MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
151 Bài Giáo Lý Kinh Thánh: Bài #13 ---- Người Cha Nhân Hậu
Thứ Sáu, Ngày 25 tháng 9-2015
BÀI LỜI CHÚA 13

ngưỜi CHA NHÂN HẬU

Trích sách 2 Sa-mu-en, 18.6-17,24 - 19.9

     Quân của vua Đavít ra nghênh chiến với quân Ít-ra-en của Áp-sa-lôm, và quân Ít-ra-en đại bại, quân binh chết tới hai vạn người.

Ab-sa-lôm bị quân vua Đa-vít rượt đuổi, y cưỡi một con la chạy thục mạng xuyên rừng rậm. Chẳng may, đến một gốc cây sến cành lá chằng chịt, thì bộ tóc dài, đẹp của y mắc vào các cành cây, làm y bị treo lơ lửng giữa trời và đất, trong khi con la ở dưới cứ thẳng đường chạy mất.  

Một người trông thấy và báo tin cho Giô-áp (tướng của vua Đavít). Ông Giô-áp nói với hắn : “Này, anh đã thấy, sao anh không hạ nó ngay tại chỗ ?” Người kia đáp : “Giả như người ta cân ngay vào tay tôi ba trăm lượng bạc, tôi cũng không dám ra tay hại hoàng tử, vì chính tai chúng tôi đã nghe đức vua ra lệnh rằng : ‘Các người phải giữ gìn cậu Áp-sa-lôm cho ta !’

Ông Giô-áp nói : “Ta không mất thời giờ nói với anh nữa”, rồi ông cầm lấy ba cây thương trong tay, đâm vào tim Áp-sa-lôm, khi y vẫn còn đang sống, treo trên cây sến. Rồi mười người hầu cận của ông Giô-áp, xúm lại đánh Áp-sa-lôm và giết y. Người ta đem Áp-sa-lôm quăng vào một cái hố lớn trong rừng, rồi chất một đống đá rất lớn lên trên.

     Vua Đa-vít lúc ấy đang ngồi nơi cửa thành… thì có một người Cút chạy đến báo tin : “Xin đức vua nghe tin mừng. Hôm nay Thiên Chúa đã phân xử để ngài thoát khỏi tay tất cả những kẻ đứng lên chống lại ngài.” Đức vua hỏi người Cút : “Cậu Áp-sa-lôm có được bình an không ?” Người Cút trả lời : “Ước chi các kẻ thù của đức vua đều phải chung một số phận như cậu ấy !”

   (Nghe tin ấy, Đavít biết là Áp-sa-lôm đã chết.) Vua run rẩy, đi lên lầu trên cửa thành vừa đi vừa khóc : “Áp-sa-lôm con ơi, con ơi, Áp-sa-lôm con ơi ! Phải chi cha chết thay con ! Áp-sa-lôm con ơi, con ơi !” Người ta báo cho ông Giô-áp : “Kìa đức vua đang khóc thương Áp-sa-lôm !”

   Hôm ấy, chiến thắng đã trở thành tang tóc cho toàn thể quân binh, vì hôm ấy, đức vua buồn phiền vì mất con. Hôm ấy, quân binh lén lút vào thành giống như một đám tàn binh xấu hổ vì đã bại trận. Còn vua thì che mặt và lớn tiếng kêu : “Áp-sa-lôm con ơi, Áp-sa-lôm con ơi, con ơi !”

                 * Đó là lời Chúa ! – Tạ ơn Chúa !

Suy Niệm Lời Chúa

   Chúng ta vừa nghe thuật lại một trận chiến giữa hai quân đội của hai cha con. Nghe như thế, thật đáng buồn, nhưng thật ra đó là cuộc phản công của người cha trừng phạt Ap-sa-lôm, đứa con làm loạn (truyện này đã xem ở Bài Lời Chúa 9)

            Trong truyền thống Kinh Thánh, Đavít là một gương mặt lớn, người ta thường gọi ông là “thánh vương Đavít”, một phần vì ông là cụ tổ của Chúa Giêsu, vì Ngài xuất thân từ dòng dõi vua Đavít, và trong Tin Mừng nhiều lần vẫn nghe dân chúng xưng Ngài là “Con vua Đavít” ; phần khác, ông là tác giả  của một số những Thánh vịnh hay nhất. Đặc biệt phải nhận rằng ông đã tạo được những việc vĩ đại và quan trọng trong lịch sử dân tộc Israen :

            Thời đại các Thủ lãnh làm thẩm phán là một thời khá hỗn loạn, chính vì thế, dân chúng cảm thấy cần có một vua để thống nhất đất nước. Và theo lời họ yêu cầu, tiên tri Samuen đã đặt ông Sa-un lên làm vua, rồi đến Đavít, ông đã có công bình định giặc trong thù ngoài, và làm vua trên một quốc gia thống nhất và thịnh vượng.

            Ông để lại cho hậu thế hình ảnh của một nhân vật có bản lãnh phi thường : chỉ nguyên về mặt nhân bản, ông cũng làm người ta say mê bởi những đức tính khôn khéo, can trường, có chí lớn, có tài thu phục nhân tâm v.v…Nhưng hơn thế, trên phương diện tôn giáo, ông là một gương mặt nổi bật về lòng tin sắt đá nơi Thiên Chúa của ông, hết lòng tin tưởng và trông cậy  Người qua mọi hoàn cảnh, lúc an vui bình yên cũng như trong những lúc gian truân ngặt nghèo, khiến ông được coi như mẫu người được Thiên Chúa xức dầu, là người tôi trung như lòng Thiên Chúa muốn. Đời sống đạo cá nhân của ông có thể nói là rất tiến bộ so với dân chúng thời đại của ông lúc đó, cho dù ông có những lầm lỡ, yếu đuối (xem bài Lời Chúa 45: tội ngoại tình), nhờ có một lòng tin đơn sơ, một niềm tin tưởng tuyệt đối nơi Thiên Chúa, cùng với những tâm tình cầu nguyện rất nồng nàn phong phú…

            Đối với gia đình, phải nhận Đa-vít quả thật là một người cha thương con cái hết chỗ nói : biết nhịn lỗi lầm của con và tha thứ cho con. Không hề gặp nơi miệng ông một lời nguyền rủa hay thóa mạ nào. Đường đường là vua cha, mà phải bỏ ngai vàng chạy trốn và chịu bao gian lao, khổ sở vì Ap-sa-lôm đứa con trở mặt phản loạn. Chưa hết, nó còn chiếm thê thiếp của cha, để bêu riếu cha... Thế mà đến lúc dẹp loạn, Đa-vít căn dặn tướng sĩ tha mạng cho con. Rồi khi biết tin nó bị giết, ông đã khóc lóc thảm thiết. Tình thương của ông đối với con làm ông muốn chết thay con : Áp-sa-lôm con ơi, con ơi, Áp-sa-lôm con ơi ! Phải chi cha chết thay con ! Áp-sa-lôm con ơi, con ơi!” Khóc lóc, đau đớn của ông làm nhụt nhuệ khí toàn quân :

            Ngày ấy, cuộc thắng trận của quân đội đã biến thành đám tang..., quân sĩ thắng trận (thấy vua khóc vì mất con thì) lén lút đi vào kinh đô như tàn binh xấu hổ vì bại trận...”

   Chúng ta vừa nghe tiếng khóc thật cảm động của một người cha :Áp-sa-lôm con ơi ! Phải chi cha chết thay con ! Áp-sa-lôm con ơi”! Thương con đến nỗi nếu có thể được thì chết thay cho con, để con khỏi phải chết. Ước vọng của Đavít là không thể được, nhưng có một người đã làm được : đã chết thay cho chúng ta để chúng ta được sống. Kinh Thánh quả quyết rõ ràng :

“Quả vậy, ngay khi chúng ta… còn là hạng người vô đạo …, còn là những người tội lỗi…, còn thù nghịch với Thiên Chúa (giống như Ap-sa-lôm), Thiên Chúa đã để cho Con của Người phải chết mà cho chúng ta được hoà giải với Người… Đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta.” (Rm 5.6-8,10).

Tuy bản văn nói rằng: “cho chúng ta được hòa giải với Người…Con của Thiên Chúa đã phải chết” chứ không phải Thiên Chúa đã chết, nhưng chúng ta là người có đạo, ai mà chẳng biết rằng Con Thiên Chúa là Chúa Giêsu cũng là Thiên Chúa, vậy Con Thiên Chúa chết thì cũng là chính Thiên Chúa chết ! Chết cho chúng ta được làm hòa với Thiên Chúa mà được sống muôn đời ! Biết vậy rồi, thì khi chúng ta khen vua Đavít là người cha nhận hậu, vì không giận, không ghét Ap-sa-lôm đứa con phản loạn, trái lại đã đau đớn khi thấy nó bị giết, và muốn chết thay cho nó mà không thể thực hiện được, thì ta phải nói sao khi Thiên Chúa thương yêu con cái là chúng ta – những kẻ “vô đạo, tội lỗi, và thù nghịch với Thiên Chúa”– đến nỗi không chỉ tha thứ, không hận, không ghét chúng ta, mà còn chết để cứu chúng ta được sống ? Chẳng phải Người mới thật là Người cha nhân hậu đích thực sao ?

   Chúng ta sẽ còn cảm động hơn nữa trước tình yêu cao cả vô hạn của Thiên Chúa đối với chúng ta, khi biết rằng ở đời, việc chết vì người khác là chuyện chẳng bao giờ có, huống chi lại chết thay cho kẻ ác ôn khốn nạn, thì lại càng không bao giờ ! “Họa may có ai dám chết vì một người lương thiện chăng ?” (Rm 8.7). Họa hoằn cũng có người chết thay cho người đức cao, quyền trọng. Trong lịch sử VN, có truyện ông Lê Lai liều mình cứu vua : Lúc ấy quân địch vây ngặt quá, ông Lê Lai mới xung phong mặc áo mão của vua, rồi thúc ngựa xông ra, quân địch tưởng đó là vua Lê Lợi, kéo toàn quân đuổi theo, và giết chết ông vua giả, đang khi đó, ở đàng này vua thật trốn thoát.

Chết thay cho một ông vua như vậy kể cũng đáng. Còn chết cho người ác, người xấu lại là chuyện khác ! Hãy thử tưởng tượng xem : có một tên tướng cướp độc ác dữ tợn, đốt làng phá xóm, giết người cướp của, hãm hiếp phụ nữ, nay bị án tử hình đích đáng. Có ai trong chúng ta thấy nó tội nghiệp, nên hiến thân chịu chết thay cho tên khốn nạn đáng ghét ấy không? Không đời nào ! Ngàn lần không !

Thế mà Thiên Chúa đã làm được ! Ấy đấy, chúng ta chính là những kẻ khốn nạn đáng gớm ghét đó ! Kinh Thánh xác nhận :

 “Quả vậy, ngay khi chúng ta … còn là hạng người vô đạo, còn là những người tội lỗi,… còn thù nghịch với Thiên Chúa, (thế mà) Thiên Chúa đã để cho Con của Người phải chết cho chúng ta được hoà giải với Người…”  

 Trước Tình Yêu cao cả, vĩ đại, thâm sâu, siêu phàm, vô lường vô hạn của Chúa Cha đối với nhân loại, yêu thương vượt trên trí hiểu của ta (Ep 3.19), nó đi ngược với những gì ta thường quen sống, vì ở đời chẳng ai làm như thế cả, chúng ta đã đền đáp được gì ? Trong đời mình, chúng ta đã hy sinh một việc gì cho Thiên Chúa chưa ? Việc gì ? Lúc nào ?

            Trước tấm tình yêu thương vô bến bờ đó của Chúa Cha, chúng ta có thấy đau buồn vì mình tội lỗi, quá khô khan nguội lạnh, không biết nói thế nào để tạ ơn cho xứng ? Chớ gì ta có được miệng lưỡi các thiên thần Sêraphim, có tình yêu nồng nàn của các thánh, có trái tim sốt mến của Mẹ Maria để dâng lời ca ngợi và cảm tạ Chúa Cha hết lòng, hết sức, hết tâm hồn…

Tích truyện

Ở thành Sa-la-măng-ka, nước Tây Ban Nha, có một thanh niên được cha mẹ để lại cho một gia tài lớn. Tiền của đó, anh ta đem phung phí trong cuộc chơi bời, chẳng bao lâu đã khánh kiệt. Điên tiết, anh nói những điều lộng ngôn dễ sợ nhất chống Chúa, gọi Thiên Chúa là tên bạo chúa đã lấy làm vui thú khi hành hạ anh ta, làm anh ta mất hết gia sản, và nên kẻ ăn mày. Hằng ngày anh lặp lại tất cả chuỗi lộng ngôn đó, và lấy làm khoái chí vì thấy Thiên Chúa không phạt được anh vì đó. Một lần anh ta vô tình mua một cuốn sách, hóa ra trong đó dạy về các giống tội và sự nặng nề của chúng, anh ta học sách đó, dùng nó như một phương thế mới để biết nhiều tội hơn mà phạm hầu làm sỉ nhục Thiên Chúa. Không bao giờ xưng tội, song khi đọc thấy rằng một một lần xưng tội không nên là làm sỉ nhục Thiên Chúa nặng hơn, nên anh ta đi xưng tội để sỉ nhục Thiên Chúa. Một hôm, sau khi nghe anh ta xưng cả một dẫy tội ghê sợ, cha giải tội nói với anh với một giọng ngọt ngào và thấm thía: “Con hãy ăn năn các tội con phạm, Thiên Chúa sẽ tha thứ hết vì con là con yêu dấu của Ngài”. Anh ta thở than rồi nói: “Này cha, tha sao được, tôi phạm tội nhiều hơn tất cả thành Sa-la-măng-ka này hợp lại”. Vị giải tội đáp: “Không sao, dù con có phạm tất cả mọi tội của trần gian và hỏa ngục hợp lại, Thiên Chúa sẽ tha thứ cho con nếu con ăn năn thống hối thật lòng. Vì lòng thương của Ngài còn lớn lao hơn tất cả sự dữ của nhân loại”. Nghe đến đây anh ta run rẩy và đầy lòng thống hối ăn năn, và xưng tội thật lòng. Sau đó ít lâu, anh ta vào Dòng khổ tu nhặt nhiệm và chết tại đó.

    

                                                                

 

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Kinh Kính Mừng Lời Kinh Cầu Cho Hòa Bình, Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ (10/1/2015)
Mẹ Maria, Đấng Ma Quỷ Khiếp Sợ (9/30/2015)
Kinh Mai Côi Cứu Thoát Thế Giới (9/30/2015)
Thơ Nữ Vương Truyền Phép Rất Thánh Mân Côi (9/29/2015)
Tháng 10: Kính Đức Mẹ Mân Côi (9/27/2015)
Tin/Bài khác
Thơ Dưới Thánh Giá Có Mẹ Maria (9/15/2017)
Nhà Thờ St. Vitus, Làng Cesky Krumlov, Miền Nam (9/23/2015)
Lịch Sử Tượng Và Đền Thánh Đức Mẹ Bác Ái Ở Mỏ Đồng, Cuba - Epa (9/22/2015)
Cn 3180: Thị Nhân Teresita Castillo, Hơn 60 Năm Qua (2) (9/20/2015)
Cn 3179: Thị Nhân Teresita Castillo, Hơn 60 Năm Qua (1) (9/20/2015)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768