MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài#2.1: Hướng Đến Lương Thực Trường Tồn (6.26-29)
Thứ Bảy, Ngày 5 tháng 9-2015
HƯỚNG ĐẾN LƯƠNG THỰC TRƯỜNG TỒN (6.26-29)

Chúa biết những người Do Thái hôm nay chạy theo Người chỉ vì miếng ăn (“các ông đi tìm tôi không phải vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê”, c.26) (xem hình dưới), là nhu cầu vật chất thường ngày, là những thứ không tồn tại lâu dài, không giữ được sự sống vĩnh cửu nên Chúa khuyên bảo tìm thứ lương thực trường tồn ấy :

"Các ông hãy ra công làm việc không phải để có lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực trường tồn đem lại sự sống đời đời, là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ông, bởi vì chính Con Người là Đấng Thiên Chúa Cha đã đóng ấn xác nhận." (c.27)

Nói cho người Do Thái, Chúa cũng muốn nhắc nhở chúng ta. Đành rằng một khi đã mang lấy cái thân xác này, con người cần cơm ăn áo mặc, các của cải và tiện nghi vật chất… Nhưng quả thật chúng ta đã lãng phí quá nhiều thời gian, lao tâm khổ trí mất bao tâm huyết để gây dựng những chuyện chóng qua, để đạt được những thứ vật chất mau hư nát, để rồi khi nhắm mắt xuôi tay, chúng ta cũng đành buông trôi tất cả, chẳng mang theo được gì. Thật là phí công vô ích như "dã tràng se cát” mà thôi ! Chẳng lẽ tất cả cuộc đời của ta chỉ là để cho có những của vật chất ấy thôi sao, mà không còn biết có một thứ lương thực cao quí hơn, mang lại sự sống đời đời ? Lời Chúa Giêsu nhắc nhở trên đây có lay tỉnh được ta không ?

Có biết bao người con của Chúa vì nỗi lo lắng sự đời về cơm áo gạo tiền, địa vị, danh vọng mà ngày lo, đêm nghĩ. Rồi những cuộc vui thế gian, cơn mê lạc thú, chạy theo các tiện nghi, máy móc hiện đại, ngay cả những thú vui lành mạnh như tivi, sách báo…cũng làm họ mê mải mà quên rằng đó là những sự vật chất chóng qua. Tất cả như cơn sóng kéo chúng ta ra xa khỏi bến bờ sự sống đời đời. Đôi mắt chúng ta chỉ chăm nhìn vào thế gian, và tay ta muốn nắm giữ mọi thứ, cho đến giờ phút cuối cùng mới choàng mở mắt thấy mọi sự thế gian là hư ảo, và cuộc sống thế trần ngắn ngủi như cỏ hoa sớm nở chiều tàn...

NGUYỆN CẦU

Lạy Chúa, chúng con xin cảm tạ Chúa đã ban cho chúng con lương thực trường tồn đem lại sự sống đời đời, sự sống quí giá vô cùng này, nhưng gần cả một cuộc đời chúng con chưa biết trân trọng sự sống Chúa trao ban. Chúng con đã phí phạm biết bao thời gian mà không đi kiếm sự sống trường tồn cho tâm hồn, còn nói chi đến sinh lời lãi gì cho Nước Chúa. Biết bao hạt giống Chúa gieo trồng, chúng con để rơi bên vệ đường, trên nơi sỏi đá hay vào bụi gai mà không biết xót xa tình Chúa. Gần hết cả cuộc đời chúng con chỉ lao công gắng sức vì lương thực mau hư nát, làm những việc vô ích như loài dã tràng…vì không đem lại cho chúng con sự sống thường tồn.

   Lạy Chúa, chúng con nay trở về quì gối tạ tội trước Thánh Nhan Chúa, như con chiên lạc loài mong Chúa mở lượng hải hà thứ tha. Amen.

 

*

 

Người Do Thái nghe Đức Giêsu nói đến sự phải ra công làm việc để có lương thực thường tồn mang lại phúc trường sinh, thì lập tức theo thói quen giữ luật, họ lại hiểu là "làm các việc Luật dạy", nên liền hỏi Người là họ sẽ phải làm những việc luật dạy nào trong số mấy ngàn điều luật lớn nhỏ? (6.28). Một lần nữa họ lại đi trật đường rầy ! Sống trong não trạng Cựu Ước, làm các điều Lề luật dạy là điều kiện để được Sự Sống Đời Đời.

Nhưng nay thì khác rồi, Đức Giêsu đã đến khai mạc một kỷ nguyên mới, trong thời kỳ này, để được Sự Sống Đời Đời, đức tin thay thế cho Lề luật. Do đó Đức Giêsu đáp lời họ:

"Việc Thiên Chúa muốn (cho các ông làm,) là tin vào Đấng Người đã sai đến."(6.29)

Thánh Phaolô, trước kia là một người theo bè Biệt phái giữ luật rất nghiêm ngặt, mong nhờ đó mà được cứu rỗi, nhưng sau khi được ơn trở lại, ông đã hiểu việc giữ luật không đi đến đâu, cho nên ông nói :

"Nay Thiên Chúa công chính hóa người ta mà không cần đến luật…Quả thế, người ta được Thiên Chúa làm cho nên công chính (tức là được sự sống đời đời) nhờ lòng tin vào Đức Giêsu Kitô." (Rm 3.21-22).

Ở mấy câu sau ông lặp lại lần nữa :

"Người ta được nên công chính vì tin, chứ không phải vì làm những gì Luật dạy." (Rm 3.28).

Tại sao vậy? Thánh nhân giải thích :

"Người nào làm việc, thì lương trả cho người ấy không (được) kể là ân huệ, mà là nợ. Trái lại, người nào không dựa vào việc làm nhưng tin vào Thiên Chúa, Đấng làm cho kẻ vô đạo nên công chính, thì lòng tin làm cho người ấy được Thiên Chúa kể là công chính." (Rm 4.4-5).

Thánh Phaolô đã diễn tả đúng: một người giữ luật chặt chẽ tương tự như người làm công, làm xong việc chờ được chủ (Chúa) trả lương (là Sự Sống Đời Đời). Nhưng trong kế hoạch cứu rỗi của Tân Ước, để được sự sống đời đời, Thiên Chúa không còn thích hay không còn muốn người ta cậy vào công trạng tuân giữ các luật lệ mà là tin vào một người, đúng như Đức Giêsu tuyên bố với người Do Thái :

"Việc Thiên Chúa muốn (cho các ông làm,) là tin vào Đấng Người đã sai đến"(Ga 6.29).

Để minh họa chân lý ấy, Đức Giêsu kể dụ ngôn hai người lên Đền Thờ cầu nguyện (Lc 18.10-14) : người thứ nhất là Biệt phái (Pharisêu) tự mãn kể công trạng mình đã làm là giữ được các việc luật dạy…, và ông ta chỉ còn chờ Thiên Chúa trả công cho ông là Sự Sống Đời Đời ; còn người thứ hai là người thu thuế, vốn bị coi là hạng người tội lỗi, vi phạm nhiều điều luật, chẳng có công trạng gì, chỉ biết đấm ngực xưng thú tội và tin cậy vào lòng Thiên Chúa thương xót. Và kết luận thật bất ngờ: Chúa Giêsu phán quyết thế này: người thu thuế tội lỗi ra về được Chúa tha thứ tội lỗi và được nên công chính, trái lại người Biệt phái thì không!

Những lời của Thánh vịnh 103.8-22 sau đây ca tụng lòng thương xót của Thiên Chúa đối với loài người chúng ta quả là tuyệt vời không đâu sánh kịp :

CHÚA là Đấng từ bi nhân hậu,
Người chậm giận và giàu tình thương,
chẳng trách cứ luôn luôn,
không oán hờn mãi mãi.
 Người không cứ tội ta mà xét xử,
không trả báo ta xứng với lỗi lầm.
 Như trời xanh trổi cao hơn mặt đất,
tình Chúa thương kẻ thờ Người cũng trổi cao.
 Như đông đoài cách xa nhau ngàn dặm,
tội ta đã phạm, Chúa cũng ném thật xa ta.
 Như người cha chạnh lòng thương con cái,
CHÚA cũng chạnh lòng thương kẻ kính tôn.
 Người quá biết ta được nhồi nắn bằng gì,
hẳn Người nhớ : ta chỉ là cát bụi.
 Kiếp phù sinh, tháng ngày vắn vỏi,
tươi thắm như cỏ nội hoa đồng,
 một cơn gió thoảng là xong,
chốn xưa mình ở cũng không biết mình.
 Nhưng ân tình CHÚA thiên thu vạn đại,
dành cho kẻ nào hết dạ kính tôn.
Người xử công minh cả với đời con cháu,
 cả những ai giữ giao ước của Người
và nhớ tuân hành mệnh lệnh Người ban.
 CHÚA đặt ngai báu trên trời cao thẳm,
quyền đế vương bá chủ muôn loài.
 Chúc tụng CHÚA đi, hỡi muôn vì thiên sứ,
[…] Chúc tụng CHÚA đi, hồn tôi hỡi !

Chúa Giêsu đã đến và tỏ bày lòng thương xót của Thiên Chúa đối với các tội nhân :

“Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần…. Vì Ta không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi.” (Mt 9.12-13)

 "Không một linh hồn nào phải sợ sệt khi đến gần Ta, dù tội lỗi của họ có đỏ như máu…" Đức Giêsu chính là vị Thiên Chúa ngày xưa đã phán với dân Israen :

“Tội các ngươi, dầu có đỏ như son, cũng ra trắng như tuyết ; có thẫm tựa vải điều, cũng hoá trắng như bông. (Is 1.18).

Quả thật là một Tin mừng cho chúng ta : Dù chúng ta đang sống trong tội lỗi như anh thu thuế trên đây, chẳng giữ Luật, chẳng làm việc lành, chẳng có công trạng gì, thì cũng đừng nản lòng, đừng mặc cảm, rồi lánh xa Chúa…, vì Thiên Chúa không nhìn chúng ta theo kiểu chúng ta tự nhìn mình đầy tội lỗi, mà Thiên Chúa nhìn chúng ta có nhờ lòng Tin để được ở trong Đức Giêsu Kitô hay không.

Thánh Phêrô giảng chân lý ấy cho ông Cor-nê-liô, một sĩ quan ngoại giáo trong quân đội Rôma :

"Hết thảy các tiên tri đã chứng thực rằng ai tin vào Đức Giêsu thì được lãnh ơn tha tội nhờ Danh Người." (Cv 10.43).

Sau đó, ngay ở giữa Công đồng chung Giê-ru-sa-lem, ông còn tuyên bố :

"Thiên Chúa đã tẩy sạch (tội lỗi trong) lòng người ta bằng đức tin." (15.9).

Chịu ảnh hưởng Cựu Ước và Do Thái giáo, đạo Công giáo chúng ta thời trước đây, và có lẽ cả bây giờ, vẫn còn chú trọng nhiều vào việc giữ luật, vào việc lập công để được thưởng lên Thiên Đàng. Đành rằng đó là điều tốt và cần, nhưng không nhấn mạnh đến niềm tin cho đủ.

Nếu có nói đến đức tin, thì coi đó như là một việc của trí khôn chấp nhận những chân lý mầu nhiệm. Điều đó đúng, song đó chỉ là bước đầu đến với Chúa. Thế mà xong bước đầu ấy, người ta coi như là thủ đắc được đức tin rồi, và thôi không đào sâu, không chịu học hỏi Thánh Kinh hay giáo lý để thêm hiểu biết về Thiên Chúa, về Chúa Giêsu mà tăng lòng tin, lòng mộ mến, gắn bó với Chúa thân thiết hơn. Họ giống như những người ở đời, chỉ học cho biết đọc biết viết, rồi tưởng rằng với một dúm chữ nghĩa ấy ra đời là có thể thành đạt.

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Cuốn Sách Một Chữ (9/9/2015)
Thơ Mẹ Là Nữ Vương (9/9/2015)
Thánh Maria, Lạy Mẹ Hằng Cứu Giúp, Xin Cầu Bàu Cho Chúng Con! (9/7/2015)
Lạy Mẹ Là Mẹ Chúa Cứu Thế, Xin Chớ Bỏ Lời Con Kêu Xin! (9/7/2015)
Lễ Sinh Nhật Đức Mẹ Maria (9/7/2015)
Tin/Bài cùng ngày
Chúc Mừng Sinh Nhật Mẹ Yêu (9/5/2015)
Tin/Bài khác
Chuỗi Mân Côi Là Thanh Kiếm Từ Trời (9/4/2015)
Tuần Cửu Nhật Kính Đức Mẹ La Vang (9/4/2015)
Các Thánh Ca Tụng Kinh Mân Côi (9/4/2015)
Thơ Kính Mừng Sinh Nhật Đức Trinh Nữ Maria 08/09 (9/3/2015)
Thơ Kính Mừng Đức Mẹ Núi Cúi 18/09/2015 (9/2/2015)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768