MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Hạt Châu Ngọc (142bis 2) (ngoại Lệ)
Thứ Năm, Ngày 30 tháng 4-2015
 

HẠT CHÂU NGỌC (142bis 2) (ngoại lệ)

MẸ DẠY SỐNG MÙA PHỤC SINH

                Bài chia sẻ của lm. HMTuấn,

    tại nhà thờ Huyện Sĩ, Mùa phục sinh, 4-2015

 

Anh chị em thân mến,

Chắc ace. còn nhớ, tháng trước chúng ta đã chia sẻ đề tài “Mẹ dạy sống Mùa Chay”, tháng này là Mùa Phục sinh, chúng ta lại cùng nhau đến nghe Đức Mẹ dạy sống Mùa Phục sinh.

Có một gia đình khá giả kia, hai vợ chồng lấy nhau khá muộn, nên khó khăn lắm mới sinh được một cậu con trai. May thay, thằng bé thật kháu khỉnh, đẹp trai như bố nó, và nhất là rất thông minh. Khỏi cần nói, cả hai vợ chồng đều yêu thương, chăm chút cục cưng đó đến mức nào : “nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa”, và đứa bé cứ mỗi ngày lớn lên càng ngoan, càng giỏi, làm niềm vui và hạnh phúc của hai vợ chồng. Nhưng không hiểu sao lúc cháu lên 6 tuổi, thấy càng ngày nó càng biếng ăn, biếng chơi, và xanh xao mòn mỏi dần dần… Bắt đầu không ai để ý, tưởng đó là vì mùa hè nóng nực, nó chán cơm chán cháo…, mong rằng đến mùa thu đông sẽ khác, nhưng rồi thu đông đã đến khí hậu mát mẻ, đứa bé càng ủ rũ ẻo lả trông thấy… Sợ quá, hai vợ chồng đưa cháu đi khám bác sĩ. Kết quả là một tin sét đánh : cháu bị một bệnh quái ác : “bạch huyết”, nói nôm na nghĩa là máu gần như nước lã không chứa những chất dinh dưỡng để nuôi cơ thể. Thương con, hai vợ chồng một mặt chạy thầy chạy thuốc tốn kém bao nhiêu cũng không tiếc, mặt khác cùng nhau đi hết đền này đến thánh thất kia cầu xin ơn trên, không có nơi nào mà họ không đến… Nào cùng nhau quì cầu nguyện Lòng Thương xót Chúa lúc ba giờ chiều, rồi đến đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp làm hết tuần cửu nhật này đến tuần cửu nhật kia để xin Mẹ thương cứu con mình, rồi chạy đến đền Th. Giuse, rồi đến cùng Đức Mẹ Mễ Du tại nhà thờ Huyện sĩ đây…Nhưng bệnh tình đứa bé chẳng thuyên giảm mà hình như càng hiện tỏ những dấu hiệu tuyệt vọng… Người cha ngậm ngùi nhìn con, ông không khóc được, nhưng lòng ông tê tái đau đớn như dao cắt ; còn người mẹ, cứ thấy con trước đây xin đẹp ngoan ngoãn, vui đùa trước mắt mình, nay nhìn con còm cõi xanh xao, lịm dần vào cõi chết, bà thổn thức đau đớn khóc lóc không ai an ủi được…Bất ngờ, đùng một cái, một hôm đứa bé mở mắt ra và đòi uống sữa… Thế là từ đó đứa bé lại sức dần dần… Cả gia đình coi đó là Chúa và Đức Mẹ đã thương nhậm lời họ tha thiết van xin, mà ban cho con họ được phục sinh, từ cõi chết sống lại! Khỏi nói, gia đình họ tạ ơn Chúa và Đức Mẹ đến thế nào… Lần này hai vợ chồng cũng đi hết mọi đền thờ thánh thất để cầu nguyện, với chan hòa nước mắt, nhưng không phải nước mắt  đau đớn mà là nước mắt vui mừng.

Kể câu truyện trên đây, là cốt ý cho ace. khi cảm nhận được sự đau khổ tan nát cõi lòng của người mẹ, lúc thấy đứa con trai yêu dấu lịm dần trong sự chết, và sau đó thấy nỗi vui mừng trào dâng của bà lúc con mình được cải từ hoàn sinh, để chúng ta cảm thông nỗi đau đớn xé lòng của Mẹ Maria khi chứng kiến Con mình chết thảm khốc trên thập giá. Rồi cũng để chúng ta chia sẻ niềm vui khôn tả của Mẹ khi Con của Mẹ, sau ba ngày, đã từ cõi chết sống lại vinh hiển. Nào ta hãy hát lên mừng Mẹ : “Lạy Nữ Vương Thiên đàng, hãy vui mừng, Alleluia…. Vì Chúa đã sống lại thật, Alleluia !” (Nếu tiện : cho phát thanh bài thánh ca này, do cha Kim Long phổ nhạc, và mời cộng đoàn cùng hát, ít nhất các câu “Allêluia”)

Không chỉ một mình Mẹ vui mừng, mà :

“Cả Thiên Đàng đang vui mừng ! Các con hãy vui mừng cùng Thiên Đàng!” (SĐ Chúa nhật Phục sinh, 22-4-1984)

Mỗi năm, cứ đến Mủa phục sinh, cử hành mầu nhiệm Chúa Giêsu sống lại, thì cả Thiên Đàng đều vui mừng và Mẹ mời chúng ta cũng hãy vui mừng cùng Thiên đàng : trời vui mừng, đất cũng được mời cùng vui. Nhưng chúng ta mừng Chúa phục sinh như thế, Đức Mẹ chưa coi là đủ… vì thường chúng ta mừng Chúa, mừng Mẹ bằng lời nói, bằng môi miệng nhiều hơn là thật lòng, cho nên Mẹ bảo chúng ta : “Hãy giang tay lên, hãy khao khát Chúa Giêsu, vì trong sự Phục Sinh của Người, Người muốn đổ tràn đầy ơn phúc cho các con.” (SĐ 21-4-1984). Mẹ muốn chúng ta khao khát Chúa Giêsu, Mẹ còn bảo chúng ta giang tay lên trời, để cử chỉ ấy càng biểu lộ niềm khao khát mãnh liệt, vì Chúa Phục sinh muốn ban các ơn phúc đặc biệt cho chúng ta. Khao khát Chúa, là dấu hiệu của tình yêu mong chờ. Chứ không chỉ mừng lễ phục sinh giống như chúng ta đi mừng một đám cưới. Xong thôi, chẳng còn gì đọng lại trong tâm hồn.

Ace. ơi ! Thế nào, chúng ta đã thi hành lời Mẹ dạy chưa ? Hãy khao khát Chúa Giêsu ! Hãy giang tay lên biểu lộ lòng khao khát cháy bỏng các ơn phúc phục sinh ! Nếu chúng ta chưa thi hành, thì e rằng những ơn phúc Chúa Giêsu phục sinh muốn đổ tràn vào lòng chúng ta, chúng ta chưa nhận được. Vì vậy mà sau lễ Phục sinh, đời sống thiêng liêng của chúng ta không thấy tiến bộ hơn, vẫn ì ạch dậm chân tại chỗ. Chưa kể có lẽ còn có nhiều người trong chúng ta lại dễ dàng trở lại con đường cũ, lại bắt đầu phạm tội lại như trước …! 

Đức Mẹ còn nói một lời gây ngạc nhiên : Tất cả Chúng Ta trên Thiên Đàng đều vui mừng, nhưng Chúng Ta vẫn cần niềm vui từ trái tim các con.” Ngộ quá ! Mẹ bảo “tất cả Chúng ta trên Thiên đàng đều vui mừng” Chúng ta là những ai ? Trên Thiên đàng “Chúng ta” ắt hẳn là Chúa Cha, Chúa Con, Chúa Thánh Thần, Đức Mẹ, các Thiên Thần, các Thánh. Và Mẹ bào rằng các Ngài vui mừng, nhưng có vẻ vẫn chưa thấy đủ, nên còn cần niềm vui của con cái dưới trần ! Lúc ấy niềm vui của các Ngài mới trọn vẹn. Nhưng niềm vui mà thiên đàng cần nơi chúng ta, phải là niềm vui từ trái tim !

Mà niềm vui từ trái tim là thế nào ? Không phải niềm vui tưng bừng bề ngoài. Trong cuộc đời, chúng ta ai chẳng có lần vui vẻ chúc mừng người nọ người kia…, những lời chúc mừng vì xã giao, vì lịch sự, xong rồi chẳng cần biết họ được như mình chúc hay không ! (vd. chúc họ 100 năm hạnh phúc, thế mà năm sau họ ly hôn). Không ! Niềm vui từ trái tim là niềm vui vì tình yêu, như khi chúng ta có một người yêu, và được tin người ấy đỗ đạt cao, thì cái vui ấy, vì yêu mà nó nên nồng nàn, mãnh liệt chẳng khác gì chính mình được hạnh phúc vậy. Vì thế mà Mẹ bảo: như Con Mẹ đã sống lại và bước vào đời sống mới, tốt đẹp, thánh thiện, trong hạnh phúc thiên thai thế nào, thì Mẹ mong muốn cho tất cả các con (cũng) được phục sinh trong Con của Mẹ”(như vậy) (2-4-2009).

Hạnh phúc ấy, Mẹ không muốn chỉ cá nhân ta được hưởng mà còn mong nó lan tỏa sang cả gia đình ta nữa : Chớ gì Chúa Giêsu thật sự phục sinh trong gia đình các con !” Vì có lẽ Mẹ thấy trong nhiều gia đình Công giáo, mùa phục sinh đến rồi, mà vẫn còn có người không chịu đến toà Hòa giải để làm hòa với Thiên Chúa, vẫn ở lại trong tội lỗi, tức là ở lại trong sự chết, chưa được phục sinh.

Mang sự sống phục sinh cho gia đình vẫn chưa đủ, Mẹ còn dạy : Các con hãy mang niềm vui của Đấng Phục Sinh vào trong thế giới này, nơi mà Con của Mẹ đã tử nạn và là nơi mà người ta không còn cảm thấy cần thiết phải tìm kiếm Người và nhận ra Người trong cuộc đời của họ.” Ace. có thấy trong câu nói này của Mẹ có đượm chút giọng buồn không ? Buồn vì Chúa Giêsu Con yêu dấu của Mẹ đã chịu Tử nạn để đền tội cho họ, thế mà ngày nay người ta không thèm tìm kiếm Người và không chấp nhận Ngài hiện diện trong đời sống họ nữa. Bởi vậy Mẹ xin chúng ta đem tin mừng Chúa phục sinh vào trong thế giới này, tức là  giới thiệu Chúa Giêsu phục sinh cho họ, nói cho họ biết Ngài đem lại một đời sống mới bình an, yêu thương cho nhân loại đang bị xâu xé vì hận thù.

Nghe Mẹ dạy cách sống Mùa phục sinh như thế, chúng ta giật mình, vì quả thật, cách sống Mùa phục sinh của chúng ta từ trước tới nay quá là hời hợt, bằng lời lẽ, bằng môi mép hơn là thật lòng. Chẳng trách được đời sống cá nhân chúng ta chẳng hề thay đổi nên tốt hơn sau nhiều mùa phục sinh qua đi ; xã hội và thế giới loài người vẫn lầm lũi đi trong tội lỗi, trong hận thù, trong chiến tranh vắng bóng hòa bình…

Mong rằng từ Mùa phục sinh năm nay, chúng ta để ý thực hành những lời Mẹ dạy, chắc chắn những điều tốt lành sẽ xảy ra cho cá nhân, gia đình và cho cả thế giới.

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Xin Mẹ Ban Cho Con Lòng Trông Cậy Mẹ Như Con Thảo! (5/6/2015)
Xin Mẹ Xuống Phước Hải Hà Đoái Thương Con Cái Thiết Tha Van Nài (5/2/2015)
Xin Mẹ Dủ Lòng Thương Cứu Giúp Con Mọi Nơi Mọi Lúc (5/2/2015)
Thiên Chúa Đã Ban Cho Mẹ Quyền Lực Và Sứ Mệnh Đạp Nát Đầu Satan (5/2/2015)
Giải Thích Khoa Học Về Phép Lạ Tại Fatima (5/1/2015)
Tin/Bài cùng ngày
Chuyện Loài Hoa (4/30/2015)
Tin/Bài khác
Đức Bà Chỉ Bảo Đàng Lành (4/29/2015)
Tháng Hoa Kính Mẹ ! (4/28/2015)
Cn 2896: Chúa Giêsu Dạy Lần Chuỗi Mân Côi (4/25/2015)
Cn 2894: Tinh Yêu Mẹ Guadalupe Qua Thánh Juan Diego (4/25/2015)
Mẹ Linh Thiêng: Mẹ Bình Triệu Và Mẹ Long Beach (4/24/2015)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768