MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 110: Được Thờ Phượng Là Một Ơn Phúc (phần Ii)
Thứ Tư, Ngày 1 tháng 3-2017
BÀI LỜI CHÚA 110

ĐƯỢC ThỜ phưỢng LÀ MỘT ơn phÚc (Phần II)

Trích sách Công vụ Tông đồ ch.17.16-30

  6Ở A-thê-na, (nước Hy Lạp), lòng trí Phaolô u uất lên bởi thấy nhan nhản trong thành những tượng thần.  [….] 22Được mời đến nói chuyện với hội đồng trên đồi A-rê-ô-pa-gô, Phaolô phát biểu:

 "Thưa quí vị người Athêna,... tôi nhận thấy quí vị rất mực sùng đạo. 23Vì rảo qua thành phố, tôi ngước mắt nhìn các nơi thờ phượng của quí vị, tôi có thấy một bệ thờ trên có khắc: KÍNH THẦN VÔ DANH. Vậy Đấng quí vị không biết nhưng vẫn thờ kính, thì này tôi xin loan báo về Người cho quí vị.    

     24Thiên Chúa Đấng tạo thành vũ trụ và vạn vật, Đấng làm Chúa trời đất kia, Người không ngự trong những đền miếu do tay con người làm ra. 25Người cũng không phải nhờ tay người phàm cung dưỡng như thể Người thiếu thốn sự gì, vì chính Người là Đấng ban cho mọi người sự sống, hơi thở, và hết thảy mọi sự. 26 Tự một người duy nhất, Người đã làm ra mọi dân thiên hạ để họ lan khắp mặt đất mà ở. Người đã qui định thời tiết phân minh và ranh giới cho nơi họ ở, 27ngõ hầu họ tìm kiếm Thiên Chúa và họa may dò dẫm sao mà tìm được Người, tuy Người không ở xa mỗi người chúng ta. 28chưng chính ở trong Người mà ta sống, ta cử động, ta hiện hữu.

Một vài thi sĩ nơi quí vị cũng đã nói: Chúng ta với Người cũng đồng tông đồng giống.  29 Vì đã thuộc dòng giống thần linh, thì ta không được nghĩ rằng thần linh lại giống như vàng, như bạc, như đá, do nghệ thuật và tài trí con người tạc ra”.

  30 "Vậy những thời vô tri, Thiên Chúa bỏ qua không chấp - bây giờ Người loan báo cho nhân loại là mọi người, mọi nơi phải hối cải…”.

*   Đó là lời Chúa !  -  Tạ ơn Chúa.

Suy niệm lời Chúa

                Trong bài trước, chúng ta được biết một số Kitô hữu bỏ nhà thờ, bỏ Chúa vì họ thấy thờ Chúa chẳng được lợi lộc gì như lòng họ mong muốn, đang khi họ thấy chung quanh, những người thờ cúng thần nọ thần kia, thì các thần đó cho họ thăng quan tiến chức, làm ăn nhất bản vạn lợi, được giàu có, nhà lầu, xe hơi, ăn uống phủ phê, tiền tiêu, tiền để, con cái học các trường danh tiếng, đi du học ngoại quốc…

     Đối lại thái độ ấy, Kinh Thánh dạy : khi thờ Chúa, đừng tìm kiếm những lợi lộc vật chất, vì như thế là đi ngược lại lời Chúa dạy, đàng khác, vật chất không thể gây hạnh phúc, và vật chất không thể làm thỏa mãn phần tâm linh con người…

Bài này, chúng ta được nghe Thánh Phaolô giảng rằng : đừng theo gương người ngoại xây những đền miếu để dâng những của lễ, như thể Thiên Chúa thiếu thốn cần con người cung dưỡng, và đáp lại mong Người ban cho họ những điều họ mong mỏi cầu xin. Không ! Thiên Chúa, Đấng tạo thành vũ trụ và vạn vật, là Chúa trời đất, Người không thiếu thốn gì, trái lại chính Người là Đấng ban cho mọi người sự sống, hơi thở, và hết thảy mọi sự… Thánh Irênê cũng viết : “Không phải vì cần con người mà Thiên Chúa nắn đúc ra Ađam, nhưng Người dựng nên họ là để ban phát hồng ân cho họ... Cũng không phải vì Chúa cần chúng ta phụng sự mà Người truyền cho ta phải theo Người, nhưng là để ban ơn cứu rỗi cho ta.”

Vậy ở những thời xưa đó, loài người chưa được Thiên Chúa mặc khải và dạy dỗ, còn ở trong tối tăm mù quáng, thì Thiên Chúa bỏ qua không chấp – còn bây giờ chúng ta đã được Chúa Giêsu dạy bảo cho biết Thiên Chúa là ai, và phải tin thờ và yêu mến Người như thế nào, thì chúng ta không thể sống và cư xử như những người lương dân ấy được nữa, luôn chỉ cúng tế van vái để hòng được thần ban cho những lợi lộc vật chất, như ta thường thấy diễn ra hàng ngày nơi các đền chùa, am miếu… Của cải vật chất sẽ ghìm chúng ta không tiến lên tới Chúa được : “Kho tàng của ngươi ở đâu, thì lòng ngươi cũng ở đó.”  (Mt 6.21). Vậy phải “ăn năn hối cải” (Cv 17.30), nghĩa là nhận biết mình sai lầm và thay đổi cách sống ngoại đạo, để theo đường lối Chúa dạy : Thờ Chúa thì phải từ bỏ mình, rồi hãy vác lấy khổ giá của mình mà theo (Mt 16.24; Lc 14.26), ngay cả còn phải sẵn sàng chịu khổ (Ph 1.29), chịu ngược đãi, bắt bớ vì đi theo Chúa ! (2 Tm 3.12)…

Biết vậy, nhưng tạm thời chúng ta chưa nói đến những đòi hỏi cao xa, khó khăn ấy, vì sợ làm nản lòng những Kitô hữu còn non dại, mà Thánh Phaolô bảo chưa ăn được thức ăn đặc, chỉ mới ăn được sữa như trẻ nhỏ (1 Cor 3.1-2; Hr 5.12-13), nên sau đây, để cho những người đó thấy Nước Thiên Chúa không phải toàn chỉ có khổ đau, bỏ mình, vác thập giá…, xin nêu ra những ơn phúc tạm gọi là hữu hình hay vật chất, để thấy rằng những ai đi theo Chúa, thờ phượng Chúa không bị Chúa quên bỏ những nhu cầu của đời sống họ…

Vả lại chuyện đó cũng là điều bình thường ở đời : khi ta làm tôi một ông chủ nào, nhất là nếu ông đó lại là người quyền cao chức trọng, giàu có như Vua, hay Hoàng đế chẳng hạn, thì thử hỏi có bao giờ vị ấy để ta trắng tay, chẳng cho ta lợi lộc gì không ? Chuyện đời đã thế, thì sao ta lại nghĩ về Thiên Chúa, Đấng giàu có vô cùng, toàn cả vũ trụ này với tất cả của cải sang giàu là của Người, lại không có thể ban chút gì cho những kẻ thờ phụng và phục vụ Người hay sao ?

Chỉ có điều, những phúc lộc Người ban cho ta thì khác những cái thế gian ban cho, nên ta không thấy hay không có mắt để thấy. Để giúp họ, chúng ta thử tạm phác họa một vài phúc lộc ấy xem là những cái gì… mà có lẽ họ chưa hề biết !

Trước hết, theo lời Thánh Giáo phụ Irênê nêu trên thì Thiên Chúa muốn nhân loại phụng sự Người là để thi ân cho họ, Người không cần gì, nhưng loài người thì lại cần thông hiệp với Người mới có sự sống, mới có hạnh phúc, đời này cũng như đời sau. Mời anh chị em cứ đi hỏi các thánh nam nữ, và cả các tín hữu tốt lành mà xem, khi theo Chúa, họ có hạnh phúc không hay bị sầu khổ ? Có ai trong số những người đã suốt đời phụng sự Chúa, mà sẽ trả lời là họ hối hận vì đã lỡ theo Chúa không ? Hay trái lại, nhiều người trong số đó còn nói : “Ôi, buồn thay, đến bây giờ con mới được biết Chúa, con đã yêu mến Chúa quá muộn màng !”

    Ngoài ơn phúc đó, Đức Giêsu còn hứa những gì cho ai theo Ngài  ?  Bấy giờ Phêrô thưa Ngài: “Này chúng tôi đã bỏ mọi sự mà đi theo Thầy, vậy thì phần chúng tôi sẽ ra sao?” Đức Giêsu nói với họ: “Quả thật, Thầy bảo anh em : anh em là những kẻ đã theo Thầy, thì đến thời Tái sinh khi Con Người ngự trên ngai vinh hiển Ngài, cả anh em nữa cũng sẽ ngồi trên mười hai ngai, mà xét xử mười hai chi tộc Israel. Và phàm ai bỏ nhà cửa, hay anh em chị em, hay cha mẹ, hay con cái, hay ruộng nương, vì Danh Thầy, thì sẽ lĩnh hơn gấp bội, (Mc 10.30 thêm:) “…lĩnh lấy gấp trăm bây giờ ở đời này về nhà cửa, anh em và chị em, mẹ và con cái cùng ruộng nương”) và được sự sống đời đời làm cơ nghiệp.” (Mt 19.27-29)

Sau khi Đức Giêsu cho biết vinh quang sau này của họ, khi Ngài được tôn vinh trên ngai vinh hiển, là họ sẽ được thống trị cùng với Ngài, thì lạ lùng nhất là Ngài còn hứa cho họ sẽ được đền bù gấp trăm, ngay bây giờ ở đời này, những cái họ đã phải từ bỏ để theo Ngài. Thế nghĩa là gì ? Nghĩa là trong Hội Thánh là Vương quốc Chúa, nơi chúng ta sống với nhau và cùng nhau thờ phượng Thiên Chúa, chúng ta sẽ được hưởng dồi dào những ơn : như được đón nhận không phân biệt giai cấp, mầu da, chủng tộc ; được tình thương như thể là anh chị em một nhà, được giúp đỡ, tương trợ (xem Mt 18.), vì người có của chia sẻ cho người túng thiếu (xem lại Cv 2.42-47; 4.32-37), v.v… Hỏi có mấy nơi trên thế gian này mà được như vậy ?

Nhưng tuyệt vời nhất là lời Chúa Giêsu phán hứa trong Mt 6.25-34, mà chúng ta thường gọi là “Bài Chúa quan phòng”. Ngài bảo tất cả những nhu cầu cho cuộc sống loài người, thì có thể gồm tóm đại khái trong hai điều căn bản này lá cái ăn, cái mặc. Mà hai điều này Thiên Chúa vẫn thường ban cho chim trời cá nước và hoa cỏ ngoài đồng. “Kìa xem chim trời, chúng không gieo, không gặt, chẳng thu tích vào kho lẫm, mà Cha anh em, Đấng ở trên trời, vẫn nuôi nấng chúng! Còn hoa cỏ ngoài đồng chúng không nhọc nhằn canh cửi, thế mà Thiên Chúa đã mặc cho chúng những sắc màu rực rỡ !” Rồi Chúa bảo: các vật nhỏ bé vô tri giác ấy, Cha trên trời còn săn sóc cho được như thế, huống chi các con còn quí trọng gấp ngàn lần hơn chúng, lẽ nào Người lại không quan tâm lo cho các con có được một cuộc sống tươi đẹp hơn sao ?

Vì thế cuối cùng Chúa dặn : đừng lo những điều đó làm gì, người ngoại đôn đáo lo lắng tìm kiếm, vì họ giống như những trẻ mồ côi, không có Cha lo cho họ; còn chúng ta có Cha trên trời, nên Chúa bảo : “Hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Người trước đã”, nghĩa là nhìn nhận Chúa là Vua, là Chúa mình tôn thờ, và lo sống đạo đức ngay chính, rồi những nhu cầu kia của đời sống sẽ được “ban thêm cho”. Thử hỏi những người thường đi thờ cúng tà thần ngẫu tượng, hay mất tiền chạy theo các thầy bói, coi tướng số để xin họ cho biết tương lai hậu vận, có ai đã hứa cho họ những lời như thế chưa ? Mà đây, Chúa không chỉ hứa, Chúa còn thực hiện đúng như lời hứa. Những ai đã từng được hưởng sự ấy đều có thể đứng lên làm chứng….

Chưa hết, tín hữu của Chúa còn được Ngài ban những quyền năng để chữa bệnh tật, xua trừ quỉ ma... (Mt 10.1,8; Mc 16.17-18; Cv 5.12-16; Gc 5.14-16)… Đấy chẳng phải là những ơn huệ thuộc phạm vi vật chất hay sao? Vì ai cũng biết, ngày nay bị bệnh phải vào bệnh viện, thì cứ cầm chắc sơ sơ cũng mất vài chục đến vài trăm triệu đồng…

Sau này, chúng ta sẽ còn được biết Chúa Giêsu là nhà cách mạng xã hội, bênh vực và đòi quyền lợi cho những người nghèo khổ, những kẻ thấp cổ bé miệng, bị áp bức... Ngài nâng cao phẩm giá người phụ nữ…khi Ngài bảo : Thiên Chúa tạo dựng loài người có nam có nữ, bình quyền. Không chỉ nói, Ngài còn hành động, Ngài hòa mình sống trà trộn với những người tội lỗi, những kẻ bị khinh chê, bị gạt ra ngoài lề xã hội…

Tắt một lời, Chúa đâu chỉ ban ơn thiêng liêng mà thôi, chỉ lo cho phần linh hồn mà quên phần xác của ta đâu !

Tích truyện

Đầy vàng mà vẫn chết đói

Một người nghèo kia, được ông thần thương hại, hiện ra và hứa cho anh bất cứ điều gì anh xin. Quay sang bàn với vợ xong, anh xin có phép biến tất cả những gì anh đụng tới thành vàng. Thần nói với anh :

- Anh có chắc đó là điều anh muốn không ? Tất nhiên ta có thể cho anh, nhưng có thể nó sẽ không tốt như anh nghĩ.

- Thưa không sao đâu, đó là điều tôi và cả vợ tôi đã bàn và đã muốn.

Anh được như ý. Tất cả những thứ quanh anh hễ chạm vào đều trở thành vàng: giầy, mũ, bàn, ghế…Anh ta vui sướng vì  có thể làm ra tiền bất cứ lúc nào và nhiều như ý muốn.

Đến bữa cơm, anh bảo vợ ra chợ mua tất cả những đồ ăn cao lương mỹ vị đắt tiền nhất. Cơm bưng lên, bị kích thích bởi mùi thơm của những miếng thịt nướng và những mùi thơm ngon của những thức ăn khác, anh ngồi xuống và chộp một đùi thịt gà quay. Khi anh ta cầm lấy nó, miếng thịt liền thành vàng, không ăn được. Anh thử những thức ăn khác, nhưng tất cả đều trở thành vàng - như anh mong ước. Nhưng anh chết vì đói...

 

¨¨ ê ¨¨

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Vị Thánh Của Kinh Mân Côi-thánh Đa Minh (3/5/2017)
Tông Đồ Tàpao (3/5/2017)
Cảm Nghĩ Về "một Người Mẹ" (3/5/2017)
Hai Người Mẹ (3/4/2017)
Cảm Nghĩ Về "một Người Mẹ" (3/4/2017)
Tin/Bài khác
Cn 3871: Các Thông Điệp Mới Nhất Của Chúa Giêsu Và Đức Mẹ (2/27/2017)
Cn 3870: Thị Nhân Nước Canada Được Thị Kiến Đức Mẹ Maria (2/27/2017)
Đức Mẹ Và Mầu Nhiệm Nhập Thể (2/22/2017)
Sách Vàng (2/19/2017)
Thơ Đức Mẹ La-vang (2/18/2017)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768