MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
151 Bài Giáo Lý Kinh Thánh: Bài #9 ---- Linh Mục Hoàng Minh Tuấn
Thứ Tư, Ngày 19 tháng 8-2015
BÀI LỜI CHÚA 9

đạo hiếu / TỘI BẤT HIẾU

Trích sách 2 Sa-mu-en, 14.25tt

Ab-sa-lôm, con vua Đa-vít, là một hoàng tử đẹp trai, trong dân Israen thật không ai sánh bằng : từ đỉnh đầu cho đến bàn chân, không chỗ nào chê được, nhất là bộ tóc, vừa dài, vừa rậm, vừa đẹp.

Nhưng tâm hồn Ab-sa-lôm thì không đẹp như thể xác chàng. Tính tình ngang ngạnh, không ngần ngại làm bất cứ việc gì, bất kỳ phải trái, để đạt ý mình. Để trả thù cho Tama, đứa em gái bị làm nhục, chàng ta dám giết anh ruột mình là Am-nôn !

Một năm kia, chàng tụ họp đồng đảng, dụ dỗ dân chúng ủng hộ mình. Rồi khi thấy đã mạnh thế, chàng làm lễ xưng vương, phất cờ phản nghịch với vua cha Đa-vít.

Nghe tin dữ, Đa-vít biết không thể chống cự được, liền cùng tùy tùng và bầu đoàn thê tử chạy trốn khỏi kinh đô. Đa-vít leo dốc lên núi Cây Dầu, vừa đi vừa sụt sùi rơi lệ buồn tủi.

Họa vô đơn chí : số là có tên Shi-mơi, thuộc thị tộc của vua Sa-un trước kia, bị Thiên Chúa truất phế khỏi ngai vàng, vì đã bất tuân Thánh ý Người. Tên Shi-mơi này vừa men theo sườn núi, đi song song với vua Đa-vít, vừa tung bụi, ném đá, vừa chửi rủa, thóa mạ :

-    Xéo đi ! Xéo đi ! Con người khát máu, đứa vô loài ! Yavê đã đổ xuống lại trên đầu ngươi tất cả máu nhà Sa-un bị ngươi đoạt ngôi vua. Và bây giờ, Yavê trao vương quyền vào tay Ab-sa-lôm, con ngươi !

Một tướng sĩ của Đa-vít tuốt gươm xin chém :

-    Tại sao thằng chó chết ấy dám thóa mạ Đức Vua ? Xin để tôi băng qua lấy đầu nó !

Nhưng Đa-vít can lại :

-    Cứ để nguyên ! Nếu Thiên Chúa sai nó nguyền rủa trẫm, thì ai nào được phép cản lại. Này, đứa con xuất từ lòng dạ trẫm, mà còn tìm hại mạng trẫm, huống hồ là một người thuộc hạ của vua Sa-un. Hãy để nó nguyền rủa trẫm, vì Yavê đã bảo nó làm thế. Biết đâu vì đó, Yavê sẽ đoái nhìn đến nỗi khốn khó của trẫm, mà trả lại phúc lành cho trẫm !

Thế rồi Đa-vít và bộ hạ cứ thẳng đường mà đi... Và tên Shi-mơi cứ men theo sườn núi, đi song song với vua Đa-vít, tiếp tục tung bụi, ném đá, vừa chửi rủa…

Ab-sa-lôm vào kinh đô, chiếm hoàng cung. Hắn còn cả dám nghe lời xúc xiểm của bầy tôi, chiếm đoạt các cung phi của Đa-vít làm thê thiếp của mình : bêu riếu vua cha đến mức ấy là tột đỉnh của phản tặc và bất hiếu !

Phần vua Đa-vít, sau khi đã băng qua sông Yor-đan, ông tập họp quân đội và dàn trận phản công.

Trận chiến kinh hồn đã xảy ra trong rừng thuộc đất Ê-phra-im. Quân của Ab-sa-lôm là quân ô hợp, còn quân của Đa-vít toàn tay thiện chiến, lại nóng lòng báo thù cho vua, nên quân Ab-sa-lôm đại bại và hoàn toàn tan rã… cuộc chiến hôm đó là cuộc chiến đẫm máu đã giết mất hai vạn người.

Chính Ab-sa-lôm bị bộ hạ Đa-vít rượt đuổi, cưỡi một con la chạy thục mạng xuyên rừng rậm. Chẳng may, đến một gốc cây sến có cành chi chít, thì bộ tóc dài, đẹp của hắn mắc vào các cành cây, làm hắn bị treo lơ lửng giữa trời và đất, trong khi con la ở dưới cứ thẳng đường chạy mất.

Cuối cùng y bị Đại tướng Giô-áp của vua Đa vít giết chết, thây đứa bất hiếu và phản phúc bị vất vào một cái hố và người ta ném đá lấp lên trên.

*   Đó là Lời Chúa ! - Tạ ơn Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

Ai ai trong chúng ta cũng đều nghĩ : đứa bất hiếu, thằng tặc tử, phản phúc, thì chết như thế là đáng kiếp. Thiên Chúa không thể dung tha kẻ bất hiếu, vì chính Người đã ra điều răn : “Phải thảo kính cha mẹ”, và trong sách Xuất hành, Thiên Chúa còn ban luật rõ : “Kẻ nào đánh đập hoặc nguyền rủa cha mẹ mình, kẻ ấy tất phải chết” (Xh 21.15,17), “Máu nó sẽ đổ tuôn trên mình nó” (Lv 20.9). Như vậy, luật Chúa xưa truyền phải xử tử hoặc ném đá cho chết đứa con bất hiếu nặng nề.

Thiên Chúa còn dạy về lòng hiếu thảo ở nhiều nơi khác, chẳng hạn như sách Huấn ca (3.3-16), mà ngày lễ Thánh Gia Thất, Hội Thánh cho đọc trong Thánh Lễ.

Những lời dạy về đạo hiếu thật đã nhiều, nghe mãi thành nhàm tai. Nhưng phúc cho con cái nào biết đem thi hành, không những nó được tiếng khen ở đời là con có hiếu, song còn được hưởng nhiều phúc lành Chúa ban như sau :

“Kẻ tôn kính cha, được xá lỗi lầm,

  Và trọng kính mẹ khác gì tích trữ bảo tàng”.

Mắc tội mà được Chúa ban ơn tha thứ, để khỏi bị sa hỏa ngục, là điều ai chẳng mong được. Không những Chúa hứa ban ơn tha thứ, mà còn hứa ban hoan lạc cho, qua câu Kinh Thánh sau đây :

“Kẻ bỏ bê cha, giống như đứa lộng ngôn,

  Kẻ khinh dể mẹ, chọc giận Chúa Tạo thành.

  Kẻ tôn kính cha, sẽ được hoan lạc nơi con cái,

  Vào ngày khẩn nguyện, sẽ được nhậm lời”.

Được hoan lạc nơi con cái nghĩa là gì ? Không chỉ là thấy “con đàn cháu đống”, xinh tươi, mạnh khỏe, làm cha mẹ sướng vui, mà còn là thấy con cái tôn trọng, hiếu đễ, trên kính dưới nhường, làm cha mẹ thỏa lòng. Con cái sẽ là niềm vui, chứ không phải là mối đau lòng, tủi hổ cho cha mẹ. Cho nên, Chúa hứa : người con nào biết tôn kính cha mẹ, đến lượt nó khi làm cha làm mẹ, sẽ được con cái nó tôn trọng, yêu mến nó ; như thế nó sẽ hưởng được niềm vui nơi con cái. Vì ở đời, đã từng thấy sờ sờ trước mắt, những kẻ bất hiếu với cha mẹ, đến lượt nó sẽ bị con cái đối xử y hệt.

Người ta kể chuyện rằng : cặp vợ chồng nọ có một người cha già, khi ăn cơm chân tay run rẩy, thỉnh thoảng lỡ tay làm vỡ chén. Tức mình và tiếc của, họ mới đẽo cho ông già một cái bát gỗ xù xì. Ông già vừa cầm bát gỗ ăn cơm, vừa chan hòa nước mắt. Một ngày kia, đi công việc về, cặp vợ chồng này thấy đứa con họ đang hì hục đẽo một miếng gỗ. Hỏi nó, nó đáp:

-   Con bắt chước ba má, đẽo sẵn chén gỗ, để dành sau này ba má già, cho ba má cầm nó ăn cơm !

Phần con cái phải thảo hiếu, còn phần cha mẹ thì sao ?

Cha mẹ nào chẳng thương con, đành rằng thế, song nhiều khi lòng thương ấy đã bị xóa mờ trước mắt con cái, vì chúng chỉ còn thấy những câu la mắng, chửi rủa, thay vì lời nói êm nhẹ, yêu thương ; chỉ thấy đánh đập vì nóng giận, thay vì cử chỉ dịu dàng đầy âu yếm... Cha mẹ nào có thái độ như thế, thì phải thú nhận : khi nổi nóng đánh đập con cái, tức là thấy mình đã bất lực và thua cuộc rồi, không thể dùng lời lẽ dạy bảo, nên dùng bạo lực đàn áp chúng. Cái tài của những người cha mẹ thông minh là khéo léo tìm được những lời lẽ thuyết phục chúng, vì “lời ngọt thì lọt đến xương”.

Nổi nóng thì dễ, ôn tồn dạy bảo mới khó ! Ước chi các cha mẹ biết kìm hãm nỗi tức giận, chịu khó tìm hiểu nguyên nhân và lý do cũng như những hoàn cảnh của những sai lỗi của con cái, rồi “động não” tìm cho được những lời khéo léo mà thuyết phục… Nhất là khi con cái đã bắt đầu có trí khôn, các bậc cha mẹ lại càng cần biết dùng lời hòa dịu, êm đềm song thấm thía mà răn dạy con, chỉ đường cho con biết sống ở đời, vì ích lợi cho đời chúng nó. Thánh Phaolô có nói : “Ai trong anh em có lỗi, thì người khác hãy lấy Thần Khí hiền từ mà răn bảo”.

Theo kinh nghiệm của nhiều phụ huynh, cách hành xử này tỏ ra hữu hiệu và có kết quả lâu bền hơn là cách dùng quyền mà đè bẹp con cái... Cha mẹ hãy nhớ lại ngày xưa, hồi mình tuổi trẻ cũng ham vui, nghe theo bạn bè, cứng đầu cứng cổ, làm đau lòng cha mẹ mình hồi đó biết bao nhiêu, để bây giờ đến lượt mình, cũng biết nhẫn nại, thông cảm với con cái còn trẻ dại, ham vui... Thay vì nhất cử nhất động là một cái bạt tai, một câu “rủa” nặng lòng…

Đã đến lúc câu châm ngôn “thương cho roi cho vọt” được lưu truyền bao đời trong các gia đình, ngày nay, với tinh thần đạo Chúa, không còn đúng hẳn nữa, vì Thánh Kinh dạy :

“Những người làm cha, đừng làm con cái phẫn uất, nhưng hãy răn dạy theo đường lối Chúa” (Ep 6.4),

và câu khác rằng :

“Cha mẹ đừng làm con cái phẫn chí, kẻo nó đâm rụt rè, nhát đảm” (Cl 3.21).

Từ nay, roi vọt, chửi mắng chỉ là biện pháp cuối cùng, vạn bất đắc dĩ, chẳng đặng đừng đối với những đứa con “thân lừa ưa nặng” mà thôi. Cha mẹ hãy răn dạy con cái theo đường lối Chúa, nghĩa là theo tinh thần Chúa ; mà tinh thần Chúa thì : “Hãy đến học cùng Ta, vì Ta hiền từ và khiêm nhường trong lòng”.

Vậy gia đình ta hôm nay làm giờ đền tạ về các tội con cái ngỗ nghịch, bất hiếu, cũng như xin lỗi Chúa vì cha mẹ hay bề trên đã nhiều lần đối xử thiếu tình thương với con cái hay người dưới quyền mình.

Tích truyện

Một hôm, du khách đến Đất Thánh dừng lại trước một di tích cổ đã đổ nát... Lúc sau, có một người đàn bà Ả rập đi tới bên di tích cổ, cúi nhặt một viên đá rồi ném vào cái phế tích đó, đứa bé đi theo mẹ cũng làm như vậy.

Hỏi bà lý do tại sao bà làm thế, bà đáp :

-   Đây là mồ của một đứa con xấu, đã phản phúc với cha mình.

Hỏi tên nó là gì ? bà đáp :

-   Ap-sa-lôm !

Còn tên cha hắn ?

-   Đa-vít.

Nói xong, bà tiếp tục đi... Du khách được biết đây là mồ chôn Ab-sa-lôm, đứa con phản nghịch. Mồ chôn hắn đã trở thành bia ghi nỗi nhuốc nha muôn đời. Khi một người Hồi giáo đi qua, họ vừa ném đá vừa nói :

-   Ab-sa-lôm, hãy bị nguyền rủa ! Và chúc dữ cho tất cả đứa con nào ngụy nghịch, bất hiếu với cha mẹ.

Từ đó đến nay, đã 10 thế kỷ, người ta vẫn chưa thôi nguyền rủa hắn. Các bà mẹ Ả rập vẫn còn dạy con cái nhặt đá ném vào mồ đứa con đã giơ tay xúc phạm đến cha mình.

 

 

Ë Ë Ë Ë

 

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Phép Lạ Vĩ Đại Không Ai Có Thể Chối Cãi (8/29/2015)
Chuỗi Mân Côi Đã Cứu Nguy (8/27/2015)
Cn 3142: Tượng Đức Mẹ Không Bị Lửa Thiêu Rụi (8/24/2015)
Ðức Maria Nữ Vương (8/22/2015)
Đức Bà Các Dân Tộc, Mẹ Maria Sẽ Cứu Và Đem Lại Hòa Bình Cho Thế Giới. (8/21/2015)
Tin/Bài khác
Vị Tông Đồ Chuỗi Mân Côi (8/17/2015)
Âm Vang Kính Mừng Mẹ Hồn Xác Về Trời (8/16/2015)
Nguồn Gốc Lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời (8/15/2015)
Mẹ Maria Chỉ Sinh Chúa Giêsu, Còn Những "người Kia" Là Con Của Bà Maria Khác! (8/14/2015)
Fatima: Lần Hiện Ra Thứ Bốn Ngày 19 Tháng 8, 1917 (8/14/2015)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768