MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài#20: Phụng Vụ Thiên Giới Ấy, Chúng Ta Tham Dự (phan #2)
Thứ Sáu, Ngày 9 tháng 10-2015
THỰC TẬP

Học rồi, bây giờ chúng ta thực tập sống Thánh Lễ.

Xin vui lòng nhắm mắt lại vài phút và hãy tưởng tượng:

Ta đang đi vào nhà thờ của giáo xứ dự Thánh Lễ, nhưng tưởng tượng như được Chúa Giêsu ra đón, và mở cửa Thiên Đàng cho ta được vào theo Người (Dt 9.11.24; 10.19, 22), và Người dẫn chúng ta ra trước tôn Nhan Thiên Chúa Cha. Chính Thánh kinh đã loan báo cho ta điều ấy :

“Anh em đã tới núi Xi-on, tới thành đô Thiên Chúa hằng sống, là Giê-ru-sa-lem trên trời, với con số muôn vàn thiên sứ. Anh em đã tới dự hội vui, dự đại hội giữa các con đầu lòng (là các Thánh Cựu Ước hay Tử đạo ?) của Thiên Chúa, là những kẻ đã được ghi tên trên trời. Anh em đã tới cùng Thiên Chúa, Đấng xét xử mọi người, đến với linh hồn những người công chính đã được nên hoàn thiện. Anh em đã tới cùng vị Trung Gian giao ước mới là Đức Giê-su và được máu của Người rảy xuống, máu đó kêu thấu trời còn mạnh thế hơn cả máu A-ben.” (Dt 12.22-24).

Đến lúc linh mục dâng Mình và Máu thánh Chúa Giêsu lên, ta đừng coi đó là vị linh mục, nhưng chính Chúa Giêsu Thượng Tế đang hiện thân nơi ngài mà dâng mình tế lễ trước Nhan thánh Chúa Cha (Dt 8.1-5). Và lúc ấy, nhớ lại lời Công Đồng Vatican II dạy : "Phụng vụ trần gian là nơi chúng ta tham dự bằng cảm nếm trước phụng vụ trên trời, được cử hành trong thánh đô Giêrusalem (thiên quốc)”, thì ta sẽ sung sướng được biết là chúng ta đang được cùng Chúa Giêsu hiệp dâng tế lễ thần thánh đó lên trước Nhan Thánh Chúa Cha trên trời.

Đang dâng Lễ phụng thờ ở trần gian, mà kỳ thực lại chính là đang dâng trên Thiên đàng !!

Hiểu biết là một chuyện, còn phải làm thế nào để cảm nghiệm được mình đang dâng tế lễ trước tôn nhan Chúa Cha ?

Thử tạm làm thế này : Bây giờ không bảo nhắm mắt nữa, mà mở mắt ra, nhìn vượt trên linh mục chủ tế mà hướng lên trên cao, và tưởng tượng thấy Chúa Cha như đang giơ hai tay ra, chờ đón của lễ của ta hợp cùng Chúa Giêsu dâng cho Người, và Người đang sẵn sàng đổ muôn phúc lành xuống cho chúng ta !

Phải tập cho đến khi có được cái cảm tưởng ấy !

Chưa cảm thấy là chưa đạt !

Cảm được như thế mới thấy hạnh phúc khi đi dâng Thánh Lễ ! Thánh Lễ sẽ trở nên một điều kỳ diệu, một hồng ân, một điểm sáng chói trong ngày sống của chúng ta.

Chúng ta có thể quên hết tất cả những gì chúng ta đã học về Thánh Lễ từ trước tới nay, nếu đạt được cái cảm nhận này, thế là đủ.

Cũng xin đừng ngại ngùng, đừng mặc cảm, vì thấy mình tội lỗi bất xứng, làm sao dám coi mình xứng đáng ra trước Nhan Thánh Chúa Cha trên trời mà dâng của lễ, Người là Đấng chí thánh và vô cùng uy linh, đến nỗi trước nhan Người các Thiên thần còn phải cúp cánh, che mặt, cúi đầu, run sợ ? (xem Is 6.1tt).

Chắc chắn ta vô cùng bất xứng và không bao giờ xứng đáng. Nhưng lòng thương xót của Thiên Chúa đã cho phép chúng ta được nên xứng đáng. Lời nguyện của Thánh Lễ sau lúc dâng Mình Máu thánh Chúa là bằng chứng :

Vì thế, lạy Cha, khi kính nhớ Con Cha đã chịu chết và sống lại, chúng con dâng lên Cha Bánh Trường Sinh và Chén Cứu Độ để tạ ơn Cha,… vì Cha đã thương cho chúng con được xứng đáng hầu cận trước nhan Cha và phụng sự Cha”.

---------------------------------------

Nên nhớ : Khi trên đây, mời làm một việc tưởng tượng… thì đừng lầm chuyện Tế Lễ Trên Thiên Giới mà ta vào tham dự là chuyện tưởng tượng. Không phải thế ! Mời làm một việc tưởng tượng chỉ vì đây là Mầu Nhiệm thần linh, thiêng liêng, cao siêu, nên ta dùng trí tưởng tượng để nâng đỡ đức tin, để giúp ta dễ sống Mầu Nhiệm ấy.

Tại sao ta khó tưởng tượng việc tham dự Thánh Lễ ở nhà thờ là ta hiệp dâng tế lễ cùng Chúa Giêsu trên trời ? Bởi vì ta quen nghĩ “trời” theo nghĩa địa lý, là khoảng không gian trên cao chín tầng mây xanh, còn ta thì đang ở dưới đất này xa xôi cách trở diệu vợi…. Hãy tập nghĩ về Thiên giới, Cõi Trời theo nghĩa thần học (như đã học ở trên kia, 192tt): là Cõi thần linh của Thiên Chúa, ai tin thì được vào, chứ không phải trèo lên đâu cả, và Chúa Cha vốn là Thiên Chúa ở khắp mọi nơi, Người ở đâu là trời ở đó. Trong Thánh Lễ, Người có mặt (để đón nhận tế lế Chúa Giêsu dâng lên nhờ tay linh mục), vậy là Trời ở đây rồi.

-------------------------------------- 

Những điều cản trở cái cảm nhận hạnh phúc ấy :

Nhưng cần cảnh giác về vài điều có sức phá tan niềm vui sướng hạnh phúc nói trên mà chúng ta đang nỗ lực tác tạo, đó là :

a) Sau khi học ở đây những điều rất hay, rất tốt đẹp, rồi về trong giáo xứ định đem ra thi hành, thì các thói quen giữ đạo từ bao đời ở đó chẳng hạn như đọc kinh liên tu bất tận, khiến ta không cầm trí và trấn tĩnh tâm hồn được. Kết cục là bao nhiêu điều học được ở trong lớp Thánh Kinh hầu như tan biến thành mây khói …!

b) Một điều nữa : Trong bản kinh Thánh Lễ hiện nay, hầu hết mọi chỗ đều xưng “Chúa”, chứ không xưng “Cha”, xin trích vài ví dụ : Lời nguyện nhập lễ : “Lạy Chúa rất nhân từ v.v...”; rồi lời nguyện tiến lễ cũng vậy: “Lạy Chúa, xin vui lòng chấp nhận của lễ chúng con dâng…”; v.v…Nghe xưng “Chúa”, thấy nó chung chung, xa xôi, lạt lẽo. Bởi vậy, muốn dễ cảm nhận sự thân mật, vui sướng được dâng lễ trước nhan Chúa Cha, thì khi nghe xưng “Chúa”, chúng ta phải thầm hiểu là “Cha”. Ta đừng sợ làm thế là sai, vì có bằng chứng rõ ràng trong Thánh Lễ : Đây, khi linh mục cầm đĩa có Mình Thánh và Chén có Máu Thánh nâng lên và đọc: Chính nhờ Người, với Người, và trong Người, mà mọi danh dự và vinh quang đều quy về ChúaCha Toàn năng, trong sự hợp nhất của Chúa Thánh Thần đến muôn đời.  - Amen.

c) Còn một điều nữa, mà lại là điều rất thâm sâu, vì nó không phải là một điều gì ở ngoài, mà ở trong chính chúng ta, và đã ăn sâu vào tâm khảm của chúng ta, nó càng trở thành vật cản làm ta khó cảm nhận hạnh phúc được dâng Thánh Lễ lên Chúa Cha trên trời. Đó là : dường như trong đời sống đạo, chúng ta ít cảm thấy thân thiết, gần gũi mấy với Chúa Cha, đang khi chúng ta thường thân thiết với Mẹ Maria hơn.

Nguyên nhân sự lợt lạt đó từ đâu ? 

Ta thử cứu xét các nguyên nhân ấy :

- Một phần, do cách dạy giáo lý từ trước đến nay, nhấn mạnh quá nhiều đến tội lỗi, đến tòa phán xét và sự trừng phạt của Thiên Chúa, khiến ta đâm sợ hãi Chúa. Đây là lời thú nhận của một phụ nữ Công giáo đạo đức :

“Khi tôi còn (nhỏ) học giáo lý, người ta trình bày cho tôi thấy Thiên Chúa Cha có bộ râu dài, luôn luôn xem xét những gì tôi làm xấu, mà rầy la tôi. Đó là một tội của các linh mục - xin lỗi vì tôi phải nói như thế. Không có linh mục nào nói tôi phải coi Thiên Chúa là Cha, khi đến nhà thờ là để nói những điều tôi muốn nói với Người... Trước kia, tôi sợ Chúa, tôi nghĩ Người không thương yêu chúng tôi. Nhưng nay, (Đức Mẹ đã dạy cho tôi biết Chúa Giêsu và qua Chúa Giêsu tôi được hiểu biết Chúa Cha, nhờ đó mà) tôi nhận thấy Người là Cha thật, rất tốt và yêu thương tôi, sửa dạy tôi khi tôi lầm lỡ... Tôi cảm nhận điều ấy rất mạnh mẽ...”

      (Trích : Mẹ Đến Lần cuối, số 82, trang 89).

- Phần khác, theo lẽ thường trong cuộc sống, chúng ta cảm thấy thân mật với mẹ hơn cha, vì người mẹ là người đã gần gũi và lo lắng nuôi nấng chúng ta từ trứng nước, còn người cha thường phải ra bên ngoài đi làm, lo kiếm tiền nuôi gia đình, nên xa cách con cái.

- Thêm vào đó, theo nét văn hóa VN, người cha là “nghiêm đường” tức là cha nghiêm khắc, vì là cột trụ gia đình, là người cầm cân nảy mực, lo điều khiển cho đâu vào đấy trong trật tự, định đoạt mọi sự và ít tỏ lộ tình cảm.

- Chưa kể là có những người mẹ còn “giới thiệu” ông bố như một người xử phạt, đánh đòn. Nhiều lần ta nghe có những bà mẹ đe con: “Chốc nữa ba mày về, tao sẽ mách ba mày đánh cho mày một trận!” Vì bất lực không bảo được con cái, người mẹ vô tình đã làm cho người cha thành một “ông kẹ” khiến con cái sợ hãi hơn là gần gũi yêu thương.

-Ngay cả trong âm nhạc và thi ca, tình mẹ vẫn được nhắc nhở, ca tụng nhiều, còn tình cha rất họa hiếm.

Qua tất cả những điều nói trên, chúng ta thấy tình cha trong gia đình không thân thiết cho bằng tình mẹ, mà khổ nỗi điều đó lại ảnh hưởng rất sâu đậm trên lòng đạo chúng ta, khiến ta thân thiết với Đức Mẹ nhiều hơn, còn trong tâm trí ta hình ảnh Chúa Cha khá mờ nhạt và xa xôi. Do đó, khi đi dâng Thánh Lễ, ta khó cảm nếm được niềm vui sướng và hạnh phúc khi dâng tế lễ lên Chúa Cha chúng ta.

Để bổ khuyết cho tình trạng đó, trước hết chúng ta nên biết đời sống đạo có 2 chiều kích :

1. Chiều kích Hướng thượng : Hướng lên Thiên Chúa Cha, (cả Ba Ngôi Thiên Chúa), chúng ta chiêm ngắm, thờ lạy, ca tụng, ngợi khen, tạ ơn, tin tưởng, yêu mến, gắn bó với Người.

2. Chiều kích Hướng hạ : Hướng xuống chúng ta. Chúng ta lo thi hành Lời Chúa, làm việc đạo đức, cầu xin và lãnh nhận các ơn phúc xuống cho mình…

Đến với Thánh Lễ, chúng ta trước tiên phải tập cho quen “hướng thượng”, nghĩa là  hướng lên Thiên Chúa, để hân hoan ca tụng, ngợi khen Chúa Cha đã yêu thương và ban cho chúng ta mọi sự : không kể vũ trụ mênh mông bao la, thiên nhiên tươi đẹp với bao sự kỳ diệu, rồi ban lương thực và mọi sự cần thiết cho đời sống thể xác, nhất là mọi điều thiết yếu cho đời sống linh hồn, đặc biệt chẳng tiếc ban cả Con Một, truyền cho Người hiến thân hy sinh chịu chết để cứu độ ta, và sau đó còn trở thành Thần Lương nuôi sống và giúp sức cho ta đi trọn con đường lữ thứ về tới quê trời (Pl 3.20), nơi hạnh phúc muôn đời.

Ta phải chú tâm đến chiều kích “hướng thượng” này, không chỉ để làm vui lòng Thiên Chúa, mà còn hình như là điều cần phải có khi tiếp xúc với Thiên Chúa !

- Đúng vậy, khi dạy cho chúng ta kinh Lạy Cha, chẳng phải Đức Giêsu đã làm như thế sao ? Ba lời nguyện đầu là “hướng thượng” lên Thiên Chúa :

“Nguyện ước cho Danh Cha cả sáng,

Nước Cha trị đến,

Ý Cha thể hiện…”

Sau đó những lời cầu xin mới “hướng hạ” xuống chúng ta: cầu xin cho những nhu cầu phần hồn cũng như phần xác của ta: Lương thực hằng ngày; tha tội nợ, gìn giữ khỏi sa các chước cám dỗ và khỏi mọi sự dữ…

- Hãy xem trên Thiên Đàng kìa ! Phận sự chính của các Thiên thần là chiêm ngắm, thờ phượng, ca ngợi Thiên Chúa : “Thầy nói cho anh em biết : các thiên thần … ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.” (Mt 18.10)

- Ở dưới thế này, các dòng khổ tu, như Biển đức, Châu Sơn hay Dòng Kín v.v…, cũng ra sức bắt chước trên trời : chuyên lo việc đọc kinh, cầu nguyện, thờ lạy, ca tụng Thiên Chúa, không đi rao giảng, không làm việc tông đồ, hay việc từ thiện bác ái, mở nhà thương, viện tế bần v.v… Thế mà Hội Thánh lại coi những Dòng đó là ưu tuyển và có giá trị cao hơn các Dòng hoạt động khác. Dòng Kín còn được xem là Trái Tim của Hội Thánh. Các nam nữ tu sĩ ấy đêm ngày cầu nguyện, khẩn nài Thiên Chúa ban phúc lành hỗ trợ cho hoạt động của Hội Thánh bên ngoài. Nhờ những hy sinh âm thầm và lời cầu nguyện tha thiết dâng lên Thiên Chúa đó, mà các linh mục hoạt động ngoài đời mới có thể chu toàn nhiệm vụ Thiên Chúa đã giao phó.

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Xin Mẹ Nhìn Thế Giới Đang Bị Xâu Xé Và Tìm Kiếm Tương Lai (10/11/2015)
Lạy Mẹ Maria Thánh Mẫu La Vang, Xin Cho Chúng Con Tấm Lòng Từ Bi Nhân Hậu (10/11/2015)
Xin Đức Bà Phù Hộ Cho Con Cái Thêm Nhiều Và Tấn Tới Đi Đàng Nhân Đức (10/11/2015)
Phép Lạ Của Đức Mẹ La Vang (10/10/2015)
Kinh Kính Mừng, (10/10/2015)
Tin/Bài cùng ngày
Cầu Nguyện Bằng Chuỗi Mân Côi, Đgm Gioan B Bùi Tuần (10/9/2015)
Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi Dcct (10/9/2015)
Thơ Kính Mừng Mẹ Mân Côi (10/9/2015)
Tin/Bài khác
Đức Chúa Ở Cùng Bà (đức Mẹ Mân Côi) (10/8/2015)
Sức Mạnh Hoán Cải Của Kinh Mân Côi (10/8/2015)
Lịch Sử Kinh Mân Côi Và Lễ Đức Mẹ Mân Côi (10/7/2015)
7 Tháng 10, Ðức Mẹ Mân Côi (10/7/2015)
Xin Mẹ Soi Sáng Cho Mọi Người Sống Theo Ánh Sáng Phúc Âm (10/6/2015)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768