MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 115: Đạo Buồn Hay Đạo Vui ? (phần Ii)
Thứ Tư, Ngày 8 tháng 3-2017
BÀI LỜI CHÚA 115

ĐẠo buỒn hay ĐẠo vui ? (Phần II)

     Trong bài này, Chúa Giêsu còn hứa ban những điều tuyệt vời hơn ở bài trước :

Trích tiếp Tin Mừng Thánh Gioan 6.40-47

    Đức Giêsu lại nói với người Do Thái rằng : :

40 Ý của Cha Ta là: phàm ai trông thấy Con và tin vào Ngài thì có sự sống đời đời, và ngày sau hết Ta sẽ cho nó sống lại.”                41Người Do Thái kêu ca về Ngài … 42 Họ nói: “Ông ấy lại không phải là Giêsu con của ông Giuse đó sao? Cha mẹ ông ta, chúng ta đều biết! Làm sao bây giờ, ông ấy dám nói: Ta đã từ trời mà xuống?"

43Đức Giêsu đáp lại và nói với họ: “Các ông đừng kêu ca với nhau!  44Không ai có thể đến với Ta, nếu Chúa Cha, Đấng đã sai Ta, không lôi kéo họ ; và Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại trong ngày sau hết. 
45Trong các tiên tri đã có viết : Hết thảy chúng ta sẽ là môn sinh của Thiên Chúa. Vậy phàm ai nghe và học nơi Cha thì sẽ đến với Ta.
46Không phải là đã có ai thấy được Chúa Cha, trừ phi Đấng đã từ nơi Thiên Chúa mà đến, Đấng ấy đã thấy Chúa Cha.  47Quả thật, quả thật, Ta bảo các ngươi: Ai tin thì có sự sống đời đời.

Suy niệm lời Chúa

Bài kỳ trước, Chúa hứa không loại trừ và để ta bị hư vong, bài này Chúa còn hứa cho ai tin vào Ngài thì được “Sự Sống Đời Đời”, và ngày sau hết Ngài “sẽ cho họ sống lại.”

Sự Sống Đời Đời ta đã nghe quen, song chưa hiểu rõ !

- a) Sự Sống Đời Đời không phải là sự sống của thân xác kéo dài không bao giờ chấm hết, tức là trường sinh bất tử theo lẽ thường dân gian vẫn hiểu. Thời xưa, người ta đã tìm đủ mọi cách, bào chế mọi thứ thuốc để uống vào mong trường sinh bất tử. Ngày nay, dù khoa học có thể tạo ra các bộ phận mới để thay thế bộ phận cũ hư hỏng, mà kéo dài đời sống thể xác ra ít lâu, (nhưng mấy ai đủ phương tiện mà làm cuộc giải phẫu này) vẫn phải nhận rằng thể xác là do các chất vật lý hợp lại thì rồi thế nào cũng phải tan rã… Cho dù phần xác được thay đổi bộ phận mới, nhưng phần tinh thần, mặt tâm lý con người, không gì thay thế được, trí khôn thì già nua, mờ tối, trí nhớ lú lẫn, tâm lý bại hoại chán chường vì cái gì cũng đã trải qua, nếm biết,… Trường sinh bất tử thể xác trong tình trạng như thế sẽ là một cực hình chứ không phải là một hạnh phúc. Ta cứ thử tưởng tượng mà xem : một cụ già, kéo dài cuộc sống trong già nua lọm khọm, mắt mờ, chân chậm, nhức xương nhức cốt, ăn chẳng ngon, ngủ chẳng yên, tinh thần u mê lú lẫn, tâm lý chán chường mọi sự…, thế mà muốn chết lại không chết được, vì khoa học đã tìm ra được thuốc bất tử… Sống như thế chẳng phải là một cực hình sao ?

- b)  Sự Sống Đời Đời cũng không phải là sự sống của hồn thiêng không có thể xác, song là Sự Sống cho toàn diện con người, cả hồn lẫn xác, thế mới hạnh phúc hoàn hảo.

- c) Cũng không chỉ là sự sống Chúa ban cho ta được hưởng sau khi chết ở trên Thiên Đàng. Mà là Sự Sống thần linh của chính Thiên Chúa đang sống mà ta được thông chia để hưởng ngay từ đời này. Các tín hữu lành thánh, nhất là các thánh, là những người đã cảm nghiệm được Sự Sống Thiên Chúa như thế ngay khi còn sống nơi trần thế này : nên họ luôn bình an, luôn thanh thản, luôn hạnh phúc, dễ dàng tha thứ những xúc phạm, sống chan hòa yêu thương mọi người, và làm phúc thi ân…, cho dù cuộc đời gây đủ chuyện rắc rối, cho dù gặp những thử thách, gian truân, khốn khổ hay bị ngược đãi, lòng họ vẫn an nhiên tự tại, Do vậy mới nói rằng họ đang sống dưới trần gian bể khổ mà như đã sống trên Thiên Đàng rồi vậy.

- đ) Ta được sự sống ấy khi nào ? Thưa : Khi ta “tin” và “đến” với Đức Giêsu, ta được “có sự sống đời đời”, nói cách cụ thể : được “cấy” sự sống thần linh của Thiên Chúa vào mình, thì làm sao chúng ta có thể chết được nữa. Nghe câu này nhiều người không hiểu và không tin ! Sao ? Loài người ai chẳng phải chết mà nay lại nói “Không bao giờ chết nữa !”  -  Xin hãy bình tĩnh nghe giải thích :

Bởi vì Chúa đã dựng nên con người gồm có hai phần, thì sau khi họ tin và chịu Phép Rửa, Chúa đã ban sự sống đời đời cho phần linh hồn họ rồi, Ngài cũng phải ban sự sống cho phần xác nữa, thế mới công bằng, vì cả hai phần ấy đã cùng làm việc lành hay ngược lại cùng làm sự dữ, vậy thì được thưởng hay bị phạt, được sống hay phải chết cũng là cả hai phần hồn xác con người đều được. Do vậy, Chúa phải cho phần xác cũng được sống lại : “Ngày sau hết, Ta sẽ cho họ Sống lại” (Ga 6.40b). Nói tóm, một khi hồn đã được sự sống Thiên Chúa “cấy” vào mà sống, thì thân xác cũng nhờ đó mà được sống lại, kết quả : chúng ta không bao giờ còn phải chết nữa.

Chúa Giêsu đã tuyên bố điều đó trong Tin Mừng thánh Gioan : “Ta chính là  Sự Sống lại và Sự Sống! Ai tin vào Ta thì dẫu chết cũng sẽ sống ; và mọi kẻ sống cùng tin vào Ta sẽ không phải chết bao giờ.” (Ga 11.25-26). Để minh chứng Ngài là nguồn sự sống cho linh hồn và sự sống lại cho thể xác, Ngài đã làm cho ông Ladarô chết chôn đã 4 ngày được sống lại ra khỏi mồ !

·           Ủa ! “Sẽ không phải chết bao giờ” ư, thế thì lúc ta nhắm mắt xuôi tay lìa đời, là thế nào ?

Xin trả lời : Khi ta phạm tội là ta đánh mất sự sống của Thiên Chúa, nên cả xác và hồn đều bị phạt phải chết, nhưng vì hồn là loài thiêng liêng, nên mắt thịt ta không thấy cái chết của nó ; còn phần xác ta thấy nó chết (Rm 5.12), nó vốn từ bụi đất nắn ra, nó sẽ phải trở về bụi đất (St 3.19). Nhưng đối với những ai tin Chúa, phần xác có chết thì lại được Chúa làm cho sống lại, Kinh Thánh đã xác nhận :

“Một khi nhà ta ở dưới đất, cái lều này, bị phá đi, thì ta có lâu đài vĩnh cửu trên trời, do tự Thiên Chúa, không do tay phàm làm ra…” (2 Cor 5.1)

Thánh Phaolô nói “chiếc lều” mong manh (là nói về thân xác ta theo nghĩa bóng) “sẽ bị phá hủy đi” (sẽ chết và tan rữa trong mồ, trở về bụi đất), nhưng ta sẽ có “lâu đài vĩnh cửu ở trên trời” (thân xác sống lại thì vững bền vĩnh viễn), nó “do Thiên Chúa (dựng nên), không do tay người thế làm ra” (nghĩa là nó do Thiên Chúa ban cho, không do cha mẹ sinh ra).

Bởi đâu mà ta được như thế ? Đó là bởi ta tin vào Chúachịu Phép Rửa, thì như trên đây đã nói, ta được có Sự Sống Thiên Chúa “cấy” vào trong mình, cho nên ta không thể chết được nữa, ta sẽ sống đời đời, cả thân xác ta cũng sẽ được sống lại. Bởi vậy, khi ta nhắm mắt xuôi tay, trước mắt người đời cho là ta chết, nhưng trước mắt Thiên Chúa, và trước con mắt đức tin, đó chỉ là giấc ngủ ! Chúa Giêsu đã nói vậy :

Một hôm Ngài được mời đến chữa con gái một ông Trưởng Hội đường Do Thái đã chết. Lúc vào nhà Ngài bảo : “Em bé không chết đâu, nó ngủ đó !” Người ta cười nhạo Ngài. Nhưng kìa, Ngài vào nơi giường em nằm, cầm tay em, và em đã chỗi dậy (Mt 9.25). Cả Ladarô trong chuyện trên kia, chết chôn 4 ngày, thế mà Đức Giêsu cũng nói là ông ta đang ngủ và Ngài đến đánh thức dậy (Ga 11.11-15).

- e) Nên biết, khi Chúa cho thân xác ta được sống lại, thì không phải cái thân xác đã tan rã dưới mồ kia sẽ sống lại, mà ta được Thiên Chúa ban một thân xác biến hình đổi dạng : không những biến đổi thành một lâu đài (bền vững) vĩnh cửu do tự Thiên Chúa (dựng lên), không do tay phàm làm ra”, mà tuyệt vời hơn nữa, Chúa còn “sẽ biến đổi thân xác khốn hèn của ta sao nên đồng hình đồng dạng với thân xác (phục sinh) vinh hiển của Ngài" (Pl 3.21), nói khác đi, biến đổi nó nên thần thiêng như thân xác phục sinh của Chúa.

Tại sao phải được biến đổi nên thần thiêng như thế ? Bởi vì muốn vào sống trong thiên đàng là lãnh vực thần linh của Thiên Chúa, con người phải được biến đổi nên thần linh một cách nào đó, giống như Thiên Chúa là thần linh :

“Tôi nói cho anh em biết mầu nhiệm này : … tất cả chúng ta sẽ được biến đổi …;  cái thân phải hư nát này sẽ mặc lấy sự bất diệt; và cái thân phải chết này sẽ mặc lấy sự bất tử." Tại vì “…Máu thịt (tức xác thịt tự nhiên) không thể thừa hưởng (tức là “vào”) Nước Thiên Chúa, cũng như sự hư hoại không thừa hưởng được sự bất hoại.” (1Cor 15.50-53).

Tuyệt vời ! Làm sao chúng ta lại không hân hoan kêu lên:

“Tôi thật hạnh phúc và sung sướng vì được làm con của Thiên Chúa, là được sống đời đời, và từ nay trở đi, tôi biết rằng tôi sẽ không bao giờ chết nữa. Tôi sẽ chỉ phải đi qua một giấc ngủ ngắn ngủi khi cái thân xác này chết đi. Và tôi tin rằng: tôi sẽ chỗi dậy với một thân xác biến hình tốt đẹp, rạng ngời ánh vinh quang mà Chúa trên trời sẽ mặc cho tôi. Thế là tôi được xứng đáng ở trong Hoàng Cung của Cha tôi trên Vương Quốc của Người. Tôi sẽ là công chúa lá ngọc cành vàng, bạn sẽ là hoàng tử trâm anh thế phiệt.”

Biết nói sao cho vừa, tạ ơn sao cho xứng ? Chỉ xin cúi đầu tâm niệm với lòng cảm mến câu Tin Mừng của Thánh Gioan: Quả thật “Thiên Chúa đã yêu mến thế gian, đến nỗi đã ban thí Con Một của Người, ngõ hầu phàm ai tin vào Ngài, thì khỏi phải hư đi, nhưng được sự sống đời đời” (Ga 3.16).

Một khi được những lời Kinh Thánh quí báu chỉ bảo như thế, thì trong thế sự thăng trầm có sinh ly tử biệt của cuộc đời tạm bợ nơi thế gian này, thái độ của chúng ta đối với người thân đã qua đời sẽ không quá sầu thảm, chỉ vì chúng ta có niềm tin và niềm hy vọng rằng chết chỉ là giấc ngủ chờ ngày sống lại, như lời Thánh Phaolô dạy :

14 “Nếu chúng ta tin thật rằng: Đức Giêsu đã chết và đã sống lại, thì cũng vậy: những kẻ đã an nghỉ trong Đức Giêsu, … tự trời chính Chúa sẽ ngự xuống, và những kẻ chết trong Đức Kitô sẽ sống lại trước, 17rồi chúng ta,… chúng ta sẽ được quyện lên các tầng mây làm một với họ, đi đón Chúa …. Và như vậy, chúng ta sẽ được ở với Chúa luôn luôn!

             18Cho nên anh em hãy vịn vào các lời lẽ này mà an ủi nhau!”(1 Tx 4.14-18)

Tích truyện

          Bác sĩ Rogério Brandão, khoa ung bướu bệnh viện Pernambuco, là một bác sĩ chuyên khoa có 29 năm kinh nghiệm, kể lại một truyện cảm động chính ông đã chứng kiến tại khu ung thư thiếu nhi:

            Tôi đã thấy nhiều thảm cảnh mà các bệnh nhân nhỏ bé bị mắc ung thư phải chịu đựng… Cho đến ngày một thiên thần đi qua cuộc đời tôi. Đó là một bé gái 11 tuổi, kiệt lực vì phải trải qua những cuộc điều trị bằng hóa trị và xạ trị. Tôi đã thấy cô bé ấy khóc nhiều lần, tôi cũng thấy được nỗi sợ hãi trong ánh mắt, nhưng đó chỉ là do bản tính tự nhiên của con người mà thôi.

            Một ngày kia, tôi đến bệnh viện buổi sáng và thấy cô bé thiên thần đang ngồi một mình trong phòng bệnh. Tôi hỏi cô bé rằng mẹ bé đâu. Cho đến nay, tôi không thể kể lại câu trả lời của cô bé mà không bị hết sức xúc động. Em đáp : “Nhiều khi mẹ cháu rời phòng bệnh để ra hành lang khóc lặng lẽ âm thầm. Khi cháu chết, chắc mẹ cháu sẽ nhớ cháu lắm, nhưng cháu không sợ cháu phải chết. Cháu không phải được sinh ra cho cuộc sống đời này.” – Tôi hỏi cô bé : “Cháu yêu, đối với cháu cái chết tượng trưng cho điều gì ?” – “Khi chúng cháu còn bé, đôi khi chúng cháu ngủ quên trên giường của cha mẹ, ngày hôm sau, lúc thức dậy, chúng cháu lại thấy mình nằm trên giường của chúng cháu, có đúng thế không ?” (Tôi nghĩ đến hai đứa con gái của tôi, bấy giờ đứa được 6 tuổi, đứa được 2 tuổi. Chính xác điều này cũng đã xảy ra với chúng).

            “Nó giống như vậy đó. Một ngày nào cháu đi ngủ và Chúa Cha sẽ đến với cháu. Cháu sẽ thức dậy trong nhà của Người, trong cuộc sống đích thực của cháu !”

            Tôi thật sững sờ, không biết phải nói gì. Tôi choáng váng vì nét trưởng thành mà các đau đớn phải chịu đã đem lại cho linh hồn đứa bé ấy. - Cám ơn cháu, cô bé thiên thần của tôi, cháu đã ra đi, nhưng đã để lại cho tôi một bài học tuyệt vời.

(Tài liệu “Tinh Thần Mễ Du VN”, số tháng 6-2015, tr.37)

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Thơ Một Chút Tàpao 2017 (3/14/2017)
Cn 3886: Biến Cố Hiện Ra Tại Fatima (3/12/2017)
Ơn Chữa Lành Ung Thư Nhờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp (3/12/2017)
Cn 3885: Một Trăm Năm Đức Mẹ Hiện Ta Tại Fatima (3/11/2017)
Ơn Chữa Lành Ung Thư Nhờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp (3/11/2017)
Tin/Bài cùng ngày
Positive Fruits At Medjugorje Says Pope’s Envoy (3/8/2017)
Tin/Bài khác
Vị Thánh Của Kinh Mân Côi-thánh Đa Minh (3/5/2017)
Tông Đồ Tàpao (3/5/2017)
Cảm Nghĩ Về "một Người Mẹ" (3/5/2017)
Hai Người Mẹ (3/4/2017)
Cảm Nghĩ Về "một Người Mẹ" (3/4/2017)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768