MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Sự Lạ Fatima: Iii. Giaxinta Bệnh Và Qua Đời
Thứ Tư, Ngày 22 tháng 10-2008

III. GIAXINTA BỆNH VÀ QUA ĐỜI

GIAXINTA BỆNH

Đây con xin kể lại Giaxinta sống thế nào cho tới khi Chúa gửi bệnh cảm khiến em phải nằm liệt giường. Cả em Phanxicô cũng vậy (19). Buổi chiều trước khi nằm bệnh em nói:

- Em bị nhức đầu kinh khủng và khát nước lắm, nhưng em không uống nước, vì em muốn hy sinh cho tội nhân.

Khi rảnh rỗi, không phải đi học hoặc phải làm gì, con thường đến thăm hai người bạn nhỏ này. Một hôm, khi con tới trường,  Giaxinta gọi, nói với con:

- Này, Thưa với Chúa Giêsu ẩn mình rằng em yêu mến Người lắm, em thực tâm yêu mến Người lắm lắm."

Và lần khác em nói:

- Thưa với Chúa Giêsu rằng, em gửi Ngài lòng yêu mến của em và ao ước gặp Ngài.

Khi nào con vào phòng em trước, em thường nói:

- Chị ơi, sang thăm Phanxicô đi. Em hy sinh ở đây một mình.

Dịp khác, má em đưa đến cho em một ly sữa và bảo em uống.

- Em trả lời: Má à, con không muốn uống.

Rồi giơ bàn tay nhỏ bé đẩy ly sữa ra xa em. Má em nài nỉ một chút rồi bỏ ra ngoài nói:

- Không biết làm cách nào cho nó uống được một chút, nó không thích uống.

Khi có hai chúng con, con hỏi em:

- Sao em không vâng lời má vậy, và không dâng hy sinh cho Chúa?

Nghe nói thế, em chảy nước mắt. Con được hân hạnh lau khô những giọt lệ đó. Em nói:

- Lần này em quên.

Em gọi má em, xin tha lỗi, và nói má muốn đem gì cho em uống cũng được. Má em trở lại mang ly sữa. Giaxinta uống cạn không tỏ dấu gì là miễn cưỡng. Sau này em nói với con:

- Nếu chị biết được em khó lòng uống thế nào.

Lần khác em nói với con:

- Càng ngày em càng khó uống sữa và uống nước thịt, nhưng đừng nói gì. Em sẽ uống hết vì lòng yêu mến Chúa và Trái Tim Vẹn sạch Đức Mẹ, Mẹ Thiên đàng yêu dấu của em.

Con lại hỏi em:

- Em thấy khỏe khá hơn không?

- Em trả lời: Chị thấy em không khá hơn. Em thấy đau trong ngực lắm. Nhưng em không nói một lời. Em chịu khổ cho các tội nhân ăn năn trở lại.

Một hôm khi con đến, em hỏi:

- Hôm nay chị có làm nhiều hy sinh không? Em làm nhiều lắm. Má em đi ra ngoài, em muốn qua thăm anh Phanxicô nhiều lần, nhưng em đã không đi.

 ĐỨC MẸ ĐỒNG TRINH TỚI THĂM

Giaxinta đã khá hơn đôi chút. Em có thể ngồi dậy và ngồi cả ngày bên giường Phanxicô. Một hôm, em nhờ người sang tìm con qua gặp em ngay. Con chạy tới.

- Giaxinta nói: Đức Mẹ tới thăm chúng em. Người nói, Người sẽ đưa Phanxicô về Thiên đàng rất sớm. Người hỏi em có còn muốn hoán cải tội nhân nữa không. Em nói em muốn. Người bảo em, em phải đi nhà thương, nơi đó em sẽ phải đau khổ nhiều. Ở đó, em sẽ đau khổ để các tội nhân ăn năn trở lại, để đền bù những tội người ta xúc phạm đến Trái Tim Vẹn sạch Đức Mẹ, và vì tình yêu Chúa Giêsu. Em hỏi chị có thể đi với em không. Người nói chị không thể đi, và đó là điều em thấy khó khăn nhất. Người nói má em sẽ đưa em đi và em sẽ ở lại đó một mình.

Sau đó em nghĩ một lúc rồi nói thêm:

- Ước gì có chị ở với em. Cái khó nhất là đi mà không có chị. Có thể nhà thương là một cái nhà đen to lớn, nơi chị không thể thấy, em sẽ ở đó đau khổ một mình, nhưng không sao, em sẽ đau khổ vì tình yêu Chúa, để đền tạ Trái Tim Vô nhiễm Đức Mẹ, cho các tội nhân ăn năn trở lại và cầu cho Đức Thánh Cha.

Khi tới lúc anh Phanxicô của em về Thiên đàng, em tín thác nơi anh những nhắn gởi cuối cùng này (20):

- Dâng cho Chúa và Mẹ Maria tất cả tình yêu của em, thưa với Các Ngài em sẽ chịu mọi đau khổ như các Ngài muốn để cầu cho tội nhân ăn năn trở lại và đền tạ tội lỗi người ta xúc phạm đến Trái Tim Đức Mẹ.

Giaxinta đau đớn thiết tha khi anh của em qua đời. Em chôn chặt và lâu dài trong tưởng nhớ, nếu có ai hỏi em đang nghĩ gì, em trả lời là đang nghĩ "về Phanxicô, em muốn bỏ mọi sự để được thấy lại anh". Rồi mắt em nhòa lệ.

Một hôm, con nói với em:

- Chẳng bao lâu nữa em sẽ được về trời, còn chị sẽ ra sao?

- Khổ thân chị. Đừng khóc. Em sẽ cầu nhiều, rất nhiều cho chị khi em ở trên đó. Về phần chị, đó là cách Đức Mẹ muốn như vậy. Nếu Người muốn em như thế, em sẽ vui lòng ở lại và chịu đau khổ hơn cho các tội nhân.

 TẠI NHÀ THƯƠNG Ở OURÉM

Đã tới ngày cho Giaxinta đi nhà thương (21). Quả thực ở đó em đã phải chịu đau khổ rất nhiều. Khi má em tới thăm em, bà hỏi con có muốn gì không, em nói với má rằng em muốn gặp con, đó là điều không dễ dàng cho cô con, nhưng cô con đã đem con đi với cô vào dịp đầu tiên. Vừa khi Giaxinta thấy con, em vui vẻ quàng tay quanh mình con. và xin má em cho con ở với em khi má em đi ra phố. Rồi con hỏi em có đau đớn nhiều không.

- Có, em đau đớn lắm, nhưng em dâng hết cầu cho các tội nhân, và để đền tạ Trái Tim Vô nhiễm Đức Mẹ., rồi đầy cảm hứng, em thưa với Chúa và Đức Mẹ:" Ô, con yêu đau khổ vì yêu mến hai Đấng, chỉ vì để làm vui lòng hai Đấng. Chúa và Đức Mẹ yêu tha thiết những ai chịu đau khổ để cứu các tội nhân."

Thời giờ chỉ định cho thăm bệnh nhân qua đi mau lẹ, cô con trở lại đem con về nhà. Cô hỏi Giaxinta có muốn gì không. Em bé năn nỉ mẹ, đem con đến với em khi thăm em lần tới. Vì thế bà cô tốt lành muốn làm cho con gái nhỏ của bà sung sướng đã đem con đi với cô lần thứ hai. Con thấy Giaxinta vui như chưa từng có, hạnh phúc được đau khổ vì tình yêu mến Chúa nhân lành và vì Trái Tim Vô nhiễm Đức Mẹ, cho tội nhân và cho Đức Thánh Cha. Đó là lý tưởng của em và em không thể nói về điều gì khác.

 TRỞ LẠI ALJUSTREL

 Giaxinta được trở lại nhà cha mẹ một thời gian. Em có một vết thương há rộng trên ngực em, vết thương đó phải được trị hàng ngày, nhưng em chịu đựng không hề kêu ca, không hề tỏ dấu khó chịu. Điều làm em phiền sầu hơn cả là sự lui tới  của nhiều người, và nhiều người muốn gặp em, mà lúc này em không thể đi trốn được.

- Em nói cách nhịn nhục: Em dâng cả những hy sinh này để cầu cho kẻ có tội. Em muốn trả mọi giá để đi tới Cabeco, đọc kinh Mân côi ở đó, nơi chúng ta ưa thích. Nhưng em không thể tới đó được nữa. Khi chị tới Cova da Iria nhớ cầu cho em. Chỉ nghĩ thôi, chứ em không bao giờ tới đó nữa.

Nước mắt lại tràn ra trên má em.

Một hôm cô con bảo thế này:

- Hỏi Giaxinta coi nó nghĩ gì khi nó lấy tay che mặt và nằm bất động như thế rất lâu. Cô đã hỏi nó, nhưng nó chỉ mỉm cười mà không trả lời gì.

Con hỏi Giaxinta, em trả lời:

- Em nghĩ về Chúa, về Đức Mẹ, về các tội nhân và về...(em nghĩ tới vài điều bí mật). Em thích suy nghĩ.

Cô con hỏi con, em nó trả lời thế nào. Con chỉ mỉm cười. Cô con đem chuyện này than với má con rằng:

-  Cuộc sống của những đứa trẻ này là một bí ẩn đối với tôi. Tôi không thể hiểu được chúng.

- Má con thêm: Phải, khi chúng ở riêng với nhau, chúng nói hết chuyện trời tới chuyện đất đấy, nhưng khó mà nghe được, cô chẳng hiểu được đâu. Tôi cũng chẳng hiểu được những điều lạ lùng này.

 

ĐỨC TRINH NỮ LẠI TỚI THĂM

Một lần nữa, Đức Mẹ đoái thương tới thăm Giaxinta, báo cho em thánh giá và hy sinh mới đang chờ em. Em nói với con tin này:

- Đức Mẹ bảo em rằng em sẽ đi Lisbon, tới một nhà thương khác, ở đó em không được gặp chị nữa, cả ba má em cũng không, và sau khi chịu đau khổ dữ dằn, em sẽ chết cô đơn. Nhưng Đức Mẹ nói, em không phải sợ, vì chính Đức Mẹ sẽ tới đưa em về Thiên đàng. Em ôm chặt lấy con và khóc:

- Em không bao giờ thấy chị nữa, chị sẽ không tới đó thăm em. Ồ, cầu nguyện thiết tha cho em, vì em sẽ phải chết cô đơn.

Giaxinta đau khổ tột cùng cho tới ngày đi Lisbon. Em bám lấy con và khóc như mưa:

- Em không bao giờ thấy chị nữa, cả má em, cả anh em em, cả ba em, em không bao giờ thấy ai nữa, rồi em sẽ chết một mình.

- Con nhắc cho em: Đừng nghĩ tới đó.

- Em trả lời: Cứ để em nghĩ tới đó, em càng nghĩ càng đau khổ, em muốn đau khổ vì tình yêu Chúa và tội nhân. Dẫu sao, em cũng phó mặc. Đức Mẹ sẽ đến đưa em về Thiên đàng.

Lúc đó, em nắm chặt và hôn kính Thánh giá, kêu lên:

" Ôi Chúa Giêsu, con yêu mến Chúa, con muốn đau khổ rất nhiều vì tình yêu Chúa", em rất hay nói:" Ôi Chúa Giêsu, bây giờ Chúa có thể hoán cải nhiều tội nhân, vì đây thực là hy sinh lớn".

Đôi khi em hỏi con:

- Em sẽ chết mà không được rước Chúa Giêsu Ẩn mình à?

Đức Mẹ có đem Chúa đến cho em không? Khi nào Đức Mẹ đưa đến?

Một hôm con hỏi em:

- Em sẽ làm gì trên Thiên đàng?

- Em sẽ yêu Chúa Giêsu rất nhiều, và Trái Tim Vô nhiễm Đức Mẹ nữa. Em sẽ cầu nguyện nhiều cho chị, cho các tội nhân, cho Đức Thánh Cha, cho cha mẹ em, cho anh chị em em, và tất cả những ai xin em cầu nguyện cho họ.

Khi má em buồn bã nhìn đứa con ốm nặng, Giaxinta thường nói:

- Đừng lo, má, con sẽ lên Thiên đàng, ở đó con sẽ cầu nguyện rất nhiều cho má.

Hoặc em nói: Đừng khóc, con không sao mà.

Nếu ba má hỏi em có muốn gì không, em trả lời:

- Không, con không muốn gì, Cảm ơn ba má.

Rồi khi ba má em rời phòng ra ngoài, em nói:

- Em khát nước lắm, nhưng em không muốn uống, em dâng cái khát này lên Chúa Giêsu để cầu cho các tội nhân.

Một hôm, sau khi cô con hỏi con nhiều câu, Giaxinta gọi con mà nói:

- Em không muốn chị nói với bất cứ ai rằng em đau khổ, ngay cả với má em.

Một lần, con thấy em ghì chặt bức ảnh Đức Mẹ nơi ngực mà nói:

" Ô, Mẹ Thiên đàng rất yêu dấu của con, có phải con chết một mình không?". Em bé đáng thương này hình như rất sợ tư tưởng phải chết một mình. Con gắng trấn an em, con nói:

- Em chết một mình thì có sao đâu, rồi ra Đức Mẹ sẽ tới với em ngay mà.

- Đúng vậy, thực ra không sao hết, em không biết tại sao lại vậy. Nhưng đôi khi em quên Đức Mẹ sẽ đến rước em, em chỉ nhớ rằng em sẽ chết mà không có chị ở bên thôi.

 

RỜI GIA ĐÌNH ĐI LISBON

Cuối cùng, ngày phải đi đã tới (22), đó là lần giã biệt vò nát cõi lòng, em đã ôm lấy cổ con hồi lâu và nức nở:

- Chúng ta sẽ không bao giờ được gặp nhau nữa. Cầu nguyện nhiều cho em, tới khi em lên Thiên đàng. Rồi em sẽ cầu nguyện nhiều cho chị. Đừng bao giờ nói bí mật cho bất cứ ai, dù họ có giết chị. Yêu mến Chúa Giêsu và Trái Tim Vô nhiễm Đức Mẹ thật nhiều, và dâng hy sinh cầu cho các tội nhân.

 LỜI CUỐI

Thưa Đức Cha, bây giờ con xin kết thúc kể những điều con nhớ về cuộc đời em Giaxinta. Con cúi xin Chúa nhân lành đoái nhận hành vi tuân phục này, chớ gì khơi được ngọn lửa tình yêu Chúa và Trái Tim Mẹ nơi các tâm hồn.

Con chỉ xin một ơn. Nếu Đức Cha tính in điều gì (23) con vừa viết, xin Đức Cha làm cách nào đừng xá chi đến thân phận bần cùng khốn khó của con. Đàng khác, con xin thú thực, nếu con biết rằng Đức Cha cho đốt đi ngay mà không đọc trang nào, thì thực là điều rất vui cho con, vì con chỉ viết vì vâng phục Ý Chúa nhân lành, Ý muốn ấy được tỏ ra cho con qua ý muốn của Đức Cha.

GHI CHÚ HỒI KÝ MỘT

            1.         Dom Jose Alves Correia da Silva,1872-1957, Giám mục tiên khởi khi Giáo phân Leiria được tái lập, Fatima thuộc Giáo phận này.

            2.         Luca 2,19.51

            3.         Linh mục Antonio de Oliveira Reis qua đời năm 1962 vào thời làm Đại diện Torres Novas.

            4.         Linh mục Faustino Jose Jacinto Ferreira, qua đời năm 1924

            5.         Mặc dầu lực học không tương đương, nhưng chị Luxia hoàn toàn có khả năng về thơ và đã làm nhiều bài thơ.

            6.         Maria dos Anjos, chị cả của Luxia, hồi 1976 vẫn còn sống và được 85 tuổi.

            7.         Du khách có thể thấy thánh giá này tại nhà cũ của Luxia.

            8.         Carolina đã lập gia đình và vẫn còn sống (1976) tại Casa Velha gần Aljustrel.

            9.         Giaxinta sinh ngày 11.3.1910

            10.       Một thôn nhỏ phía bắc Cova da Iria nơi Đức Mẹ hiện ra.

            11.       Lần chất vấn thứ nhất do cha xứ vào cuối tháng Năm 1917.

            12.       Ngày 13.5.1967, Đức Phaolô 6 viếng nơi Đức Mẹ hiện ra tại Fatima như một khách hành hương.

            13.       Tên cha chị là Antonio dos Santos, qua đời 1919, chú của chị là Manuel Pedro Marto, qua đời 1957, ông là cha của Phanxicô và Giaxinta.

            14.       Quận trưởng là Artuno de Oliveira Santos, qua đời 1955.

            15.       Gioan Marto, anh của Giaxinta, vẫn còn sống (1976) tại nhà cũ.

            16.       Đồi gọi là "Cabeco" và hầm trên sườn đồi gọi là Loca do Cabeco

            17.       Điều này xảy ra vào năm 1918-19, một năm sau khi Đức Mẹ hiện ra.

            18.       Linh mục Phanxicô Cruz, Dòng Tên (1859-1948), ngài đã được bắt đầu những thủ tục trong việc phong chân phước.

            19.       Giaxinta ngã bệnh tháng 10-1918, Phanxicô bị bệnh sau đó ít lâu.

            20.       Phanxicô qua đời ngày 4.4.1919

            21.       Đây là bệnh viện thánh Augustinô tại Vila Nova de Ourem. Giaxinta được đưa tới đó ngày 1.7 và rời đó ngày 31.8.1919

            22.       Ngày 21.1.1920, Giaxinta được đưa đi Lisbon, nơi đây em được nhận vào viện Mồ côi do mẹ Godinho, số 17 đường Estrela. Ngày 2.2. 1920, em được đưa tới bệnh viện Dona Estefania, tại đây em qua đời ngày 20.2.1920 vào 10 giờ 30 tối.

            23.       Hồi ký thứ nhất của chị Luxia được tiến sĩ Giuse Galamba de Oliveira dùng trong cuốn sách: Giaxinta, bông hoa của Fatima, xuất bản năm 1938.

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Tin Thêm Về Việc Đức Mẹ Hiện Ra Tại Houma, Louisiana, Hoa Kỳ. (10/30/2008)
Đức Mẹ Maria Có Đội Khăn Xếp Như Nam Phương Hoàng Hậu Không? (10/27/2008)
Đức Bà, Nữ Vương Hòa Bình (10/26/2008)
Thông Điệp Ngày 25 Tháng 10 Năm 2008 Từ Medjugorje, Nam Tư. (10/25/2008)
Cn112: Đức Mẹ Hiện Ra Với Nhóm Hành Hương Giờ Của Mẹ Vào Tháng 3, 2002 (10/24/2008)
Tin/Bài cùng ngày
Tầm Quan Trọng Của Kinh Truyền Tin (10/22/2008)
Tin/Bài khác
Mặt Trời Nhảy Múa Tại Đền Thánh Vô Nhiễm Mẹ Maria Ở New Jersey, Hoa Kỳ, Ngày 13/10/2008. (10/21/2008)
Phù Thủy Theo Kitô Giáo Nhờ Danh Thánh Maria (10/2/2008)
Lạy Nữ Vương Rất Thánh Mai Khôi, Cầu Cho Chúng Con (10/1/2008)
Tháng Mân Côi Ðức Mẹ Maria (10/1/2008)
Tháng 10, Tháng Mân Côi Ðức Mẹ Maria (10/1/2008)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768