MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
151 Bài Giáo Lý Kinh Thánh: Bài #3 ---- Linh Mục Hoàng Minh Tuấn
Chủ Nhật, Ngày 9 tháng 8-2015
BÀI LỜI CHÚA 3

THIÊN CHÚA LÀ ĐẤNG HẰNG SỐNG

Trích sách Tiên tri Đa-ni-ên, ch.14

Dân Ba-bi-lon có một tượng thần tên là Bel. Mỗi ngày, người ta phải tốn 12 giạ bột mì, 40 con cừu và 6 chum rượu làm đồ cúng. Vua cũng thờ lạy nó, chỉ trừ có Đa-ni-ên thì không và chỉ thờ lạy Thiên Chúa chân thật. Vua hỏi:

-    Tại sao nhà ngươi  không bái lạy thần Bel ?

Đa-ni-ên thưa :

-    Hạ thần không sùng bái tượng thần do tay phàm làm ra, nhưng chỉ thờ Thần Sống, Đấng dựng nên trời đất và có chủ quyền trên mọi xác phàm.

-    Sao ? Ngươi cho Bel không phải là thần sống ư ? Ngươi lại không thấy ngài ăn, ngài uống những gì mỗi ngày sao ?

Đa-ni-ên cười và nói :

-    Tâu Bệ hạ, đừng lầm ! Vì thần tượng ấy bên trong là đất thó, bên ngoài dát đồng, đã chẳng sống thì làm sao ăn uống ?

Nổi giận, vua triệu các thày cúng lại mà nói :

-    Các ngươi mà không nói thật với ta là ai ăn đồ cúng, thì các ngươi sẽ phải chết. Còn nếu các ngươi chứng tỏ được là chính Bel ăn, thì Đa-ni-ên sẽ phải chết, vì y đã dám lộng ngôn đến Bel.

Mọi người đến và đặt đồ cúng và rượu lên bàn thờ của Bel. Vua sai đóng cửa và niêm phong lại. Các thày cúng ra vẻ tự đắc, vì họ đã đào bên dưới bàn thờ một ngõ bí mật, qua ngõ đó, họ lẻn vào ban đêm ăn sạch đồ cúng. Không ngờ Đa-ni-ên biết được, nên khi các thày cúng đã ra, Đa-ni-ên sai các tiểu đồng rắc tro khắp cả nội điện. Đêm ấy, theo thói thường, các thày cúng lẻn vào theo ngõ bí mật mà ăn uống hết sạch mọi sự. Sáng hôm sau, Vua và Đa-ni-ên đến rất sớm, bẻ ấn niêm phong, mở cửa vào nội điện. Khi vua nhìn lên bàn thờ, ông kêu lên :

-    Lạy thần Bel, ngài thật lớn lao, và nơi ngài không có gì là gian dối !

Đa-ni-ên cười, ông tâu vua :

 -   Xin Bệ hạ nhìn xuống nền nhà mà coi những vết chân kia là của ai ?

-    Ta thấy vết chân đàn ông, đàn bà và trẻ con.

Đó là vết chân của bọn thày cúng và vợ con họ. Vua nổi giận, truyền trói các kẻ ấy và bắt họ chỉ cho vua ngõ bí mật họ đã dùng để đi vào ăn uống của cúng. Nhà vua thấy mình cũng bị bọn họ lừa, nên ra lệnh chém hết. Rồi vua trao tượng thần Bel cho tiên tri Đa-ni-ên phá hủy và triệt hạ luôn cả Đền Thờ của nó... Xảy ra là khi dân Ba-bi-lon nghe tin, họ rất căm tức, tập họp nhau lại trước đền vua và la hét:

-    Xin nộp Đa-ni-ên cho chúng tôi ! Chẳng vậy, chúng tôi sẽ giết ngài và cả gia đình ngài nữa.

Bất đắc dĩ, vua phải nộp Đa-ni-ên cho họ. Họ tống Đa-ni-ên vào hầm sư tử bị đói lâu ngày để ăn thịt Đa-ni-ên... Vua rất thương tiếc Đa-ni-ên. Ngày thứ bảy, vua đến trên hầm ngó vào, thì lạ lùng thay ! nhà tiên tri còn sống và bình an ngồi giữa bầy sư tử. Vua sửng sốt và vui mừng kêu lớn tiếng :

-    Người thật lớn lao, lạy Thiên Chúa của Đa-ni-ên thờ ! Ngoài Người, không có thần nào khác nữa !

Vua đã sai kéo Đa-ni-ên ra, còn những kẻ mưu hãm hại vị tiên tri, vua cho tống vào hầm. Lập tức, chúng bị sư tử nghiến ngấu tan xác trước sự chứng kiến của nhà vua.

*   Đó là Lời Chúa !  -  Tạ ơn Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

Ta hãy nhớ lời Đa-ni-ên tâu vua : “Hạ thần không sùng bái các thần tượng do tay người phàm làm ra, bên trong là đất thó, bên ngoài tô sơn, trét màu, đã không sống thì làm sao ăn uống?”. Vậy ra các thần nọ, thần kia chỉ là chuyện bày vẽ, tin nhảm, người đời đúc tượng ra, đem lên bàn thờ phong thần, phong thánh, rồi quì xuống xì xụp vái lậy...

Đã chỉ là những tượng đất, gỗ đá không hơn không kém, không có sự sống, làm sao có thể nghe ta van vái mà phù hộ ta được ? Hãy nghe tiên tri Ysaia chế diễu : “Kẻ kia đi kiếm gỗ trên rừng về, nó lấy một phần để sưởi, một phần đun bếp, nấu bánh, rồi sau khi ăn no nhậu say, sưởi ấm rồi, nó lấy gỗ thừa tạc một pho tượng làm thần, rồi sụp lạy bái thờ, lâm râm khấn nguyện, hắn nói : ‘Xin cứu lấy tôi, vì Người là thần của tôi’. Và tiên tri kết luận : Kẻ ấy thật là đứa không chút hiểu biết, vì đi sụp lạy một súc gỗ !” (Ys 44.14-19).

Nếu họ nói rằng : chúng tôi đâu có sụp lạy một khúc gỗ, chúng tôi thờ thần sống, mà pho tượng chỉ là biểu hiệu tượng trưng ; thì ta có thể hỏi vặn lại rằng : vậy thì thần sống ấy đâu rồi, ở đâu bây giờ ? Kìa xem các vị thần thời xưa mà người ta coi như thần sống : nào thần Bel, thần Đa-gôn, dân Ai cập thờ thần rắn, bên Ca-na-an thờ thần Ba-an, nữ thần A-tac-tê, bên Hi lạp thờ thần Giu-pi-te, Mer-cu-rô, vv... Nếu các thần ấy đều là thần sống, thì chúng đâu rồi ? Tại sao ngày nay chính các dân ấy cũng chẳng còn ai thờ các thần ấy nữa. Lạ chưa? Nếu các thần ấy tài giỏi và quyền phép, sao không cứu các dân đó, mà để họ tiêu diệt mất tích trên địa cầu ? Và nếu dân nào còn sống sót đến ngày nay, chẳng hạn như nước Ba Tư, Iran, Irắc, là con cháu của các dân As-sy-ri và Ba-bi-lon ngày xưa, sao ngày nay không thấy các dân ấy thờ các thần mà tổ tiên họ đã thờ ngày xưa ? Vậy ra, các thần ấy chết hết cả rồi, và cũng chẳng thấy hoạt động nữa?

Còn Thiên Chúa của chúng ta mới thật là “Thần sống, Đấng dựng nên đất trời và có chủ quyền trên mọi xác phàm” như Đa-ni-ên nói trên kia, tức là Người vẫn sống, đang sống và cứ sẽ sống mãi. Người phán : “Ta là Đấng Hằng Sống”. Người vẫn luôn hoạt động :

1/  Người tạo dựng đất trời và vẫn ra tay bảo tồn trời đất này cùng các sinh vật, trong đó có loài người chúng ta.

2/  Người sai Con Một của Người xuống thế, và vì thương ta, truyền cho Con Một ấy phải hi sinh chịu chết để đền tội ta.

3/  Người đang hoạt động ban ơn cho ta được cứu rỗi.

4/  Người lại sai Đức Maria từ trời xuống, năm 1858 ở Lộ Đức, năm 1917 ở Fatima và nhiều nơi khác (đây không cần kể ra) để nhắn nhủ chúng ta ăn năn đền tội, cải thiện đời sống, từ bỏ tội lỗi để khỏi chết mất linh hồn, sa hỏa ngục, và để thế giới được hòa bình hạnh phúc, tránh khỏi tai họa chiến tranh.

5/  Người đang chờ đợi ta nơi trường sinh vĩnh phúc !!!

Vị thần này, chúng ta ngày nay và con cháu chúng ta mãi đến tận thế sẽ luôn thờ phượng, kính tin Người.

Vậy, chúng ta hãy vui mừng và hi vọng. Đừng bị đui mù, thiếu hiểu biết mà chạy đi van vái các thần khác những lúc ta gặp khó khăn, bệnh tật, gian nan, nghèo đói... Các thần giả trá đó chẳng qua là do ma quỉ bày đặt ra, làm ta mắc mưu mà bỏ Thiên Chúa! Những lúc nguy khó ấy, ta phải nhớ lại lời Kinh Thánh xác quyết, qua miệng tiên tri Ysaia xưa :

5 “Ta là ĐỨC CHÚA, không còn chúa nào khác ;
chẳng có ai là Thiên Chúa, ngoại trừ Ta.

21 Ngoài Ta ra, không có thần nào nữa,
chẳng có thần công minh cứu độ, ngoại trừ Ta.

(cho nên chỉ đến cầu cứu với một mình Chúa mà thôi): 

22 Nào muôn dân khắp cõi địa cầu,
hãy hướng về Ta, thì các ngươi sẽ được cứu độ,
vì Ta là Thiên Chúa, chẳng còn chúa nào khác.”

                                                                 (Ys 45.5,21-22).

Và trong Tân Ước, còn được khẳng định lại rõ ràng :

Ta biết rằng: trên thế gian, tà thần không có; mà thần cũng không có ngoài Thiên Chúa độc nhất. 5Vì mặc dầu người ta cho là có những thần ở trên trời hay dưới đất, - quả thực (loài người đã bày ra) thần cũng lắm mà chúa cũng nhiều - 6nhưng đối với ta, thì chỉ có một Thiên Chúa là Cha, do tự Người mà có mọi sự, và vì Người mà ta được có. Và chỉ có một Chúa, Đức Giêsu Kitô, nhờ Ngài mà có mọi sự, và cũng nhờ Ngài mà ta (được có).” (1 Cor 8.4-6)

Tích truyện

Hà Bá lấy vợ

Tích truyện này trích trong cuốn Đông Chu liệt quốc, hồi 85, cho thấy các tên đồng cốt bày ra chuyện thần nọ thần kia để “hốt bạc”.

Vua nước Ngụy sai tướng Tây Môn Báo ra trấn ở Nghiệp Đô. Đến nơi, ông thấy dân cư thưa thớt, phong cảnh tiêu điều. Hỏi thăm các bậc phụ lão, ông được biết : Dân chúng khổ sở bỏ đi nơi khác, vì một nỗi Hà Bá lấy vợ. Ở đấy có con sông, thần Hà Bá thích vợ đẹp, mỗi năm bắt nạp một người con gái, nếu không thần dâng nước, cửa nhà, ruộng vườn ngập hết. Tây Môn Báo hỏi :

-    Tại sao biết được Hà Bá lấy vợ ?

Các phụ lão nói :

-    Bọn đồng cốt ứng lên nói như vậy. Dân làng mỗi năm phải chịu mấy trăm vạn quan tiền dùng làm phí tổn trong việc ấy. Khổ nữa là nhà nào có con gái đẹp thì một là có nhiều tiền đút lót, bọn đồng cốt tha cho, đi tìm người con gái nhà khác ; ai nghèo thì sợ mất con phải bỏ xứ mà đi... Chúng lập một nhà trai cung ở mé sông, mua lễ vật cúng tế, chọn ngày tốt cho người con gái tắm gội sạch sẽ, đặt ngồi trên bè cỏ, thả trôi giữa sông, trôi vài dặm thì bị chìm xuống nước...

Biết đầu đuôi câu chuyện, Tây Môn Báo nhất định phá hủy tục lệ dã man ấy. Hôm ấy, ông đội mũ mão chỉnh tề, có lính đi hầu, thân hành ra tận bờ sông. Dân chúng đến xem đông nghịt. Bọn hào lão dẫn ra một mụ đồng cốt đã già, theo sau chừng vài mươi tên đệ tử, khăn áo sặc sỡ. Tây Môn Báo gọi bà đồng ấy lại và nói :

-    Ta muốn xem mặt vợ Hà Bá kỳ này như thế nào.

Người con gái được dẫn đến, nàng không đẹp lắm, đang khóc lóc nước mắt giàn giụa và sợ sệt. Môn Báo nói với bà cốt :

-    Cô gái này không đẹp lắm, chắc Hà Bá không chịu lấy làm vợ. Ta phiền bà xuống nói với Hà Bá rằng quan Thái Thú muốn kén cho Hà Bá người vợ tuyệt đẹp. Vì vậy, xin hẹn vài hôm nữa.

Dứt lời, ông sai kẻ tả hữu bắt bà cốt ném xuống sông. Ai nấy trông thấy đều sợ hãi. Ông ngồi yên chờ một lúc rồi nói :

-    Bà đồng này đã già, làm không được việc ta sai. Vậy phải có một người đệ tử xuống đó thúc hối.

Tiếp đó, một người đệ tử bị ném xuống sông. Cứ thế liên tiếp 3 người. Cuối cùng, ông quay lại nhóm hào lão thường chia chác tiền nong trong vụ này, ông nói :

-    Bọn ấy đều là đàn bà, đi đứng chậm chạp, nói năng không nên lời. Ta phiền các ngươi xuống đó thuật lại ý kiến ta với Hà Bá xem thế nào.

Nói xong, truyền quân bắt một hào lão trong bọn. Cả bọn đều sợ hãi, quì lạy và nói :

-    Ấy là bà đồng tìm cách phỉnh lừa dân chúng. Xin tha cho chúng tôi! Đừng bắt xuống đó mà oan mạng.

Môn Báo trợn mắt hét :

-    Thế thì từ lâu nay, các ngươi đã phỉnh phờ dân chúng, sống trên xương máu của mọi người, tội ấy đáng chết.

Cả bọn đều sụp lạy xin tha. Môn Báo nói :

-    Bà đồng cốt đã chết rồi. Từ nay về sau, ai còn nói đến Hà Bá lấy vợ, ta sẽ bắt người ấy ném xuống sông.

Từ bấy giờ, dân chúng được sống yên ổn, khỏi ai phỉnh phờ, bóc lột. Những dân đi trốn, hay tin, lại trở về. Môn Báo lại khiến dân đào kênh lạch, khai thông nước trong vùng không còn đọng lại nữa, nên chẳng bao giờ bị ngập lụt, chứ có phải do Hà Bá nào dâng lên đâu. Ruộng nương nhờ những kênh lạch ấy mà có nước cầy bừa, lúa má được mùa, cỏ cây tốt tươi, hương hoa thơm nức.

 

˜˜

 

 

 

 

 

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Hướng Thượng (lễ Mông Triệu, Lễ Vọng) (8/11/2015)
Tình Mẫu Tử Bao La (8/11/2015)
Thư Gửi Mẹ Lên Trời (8/11/2015)
Mông Triệu 2015 (8/10/2015)
Ôi! Mẹ Đầy Ơn Phúc, Lm Antôn Nguyễn Văn Độ (8/10/2015)
Tin/Bài cùng ngày
Trinh Nữ Maria Là Thọ Tạo Vô Song! (8/9/2015)
Ăn Theo Với Mẹ, Lm Jos Tạ Duy Tuyền (8/9/2015)
Dấu Hiệu Của Thời Đại (8/9/2015)
Tin/Bài khác
Đức Maria, Mẫu Gương Ba Đức Đối Thần (8/8/2015)
Lời Kinh Thiên Sứ (8/8/2015)
Đức Mẹ Mông Triệu (8/8/2015)
Con Nhỏ Không Mắt (8/5/2015)
Lạy Mẹ Hằng Cứu Giúp, Xin Phù Hộ Đức Thánh Cha (8/2/2015)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768