MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 128: Bí Tích Thêm Sức
Thứ Ba, Ngày 20 tháng 6-2017
BÀI LỜI CHÚA 128

BÍ TÍCH THÊM SỨC

Bí Tích đầu tiên trong đời Kitô hữu là Phép Thánh tẩy (hay Phép Rửa), qua đó ta được “Tái sinh bởi Nước và Thần Khí !” (Ga 3.5). Sinh ra rồi, thì phải lớn lên, phải trưởng thành. Chúa Thánh Thần sẽ thực hiện việc đó, cách riêng nhờ Phép Thêm Sức. Chúng ta cùng nhau học hỏi.

Trích sách  Công Vụ Tông Đồ 2.1-4

50 ngày sau lễ Vượt qua, các Tông Đồ và một số môn đệ Đức Giêsu, hợp với Đức Maria Thân mẫu Đức Giêsu, đang họp lại một nơi mà cùng nhau cầu nguyện, thì bỗng xảy đến từ trời một tiếng ào ào như thể do cuồng phong thổi đến, vang dậy cả nhà nơi họ đang ngồi. Và họ thấy những lưỡi như thể là lưỡi lửa, phân tán nhỏ mà đến đậu trên mỗi người trong họ. Hết thảy họ được đầy Thánh Thần, và bắt đầu nói những tiếng khác lạ, tùy theo Thần Khí ban cho họ nói mà ca tụng, ngợi khen Thiên Chúa, Đấng đã làm những việc lạ lùng.

Nghe tiếng cuồng phong ấy vang ra, đoàn người - từ khắp nơi đổ về thành Giêrusalem để hành hương - chạy đến để xem chuyện gì xảy ra. Đến nơi, tất cả họ đều sửng sốt, kinh ngạc nói với nhau :

-    Ủa, những ông ấy toàn là người Do thái, thuộc xứ Galilê, mà sao họ nói thứ tiếng gì mà chúng ta mỗi người mỗi nước khác nhau, lại nghe là tiếng mẹ đẻ của ta ! Lạ thiệt !

Ông Phêrô liền cùng các Tông đồ đứng ra giảng giải cho mọi người hiểu việc họ thấy và nghe đó là do Chúa Thánh Thần hiện xuống làm ra.

-    Đó là Lời Chúa ! - Tạ ơn Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

Những ngày khi Đức Giêsu Thầy họ bị bắt và bị giết, hầu hết các môn đệ đều tỏ ra hèn nhát, bỏ Thầy chạy trốn, ẩn núp, sợ giới cầm quyền bắt Thầy thì cũng tóm cổ luôn cả trò. Có ông còn chối bỏ Thầy. Vài ông liều ra ngoài thành, đi vội về làng cũ để thoát hiểm... Họ chỉ tìm lại được can đảm phần nào khi Chúa Giêsu sống lại đã hiện ra cùng họ. Ngài thông cảm sự yếu đuối của họ và tha thứ cho họ. Rồi Thầy trò cùng nhau ăn uống và họ còn được Ngài giảng dạy thêm cho họ về Nước Thiên Chúa.

Nhưng một thử thách lớn khác đang chờ... Chúa lại về trời, rời bỏ họ... Rắn lại mất đầu rồi chăng ? Mà lần này thì mất vĩnh viễn ! Không phải thế ! Sau vài ngày chao đảo, họ sực nhớ là Thầy đã hứa : “Thầy đi, song không để anh em mồ côi... Thầy sẽ xin Cha, và Người sẽ ban xuống cho anh em một Đấng Phù trợ khác” (Ga 14.15). Và ngay mấy ngày trước khi lên trời, Chúa còn dặn dò : “Chớ rời khỏi Giêrusalem, không mấy ngày nữa, anh em sẽ được Thánh Thần đến trên anh em, thanh tẩy và ban sức mạnh cho anh em” (Cv 1.5,8).

Thầy Thánh biết rõ môn đệ mình : họ thành tâm và yêu mến Ngài, nhưng khốn nỗi, tính xác thịt lại nặng nề, chậm chạp: hứa thì mau lẹ, nhưng đến lúc gặp khó liền thối lui. Ai chẳng biết tích Phêrô hứa vào tù ra khám vì Thầy, nhưng rồi, lúc Thầy bị bắt, ông đã chối Thầy 3 lần... Ngay cả giờ đây, Chúa và Thầy của họ đã phục sinh và đã đến với họ, mà các Tông đồ ấy vẫn nhút nhát, sợ sệt, tụ tập trong nhà Tiệc ly, cửa đóng then cải, người canh đầu này, kẻ gác đầu kia. Thử hỏi : người ta còn có thể trông chờ gì ở cái đám người hèn nhát ấy ?

Vì vậy, Chúa Giêsu biết phải làm gì : phải cử Thánh Thần đến để biến đổi họ nên con người mới mạnh mẽ, can đảm đã, sau đó mới tính chuyện khác như làm chứng nhân cho Chúa...

Chúng ta cũng nên tự hỏi mình có hèn nhát như các ông ấy không ? Bao lần hứa sẽ từ bỏ tội lỗi, sống tử tế, rồi sau gặp khó, gặp cám dỗ, liền bội thề. Vậy ta hãy nhận rằng mình thiếu Chúa Thánh Thần. Thực ra, nơi chúng ta Chúa Thánh Thần đã ngự xuống rồi, lúc lãnh Bí tích Thêm sức. Nhưng chúng ta đã để Bí tích ấy ngủ yên, không tác động được gì trong đời sống chúng ta. Vậy ta cần làm sống lại Bí tích Thêm sức.

Như mấy bài trước đây đã nói : Không có Chúa Thánh Thần thì hỏng hết mọi chuyện : Nước Thiên Chúa không lan truyền khắp thế giới, cá nhân chúng ta không được biến đổi nên con người mới, có thần lực để sống theo đường lối Chúa dạy. Cho nên, phải có Chúa Thánh Thần đến biến đổi.., ban can đảm và sức mạnh cho...

Nhưng Thánh Thần không bao giờ là vị khách không mời mà đến. Do đó, Đức Giêsu đã dặn các môn đệ là phải cầu nguyện xin Ngài ngự đến. Các môn đệ vâng lời, cùng với Đức Maria và mấy anh em khác, họp nhau lại và kiên trì cầu nguyện. Họ không như ta đâu, hễ chờ đợi gì thì lại tụ tập nhau đánh cờ, đánh bạc, hút thuốc, tán gẫu... Sách Công vụ Tông đồ thuật : “Họ hết thảy đồng tâm nhất trí chuyên cần cầu nguyện, cùng với các phụ nữ, và Maria, Thân mẫu Đức Giêsu, và các anh em họ hàng của Đức Giêsu” (Cv 1.14).

Đang khi đó, hình như giới cầm quyền Do Thái cho rằng: mười mấy tên đồ đệ hèn nhát ấy, chẳng làm nên trò trống gì đâu! Và họ mỉm cười thương hại. Nhưng cái cười khinh bỉ của họ không kéo dài lâu ! Họ không ngờ tới sức mạnh vô song sắp đến trên các Tông đồ, sẽ làm các ông bật tung cửa, đứng ra làm chứng rằng Đức Giêsu đã sống lại! Và như những chiến sĩ can trường, các ông sẽ bung ra khắp thế giới, rao truyền Tin Mừng Cứu độ.

Điều gì đã xảy ra vậy ? Bài Kinh Thánh trên đầu tường trình rõ ràng : Các Tông đồ cảm thấy mình tràn ngập một mãnh lực làm họ tan hết mọi lo âu, sợ hãi. Đúng là Chúa Thánh Thần đã đến trong họ. Họ không còn thấy sợ sệt, không sợ vào tù, không sợ bị đánh đòn, không sợ cả cái chết. Sau này, quả có mấy ông trong số họ bị bắt, bị đánh đòn, có ông còn bị giết như Giacôbê … Khi chịu những sự đó, họ nói : “Họ hân hoan... vì đã thấy mình đáng được chịu đòn đánh, sỉ nhục vì Danh Chúa!” (Cv 5.40-41). Lúc khác bị bắt giam, rồi bị cấm không được giảng dạy nhân danh Đức Giêsu, thế là đứng trước tòa án mà các quan tòa đang đằng đằng nộ khí, hằm hè chực giết, các tông đồ nói : “Phải vâng lời các ông ư ? Không, chúng tôi phải vâng lời Thiên Chúa hơn. Chúng tôi đã thấy tận mắt Đức Giêsu sống lại, thì chúng tôi không thể không nói...”(Cv 4.16-20)

Ôi thật lạ lùng ! Có phải họ là những người môn đệ hèn nhát trước đây không ? Thưa, vừa phải vừa không ! Phải, vì chính là mấy ông môn đệ ấy : Phêrô, Anrê, Philíp, Matthêu v.v...;  không phải, vì nay tâm hồn họ đã biến đổi, tư cách họ không còn như trước. Chính các giới chức trách thù nghịch Đức Giêsu cũng phải công nhận : “Thấy sự dạn dĩ của Phêrô và Gioan, và đã để ý rằng các ông là người vô học, thuộc hạng lê dân tầm thường, nên họ kinh ngạc và nhận ra là các ông ấy trước kia đã theo làm môn đệ Đức Giêsu” (Cv 4.13). Trước đây, những môn đệ ấy như những con thuyền nằm im lìm trong bến, sợ nước, sợ sóng. Thánh Thần đã đến, Ngài như cuồng phong làm căng buồm, và thuyền lao đi vun vút đến những nơi mà Thánh Thần muốn thổi họ đến...

Ví von Chúa Thánh Thần là cuồng phong, là gió, là khí như thế, không phải là chuyện viển vông đâu, vì chính Kinh Thánh, qua kinh nghiệm về sức mạnh của Thánh Thần, đã nhận định Ngài là “Khí”, nhưng là Khí của Thiên Chúa, nên gọi Ngài là Thần Khí”. Thử hỏi có gì cản được khí, gió, nhất là gió bão ? Thưa : Chưa hề có gì, ngay cả thời đại khoa học kỹ thuật của ta bây giờ. Cho nên, chính Đức Giêsu cũng đã nói về Chúa Thánh Thần như thế : “Khí muốn đâu thì thổi đến... nhưng nào có biết được từ đâu mà đến hay lại đi đâu? Cũng vậy về mọi kẻ được Thánh Thần là Thần Khí thổi đến trên họ” (Ga 3.8).

Thánh Thần không chỉ là gió, sức mạnh, Ngài còn là lửa, lửa của tình yêu, lửa từ trái tim Thiên Chúa đốt cháy mọi sự. Anh chị em đã xem đám cháy nhà bao giờ chưa ? Thật là ghê sợ! Lửa cháy một kho xăng dầu còn khủng khiếp hơn nữa ! Ấy chỉ mới là lửa ở trái đất, nói chi đến lửa mặt trời hàng triệu độ... và lửa các mặt trời khác của các giải thiên hà vĩ đại mênh mông trong vũ trụ... Thế mà Chúa Thánh Thần là Đấng đã dựng nên các thứ lửa mặt trời đó, lại không nóng hơn các vật Ngài tạo dựng nên hay sao ? Đó là lửa tình yêu của Thiên Chúa ! Vậy khi lửa Thánh Thần ấy - như sách Công vụ trên đây mô tả - đến chia sớt cho các môn đệ một chút bằng cái lưỡi nhỏ thôi, cũng đủ cho trái tim họ bốc cháy mạnh mẽ như một lò nguyên tử, và thúc đẩy họ đi ra khắp nơi, tung toé lửa tin và mến khắp thế giới.

Anh chị em ! Chắc ai nghe thấy vậy cũng đều mong ước được như các thánh Tông đồ. Nếu được như vậy thật là hạnh phúc cho đời mình ! Nghĩ lại coi: Tại sao đời nhiều người trong chúng ta bây giờ sống rất tồi tệ, bao nhiêu là tính xấu, đam mê tội lỗi, hèn nhát, chẳng mấy khi làm được một việc thiện, trước 100 cơn cám dỗ thì 99 cơn rưỡi là sa ngã ; chyện đời thì tinh thông, tháo vát, còn chuyện đạo thì lơ mơ, mờ mịt ; có nhiều người còn có nhiều của, của ăn của để, có nhiều tài sản : xe hơi, nhà lầu…, những trong chuyện đạo thì không cảm thấy hạnh phúc … Đó là dấu thiếu Thần Khí Chúa Kitô, thiếu lửa Thánh Thần Thiên Chúa ! Thực ra, Chúa Thánh Thần đã xuống trong hồn ta khi ta lãnh nhận Bí tích Thêm sức, song Ngài đang bị trói nằm yên không tác động, bởi chúng ta không nhớ đến Ngài, không mời và không để Ngài hoạt động trong đời sống ta.

Chúng ta hãy canh tân Bí tích thêm sức. Bằng cách nào ? Cách riêng bằng việc cầu nguyện, như Đức Mẹ và các thánh Tông đồ xưa đã làm. Vì có lời Đức Giêsu đã hứa : “Nếu anh em vốn bẩm tính là độc ác, mà còn biết lấy của lành làm quà cho con cái, thì huống chi là Cha anh em, Đấng tốt lành vô cùng, Người sẽ ban Thánh Thần từ trời cho những ai xin Người” (Lc 11.13). Hãy xin đi, ta chắc chắn sẽ được!

Khi nào Thánh Thần xuống, lúc ấy mãnh lực Thần phong và Hỏa hào thần thiêng của Ngài sẽ bị đốt ra tro mọi rỉ sét của tội lỗi ta, các tối tăm trong tâm trí ta sẽ tan như sương mù trước mặt trời mọc, lớp đá đóng băng của trái tim ta sẽ tan chảy ra như nước. Linh hồn được đầy tràn lửa yêu mến Thiên Chúa và tha nhân, và đầy tràn mãnh lực thần thiêng thì không có khó khăn, thử thách nào làm họ chùn bước, ngay cả cái chết cũng không làm họ sờn lòng ! Các thánh tử đạo là bằng chứng. Đời ta sẽ tốt lành, đạo đức, thánh thiện, đắc thắng, vui tươi, năng động như một chi thể tích cực trong Nước Chúa …

Tích truyện

Trong bệnh viện có một binh sĩ già rất khó tính, trong đời đã có nhiều chiến thắng, song cũng mang không ít thương tích. Cha Tuyên Uý vào thăm, ông ta đuổi cha đi… Hết thảy những người giúp nhà thương, kể cả các sơ săn sóc, không ai chịu nổi. Chỉ có một sơ trẻ, Antoinette, là có một sự bình tĩnh khác thường, hơn thế sơ nhất quyết sẽ thắng ông ta và làm ông ta đổi tính. Sơ vui đùa đặt tên ông là ông Lựu đạn, vì nổ đùng đùng luôn. Một hôm đang yên tĩnh, ông Lựu đạn nổ om sòm. Sơ chạy lại, mỉm cười dịu dàng hỏi:

-  Ông muốn gì đó ? – Tôi muốn một quả trứng gà. 

- Được! Tôi mang lên ngay. Vài phút sau, trên khay, một quả trứng bưng lên.

- Trứng này chưa chín đủ, ông nói. Sơ chiều ý : - Vậy tôi lại xuống bếp nấu cho chín hơn, ông đợi nhé.

Vài phút sau sơ lên lại… Ông chê : - Trứng này chín quá rồi, tôi không muốn ăn nữa! Vẫn bình tĩnh, Sơ bảo :  - Vậy tôi đi kiếm quả trứng khác và đem một nồi nấu bằng cồn lên cho ông tự nấu lấy nhé. Tôi sẽ làm cho ông một miếng bánh ngon, có được không?

Lần này, người binh sĩ già đầu hàng trước sự kiên nhẫn dịu dàng của một sơ. Và từ đó ông thấy thương mến sơ, cảm động vì đã làm sơ mệt nhọc, khổ sở. Sơ trở lại, không hay biết gì. Chỉ thấy ông gục đầu trong hai bàn tay.

- Ông đau hả? Sơ hỏi. Ngửng nhìn lên, và cố gắng trấn tĩnh, ông nói qua nước mắt : - Không, song quả trứng này đã làm thay đổi lòng tôi. Thấy sơ khổ sở, bị hành hạ vậy mà vẫn kiên nhẫn, tôi xúc động… Thật tôi là một con vật, sơ là một thiên thần. Nếu gặp cha Tuyên Uý là điều làm sơ vui sướng, thì tôi xin sơ mời cha đến.

 Sơ sửng sốt: - Tôi không là thiên thần gì cả, song nếu ông muốn gặp cha, ý tốt đó do Chúa soi, và chắc điều đó làm cho tôi vui lắm.

 - A! nếu thế thì tôi sẽ làm để cho sơ vui. Nay tôi thề trước mặt sơ và mọi người, tôi sẽ chỉ ăn trứng này sau khi đã kể hết nỗi lòng tôi cho cha Tuyên Uý!

 Sơ đi tìm cha, cha đến ngay, bắt tay, nói chuyện với ông.

-        Xin cha làm mau mau, con đói lắm.

Cha Tuyên Uý đã quen việc, nên mọi sự lảm rất mau lẹ.

Chỉ ít lúc sau, ông chép miệng: - Từ thuở mẹ đẻ, ăn quả trứng này ngon nhất! ¯

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Cn 3922: Cuộc Hiện Ra Của Đức Bà Thành Công (our Lady Of Good Success) #2 (7/25/2017)
Cn 3921: Đức Bà Thành Công (our Lady Of Good Success) (7/21/2017)
Tin/Bài khác
Câu Chuyệ̣n 6: Nhờ Ơn Đức Mẹ Mà Hết Què (3/29/2017)
Câu Chuyệ̣n 1: Hãy Tin Tưởng Mẹ Maria (3/28/2017)
Tình Mẹ Còn Mãi, Lm Tạ Duy Tuyền (3/24/2017)
Fatima: Máu Tử Đạo Vẫn Còn Tiếp Tục Chảy, Lm Nguyễn Hữu Thy (3/24/2017)
Đối Thoại Truyền Tin, Lm Giuse Nguyễn Hữu An (3/24/2017)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768