hay tự người ta?

            Họ suy tính với nhau : “Nếu ta nói: Tự Trời, - thì y sẽ nói vặn lại : Thế sao các ông lại không tin ông ấy?- 26Còn nếu ta nói: Tự người ta - thì ta sợ dân chúng, vì mọi người đều coi Gioan là một tiên tri". Họ mới trả lời Đức Giêsu:

- Chúng tôi không biết!  Nên Ngài nói với họ:

- Thế thì Tôi cũng vậy, tôi cũng không nói cho các ông biết : Tôi lấy quyền đâu mà làm các điều ấy….

            […] Quả thật, tôi bảo các ông, quân thu thuế, lũ gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông. 32Vì Gioan đã đến chỉ đàng công chính cho các ông, nhưng các ông không tin ông ấy. Còn quân thu thuế, lũ gái điếm lại tin (và đã hối cải). Phần các ông khi thấy vậy, các ông vẫn không chịu hối hận mà tin ông ấy. 

       *   Đó là lời Chúa ! -  Lạy Chúa Kitô ngợi khen Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

Đức Giêsu chỉ là một giáo dân, không thuộc hàng giáo sĩ như tư tế hay Thượng tế, mà dám ra tay đánh đuổi những người buôn bán, được các giáo sĩ Do Thái cho phép buôn bán trong khuôn viên đền thờ, để họ thu thuế kiếm lời. Thấy thế các Thượng tế và Kỳ mục đến chất vấn Đức Giêsu lấy quyền đâu và do ai cho mà làm một việc động trời và chống lại hàng giáo sĩ như vậy. Đức Giêsu hẳn biết việc Ngài làm là do quyền từ trời ban, nhưng Ngài không trực tiếp trả lời họ, Ngài vặn lại họ bằng một câu hỏi về phép rửa của ông Gioan Tẩy giả là do Trời ban quyền làm hay do người ta, mục đích bắt chính họ phải nhìn nhận quyền Ngài làm cũng là do Trời ban.

Nhưng họ đã thoái thác, không trả lời. Thế là Đức Giêsu lật tẩy họ : Dân chúng thì tin sứ mạng rao giảng của Gioan là từ trời sai đến (Ga 1.6) để kêu gọi người ta hoán cải, còn các ông cũng biết như thế, nhưng “các ông không tin ông ấy” ! Tệ hơn nữa, khi ngay cả quân thu thuế, lũ đàng điếm”- những người bị coi là tội lỗi - cũng đã tin lời rao giảng kêu gọi hối cải của ông ấy mà thay đổi lối sống, thì Phần các ông thấy vậy, các ông vẫn không chịu hối hận mà tin ông ấy". Vì sao họ không tin ?

a- Có thể họ cho rằng họ đã đạo đức quá đủ rồi, tức là đã là người công chính rồi, đâu cần phải hoán cải ! Chuyện này không phải chuyện ngày xưa của người Pharisêu đâu, những người đạo đức ngày nay, nếu không cảnh tỉnh, thì cũng từ chối hoán cải giống người Pharisêu thời xưa….

b- Rất có thể: Không tin vì không muốn hối cải !

Thật vậy, không tin lời kêu gọi hối cải là vì ngại phải hoán cải đời sống, ngại phải thay đổi nếp sống yên hàn đang sống hiện thời !

Một hôm, có người đến giới thiệu Đức Mẹ hiện ra ở bên nước Nam Tư cho một vị linh mục, sau khi ngài xem lướt qua những sứ điệp của Đức Mẹ, ngài chỉ phán một câu xanh rờn : “Lại bắt ăn năn trở lại !” Rồi ngài bỏ qua không để ý nữa.

Trong câu nói đó, thấy rõ nỗi e ngại phải thay đổi lối sống từ lâu đã trở thành nếp, mọi sự đã ở yên đâu vào đấy rồi, người ta không muốn có ai đến xáo trộn! Nhưng cuộc sống họ tưởng đã yên ổn đó, biết đâu đã thành nước ao tù, bao nhiêu cái dơ bẩn, cặn bã lâu ngày đã lắng đọng… Thánh Kinh viết : “Sự sáng đã đến trong thế gian, mà người ta đã yêu mến tối tăm hơn sự sáng, vì việc họ làm là điều xấu. Bởi chưng ai làm sự dữ thì ghét sự sáng, không đến với sự sáng, kẻo bị bắt lỗi về các việc của mình.” (Ga 3.19-20) Lời kêu gọi hối cải là ánh sáng đến soi chiếu vào cuộc đời qua năm tháng có khi đã chồng chất không biết bao dơ bẩn, căn bã, tính mê nết xấu, tội lỗi… Thoái thác chẳng phải là yêu mến tối tăm hơn sự sáng, hoặc là ghét ánh sáng vì sợ bị bắt lỗi về các việc xấu xa của mình đó sao ? Khi người ta đang làm chuyện gì mờ ám trong bóng tối, họ có muốn ánh sáng chiếu vào họ không ?

c- Cũng có thể không tin vì không muốn lụy phục !

Tại sao có những người vô thần, những người không tin? Không chỉ vì e ngại phải thay đổi, còn có lý do thâm sâu hơn thế : không muốn lụy phục ! Không tin có Thiên Chúa hay Đấng nào trên đầu trên cổ, không tin có Đấng Tạo dựng, mọi sự hiện hữu trên vũ trụ này chỉ do ngẫu nhiên hay do tự nhiên mà có, thế là chẳng phải phục lụy Ngài, chẳng phải tuân thủ luật lệ của Ngài, chẳng sợ ai phán xét, cứ việc sống thoải mái theo ý thích mình, cứ tha hồ sống buông thả chơi bời tội lỗi ….

Hậu quả của thái độ thoái thác không tin là thế nào ?

Chúng ta hãy xem gương dân Do Thái : Lịch sử dân này chính là mẫu gương điển hình cho mỗi cá nhân chúng ta, cũng như cho toàn thể xã hội và thế giới. Những gì diễn ra nơi lịch sử dân Israen thì cũng sẽ diễn ra như thế nơi mọi người. Vậy chúng ta thấy gì nơi lịch sử dân Do Thái thời Đức Giêsu đầu thế kỷ I ? Đấy là một thời suy thoái đạo đức cả nơi tôn giáo, lẫn xã hội.     

Xưa kia, trước khi trừng phạt tội lỗi dân Israen bằng cách cho phép các cường quốc phương Bắc đến tàn phá đền thờ và thành trì và đẩy dân chúng đi lưu đày, Thiên Chúa đã sai phái các tiên tri như Amốt, Ysaia, Giêrêmya v.v… đến cảnh cáo, kêu gọi vua chúa, quan quyền, giới giáo sĩ cũng như dân chúng hối cải để được tha thứ và tránh thảm họa. Tiếc thay dân Israen đã cứng lòng, giả điếc làm ngơ, không chịu cải hối, và thế là đại họa vong quốc và lưu đày đã xảy ra.

Thì ở thời Đức Giêsu, trước viễn ảnh một đại họa diệt vong còn lớn hơn ngày xưa sắp xảy ra cho dân Do Thái, Thiên Chúa cũng sai ngôn sứ đến để cảnh cáo và kêu gọi dân riêng của Người hồi đầu cải hóa, nhưng lần này còn hơn một ngôn sứ, Thiên Chúa đã sai Đức Giêsu Kitô là chính Con một của Người (x. Mt 21.37). Suốt ba năm thi hành sứ vụ rao giảng kêu gọi hối cải, Đức Giêsu nhắm kêu gọi toàn thể dân chúng Do Thái thời đó từ trên xuống dưới, mặt đạo cũng như mặt đời, phải thay đổi đời sống để tránh thảm họa diệt vong sẽ xảy đến.

Ngài thấy dân chúng sôi sục căm hờn vì đất nước bị người La Mã đô hộ và đàn áp. Ngoài một nhóm người cúi lưng làm bồi ngoại bang, còn chung chung ai nấy cũng mong đất nước được giải phóng, nhất là nhóm ái quốc cuồng tín gọi là Zêlốt, còn chủ trương dùng bạo lực! Đức Giêsu đã cảnh cáo cho họ biết thái độ căm thù và sử dụng bạo lực là tự sát, là đem dân tộc đến diệt vong. Chủ trương của Ngài là chữa bệnh tận gốc : bởi hối cải ! Tất cả mọi người, người thống trị cũng như kẻ bị trị, ngay cả hàng lãnh đạo Do Thái giáo suy đồi thời đó (x. Mt chương 23), phải thay đổi con tim, không còn căm thù, không còn trục lợi, không còn đàn áp, song có lòng thương yêu tha thứ... thì sẽ bình an, thái hòa…

Nhưng kết quả là thế nào ? Sau bao nhiêu ngày tháng giảng dạy, người Do Thái từ trên xuống dưới chẳng thay đổi cách sống, trái lại còn cho Ngài là kẻ phản đạo, kẻ phạm thượng, kẻ mạo danh tôn giáo mà hô hào phá hoại các giá trị tôn giáo, chính trị, kinh tế, mà xã hội thời đó lấy làm căn bản. Tóm lại họ cho Ngài là “Do Thái gian”, kẻ thù nguy hiểm.

Để cảnh tỉnh họ, Ngài nói ví dụ này : “Người kia có cây vả trồng trong vườn (ám chỉ dân Do Thái). Ông đến tìm quả nơi nó mà không gặp. Ông mới nói với người làm vườn: “Này, ba năm ta đến tìm quả nơi cây vả này, mà không gặp - (ám chỉ ba năm Đức Giêsu ra công rao giảng mà người Do Thái không sinh hoa quả hối cải). - Anh hãy chặt quách nó đi ; để làm gì cho hại đất ?" Người kia đáp lại : “Thưa ông, xin để nó năm nay nữa, chờ tôi cuốc xới xung quanh nó và bón phân. Không chừng sau này nó sinh quả... Bằng không xin ông cứ chặt nó đi!" (Lc 13.1-9).

Và sau khi đã để giãn ra thêm một thời gian, cuối cùng Đức Giêsu thấy không còn hi vọng vào cuộc hối cải của người Do Thái, thì tuần lễ trước khi Ngài thọ nạn, Ngài nguyền rủa cây vả không sinh trái và nó liền chết khô (Mt 21.18-19), đó là dấu chỉ báo ngày tận số của dân Do Thái đã tới.

Thánh sử Luca đã cho nghe chính lời Ngài báo trước cuôc tàn phá thành Giêrusalem và cuộc diệt vong của dân tộc Do Thái : “Khi Ngài đã tới gần, trông thấy thành, thì Ngài khóc trên thành, mà rằng: “Phải chi ngày hôm nay, cả ngươi nữa, ngươi cũng nhận ra phúc triệu bình an ! (Tức là lời của Ngài kêu gọi họ hối cải để được bình an). Nhưng hiện giờ điều ấy bị che khuất, mắt ngươi không thấy : Rồi đây sẽ đến những ngày quân thù đắp lũy, bao vây và công hãm ngươi tứ bề. Chúng sẽ đè bẹp ngươi và con cái ngươi trong thành, và chúng sẽ không để tảng đá nào trên tảng đá nào, bởi vì ngươi đã không nhận biết thời ngươi được Thiên Chúa viếng thăm !" (Lc 19.43-44; 21.20-24; 23.28).

Quả thật, đúng theo lịch sử, năm 66-67 dân Do Thái đã nổi dậy chống quân La Mã đồn trú trong xứ sở, bắt đầu họ có đôi chút thành công, nhưng sau đó, các sư đoàn tinh nhuệ quân La Mã do đại tướng Titô cầm đầu, đã từ Rôma kéo đến triệt hạ đền thờ thành bình địa “không còn hòn đá nào trên hòn đá nào”, phá hủy thành Giêrusalem, tàn sát dân chúng thây chất thành núi, máu chảy thành sông ; còn ai sống sót đã bị đem đi lưu đày và bán làm nô lệ khắp đế quốc La Mã. Kể như quốc gia Do Thái đã bị xóa sạch khỏi bản đồ thế giới.

Còn ngày nay, trước một thế giới gạt bỏ Thiên Chúa, coi thường những luật lệ của Thiên Chúa, sống ăn chơi thác loạn, tội lỗi tràn ngập như nước lụt, gây ra biết bao thảm cảnh thù hận, chiến tranh, khủng bố v.v… Thiên Chúa cũng đã sai phái Đức Mẹ Maria đến thế giới nhiều lần, với tư cách Nữ Ngôn sứ của thời cuối cùng, để kêu gọi khẩn thiết loài người hãy ăn năn hối cải, trở về với Thiên Chúa, hòa giải với nhau…Nghe Đức Mẹ nói : Mẹ đến kêu gọi thế giới ăn năn trở lại lần cuối cùng, và sau này, Mẹ sẽ không bao giờ đến trái đất như thế nữa !

Liệu loài người chúng ta có chịu nghe theo lời Đức Mẹ để tránh những đại thảm họa đang treo lơ lửng trên đầu không??

Tích truyện

Chỉ là quảng cáo thôi

            Một nhà kinh doanh cỡ bự chẳng may chết trong một tai nạn ôtô. Ông ta đến cửa thiên đàng và gặp Thánh Phêrô ở đó:
            - Thánh Phêrô nói: Để ta cho ngươi xem cái này. ngươi sẽ chọn được nơi ở thích hợp với mình.
            Thánh dẫn ông ta đến một bãi cỏ lớn. Ở đó, hàng trăm thiên thần thổi sáo véo von và hàng nghìn người thơ thẩn đi qua đi lại, chốc chốc họ lại ngáp ngắn ngáp dài.
            - Thánh giải thích: Đó là thiên đường. Còn bây giờ ta sẽ cho ngươi xem địa ngục.

            Họ đến một cuộc hội hè lớn, náo nhiệt, điên loạn. Tất cả đều nhảy nhót và sự hoan hỉ hiện rõ trên khuôn mặt từng người.
            - Đó là địa ngục! Ngươi chọn nơi nào?
            - Ngài hỏi gì mà ngốc nghếch thế! Tất nhiên là tôi chọn địa ngục rồi.

            Liền đó, hai con quỷ dữ tợn lôi ông ta đến vạc dầu sôi sùng sục.
            - Ấy ấy! nhà kinh doanh kêu thất thanh. Thánh lừa tôi! Địa ngục không phải như tôi vừa trông thấy lúc nãy!
            - Thánh Phêrô vừa nói vừa bỏ đi: “Ồ! Cảnh ta cho ngươi xem lúc nãy chỉ là quảng cáo ấy mà!

                                              $$$$$         

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Dự Tính Hòa Bình Từ Thiên Đàng Qua Đức Mẹ Fatima (1) (2/6/2017)
Cn 3850: Tín Hữu Tin Lành Được Thấy Đức Mẹ (2/3/2017)
Đức Mẹ Dâng Con (1/31/2017)
Kinh Dâng Việt Nam Cho Đức Mẹ Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội (1/23/2017)
Cn 3841: Kẻ Thù Tấn Công Nhưng Chúa Cứu (1) (1/22/2017)
Tin/Bài khác
Thông Điệp Đức Mẹ Ban Cho Lm Stefano Gobbi (1/18/2017)
Thơ Tạ Ơn Đức Mẹ (1/13/2017)
Cn 3820: Bức Hình Đức Mẹ Làm Phép Lạ (1/2/2017)
Tâm Sự Với Mẹ Thiên Chúa (1/2/2017)
Nhân Loại Mới – Đtgm Giuse Ngô Quang Kiệt (1/1/2017)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768