MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 138 C - Những Hoa Quả Nhân Đức Của Thần Khí
Thứ Tư, Ngày 6 tháng 9-2017
BÀI LỜI CHÚA 138

C - NHỮNG HOA QUẢ NHÂN ĐỨC

CỦA THẦN KHÍ

Trích thư Êphêsô 4.1-3,17-24

            Thánh Phaolô viết thư cho tín hữu Êphêsô :

            “Vậy tôi, một người tù trong Chúa, tôi khuyên anh em hãy ăn ở sao cho xứng với ơn kêu gọi mà Thiên Chúa đã ban cho anh em, hãy sống thật lòng khiêm nhượng và hiền từ với nhẫn nại, hãy lấy tình bác ái mà chịu đựng lẫn nhau, thiết tha duy trì sự hiệp nhất mà Thần Khí gầy dựng, bằng cách ăn ở thuận hoà với nhau. [….]

                        Vậy trong Chúa, tôi căn dặn anh em đừng còn sống như người ngoại nữa, vì họ đi theo những tư tưởng phù phiếm của họ. Tâm trí họ đã ra tối tăm, thành xa lạ với sự sống Thiên Chúa, vì lòng chai dạ đá khiến họ trở nên dốt đặc. Họ đã ra như tê dại, nên sống buông tuồng, làm mọi sự ô uế cách vô độ.

                        Còn anh em, anh em có học biết Đức Kitô như thế đâu! […] Vì thế, anh em phải cởi bỏ con người cũ với nếp sống xưa kia, đã ra hư hỏng vì buông theo những đam mê lầm lạc. Hãy để Thần khí canh tân đổi mới tâm trí anh em. Hãy mặc lấy người mới đã được tạo dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa, để thật sự sống trong công chính và thánh thiện.

            *    Đó là lời Chúa !  - Tạ ơn Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

            Thánh Phaolô lấy tư cách một người vì Chúa Kitô mà bị tù, đã đem hết lòng khuyên nhủ các tín hữu Êphêsô, và qua họ, khuyên tất cả chúng ta, đừng sống như người ngoại, buông tuồng, làm mọi sự ô uế cách vô độ…; trái lại hãy ăn ở sao cho xứng với ơn kêu gọi mà Thiên Chúa đã ban cho, hãy sống khiêm nhượng và hiền từ, chịu đựng lẫn nhau, thiết tha duy trì sự hiệp nhất bằng cách ăn ở thuận hoà với nhau… Chúng ta cũng vẫn được các linh mục và cha mẹ khuyên những điều tương tự không biết bao lần, nhưng kết quả là thế nào ? Rất ít !

            Tại sao vậy ? Thánh Kinh chỉ ra cho thấy : Trong nội tâm mình, chúng ta có hai quyền lực chống đối nhau, tranh giành lôi kéo ta đi theo, đó là Thần khí và xác thịt ! “Xác thịt có những đam mê chống lại Thần khí; và Thần khí có những đam mê chống lại xác thịt, đôi đàng cự lại nhau, khiến anh em không thể hễ muốn gì là làm được.”(Gal 5.17). Thánh Phaolô biết rõ tình cảnh xâu xé bi đát đó, cho nên ông mới viết : phải cầu viện Thần khí đến cải hóa, canh tân trí khôn và tâm hồn :

            “Hãy để Thần khí canh tân đổi mới tâm trí anh em. Hãy mặc lấy người mới đã được tạo dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa, để sống công chính và thánh thiện.”(Ep 4.23-24). Sống được như thế quả là do Chúa Thánh Thần tác động : “Bước đi theo Thần Khí, anh em không còn làm những điều thỏa mãn đam mê của tính xác thịt nữa"(Gal 5.16), hơn nữa, nhờ sức Thần Khí mà trổ sinh những hoa trái nhân đức của Thần Khí vô cùng tốt đẹp là : “bác ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hòa và tiết độ.” (Gal 5.22-23).

Những hoa trái nhân đức tốt đẹp này của Thần khí đã được ngôn sứ Êdêkien tiên báo kín đáo ở chương 47 về dòng nước (tượng trưng cho Thần khí) từ Đền thờ (tượng trưng cho Thân thể phục sinh của Chúa Giêsu) chảy ra làm cho “mọc lên mọi giống cây ăn trái, lá không bao giờ tàn, trái không bao giờ hết : mỗi tháng các cây đó sẽ sinh trái mớiTrái dùng làm lương thực còn lá để làm thuốc.” (Ed 47.12).

Nhờ dòng nước Thần khí chảy ra từ Đền thờ Giêsu tưới gội thấm nhuần, mà tâm hồn tín hữu luôn tươi tốt, mạnh mẽ, và phong phú đến độ không chỉ trổ sinh hoa trái các nhân đức mỗi năm một mùa, mà là mỗi tháng ! Còn lá thì không phải vô dụng, nhưng dùng làm thuốc.

Vì không cầu viện đến Thần khí mà sinh ra những hoa quả ấy trong đời mình, nhiều người trong chúng ta đã để cho xác thịt lôi kéo theo nó, mà trổ sinh những hoa quả độc hại : “Nào là dâm bôn, ô uế, phóng đãng, thờ quấy, ma thuật, hằn thù; kình địch, ghen tuông, nóng giận, tranh chấp, chia rẽ, bè đảng, ganh tị, say sưa, chè chén và các điều khác giống như vậy.” (Gal 5.19-21). Những ai làm các điều ấy làm sao hòng được cứu rỗi ? Bởi thế, ngay ở đời này, biết bao người Kitô hữu sống trong khô cằn, chán nản, đau khổ, thất vọng…không khác gì trong hỏa ngục. Bao nhiêu gia đình đáng lẽ là tổ ấm lại trở thành địa ngục…Xã hội tràn ngập những tệ nạn, đồi trụy, sa đọa… Thế giới đầy dẫy những hận thù, khủng bố, chiến tranh…, đó chẳng phải là bức tranh thế giới hiện thời chúng ta đang chứng kiến đó sao ?

Biết vậy, chúng ta càng cần phải tha thiết cầu xin Chúa Thánh Thần ban các ơn huệ, trổ sinh các hoa trái nhân đức của Ngài…

Cầu xin bằng tất cả trái tim.

 Việc cầu xin này đừng chỉ bằng môi miệng như thường quen, mà phải cầu xin bằng con tim, vì Thiên Chúa không nghe lời miệng ta nói, chỉ nghe tiếng con tim của ta thôi.

Để cầu xin, Kinh Lạy Cha là tuyệt vời nhất, đặc biệt trong Kinh này có lời cầu “Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hàng ngày”. Nhưng phần nhiều tín hữu đọc câu này, mà chỉ nghĩ là xin cơm ăn áo mặc cho phần xác, chứ không hiểu là xin cả lương thực thiêng liêng cho linh hồn.

          Người ta sẽ dễ hiểu được ý nói trên, nếu câu kinh ấy đã giữ được trọn vẹn đầy đủ như thế này : “Xin Cha (ban) cho chúng con hôm nay lương thực hàng ngày của chúng con…” tất cả các bản dịch khác đều như vậy, chỉ bản Kinh tiếng Việt đã bỏ mất mấy chữ “của chúng con” ấy, có lẽ vì thấy rườm rà câu văn, nhưng không ngờ, mấy chữ ấy lại rất ý nghĩa : đó là xin ban lương thực riêng của chúng con, chứ không chỉ lương thực chung của mọi người là cơm ăn áo mặc. Mà lương thực riêng của chúng con – vì Chúa chỉ ban cho con cái Chúa mà thôi – là Bánh Thánh Thể, Bánh Lời Chúa, và các hoa quả nhân đức của Thánh Thần,

Chưa hết, cũng trong câu “Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hàng ngày”, chúng ta ít lưu ý đến chữ “hôm nay”, có ý nói, hôm nào xin lương thực cho hôm ấy, như vậy là phải xin mỗi ngày: hôm nay xin lương thực thiêng liêng của Thần khí cho hôm nay. Ngày nào xin cho ngày ấy. Hôm nào không xin, rất có thể không có lương thực thiêng liêng cho ngày hôm ấy, vì thế ta sẽ yếu sức, dễ dàng vấp ngã, phạm tội…

Lương thực vật chất thì dù không xin, Thiên Chúa vẫn ban cho vì “Trời sinh voi, Trời sinh cỏ”, Thiên Chúa đã tạo dựng nên các sinh vật, tất nhiên Người sẽ phải ban cho chúng của ăn thức uống, cũng như cha mẹ sinh con ra, tất nhiên có bổn phận nuôi nấng con cái.

Đức Giêsu cũng đã nhắc nhở chúng ta :

“Hãy coi chim trời, chúng không gieo không gặt, không thu tích vào lẫm, và Cha trên trời nuôi nấng chúng"…“Hãy ngắm hoa huệ ngoài đồng chúng… không nhọc nhằn, không canh cửi, nhưng Ta bảo anh em : Salomôn trong tất cả vinh hoa đời ông cũng không ăn mặc sánh tày một đóa hoa đó…” (Mt 6.26-29).

Nhưng các lương thực thiêng liêng thì nhất định là phải xin mới có được, mà còn phải mỗi ngày mỗi xin. Biết bao người tín hữu, vì không cầu xin lương thực thiêng liêng, cho nên phần xác thì no đầy, có khi còn phương phi béo tốt…, nhưng phần hồn thì héo úa, èo uột, bệnh hoạn… chất chứa đầy những dục vọng xấu xa, khiến họ luôn sa ngã vào tội lỗi …

Tích truyện

Vào khoảng giữa thế kỷ 19, bên Thái Lan, có một nàng công chúa dòng dõi vua Buatsong. Sau khi vua cha tạ thế, bị ông chú tiếm quyền đuổi đi khỏi đền vua, từ địa vị cao sang bắt đày xuống làm nô lệ. Chưa hết, theo lệnh của ông bạo chúa, nàng phải kết hôn với một tên nô lệ, ở trong một chiếc lều tồi tàn, chịu hết mọi thiếu thốn, cực khổ của kiếp vong nô.

Nhưng, một sự thay đổi lớn đã đến. Một hôm được nghe Thầy giảng nói về Chúa Kitô và hai vợ chồng nàng đã tin. Lễ Sinh nhật năm 1848, hai vợ chồng được một thừa sai làm phép Rửa tội. Sau lễ nàng nói với thừa sai: Con bây giờ không còn phải là con của vị vua dưới đất, vì chỉ là tên nô lệ, mặc manh áo rách. Nhưng bây giờ con là con Vua cả trên trời, và con mong một ngày kia sẽ lên trời ngự trị với Ngài đời đời. Chúa đã lấy đi tất cả mọi sự của con, để con làm nô lệ, song con cho rằng chưa bao giờ con lại được có một hạnh phúc lớn như vậy. Con cám ơn Ngài thế nào cho xứng vì đã thương con dường ấy!  

Từ đó nàng sống như một bà thánh. Nhẫn nhục, chịu đựng hết mọi đau khổ, khó nhọc của đời nô lệ, luôn luôn cầu nguyện. Sau đó, nàng mắc bệnh dịch tả. Nàng tìm vị thừa sai để xin chịu các phép sau hết. Rồi trên giường chết, lúc sắp tắt hơi, nàng mở mắt ra một lần cuối cùng, nhưng trong mắt, ánh lên vinh quang của trời, hai tay nàng giơ lên và mỉm cười, như nàng vừa được thấy ánh sáng thiên đàng chiếu xuống.

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài khác
Cn 3922: Cuộc Hiện Ra Của Đức Bà Thành Công (our Lady Of Good Success) #2 (7/25/2017)
Cn 3921: Đức Bà Thành Công (our Lady Of Good Success) (7/21/2017)
Câu Chuyệ̣n 6: Nhờ Ơn Đức Mẹ Mà Hết Què (3/29/2017)
Câu Chuyệ̣n 1: Hãy Tin Tưởng Mẹ Maria (3/28/2017)
Tình Mẹ Còn Mãi, Lm Tạ Duy Tuyền (3/24/2017)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768