MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 109: Được Thờ Phượng Là Một Ơn Phúc (phần I)
Thứ Tư, Ngày 1 tháng 3-2017
BÀI LỜI CHÚA 109

ĐƯỢC ThỜ phưỢng lÀ mỘt ơn phÚc (Phần I)

Trích lược sách thứ 2 các Vua, ch.22 và 23

Yôsia làm vua nước Yuđa, và trong suốt 31 năm trị vì ở Giêrusalem, ông đã thờ phượng Yavê hết lòng, đi theo đường ngay chính như Đavít tổ phụ. Năm thứ 18 triều đại ông, một biến cố đặc biệt xảy ra : nhân việc tu bổ Đền Thờ, người ta đã khám phá ra bộ Luật Giao Ước bị bỏ quên ở đó. Nghe đọc sách Lề luật Giao ước này xong, vua xé áo mình, tỏ dấu đau đớn, vì ông thấy ông cũng như toàn dân đã đi sai những điều Chúa dạy trong sách luật ấy, bỏ sự thờ phượng chân chính dâng lên Yavê, mà thờ quấy nên đã làm bùng cháy cơn thịnh nộ của Người... Lập tức, vua Yôsia truyền triệu tập toàn dân từ lớn chí bé, cho đọc Lề luật Giao ước ấy cho họ nghe, và cùng toàn dân cam kết trung tín thờ phượng Yavê, giữ các luật điều của Người hết lòng, hết sức.

Vua bắt đầu tra tay cải tổ lại đạo. Khởi sự bằng cách bắt các tư tế đem thiêu hủy ngoài thàn hết các đồ vật đã làm để kính tà thần Ba-an, As-Tê-ra. Rồi ra lệnh đốt các ngẫu tượng, triệt hạ trụ thần, các am và miếu thờ, các điếm tế tự, đập tan tành quăng các mảnh vụn xuống khe suối. Vua còn bài trừ các đồng bóng, pháp sư...

*   Đó là Lời Chúa ! - Tạ ơn Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

Trong bài Kinh Thánh trên đây, trích tóm tắt nên đã không kể ra hết các chi tiết của những việc sùng bái tà thần bậy bạ, xấu xa, ghê tởm... mà vua Yôsia phải triệt hạ, sợ làm cho anh chị em bẩn tai. Ví dụ : họ tế thần bằng việc thiêu sống con trai con gái nhỏ của họ ; họ có những nhà điếm tế tự, nghĩa là các điếm nam, điếm nữ được coi là “điếm thần”, ông nào mong có con nối dòng, bà nào hiếm muộn, đến giao phối với điếm nam, nữ ấy, nếu có con thì coi đó là con của thánh.

Như thế, đủ biết dân Israen đã ra hư đốn đến chừng nào. Làm sao một Dân được Thiên Chúa làm Thần của họ, cứu thoát họ khỏi cảnh tôi đòi, giúp họ đánh thắng bao nhiêu vua chúa hùng cường cản đường để họ được vào chiếm Đất Hứa chảy tràn sữa mật v.v… thế mà họ lại có thể bỏ Chúa vinh quang và hằng sống mà đi thờ những tà thần xú uế, nhảm nhí, quái đản như thế để được một vài lợi lộc vật chất?

      

 

 

 

 

 

 

 

 

 

       Chỉ vì ở những thời xa xưa, người ta sống trong tối tăm mê muội, chưa được ánh sáng của lời Chúa đến dạy cho biết về Người, nên người ta đã dựa theo những nhu cầu và ước vọng của mình mà tạo ra những tà thần, ngẫu tượng - tưởng là có thật, chứ thực tình không có thật - để thỏa mãn những nhu cầu và ước vọng của họ. Bề ngoài có vẻ như họ thờ những thần thánh ấy, vì thấy họ làm những cử chỉ quì bái, đốt nhang, van vái v.v…nhưng thực bụng chỉ muốn bòn rút lợi lộc từ thần thánh mà chính họ đã tạo ra : nào cầu lợi, cầu may, cầu phước, cho gia đạo được bình an, cho con cái học hành, thi cử đỗ đạt, cho làm ăn được may mắn, cho được thăng quan tiến chức, cho tình duyên khỏi trắc trở, đi đâu thì tránh được những rủi ro, tai nạn v.v… Kỳ thật họ chẳng biết thờ phượng thật sự là gì, vì thờ phượng bao hàm lòng tôn kính mến yêu một Đấng có thật, và sống động. Cứ hỏi các thiện nam tín nữ… có ai đến đền chùa, đến am miếu là vì yêu mến thần, thánh đâu ? Cho nên đã có những câu chế riễu của dân gian : “Hữu sự thì vái tứ phương, vô sự thì một nén hương cũng không mất”.

Truyện kể rằng : Có một bà kia, mới trở lại đạo, song còn chưa bỏ được thói tục ngoại giáo, nên cũng tưởng đem tiền xin lễ là để được lợi lộc mong ước, như trước đây bà thường làm khi đi lễ đền chùa, nên một lần kia bà đem tiền đến xin lễ một linh mục, với lời dặn là để xin được khỏi bệnh thấp khớp. Một tháng sau bà đến gặp lại linh mục và nói :

- “Tôi xin lễ để được khỏi bệnh, mà bệnh không khỏi, vậy cha trả lại tiền cho tôi.”

+   Người có đạo thờ quấy thì khó bề được tha thứ:     Không nghiệm thu được bài học nêu trên của dân Israen, ngày nay có nhiều Kitô hữu cũng liều mình bỏ Chúa, bỏ thờ phượng, vì họ thấy thờ Chúa chẳng được ơn phúc hay lợi lộc gì thực tế cả. Nghèo thì suốt đời vẫn hoàn nghèo…Yêu nhau thì sao phải chia tay… Thấy người ngoại van vái thần này thần nọ, xem ra có thể được những ơn này ơn khác như lòng mong ước …, nên muốn bắt chước…

Đối với người ngoại không được Chúa dạy cho biết chân lý thì Chúa còn nhắm mắt làm ngơ (x. Cv 17.30), còn đối với dân Israen mà Chúa chọn làm dân riêng, thì mặc dầu sống giữa  thiên hạ thời đó hầu như tất cả đều thờ đa thần, Thiên Chúa đã dạy cho họ cách cương quyết rằng : 

… “Ngoài Ta ra, không có thần nào nữa,
chẳng có thần công minh cứu độ, ngoại trừ Ta.

…Hãy hướng về Ta, thì các ngươi sẽ được cứu độ,

vì Ta là Thiên Chúa, chẳng còn chúa nào khác.” (Ys 45.21-22)

Phương chi chúng ta, Kitô hữu, đã được Chúa và Hội Thánh dạy cho biết Thiên Chúa độc nhất chân thật, thì tội thờ quấy khó được tha thứ. Họ đã được nghe Kinh Thánh dạy rằng làm như thế là dại dột, vì chẳng có thần thánh nào ngoài Thiên Chúa, thì van vái, cầu xin chúng chỉ là việc vô ích! “Trên thế gian này, ngẫu tượng không có; mà thần cũng không… Thật vậy, mặc dầu người ta cho là có những thần ở trên trời hay dưới đất - quả thực (người ta bầy ra) thần cũng lắm mà chúa cũng nhiều - nhưng đối với ta, thì chỉ có một Thiên Chúa là Cha, do tự Người mà có mọi sự, và Người là cứu cánh của ta…” (1 Cor 8.4-6). Do vậy :

       + Tinh thần cầu lợi là phản đạo : Những Kitô hữu nhiễm tinh thần cầu lợi ấy không biết rằng: Nếu họ cứ mong tìm lợi lộc vật chất trong việc thờ phượng Chúa, thật ra họ đã đi ngược với tinh thần của chính đạo, đã phản đạo. Chẳng phải Chúa Giêsu vẫn dạy ai muốn theo Ngài phải :

1) Từ bỏ của cải :

 “Phàm ai trong anh em không từ bỏ của cải mình đi hết thảy thì không thể làm môn đồ của Thầy.”(Lc 14.33)

2) Chối bỏ chính mình, ý riêng, sở thích :

 “Nếu ai muốn đi sau Thầy, thì hãy chối bỏ chính mình, hãy vác lấy khổ giá của mình và hãy theo Thầy.” (Mt 16.24)

3) Từ bỏ người thân, và cả mạng sống mình nữa :

“Kẻ nào đến với Thầy, mà vẫn cứ lưu luyến cha mẹ, vợ, con cái, anh chị em mình và cả mạng sống mình nữa, ắt không

 thể làm môn đồ của Thầy.  (Lc 14.26)

+ Vậy thờ phượng Chúa thì có được phúc gì không ? Thánh Phaolô cho biết : ông đã tin thờ Chúa và đã được phúc, song là những phúc lộc như thế này : Tôi coi mọi sự hết thảy là thua lỗ bất lợi cả, vì cái lợi tuyệt vời là được biết Đức Giêsu Kitô, Chúa tôi. Vì Ngài, tôi đành thua lỗ mọi sự, và coi là phân bón cả, để lợi được Đức Kitô…” (Pl 3.8).

Được phúc này : được Chúa Kitô là được Thiên Chúa, mà được Thiên Chúa là được tất cả mọi sự, và không bao giờ còn sợ mất. Do đó người ta sẽ không coi những đòi hỏi từ bỏ, hy sinh v.v… của Chúa nêu trên, như những mất mát, trái lại là những phúc lợi rất lớn lao ! Chúa Giêsu đã nêu rõ : “Quả thật, quả thật, Ta bảo các ngươi:… Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, ai ghét sự sống mình nơi thế gian này, thì sẽ giữ nó cho sự sống đời đời! (Ga 12.24-25)

Anh chị em có hiểu được lời Chúa Giêsu nói đấy không ? Hy sinh, từ bỏ hóa ra chẳng hề là mất mát, mà là điều kiện để giữ được mạng sống cho đến đời đời. Được phúc thật là được như thế, chứ cứ chạy theo những lợi lộc vật chất tạm bợ cho thân mình, cho đời sống phàm trần này, thì sẽ mất, và sẽ hỏng cuộc đời, vì Thánh Kinh đã cảnh báo : “Ai gieo gì thì sẽ gặt nấy. Kẻ gieo vào xác thịt mình, thì tự xác thịt sẽ gặt lấy mục nát; còn kẻ gieo vào Thần khí, thì do tự Thần khí, sẽ gặt lấy sự sống đời đời.” (Gal 6.7-8). Ai chỉ chăm vun đắp, o bế, chiều chuộng thân xác thì thân xác chẳng có gì ngoài sự thối rữa ra lúc nó chết, vậy thì người ta thu hoạch được gì từ nó ngoài sự thối tha ? Trái lại, ai vun đắp cho đời sống tâm hồn, tức là chăm chút sự sống với Chúa, thì lúc họ chết, Chúa vốn là sự sống sẽ ban cho họ sự sống đời đời !

  Vả lại, ai chẳng biết vật chất không làm cho con người hạnh phúc? Vẫn nghe người đời thường nói : “Tiền có thể mua được mọi thứ, nhưng không mua được hạnh phúc !”

Con người gồm hai phần, tâm linh và thể chất: phần thân xác thể chất, con người cần vật chất, tuy vậy vật chất chỉ có thể làm cho no thỏa hay sung sướng chốc lát, nhưng không sâu xa trọn vẹn được; thỏa mãn một lúc, rồi ta lại thấy nhạt nhẽo, chán chường, nên con người vẫn luôn trong tình trạng đói khát khôn nguôi… Nhất là vật chất không làm thỏa mãn phần tâm linh được. Đức Giêsu đã nói cách sâu sắc : “Phàm ai uống nước này sẽ còn khát lại; nhưng kẻ nào một lần đã uống nước Ta sẽ ban, thì đời đời sẽ không khát nữa, vì nước Ta sẽ ban cho nó sẽ nên mạch suối trong nó có nước vọt đến sự sống đời đời.” (Ga 4.12-13). Chúa Giêsu nói : “ai uống nước này” trực tiếp là nước giếng Giacóp, mà lúc đó đi đường xa giữa trưa nắng, Ngài khát và xin chị người Samari cho Ngài một ngụm, song Ngài sử dụng nước ấy làm tương trưng cho mọi sự vật chất thế trần, không thỏa mãn tâm hồn con người (nên sẽ còn khát lại), còn thứ “nước Ngài ban” tượng trưng các ơn huệ của Ngài thì ai lãnh nhận, muôn đời sẽ được hoàn toàn thỏa mãn, không còn khao khát sự gì nữa “đời đời sẽ không khát nữa”.

+   Nghe vậy có người sẽ vặn lại : Nói như trên, có nghĩa là phụng thờ Chúa thì Chúa ban các ơn thiêng liêng, còn của cải vật chất, giàu có, sung sướng thì chẳng được, mà chúng tôi sống ở trần gian thì cần các cái này !

Xin thưa : Trên đây đã nói nhiều về của cải vật chất không thỏa mãn tâm hồn, vậy coi như đã trả lời. Về vấn đề tiền của và sự giàu có, thì Chúa có một quan niệm hơi khác chúng ta :      

Không ai có thể làm tôi hai chủ,…không thể vừa làm tôi Thiên Chúa và tiền của được” (Mt 6.24)

“Quả thật, Thầy bảo anh em : giàu có khó mà vào được Nước Trời. Lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn là người giàu có vào được Nước Trời". Nghe vậy môn đồ rất đỗi kinh ngạc, mà rằng: “Vậy thế thì ai có thể được cứu?” Đức Giêsu nhìn thẳng vào họ mà nói : “Nơi loài người là điều không thể được, nhưng nơi Thiên Chúa, mọi sự đều là có thể". (Mt 19.23-26)

Đấy, chính các tông đồ của Chúa mà còn nghĩ, người giàu có là được Thiên Chúa chúc phúc, cho nên mới sung sướng được nhiều tiền lắm của, còn người nghèo là những người bất hạnh bị Chúa trừng phạt…Nhưng Đức Giêsu lại cho biết một đạo lý mới : người giàu ở trong tình trạng khốn khó, nguy hiểm, đến nỗi chỉ mình Thiên Chúa mới có sức cứu họ thoát khỏi mà thôi. Thử nghĩ mà xem : những lo lắng để làm ra tiền, ra nhiều tiền… khiến người ta quên mất việc lo cho phần rỗi linh hồn. Vì vậy, Th.Phaolô cảnh cáo: “Những kẻ muốn làm giàu, thì sa vào cám dỗ, với đủ thứ cạm bẫy và lắm đam mê ngông cuồng tai hại, mà bị trầm luân diệt vong, hư khốn. Vì tham tiền là cội rễ mọi sự dữ. Cầu thỏa lòng tham, thì có kẻ đã lạc xa đức tin và bị bao nỗi đớn đau xâu xé…” (Thư 1 gửi Timôtê, 6.7-10).

 Vậy đã rõ là Chúa không muốn ta giàu có, lắm tiền, nhiều của. “Tiền vào thì Chúa ra !

Truyện : “Chữ tiền liền với chữ tai một vần”. Tạp chí Paris Match thuật lại (ngày 3-9-1960) :

Ông Bazil Thorne mới trúng số độc đắc 150 triệu quan Pháp, chưa kịp mừng vui thì ngay sau đó, bọn người xấu bắt cóc con trai độc nhất của ông và đòi số tiền chuộc là 30 triệu. Thương con, ông bảo sẵn sàng bỏ số tiền không những 30, mà 50 và cả 150 triệu quan, miễn là cứu được con ông. Do sơ ý sao đó... làm bọn xấu tưởng ông báo cảnh sát, nên đã giết chết con trai ông, ném vào trong rừng. Mấy bạn trẻ đi dạo chơi trông thấy, đã về báo cho ông. Hàng triệu người xem Tivi nghe và thấy ông ôm đầu và úp mặt khóc, đều cảm động thương thay…

ê ˜

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Vị Thánh Của Kinh Mân Côi-thánh Đa Minh (3/5/2017)
Tông Đồ Tàpao (3/5/2017)
Cảm Nghĩ Về "một Người Mẹ" (3/5/2017)
Hai Người Mẹ (3/4/2017)
Cảm Nghĩ Về "một Người Mẹ" (3/4/2017)
Tin/Bài khác
Cn 3871: Các Thông Điệp Mới Nhất Của Chúa Giêsu Và Đức Mẹ (2/27/2017)
Cn 3870: Thị Nhân Nước Canada Được Thị Kiến Đức Mẹ Maria (2/27/2017)
Đức Mẹ Và Mầu Nhiệm Nhập Thể (2/22/2017)
Sách Vàng (2/19/2017)
Thơ Đức Mẹ La-vang (2/18/2017)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768