MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 107: Chúa Luyện Ta Cách Nào ?
Thứ Tư, Ngày 1 tháng 3-2017
BÀI LỜI CHÚA 107

ChÚa luyỆn ta cÁch nÀo ?

Trích Tin Mừng Matthêu 4.1-10

Sau khi Đức Giêsu chịu phép Rửa bởi tay ông Gioan Tẩy giả, Thần Khí Thiên Chúa đáp xuống và lưu lại trên Ngài, và dẫn đưa Ngài vào sa mạc để chịu ma quỉ cám dỗ. Tên cám dỗ tiến lại nói :

-    Ngài đã giữ chay 40 ngày, chắc Ngài đói lắm ? Nếu Ngài là Con Thiên Chúa, chắc có quyền phép trong tay, vậy hãy truyền cho các viên đá này biến thành bánh mà ăn !

Nhưng Đức Giêsu đáp trả nó rằng :

-    Có lời Kinh Thánh chép : Người ta sống không chỉ nhờ bánh, mà là nhờ vào mọi lời từ miệng Thiên Chúa xuất ra.

Bấy giờ, ma quỉ đem đặt Ngài lên đỉnh Đền Thờ, mà nói :

-    Nếu Ngài là con Thiên Chúa, thì hãy gieo mình xuống dưới, vì Thiên Chúa sẽ ra lịnh cho các thiên thần nâng Ngài trên bàn tay họ, không để cho chân Ngài vấp phải đá đâu !

Đức Giêsu thấy ma quỉ xúi giục mình thử thách Thiên Chúa phải làm phép lạ vô cớ để cứu giúp mình, nên Ngài lấy lời Chúa đáp trả :

-    Không được, Kinh Thánh dạy rằng : Ngươi chớ thử thách Thiên Chúa của ngươi !

Chưa chịu thua, ma quỉ đem Ngài lên một núi cao, và chỉ cho Ngài thấy hết các nước thiên hạ cùng vinh quang phú quí của chúng, rồi nói với Ngài :

-    Cả thế gian và vinh hoa phú quí các vua, các nước đều thuộc về tôi rồi, tôi muốn hiến cho ai tùy ý. Nếu Ngài phục mình bái lạy tôi, tôi sẽ hiến cho Ngài hết cả.

Không cầm mình được trước sự lộng hành của ma quỉ, Đức Giêsu phán :

-    Xéo đi ! Satan ! Ta không bao giờ quì lạy ai, vì lời Kinh Thánh dạy : Ngươi phải bái lạy Thiên Chúa của ngươi, và chỉ thờ phượng một mình Người.

Bấy giờ, ma quỉ bỏ Ngài mà đi, và chờ dịp khác...

*   Đó là Lời Chúa ! - Lạy Chúa Kitô, ngợi khen Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

Như đã học trước đây, công việc luyện tẩy trong lò bát quái (tức là thân mình phục sinh của Đức Giêsu) cốt nhất ở việc hạ bệ Cái Tôi, cái “con người cũ” ích kỷ, tội lỗi, hướng về sự dữ của ta, để dần dần, một Cái Tôi khác là Chúa Giêsu lên làm Chủ và điều khiển tất cả đời sống của ta. Hãy nhớ lại hình ảnh cái nhà ở bài trước đây.

Nhưng Cái Tôi đâu chịu bỏ cuộc, nó còn tiếp tục làm khốn chúng ta dài dài. Kinh Thánh đã cảnh giác : Vì xác thịt (hiểu là Cái Tôi) có những đam mê chống lại Thần khí; và Thần khí có những đam mê chống lại xác thịt, đôi đàng cự lại nhau, khiến anh em không thể hễ muốn gì là làm được.” (Gal 5.17). Vì thế mới thường xảy ra chuyện này : “Sự lành tôi muốn, tôi không làm; còn sự dữ không muốn, tôi lại thi hành.” (Rm 7.19). Vậy thì trong cuộc chiến nội tâm, tôi vẫn chưa đạt toàn thắng, vẫn còn phải chiến đấu, phải luyện tập luôn mãi, có khi đến hơi thở cuối cùng…!

Biết vậy, ta tự hỏi : Chúa dùng cách nào để luyện tẩy Cái Tôi ấy phải khuất phục ? Thưa : Dùng lời Chúa cách riêng.

Truyện kể rằng có hai gia đình kia, bên này là của ông An, bên kia là của bà Bình. Hai nhà cách nhau có một bờ giậu bìm bịp, nên vui vẻ qua lại, thương yêu, đùm bọc, giúp đỡ nhau. Xảy ra, có mấy con cháu bà Bình về ở, thế là không biết họ bàn nhau thế nào, bà Bình bèn xây một bức tường gạch cao ngăn cách hai nhà, phá bỏ hàng giậu bìm bịp qua đó gió lùa xuyên khe lá về mát nhà ông An. Ông cảm thấy bị xúc phạm. Ông cho rằng bà Bình coi nhà ông như toàn là trộm cắp, nên phải xây bức tường cao ấy. Đàng khác, bức tường chắn hết gió, mùa hè nhà ông An nóng như một cái lò. Ông bực tức nghĩ rằng : miệng bà ta thì leo lẻo tình nghĩa, thế mà nay làm một việc hoàn toàn vô nhân đạo. Càng nghĩ, ông càng giận, và từ đó, ông cho gia đình bà Bình là đểu giả, là vô nhân đạo, và ông không thèm chào hỏi, hoàn toàn lãnh đạm, gặp cũng không thèm nhìn, để mắt đi nơi khác ; ngày lễ tết, không thèm qua lại chúc mừng, thăm viếng...

Cho đến một hôm, đi nghe lời Chúa, ông được Chúa dạy : “Nếu các con yêu mến những kẻ yêu mến các con, thì các con có công gì ? Há những người thu thuế tội lỗi cũng không làm

 thế sao? Và nếu các con chỉ chào hỏi anh em, bà con các con, thì các con có làm gì lạ ? Há người ngoại cũng không làm thế sao ? Vậy các con hãy nên trọn lành như Cha các con trên trời là Đấng trọn lành” (Mt 5.46-48). Nghe lời ấy, ông An giật mình, tin chắc lời này Chúa Giêsu nói cho mình. Đúng quá, từ ít lâu nay, ông đã không còn vui vẻ chào hỏi gia đình bà Bình nữa, mà chỉ vui vẻ, thân tình với anh em, bà con, bạn hữu của ông ; té ra ông cũng cư xử không khác chi người ngoại; Chúa Giêsu đâu có sống như thế. Vậy ông hạ mình xuống ăn năn thống hối, rồi ông xin Chúa dạy ông phải làm sao ? Chúa Giêsu nhắc nhớ lời Kinh Thánh : “Hãy nên trọn lành như Cha trên trời, Người vẫn ban mưa nắng và mặt trời soi sáng, sưởi ấm cho cả kẻ lành lẫn kẻ dữ...” Ông An quì cầu nguyện, xin cho ông có sức triệt hạ lòng tự ái đang căm giận bà Bình, để Chúa Giêsu sống trong ông điều khiển đời ông. Ông nghĩ: vào địa vị ông, Chúa sẽ làm thế nào? Sẽ vui vẻ chào hỏi bà Bình, tha thứ, hoặc đúng hơn, bỏ qua câu chuyện bức tường ô nhục kia..., không còn đếm kể đến tự ái mình bị xúc phạm,...Và ông đã làm theo. Thế là từ ngày đó, dù bức tường ngăn cách vẫn đứng sừng sững đó, nhưng tình yêu đã vượt qua được mà đem người bên này đến bên kia.

1/  Câu chuyện có thật ấy tuy nhỏ, nhưng đã cho thấy rõ : những ai tin vào Đức Giêsu và nhập vào thân mình Ngài, thì ở trong ấy, Ngài luyện tâm hồn họ, bên trong nhờ Thần khí là sức mạnh, bên ngoài Ngài dùng lời của Ngài làm phương tiện để triệt tiêu cái TÔI xấu xa, tội lỗi, ngoại đạo. Ngài soi sáng cho họ nhớ lời Ngài dạy trong Kinh Thánh, rồi Ngài ban Thần khí là ơn sức mạnh cho họ làm theo lời ấy, tức là làm theo Chúa, Chúa làm sao, họ làm vậy. Để rồi cứ thế, càng ngày họ càng thấy không còn phải là họ sống nữa, nhưng xem ra như Chúa đang sống trong họ (x. Galát 2.20).

 2/   Nếu Chúa dùng Lời Chúa đề tẩy luyện, thì chúng ta nhất thiết phải chuyên cần nghe và chăm chú học hỏi lời Chúa. Tại sao vậy ? Muốn giết giặc, thì phải rèn gươm giáo, đúc súng đạn, chẳng lẽ ra chiến trường tay không ? Thì đây cũng vậy, muốn tiêu diệt giặc của linh hồn, cũng phải có gươm giáo, súng đan là lời Chúa. Kinh Thánh dạy như vậy : Anh em hãy mặc lấy giáp binh của Thiên Chúa, để anh em có thể đứng vững trước mưu chước quỉ ma…. Hãy đội lấy mũ chiến là ơn cứu rỗi, và cầm gươm Thần khí, tức là lời Thiên Chúa.” (Ep 6.11…17). Chỉ vì không chuyên cần nghe lời Kinh Thánh dạy, có nhiều người rất thiện chí, sau khi chịu phép Rửa tội ít lâu, sự sốt sắng, nồng nhiệt ban đầu nguội dần... , cái Tôi ích kỷ, cái con người cũ xấu xa lại dần dần sống lại như trước kia, leo lên ngai làm chủ lại.

Nếu không có Chúa dạy cho ta lời Ngài vì “lời Ngài là đèn soi bước chân con”, để biết phải đi theo lối nào đúng ý Chúa, thì làm sao ta giữ mình được mà không bị cuốn phăng theo dòng nước lũ, hay bị bốc đi theo cơn lốc xoáy cuộc đời ! Vì cuộc đời con người quả rất phức tạp, biết bao vấn đề, biết bao điều khó xử, biết bao khó khăn cần giải quyết dồn dập xảy đến. Chúng ta sẽ sống, sẽ cư xử thế nào đây ? theo đường lối nào ? Đang khi từ trong mình, ta chỉ nghe dấy lên những xúi giục của bản năng ích kỷ, của dục vọng, đam mê...; còn chung quanh thì nghe toàn những luận điệu, những châm ngôn ngoại đạo, phàm tục của người đời như : “Người ta làm sao, mình cũng làm vậy”; “sống là phải hưởng thụ hết mình, dại gì mà kềm hãm”...; cuộc đời vắn vỏi, “chơi xuân kẻo hết xuân đi, cái già xồng xộc nó thì theo sau”... ; “mình không làm, người khác cũng làm...” ; “của công, ai hơi đâu mà lo” ; v.v...

3/  Có người nói : Nghe theo lời Chúa mà sống ngược với cái Tôi xấu xa ích kỷ như thế hoài, thì mệt lắm và buồn lắm !

Phải công nhận rằng : làm ngược với tính mê nết xấu thì quả có khó, có mệt, và xác thịt lăng loàn của ta sẽ phản đối tùm lum... Nhưng bạn đừng sợ, Chúa Giêsu sẽ ban ơn Thánh Thần vừa êm ái, vừa mạnh mẽ để giúp bạn... Chẳng vậy, hóa ra Đức Giêsu nói láo sao, khi Ngài kêu gọi ta : “Hãy đến cùng Thầy, Thầy sẽ cho nghỉ ngơi lại sức... Hãy cứ vác lấy ách của Thầy vào mình... các con sẽ tìm thấy sự nghỉ ngơi cho tâm hồn” (Mt 11.28-29) ? Thiên Chúa đã dựng nên chúng ta, Người thấu biết từng thớ thịt, từng chân tơ kẽ tóc của ta, hơn cả ta tự biết mình, thì chỉ có Chúa mới biết cái gì giúp được ta, hữu ích cho ta, ăn khớp với đời ta, và làm ta thỏa mãn đầy đủ.

Trái lại, bỏ Chúa chạy theo mọi sự vật đời này, rồi ra người ta sẽ thấy chán ngán, thất vọng. Đức Giêsu đã nói rồi : “Phàm ai uống nước này (những sự vật trần tục) sẽ còn khát lại; nhưng kẻ nào một lần đã uống nước Ta sẽ ban, thì đời đời sẽ không khát nữa; nhưng nước Ta sẽ ban cho nó sẽ nên mạch suối trong nó có nước vọt đến sự sống đời  đời” (Ga 4.13-14)

Tạp chí “Kiến Thức Ngày Nay” tháng 5-1993, số 107, có cho tin về ca sĩ luống tuổi Johny Halliday, (ca sĩ nổi tiếng nhất nước Pháp về nhạc Rock), cưới vợ lần thứ 6 với cô gái Karine 18-20 tuổi. Ở những lần cưới vợ trước, lần nào ông ta cũng nói: “Lần này, tôi đã tìm được người thích hợp cho tôi”, thế rồi ly dị, lần sau lại nói : “Đã tìm thấy người đàn bà của đời tôi”, rồi ít lâu lại bỏ, tìm được người khác, ông ta nói: “Tôi thấy cô, tôi hiểu ngay là tôi đã gặp định mệnh của mình”. Kết quả thế nào ? Cũng lại chia tay nhau sau 1 năm, 2 năm; có lần chỉ 3 tháng. Thế mà khi trình diễn ca nhạc sao ông vẫn gào lên: “Đời tôi cô đơn !”. Với cô Karine, vợ thứ sáu này, cuộc tình sẽ kéo dài bao lâu? Người ngoài cuộc đang đánh cá với nhau...

Nếu Johny Halliday hay những ai giống như ông, mà có đầu óc tỉnh táo hơn, chắc sẽ nói lên như thánh Tiến sĩ Augutinô, như cha Sạc-lơ đơ Fu-cô, vị sáng lập Dòng các Anh Tiểu Đệ, các chị Tiểu Muội : Chỉ có ở nơi Chúa tâm hồn mới tìm được nghỉ ngơi. Quả thế, chỉ có Thiên Chúa mới vừa khít cho đời ta, chỉ Người sẽ thỏa mãn trí khôn ta bởi sự thật, thỏa mãn mọi ước vọng của trái tim ta bởi tình yêu và mọi sự tốt lành khác nữa. Chúa đã dựng ta cho Chúa là thế đó. Và chỉ khi nào chiếm được Chúa, ta mới thật được nghỉ ngơi, hạnh phúc trọn vẹn.

Tóm lại, chúng ta xác tín rằng : không học và đọc lời Chúa – kèm với cầu nguyện – không thể nào triệt hạ được Cái Tôi xấu xa, ích kỷ, cái bản ngã hư hỏng, hướng chiều về tội lỗi của mình. Cùng lắm, bề ngoài ta có thể thấy người tín hữu ấy làm các thủ tục tôn giáo, giữ những luật lệ bó buộc, làm những thực hành đạo đức như đọc kinh, đi lễ, xưng tội, rước lễ..., nhưng con người bên trong không được cải tạo, con người cũ vẫn thống trị cuộc đời, Cái Tôi của họ vẫn làm chúa, làm chủ ; bản ngã ích kỷ của họ vẫn chi phối, điều khiển mọi tâm tình, suy tính, hoạt động của cuộc đời họ. Vẫn Cái Tôi của họ sống trong họ, chứ Chúa Kitô chưa sống và chỉ huy đời họ.

Nhớ lại đoạn Kinh Thánh trên đầu bài này, nếu chính Đức Giêsu, Con Một Thiên Chúa, cũng phải lấy Lời Chúa để đẩy lui các cám dỗ của Satan, thì chúng ta là ai mà có thể sống không cần Lời Chúa dạy ta, luyện tẩy ta từ bỏ các tính hư nết xấu mà sống theo ý Thiên Chúa ?

 

ÖÖÖÖÖ

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Vị Thánh Của Kinh Mân Côi-thánh Đa Minh (3/5/2017)
Tông Đồ Tàpao (3/5/2017)
Cảm Nghĩ Về "một Người Mẹ" (3/5/2017)
Hai Người Mẹ (3/4/2017)
Cảm Nghĩ Về "một Người Mẹ" (3/4/2017)
Tin/Bài khác
Cn 3871: Các Thông Điệp Mới Nhất Của Chúa Giêsu Và Đức Mẹ (2/27/2017)
Cn 3870: Thị Nhân Nước Canada Được Thị Kiến Đức Mẹ Maria (2/27/2017)
Đức Mẹ Và Mầu Nhiệm Nhập Thể (2/22/2017)
Sách Vàng (2/19/2017)
Thơ Đức Mẹ La-vang (2/18/2017)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768