MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 116: Sống Đã Rồi Mới Ăn
Thứ Bảy, Ngày 8 tháng 4-2017
BÀI LỜI CHÚA 116

SỐng đã rỒi mỚi ăn

Trích thư 1 Corintô 2.9-14

Những điều mắt người phàm chưa hề thấy, tai không hề nghe, và lòng không hề biết mà ước ao, thì Thiên Chúa lại dọn sẵn cho những ai yêu mến Người. Và Thiên Chúa đã mặc khải các điều ấy ra cho ta nhờ Thần Khí. Vì ai có thể biết được những điều Thiên Chúa ôm ấp trong lòng, trong trí của Người ? Chỉ có trí của Người mới biết được. Trí của Người là Thánh Thần, biết được mọi điều sâu kín trong Thiên Chúa và đã tiết lộ cho ta biết...

Nhưng phần ta, ta phải chịu lấy Thần Khí do tự Thiên Chúa, nhờ đó ta mới nhận biết các điều Thiên Chúa bày tỏ cho ta, và thi ân xuống cho ta... Còn ai không lãnh Thần Khí, sẽ là con người xác thịt, những người này không thể đón nhận, không hiểu và cũng không thích thú các điều thuộc về Thần Khí Thiên Chúa, vì họ sẽ cho các điều ấy là điên rồ đối với họ.

*   Đó là Lời Chúa ! - Tạ ơn Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

Đoạn Thánh Kinh trên đây, nghe khô khan, song thực ra nó rất dễ hiểu. Đại khái là như thế này : Thiên Chúa đã dọn sẵn cho ta những sự diệu kỳ khôn tả, trí khôn loài người không thể tưởng tượng ra được : nào Vương quốc tốt đẹp của Chúa, nào sự sống đời đời hạnh phúc với Chúa Ba Ngôi trong nơi vinh hiển, v.v... Song ai có Thánh Thần Chúa trong lòng, thì Ngài sẽ mặc khải tức là tiết lộ ra cho, vì nhờ có Thánh Thần, ta mới có khả năng nghe và hiểu, rồi mới tin, mới thích. Còn ai không có Thánh Thần, Kinh Thánh gọi họ là “con người xác thịt”, chỉ chăm chú về những sự thế gian, thì họ sẽ coi các điều Chúa hứa cho ta đó là hoang đường, là tưởng tượng điên rồ... Hoạ hoằn có những người nhận các điều ấy là đúng, thì lòng lại chẳng cảm thấy thích thú, chẳng ham muốn, họ chỉ ham những điều thế gian hứa hẹn, tiền bạc, khoái lạc, danh vọng... Nói tóm, phải có Thánh Thần của Chúa trong lòng thì mới hiểu và thích thú các điều của Thiên Chúa hứa và dành cho ta.

Đó là lý do tại sao rất nhiều tín hữu đã đi nghe giảng bao nhiêu năm nay, cũng nghe bao lời huấn dụ của linh mục trong mọi dịp..., mà rốt cuộc chẳng nhớ gì, chẳng hiểu gì mấy, và vì thế, đời sống chẳng tốt lành, thánh thiện hơn. Lý do là vì chưa lãnh Thánh Thần vào trong lòng. Mà chưa có Thánh Thần là sự sống của Thiên Chúa, thì là kẻ chết, mà chết thì chưa “ăn”, nghĩa là chưa hiểu, chưa lãnh hội được những điều đạo lý tốt lành trong đạo. Câu chuyện Cha Tardif kể sau đây minh họa :

“Nhân một cuộc đi giảng tại Ai Cập, chúng tôi đã được tham quan những Kim tự tháp vĩ đại. Người ta bảo chúng tôi rằng : đây là mộ các vua Pharaô, và bên cạnh các người chết ấy, chúng tôi thấy người ta đã dọn các thức ăn sơn hào hải vị đặt trên đĩa, để độ cho các ông vua quá cố trên con đường đi sang bên kia thế giới. Nhưng đáng tiếc, trước mắt chúng tôi, những thức ăn quí hiếm ấy đã bị hư thối, chỉ vì những người đã chết thì không có thể ăn được gì”.

Rồi cha Tardif áp dụng : Đó cũng chính là cái đang xảy ra cho chúng ta, khi những lương thực quí giá là đạo lý, luân lý của Chúa, các điều mặc khải lớn lao vĩ đại của Chúa được ban cho ta, nhưng ta là những kẻ còn đang chết, vì chưa được Thánh Thần đến làm ta sống lại trong sự sống Thiên Chúa, nên ta đâu có ăn được, nếm được, thưởng thức được ! Vì biết thế, nên khi Đức Giêsu được mời đến nhà ông Giai-rô trưởng Hội đường, vì ông có cô con gái 12 tuổi vừa chết, thì việc đầu tiên Ngài làm là cho cô bé sống lại, rồi sau đó, Ngài mới bảo người nhà : Hãy cho cô bé ăn đi !

Phải sống đã rồi mới ăn. Đang còn chết thì chẳng ăn được gì, dù thức ăn là bào ngư, yến sào…

Chúng ta cũng thế, ta phải được Chúa Thánh Thần làm sống lại đã, rồi mới “ăn” đạo lý, luân lý, mầu nhiệm của Chúa, nghĩa là hiểu biết và thích thú, rồi đem thực thi trong đời sống. Một linh hồn đang còn chết bởi tội lỗi, ta có đem đạo lý và mầu nhiệm cao cả hay ho mấy đến cho họ, họ cũng chẳng hiểu và chẳng tiếp nhận được. Phải giúp cho họ thống hối ăn năn, và sống lại trong ơn nghĩa Chúa trước đã…

Ngay cả trong việc làm tông đồ hay làm chứng cho Chúa, thì cũng phải theo qui luật đó. Cho nên trước khi sai các Tông đồ đi rao giảng về Nước Thiên Chúa cho khắp thiên hạ, Chúa Giêsu dạy các Tông đồ phải lãnh lấy quyền lực của Thánh Thần đến trên họ trước đã (Cv 1.3-8). Nếu không thì chẳng khác gì để cái cầy trước con trâu, làm sao cái cày có thể kéo con trâu ?

+   Đến đây, người ta liền hỏi : Thế thì làm sao để lãnh được Thánh Thần ?

Điều này, chúng ta đã học ở các bài trước rồi, đây chỉ nhắc lại sơ qua. Đó là phải được nghe giảng hay nghe nói về Chúa Giêsu là Đấng Cứu độ. Anh chị em còn nhớ tích truyện ông Cót-nê-liô không ? Ông là người lương song có thiện cảm với đạo, làm nhiều việc lành. Để đền đáp thiện chí ấy, Thiên Chúa sai Thiên thần đến mách bảo ông đi mời Thánh Phêrô đến giảng cho biết về Chúa Giêsu. Thế là nghe giảng xong, ông tin vào Chúa, ông sám hối, quyết từ bỏ đời sống cũ, và lập tức, ông được Thánh Thần ngự xuống trên ông và cả gia đình.

Để lãnh Thánh Thần, điều kiện cần là tin và đón nhận Chúa Giêsu, vì Ngài là Đấng lãnh từ Chúa Cha Thánh Thần  mà ban xuống cho ta:     

32"Đức Giêsu đó, Thiên Chúa đã cho sống lại; chúng tôi hết thảy xin làm chứng về điều ấy. 33Vậy được nhắc lên bên hữu Thiên Chúa, Ngài đã lĩnh nơi Cha ơn đã hứa là Thánh Thần mà đổ xuống, đó là điều các ông thấy được và nghe được.” (Cv 2.32-33)

Thánh Thần đến sẽ tái sinh ta được làm con cái Chúa Cha, được sự sống đời đời, được hưởng Vương quốc tuyệt vời Thiên Chúa đã sắm dọn cho ta, mắt ta chưa hề thấy, tai chưa hề nghe và lòng cũng chưa biết mà ước ao…

Lòng tin là nền tảng tất cả. Thánh Thư Hipri viết : Không đức tin, thì vô phương làm đẹp lòng Thiên Chúa. Vì ai lại gần Thiên Chúa thì phải tin là Người có, và Người thưởng công nhưng ai tìm kiếm Người.” (Hr 11.6). Không xây dựng đời mình trên tảng đá vững chãi ấy, thì một cơn bão nhỏ, một cơn lốc nhẹ, chẳng hạn một sự thử thách, một chút gian truân trong cuộc đời, cũng sẽ làm trốc đổ cả lâu đài và đổ vỡ sẽ rất lớn. Biết bao tín hữu đi nhà thờ, đọc kinh, xưng tội, Rước lễ, xem ra có vẻ đạo đức ; ấy thế mà đùng một cái bỏ nhà thờ, bỏ đạo... Ủa sao vậy kìa ? Hỏi ra mới biết : vì bị Cha Sở la mắng, hoặc bị mất việc làm, bị thử thách như đau ốm, nợ nần..., bị sỉ nhục hoặc xin ơn mà chẳng được... Té ra họ đã không đặt đời sống họ trên nền tảng đức tin vững chãi nói trên, nên không có Chúa Thánh Thần soi sáng dạy dỗ và ban sức mạnh, Đối với họ, Thiên Chúa chỉ là một ông thần xa vời mà họ cầu phúc, lúc Người thôi không ban ơn, để họ phải chịu thử thách, tai họa..., thế là hết tin vào Chúa, coi như Chúa ấy hết xài được !

+   Có người hỏi : Xin cho chúng tôi biết cụ thể, phải học hỏi về Đức Giêsu thế nào để tin và được lãnh Thánh Thần ?

Xin thưa : Anh chị em là những Kitô hữu, tức là theo nguyên tắc thì đã tin và chịu phép Rửa, đã lãnh được Chúa Thánh Thần… Song có lẽ vì đã chịu Phép Rửa như một thủ tục vào đạo, chứ không vì lòng tin, nên chưa cảm thấy tác động của Chúa Thánh Thần trong đời sống mình. Vậy thì vấn đề là làm sống động lại đức tin của mình ! Một trong những cách tốt nhất để khơi sâu đức tin là nhờ học hỏi về Chúa Giêsu, được trình bày trong sách Tin Mừng :

Đức Giêsu là ai ? Từ đâu đến ? Đến để làm gì ? Cuộc sống của Ngài thế nào? Ngài dạy gì ? Ngài chết để làm gì ? Ngài sống lại để làm gì? Các việc ấy liên quan gì đến ta ? Đem lại gì cho ta ? Chúa đòi ta phải đáp lại bằng nào ? Chúa hứa gì cho ta? Tin vào Chúa thì ta được sự sống đời đời là thế nào ? v.v…

Thánh Gioan đã viết cuốn Tin Mừng của ông vì mục đích ấy : “Các điều chúng tôi thuật ra đây (trong sách Tin Mừng về các ngôn hành của Đức Giêsu) là cốt để anh em tin thật rằng : Đức Giêsu chính là Đức Kitô, Thiên Chúa Cha đã sai xuống trần gian, Ngài là Con Thiên Chúa, và bởi tin thì anh em được có sự sống nhờ Danh Ngài” (Ga 20.31).

Vậy xin anh chị em hãy cầm lấy cuốn sách Tin Mừng (= Phúc Âm) mà đọc chăm chỉ, và đọc với lòng khao khát được sự sống Chúa, nếu có được một quyển sách có lời chú giải đơn sơ bình dân để giúp hiểu thì càng hay. Đọc được đoạn nào hay, nhất là đoạn nào đánh động mình, thì ngừng lại cầu nguyện một chút. Sách Tin Mừng rất dễ đọc, lại lý thú nữa. Nó ngắn lắm, chỉ vỏn vẹn có mấy chục trang, nhưng trong đó ẩn giấu cả một kho tàng khôn ngoan, kho tàng sự sống Thiên Chúa.

Cầu chúc cho anh chị em được như người gặp may trong dụ ngôn : “Nước Trời ví như một kho báu giấu trong ruộng, người kia gặp thấy thì giấu đi, và bởi vui mừng khấp khởi (sẽ chiếm được kho tàng chứa vàng bạc, châu báu, ngọc ngà...), thì chạy về nhà bán tất cả những gì anh có, mà tậu thửa ruộng đó” (Mt 13.44). Anh ta không tiếc gì. Anh cũng chẳng ngần ngại bán đi tất cả ! Vì viễn ảnh sẽ chiếm được kho tàng vô giá ! Chớ gì anh chị em tìm được kho tàng là Chúa Giêsu, giấu trong sách Tin Mừng, để được Ngài ban tràn trề Thánh Thần cho, mà sống và nhận biết và hưởng được các điều Thiên Chúa thi ân xuống cho mình... đó là những điều mắt người phàm chưa hề thấy, tai không hề nghe, và lòng không hề biết mà ước ao, mà Thiên Chúa đã dọn sẵn cho những ai yêu mến Người !

Tích truyện

(Nguồn : “Đức Giêsu, Đấng Thiên Sai” của cha E.Tardiff)

Một hôm, một cha có tiếng giảng hay và hùng hồn, đến giảng tĩnh tâm mùa chay trong một nhà thờ đầy nghẹt người. Ông rất xúc động và vung tay làm những cử chỉ lớn, miệng thốt ra những lời văn hoa, cẩm tú, và trưng những danh ngôn của những nhà tư tưởng vĩ đại trên thế giới.

Giảng xong, ông vào phòng mặc áo để nghỉ ngơi. Ông ngồi trong một chiếc ghế bành êm ái và cởi nút cổ áo cho thoải mái và duỗi cẳng ra, vì ông tự coi như đã vừa đánh một trận thư hùng, nên ông được quyền xả hơi. Ngay đó, một bà già bất chợt đi vào và nói :

-   Lạy Cha, con sẵn sàng thay đổi đời sống tội lỗi của con.

Với một vẻ mãn nguyện, vì nhận thấy ngay tức thì kết quả của bài giảng hùng hồn lúc nãy của mình, cha liền hỏi bà :

-   Câu nào trong bài giảng của tôi đã thuyết phục bà ăn năn trở lại ?

Bà trả lời cách ngay thật :

-   Thưa cha không, chẳng có câu nào trong những gì cha nói... Nhưng có cái này, là đang lúc trời nóng như thế, cha rút khăn trắng trong túi ra..., thấy thế, con suy nghĩ và nhủ thầm : “Mađalêna hỡi, còn linh hồn mày thì sao lại đen đủi dường ấy...?”. Và khi cha hỉ mũi, phát ra một tiếng lớn trong loa phóng thanh, đến nỗi nó làm con liên tưởng tới kèn đồng thổi ngày phán xét chung, và thế là con quyết định đi xưng tội ngay...

Ngộ thật! Đôi khi Chúa dùng “kèn đồng thổi ngày phán xét chung” để đánh động một tâm hồn. Chúa Thánh Thần thật là kỳ diệu, đường lối Chúa thật là kỳ lạ. Ngài tác động có khi chỉ bằng những chi tiết nhỏ, những hoàn cảnh chẳng nghĩa lý gì.

[Cùng nhau ta hát kinh Chúa Thánh Thần, xin Ngài tác động tâm hồn chúng ta].

V

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Cn 3922: Cuộc Hiện Ra Của Đức Bà Thành Công (our Lady Of Good Success) #2 (7/25/2017)
Cn 3921: Đức Bà Thành Công (our Lady Of Good Success) (7/21/2017)
Tin/Bài khác
Câu Chuyệ̣n 6: Nhờ Ơn Đức Mẹ Mà Hết Què (3/29/2017)
Câu Chuyệ̣n 1: Hãy Tin Tưởng Mẹ Maria (3/28/2017)
Tình Mẹ Còn Mãi, Lm Tạ Duy Tuyền (3/24/2017)
Fatima: Máu Tử Đạo Vẫn Còn Tiếp Tục Chảy, Lm Nguyễn Hữu Thy (3/24/2017)
Đối Thoại Truyền Tin, Lm Giuse Nguyễn Hữu An (3/24/2017)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768