MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 114: Đạo Buồn Hay Đạo Vui ? (phần I)
Thứ Tư, Ngày 8 tháng 3-2017
BÀI LỜI CHÚA 114

ĐẠo buỒn hay ĐẠo vui ? (Phần I)

Trích Tin Mừng Thánh Gioan 6.36-40

35Đức Giêsu nói với người Do Thái : “Ta chính là Bánh sự sống! Ai đến với Ta sẽ không hề đói, và kẻ tin vào Ta sẽ không hề khát bao giờ! …. 37Phàm sự gì Chúa Cha ban cho Ta, thì sẽ đến với Ta, và kẻ đến với Ta, Ta sẽ không đuổi ra ngoài;

38Vì Ta đã từ trời xuống, không phải để làm theo ý Ta, mà là ý của Đấng đã sai Ta. 39Này đây là ý của Đấng đã sai Ta, là : phàm sự gì Người đã ban cho Ta, thì Ta không được để hư đi điều gì, song ngày sau hết Ta sẽ cho nó sống lại.

40Vì ý của Cha Ta là: phàm ai trông thấy Con và tin vào Ngài thì có sự sống đời đời, và ngày sau hết Ta sẽ cho nó sống lại.”

* Đó là Lời Chúa ! - Lạy Chúa Kitô, ngợi khen Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

A.- Không biết do đâu mà người Công giáo chúng ta thường quá chú ý đến tội lỗi của mình, đâu đâu cũng thấy tội, ngay cả Chúa cũng hình như đang dò xét xem ta phạm tội gì để trừng phạt… nên luôn lo lắng, âu sầu..., đến nỗi bị ám ảnh bởi lo sợ mất linh hồn, miệng luôn rền rĩ than van : Con là kẻ tội lỗi, xin Chúa tha tội cho con! Trong các kinh kệ cũng quá nhiều lần van xin tha tội... Hầu như ai cũng đã phải đọc mấy câu buồn tẻ đó... Đạo như thế thật buồn, vì bao trùm bởi lo sợ. Thứ đạo ấy là thứ đạo mùa Thương Khó, đạo trước Phục sinh, không biết đến Phục sinh, cho dù Chúa đã sống lại từ 2.000 năm.

Đã đành - xin khẳng định rõ một lần - chúng ta phải lo tránh xa phạm tội, vì “người phạm tội là thuộc về ma quỉ” Thánh Kinh dạy thế (1 Ga 3.8), và khi đã lỡ phạm tội, thì phải đau đớn ăn năn, vì đã làm mất lòng Cha nhân ái. Rồi liệu sớm đến tòa cáo giải mà xưng tội và làm hòa với Người. Phải hối cải, nhưng không được để cho cuộc sống ta bị ám ảnh bởi tội lỗi, khiến cho đời sống đạo pha mầu sắc âu sầu, ảm đạm !

Tình trạng ấy một phần do không học Thánh Kinh để biết Chúa từ bi nhân hậu chừng nào, song phần khác cũng vì không phân biệt việc phạm tội vì yếu đuối với sự phản bội. Phạm tội vì tính yếu đuối không đáng sợ bằng sự phản bội.

Ta hãy nhớ lại tội của Phêrô và của Giuđa là phân biệt được ngay. Phêrô yêu mến Thầy Giêsu biết mấy, không kể những trường hợp khác, chỉ cần nhớ lúc ở trong vườn Cây Dầu, khi quân lính đến bắt Ngài, ai đã dám liều mạng tuốt gươm chém kẻ nghịch vì muốn cứu Thầy ? Chưa hết, sau đó lúc Đức Giêsu bị bắt trói dẫn đi, các tông đố khác bỏ trốn hết thảy, chỉ mình Phêrô đi theo Ngài vào dinh Thượng tế… Nhưng tội nghiệp, chỉ trong một phút thảng thốt bất chợt, do bản tính yếu đuối bình thường của con người trước viễn ảnh tù ngục, chết chóc, giống như bất ngờ thấy hổ dữ xuất hiện trước mặt, Phêrô hoảng hốt chối Thầy 3 lần. Ông yêu Thầy, kính Thầy, nhưng yếu đuối. Khi tỉnh ngộ ngay sau đó, ông đã đau đớn khóc lóc thảm thiết (Mt 26.75). Vì thế có thể nói : ông yếu đuối xúc phạm đến Thầy, nhưng không phản bội Thầy ! Chúa Giêsu biết vậy nên dễ dàng tha thứ cho ông. Và sau đó vẫn tin cậy đặt ông làm Mục tử chăn đàn chiên của Ngài, tức là làm Giáo hoàng đầu tiên trong Hội Thánh!

Còn trường hợp Giuđa thì khác, đây mới là sự phản bội đúng nghĩa : Hắn chẳng có lòng tôn kính và yêu mến Thầy, bằng chứng là khi cô Maria, em cô Mácta, mua một bình dầu thơm quí giá, đến xức đầu và chân Chúa, hắn tiếc của nói : “Sao không dùng số tiền ấy mà cho kẻ khó ?” Đó thấy chưa : Người ta tôn kính yêu mến Thầy, còn hắn coi Thầy không bằng kẻ khó. Chưa hết, vì tham tiền, hắn đã đến với các kẻ địch thù Chúa và mặc cả: “Các ngài muốn cho tôi gì ? Và tôi sẽ nộp ông ấy cho các ngài ! Họ đã trao cho hắn 30 đồng bạc. Từ bấy giờ hắn cố tìm dịp tiện để nộp Ngài.” (Mt 26.14-16). Và ghê tởm nhất là hắn dùng một cái hôn, ra vẻ tình nghĩa, mà chỉ điểm cho quân nghịch bắt Ngài.

Áp dụng cho ta : Như Phêrô, chúng ta cũng đã tin, đã thờ và yêu mến Chúa bao nhiêu năm, nào đọc kinh, lần hạt, ăn chay, hãm mình, xưng tội, dự Lễ, Rước Lễ v.v…, nhưng cũng như Phêrô, trước những cám dỗ, những thử thách … chúng ta đã yếu đuối sa ngã, đã phạm tội. Dầu vậy, ta vẫn có lòng kính sợ Chúa, bằng chứng là chúng ta lo đi xưng tội. Đấy rõ ràng là chúng ta đâu có phản bội Chúa, chúng ta chỉ yếu đuối làm mất lòng Chúa. Hãy yên tâm, Chúa vẫn yêu mến ta.

Lấy một ví dụ cho dễ hiểu : Con cái trong nhà, có đứa không vâng lời cha mẹ cấm chuyện nọ chuyện kia, song bị cám dỗ quá mạnh, nó liều mình bất tuân (ví dụ ăn cắp tiền bố mẹ, bỏ học trốn đi chơi …). Cha mẹ buồn giận, la mắng và trừng phạt…Nhưng có phải nó phản bội cha mẹ đâu ? Có phải vì thế mà cha mẹ với con cái tuyệt tình nhau đâu ! Đối với Chúa, khi ta phạm tội vì yếu đuối thì cũng giống như thế. Nghe vậy, anh chị em có cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút không ?

B.-  Song chưa thấm vào đâu. Những lời sau đây mới làm cho đời sống đạo của chúng ta lên hương, đáng vui mừng sung sướng ! Đó là điều mà bài Tin Mừng hôm nay nói cho ta biết. Đức Giêsu tuyên bố : “Ai đến với Ta, không hề phải đói; ai tin vào Ta, chẳng khát bao giờ."

“Không hề phải đói” : vì Ngài tuyên bố : “Ta là Bánh ban sự sống”; và “chẳng phải khát” vì Ngài nói với phụ nữ Samari: “Kẻ nào một lần uống nước Ta ban, thì đời đời sẽ không khát nữa. Và nước Ta sẽ ban trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên đến sự sống đời đời.” (Ga 4.13-14).

Thật vậy, khi ta đến với Chúa, ăn Bánh Sự Sống là Lời Ngài và bản thân Ngài, vốn là Thiên Chúa hằng sống; uống dòng nước sự Sống là Thần Khí từ lòng Ngài chảy ra (Ga 7.38-39), các sự ấy trở thành thần lương và mạch nước sự sống vọt lên trong ta, thỏa mãn mọi khát vọng của trí khôn cũng như của tâm hồntrái tim ta, khiến ta không còn thèm khát những sự vật đời này mấy nữa. Anh chị em cứ thử đi sẽ biết !

Đành rằng sống ở đời, ta vẫn phải lo học hành, lo có công ăn việc làm, lo kiếm tiền, lo xây dựng nhà cửa, lo cưới vợ lấy chồng  v.v… đó là những việc chính đáng, nhưng một khi đã đến với Chúa rồi, ta sẽ không còn khao khát và đôn đáo miệt mài tìm kiếm tất cả những cái đó, y như thể chúng là mục đích, là cứu cánh duy nhất đời sống của mình nữa. Chỉ vì ta dư biết các sự vật đời này chỉ làm ta thỏa mãn tạm bợ chốc lát, rồi ta lại đói khát …, từ thâm sâu lòng mình, ta vẫn không thấy thỏa mãn, vì sao ? Chỉ vì con người không chỉ có thể xác, còn có linh hồn mà các sự vật chất không làm thỏa mãn được. Thánh Augutinô hồi trẻ đã chạy theo danh vọng, đã có được hầu như đủ mọi sự trên đời : tình, tiền, danh vọng, lạc thú … nhưng cuối cùng đã thú nhận: “Thiên Chúa đã tạo dựng con cho Người, nên tâm hồn con luôn mãi khắc khoải không bao giờ yên nghỉ, cho đến khi tìm được yên nghỉ nơi Chúa!”

Điều đáng buồn là người ta không mấy khi chịu hiểu như thế! Người ta vẫn cứ đem hết sức lực và thời giờ lao vào việc tìm kiếm mọi thứ không làm cho họ thỏa mãn : bởi vậy họ vẫn luôn mãi đói khát ! Vì thế, Chúa mời gọi chúng ta đến với Chúa, tin vào Chúa để được no đầy khỏi bị dày vò bởi đói khát.       Vậy chúng ta đã “đến” với Chúa chưa ? Đến thật sự chưa ?

Có lẽ chưa ! Qua những việc đọc kinh như máy móc, dự Thánh Lễ vì luật buộc, rước Mình Thánh Chúa cách chiếu lệ v.v…, đó là dấu ta chưa thật sự đến với Chúa. Đến thật sự là gặp gỡ giữa hai tâm hồn rung lên cùng một nhịp đồng cảm, như tri âm, tri kỳ, tin tưởng nhau, yêu mến nhau.

C.- Bạn hãy đến thật với Chúa, tin Chúa đi, Ngài sẽ ban cho bạn lời hứa tuyệt vời này:

“Ai đến với Ta, Ta sẽ không loại ra ngoài và để hư đi. (Ga 6. 37,39). Và đáng lưu ý là Ngài bảo: Đó không phải là ý riêng của mình mà là chính Chúa Cha đã truyền lệnh cho Ngài “Không được loại bỏ và để hư đi điều gì!” (c.39). Thế có nghĩa là qua Đức Giêsu, chính Chúa Cha yêu thương chúng ta đến mức ấy đấy! “Không được từ bỏ”, tức là Chúa Cha yêu thương chúng ta như tình người mẹ thương con, vì chỉ người mẹ mới không bao giờ bỏ con mình. Có người mẹ nào lại có thể bỏ đứa con bà đã cưu mang chín tháng mười ngày trong dạ, và ba năm cho bú mớm? Nó là máu, là thịt của bà.

Thế mà, "cho dù có người mẹ nào (tệ đến nỗi) nỡ bỏ con mình, thì – theo lời tiên tri Ysaia 49.15 – Thiên Chúa phán: Ta, Thiên Chúa, Ta không hề bỏ các ngươi". Qua đó chúng ta thấy Thiên Chúa tự cho mình còn là Mẹ hơn cả người mẹ nữa !

Trong một đoạn Thánh Kinh khác, chúng ta còn nghe đến lượt Chúa Giêsu khẳng định một cách mạnh mẽ và cũng tuyệt vời không kém, rằng : Ngài là Mục tử không bao giờ để chiên của mình bị tiêu diệt :

"Chiên của Ta thì nghe tiếng Ta; Ta biết chúng và chúng theo Ta. Ta ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay Ta." (Ga 10.27-28)

Vì phạm nhiều tội, chúng ta thường sợ sa hỏa ngục, đây Ngài quả quyết, không bao giờ ta phải diệt vong. Không bao giờ phải sa hỏa ngục. Sướng chưa ? Vì ai có thể cướp, có thể giật chúng ta là chiên khỏi tay Chúa Chiên Giêsu ? Ma quỉ ? Thế gian ? Xác thịt ư ? Ba thù đó đáng sợ thật, chúng là những kẻ thù nguy hiểm nhất của loài người. Nhìn về quá khứ đời mình, hầu như ai cũng thấy mình bị ma quỉ cám dỗ, thế gian lôi cuốn, xác thịt đòi hỏi, làm ta mắc vào đủ thứ đam mê dục vọng… mà vấp ngã, mà phạm không biết bao nhiêu giống tội…, làm sao chẳng khiến ta lo sợ? Đừng nhìn lui, đừng nhìn mình, hãy nhìn lên Chúa. Một khi ta đến và tin vào Chúa là ta đã tìm được nơi nương náu vững chắc, tìm được đôi cánh tay thần thánh ôm chặt ta chẳng có thế lực nào có thể giật ra khỏi được !

Được nghe những lời Kinh Thánh an ủi trên đây, anh chị em thấy sống đạo vui chưa ? Những lời Kinh Thánh trích dẫn trên – mới chỉ một phần, bài sau sẽ tiếp – dù vậy cũng đủ đế chúng ta vui sướng hân hoan, vì Đạo ta thật tuyệt vời và còn trên cả tuyệt vời nữa. Nếu ta sống đạo buồn bã, lo sợ là tại vì không được biết những lời Kinh Thánh hay vì không đọc Kinh Thánh để thấy thuật lại những gì Thiên Chúa đã làm cho ta vì lòng thương yêu vô bến vô bờ của Người, nên không thể vui mừng, không tìm thấy trong đạo niềm hạnh phúc !!!

Tích truyện

Trong một xưởng thợ, mấy bạn gái vừa làm việc, vừa nói chuyện với nhau, họ đang chê bai sự đạo, cho rằng lòng mộ đạo làm mê muội trí khôn, theo đạo làm người ta ra ngu đần, làm mất thú vui sống, người có đạo coi như bị mất hồn, không giống ai... Một nam công nhân nghe họ nói từ lâu, vừa khi họ im lặng, bèn cất tiếng nói :

-    Các cô nói phải, từ khi vào đạo, nói đúng hơn là vào Nước Chúa, tôi đã mất hết tất cả.

Mọi người nhìn anh cách sững sờ. Anh bình thản nói tiếp :

-  Trước kia tôi thích rượu, vào Nước Chúa đã làm tôi mất hẳn tính ấy. Trước tôi chim gái, làm nhiều cô có bầu, làm vợ con tôi buồn khổ, nay vào Nước Chúa, tôi mất đi cái thói trăng hoa ấy. Nước Chúa còn làm tôi mất cả tâm địa xấu xa nữa. Trước đây, ma quỉ cai trị gia đình tôi, cuộc sống gia đình đã thành ra hỏa ngục, luôn cãi cọ, đánh nhau, chửi mắng thô bạo, chồng la vợ khóc, con cái sợ hãi, bạt ra phố không dám về nhà, tôi thì giận dữ, nên chạy tìm vui thú giải sầu nơi ba xị đế hay chơi gái điếm... Từ ngày tôi bước vào Nước Chúa, tin Chúa Giêsu hết lòng, tất cả những cái đó tôi đã mất hết. Các cô biết vào Nước Chúa đã làm cho tôi mất những gì rồi đó. Hãy làm như tôi, tôi xin cam đoan, các cô sẽ không phải hối hận bao giờ.

ööö

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Thơ Một Chút Tàpao 2017 (3/14/2017)
Cn 3886: Biến Cố Hiện Ra Tại Fatima (3/12/2017)
Ơn Chữa Lành Ung Thư Nhờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp (3/12/2017)
Cn 3885: Một Trăm Năm Đức Mẹ Hiện Ta Tại Fatima (3/11/2017)
Ơn Chữa Lành Ung Thư Nhờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp (3/11/2017)
Tin/Bài cùng ngày
Positive Fruits At Medjugorje Says Pope’s Envoy (3/8/2017)
Tin/Bài khác
Vị Thánh Của Kinh Mân Côi-thánh Đa Minh (3/5/2017)
Tông Đồ Tàpao (3/5/2017)
Cảm Nghĩ Về "một Người Mẹ" (3/5/2017)
Hai Người Mẹ (3/4/2017)
Cảm Nghĩ Về "một Người Mẹ" (3/4/2017)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768