MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài#21: Phụng Vụ Thiên Giới Ấy, Chúng Ta Tham Dự (phan #3)
Thứ Sáu, Ngày 9 tháng 10-2015
Vậy vấn đề là : Làm sao thay đổi được não trạng lợt lạt với Chúa Cha nói trên của số đông người Công giáo VN ?

Quả thật rất khó nếu chỉ dựa vào sức loài người, song chúng ta biết rằng : “Nơi loài người, điều đó không thể được, nhưng nơi Thiên Chúa, mọi sự đều có thể được.” (Mt 19.26).

Vậy, chúng ta phải làm gì đây ?

Phải quay trở về với Thánh kinh, để qua đó Đức Giêsu dạy ta được hiểu biết Chúa Cha. Chẳng phải Người đã tuyên bố :

 “Cha Tôi đã giao phó mọi sự cho Tôi. Và không ai biết rõ người Con, ngoại trừ Chúa Cha ; cũng như không ai biết rõ Chúa Cha, ngoại trừ người Con và kẻ mà người Con muốn mặc khải cho.” (Mt 11.27).“người Con này ở trong cung lòng Chúa Cha (từ thuở đời đời nên dò thấu hết mọi sự của Cha) và đã tỏ bày cho chúng ta biết” (Ga 1.18).

Như thế, muốn biết rõ Chúa Cha thì phải nhờ Chúa Con mặc khải hay bày tỏ ra cho mà thôi !

Vậy, chúng ta hãy thành tâm van xin Chúa Giêsu mặc khải cho ta biết Chúa Cha và tình yêu của Người.

Hai môn đệ trên đường về làng Emmau, đang buồn rầu thất vọng vì Thầy Thánh của họ bị giết, thế mà nhờ cái gì mà lòng họ lại bừng cháy lên tràn trề vui mừng và hy vọng như thể từ cõi chết mà sống lại vậy ? 

- Nhờ Chúa Giêsu giảng giải Thánh Kinh cho họ nghe:

“Họ mới bảo nhau : "Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Thánh Kinh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?" (Lc 24.32)

Đến lượt chúng ta cũng sẽ xảy ra như vậy, nếu chúng ta đón nghe lời Thánh kinh.

Vậy đây ta hãy nghe :

Trong Tin Mừng theo Thánh Gioan, Chúa Giêsu nói với ông Nicôđêmô:

 “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời.” (Ga 3.16)

Thế mới biết câu Thiên Chúa yêu thế gian “đến nỗi” thật là thấm thía hết sức, nó nói lên mức độ Tình Yêu cao cả, vĩ đại, thâm sâu, siêu phàm, vô lường vô hạn của Chúa Cha đối với nhân loại, yêu thương “đến nỗi” thí ban Con Một yêu dấu của mình chịu chết thập giá “để ai tin (nơi Người) thì khỏi phải chết nhưng được sống muôn đời”. Chúng ta cần cầu nguyện mới có thể cảm nhận được Tình Yêu cao vời ấy, bởi nó vượt trên trí hiểu của ta (Ep 3.19), nó đi ngược với những gì ta thường quen sống, vì ở đời chẳng ai làm như thế cả.

Phần đông chúng ta ai cũng đã có gia đình, có con có cháu. Giả như chúng ta có đứa con trai một, độc nhất, rất mực thương yêu, cưng chiều, “nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa”, có ai trong chúng ta đã bằng lòng hy sinh nó cho một đứa bạn khác của nó được sống không ? Không bao giờ !

Thánh kinh cũng biết thế nên đã nói :

“Hầu như không ai chết vì người công chính, họa may có ai dám chết vì một người lương thiện chăng.” (Rm 8.7).

Họa hoằn cũng có người chết thay cho người đức cao, quyền trọng. Trong lịch sử VN, có chuyện ông Lê Lai liều mình cứu vua : Lúc ấy quân địch vây ngặt quá, ông Lê Lai mới xin vua Lê Lợi cho mình liều chết để cứu vua, bằng cách ông mặc áo mão của vua, rồi thúc ngựa xông ra, quân địch tưởng đó là vua Lê Lợi, kéo toàn quân đuổi theo, và giết chết ông vua giả, đang khi đó, ở đàng này vua thật trốn thoát.

Chết thay cho một ông vua như vậy kể cũng đáng. Còn chết cho người ác, người xấu lại là chuyện khác ! Hãy thử tưởng tượng xem : có một tên tướng cướp độc ác dữ tợn, đốt làng phá xóm, giết người cướp của, hãm hiếp phụ nữ, nay bị án tử hình đích đáng. Có ai trong chúng ta thấy nó tội nghiệp, nên bắt con mình chết thay cho tên khốn nạn đáng ghét ấy không? Không đời nào ! Ngàn lần không !

Ấy đấy, chúng ta chính là những kẻ khốn nạn đáng gớm ghét đó ! Thế mà Thiên Chúa đã sai Con Một Người chết khổ hình nhục nhã trên thập giá để cứu chúng ta khỏi chết đời đời! Thánh Kinh quả quyết rõ ràng :

“Quả vậy, ngay khi chúng ta … còn là hạng người vô đạo, … ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi thì … Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta !” khi chúng ta còn thù nghịch với Thiên Chúa, Thiên Chúa đã để cho Con của Người phải chết mà cho chúng ta được hoà giải với Người… Đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng tanói sao cho cùng. (Rm 5.6-8,10).

Có vẻ như Chúa Cha thương nhân loại khốn nạn hơn Con yêu quí của mình. Thánh kinh không nói, chúng ta sẽ không tin :

“Đến như chính Con Một, Thiên Chúa cũng chẳng tha, nhưng đã trao nộp vì hết thảy chúng ta”, thì hỏi còn gì mà Chúa Cha lại tiếc không ban cho ta nữa ? (Rm 8.32).

 Đừng tưởng Đức Giêsu, là Con Thiên Chúa, thì chịu đau khổ và chết coi như không “nhẹ như lông hồng”. Đau khổ và chết – và nhất là cái chết đau đớn khủng khiếp bởi khổ hình đóng đinh thập tự giá – ai mà chẳng sợ ! Đức Giêsu cũng là người thật, theo lẽ tự nhiên Người cũng sợ, cũng muốn trốn tránh, cho nên :

“Khi còn sống kiếp phàm nhân, Đức Giê-su đã lớn tiếng kêu van khóc lóc mà dâng lời khẩn nguyện nài xin lên Đấng có quyền năng cứu Người khỏi chết….”

“Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi phải uống chén này…”(Mt 26.39)

Nhưng không thể được.

“(Chỉ vì) Thiên Chúa muốn đưa muôn vàn con cái (là loài người khốn nạn chúng ta) đến vinh quang (trên trời), nên Người đã làm một việc thích đáng, là (truyền) cho Đấng khơi nguồn ơn cứu độ cho họ (tức Đức Giê-su) trải qua nhiều đau khổ (và cả cái chết nữa) mà trở nên thập toàn.” (Dt 2.10)

 Vì có nên thập toàn thì mới trở nên nguồn ơn cứu độ nhân loại được, vì thế :

“Dẫu là Con Thiên Chúa, (Chúa Cha vẫn muốn) Người phải trải qua nhiều đau khổ (và cả cái chết nữa) mà học cho biết vâng phục; và khi đã (nhờ vâng phục tuyệt đối đó mà đạt) tới mức thập toàn, Người trở nên nguồn ơn cứu độ vĩnh cửu cho tất cả những ai vâng phục Người” (Dt 5.8-9).

Trước tấm tình yêu thương vô bến bờ đó của Chúa Cha, chúng ta buồn vì mình tội lỗi, quá khô khan nguội lạnh, không biết nói thế nào để tạ ơn cho xứng ! Chớ gì ta có được miệng lưỡi các thiên thần Sêraphim, có trái tim của Mẹ Maria để sốt mến dâng lời ca ngợi và cảm tạ Chúa Cha hết lòng, hết sức, hết tâm hồn…

Thương ta đến nỗi hy sinh Con Một mình như thế, Thiên Chúa Cha mong muốn điều gì ?

Thưa : Chúa không mong muốn điều gì cho bản thân, rốt cuộc cũng chỉ là để chúng ta được tha thứ và làm hòa với Người mà được sống : 

“Nếu ngay khi chúng ta còn (là kẻ) thù nghịch với Thiên Chúa, Thiên Chúa đã để cho (truyền cho) Con của Người phải chết mà cho chúng ta được hòa giải với Người, phương chi bây giờ chúng ta đã được hòa giải rồi, hẳn chúng ta sẽ được cứu nhờ sự sống của Người Con ấy.” (Rm 5.10).        

   Chữ “phương chi” rất quan trọng. Khi chúng ta còn mắc tội lỗi, Chúa vẫn yêu thương ta đến như thế, phương  chi nay ta đã ăn năn, đã được tha tội, và trở về với Chúa thì Chúa còn yêu thương ta gấp bội đến thế nào. Tại sao vẫn còn sợ ?

Chính vì không học Thánh Kinh, nên chúng ta không hiểu lòng Chúa, mới luôn cảm thấy sợ hãi, sợ Oai nghi Chúa vì thấy mình hèn hạ, sợ bị phạt vì thấy mình tội lỗi ! Mắc phải tâm trạng đó là do một lối dạy đạo hồi trước đây (và có lẽ bây giờ vẫn còn tàn dư), quá nhấn mạnh cách thiên lệch trên vai trò Thiên Chúa là Đấng phán xét, một vị Thiên Chúa khắc nghiệt chỉ thấy ta toàn là tội lỗi, đáng phải sa hỏa ngục… ; hay ít ra làm cho chúng ta luôn có cảm tưởng Thiên Chúa là như ông bố gia trưởng, nghiêm nghị, độc đoán, hằng để mắt dò xét mọi hành vi cử chỉ xem chúng ta có đi ngay thẳng đúng đường đúng lối không mà nghiêm minh trừng phạt.

Và theo tâm lý, khi đã sợ hãi thì tất nhiên lạnh nhạt xa cách, không yêu Chúa và cũng chẳng hiểu gì về Tình yêu khoan dung nhân thứ của Người. Tất cả cũng chỉ vì không biết những gì Chúa Giêsu, Phát ngôn viên tối hậu của Thiên Chúa (Ga 1.18), đã mặc khải ra cho ta biết tình thương hải hà vô bến bờ của Người (Ep 2.4,7; 1Ga 3.1) cách riêng qua dụ ngôn bất hủ “Người Cha nhân hậu” (Lc 15.11-32) ! Cho dù ta quên hết mọi chân lý của đạo, chỉ cần nhớ dụ ngôn này, là đã nắm được toát yếu tất cả Tin Mừng mà Chúa Giêsu muốn loan báo về Chúa Cha :

“Người kia có hai con trai. Người con thứ nói với cha rằng: ‘Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng.’ Và người cha đã chia của cải cho hai con. Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình.

Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng ; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ : ‘Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói ! Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy.’ Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha.

“Anh ta còn ở đằng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để.

“Bấy giờ người con nói rằng : ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa...’ Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng : ‘Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng ! Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy.’” (Lc 15.11-24)

Đứa con trai bất hiếu, đòi chia phần gia tài ngay khi cha còn sống, rồi ẵm số tiền ấy đi hoang, ăn chơi đàng điếm, tài sản tiêu tùng, rách rưới, đói khát, mang tấm thân tàn tạ trở về… Vừa nhìn thấy con, ông mừng quá, tình thương con làm ông xóa bỏ mọi lỗi lầm, quên hết tội lỗi của nó : “Anh ta còn ở đằng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để.” Ông ôm hôn, thay vì trừng phạt. Ông đã dùng cái hôn mà tỏ lòng tha thứ tội lỗi của đứa con.

Giả sử đứa con còn ngỡ ngàng, sợ hãi không dám tin vào tình cha yêu thương tha thứ, thì những cử chỉ sau đây sẽ làm nó tâm phục khẩu phục : “Người cha liền bảo các đầy tớ rằng : ‘Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu !” Đó là những việc tái lập lại địa vị và quyền lợi của đứa con trong gia đình, dù nó đã xưng thú là bất xứng : “Con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa.”  Chưa hết, ông còn sai đầy tớ làm thịt con bê béo để mở tiệc ăn mừng ! “Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy.” Niềm vui mừng lan tới cả Thiên đàng : Vậy, Tôi nói cho các ông hay : trên trời cũng thế,… giữa triều thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối.” (Lc 15.4,10)  

Vậy đó, ngay khi ta đang còn là những người tội lỗi, Chúa Cha vẫn yêu thương chúng ta, phương chi bây giờ ta đã được hòa giải với Người ! Mời đọc lại câu Thánh kinh ấy: “Bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta (đó là) Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi. Phương chi bây giờ chúng ta đã được nên công chính nhờ máu Đức Ki-tô đổ ra, hẳn chúng ta sẽ được Người cứu khỏi cơn thịnh nộ của Thiên Chúa.” (Rm 5.8-9).

- Vậy thì thử hỏi :

“Ai sẽ buộc tội những người Thiên Chúa đã chọn ? Chẳng lẽ Thiên Chúa, Đấng làm cho nên công chính ?

“Ai sẽ kết án họ ? Chẳng lẽ Đức Giê-su Ki-tô, Đấng đã chết, hơn nữa, đã sống lại, và đang ngự bên hữu Thiên Chúa mà chuyển cầu cho chúng ta ?” (Rm 8.33-34)

Nói đến chuyện sợ, thì trong gia đình con cái sợ ai nhất, sợ cha hay sợ mẹ ? Sợ cha ! Tại sao ? Vì người cha là người cầm cân nảy mực, có phận sự lèo lái, hướng dẫn gia đình, cho nên con cái đứa nào làm sự gì lầm lỗi, không đi đúng đường đúng lối đã vạch ra, là sợ người cha la mắng hay trừng phạt. Còn người mẹ thì cưu mang, sinh đẻ, ôm ẵm và cho con bú mớm nên một lòng thương con, và không mấy để ý đến lỗi lầm của con, chỉ lo cho nó được an lành, mạnh khỏe và hạnh phúc là bà an lòng.

Chỉ vì ta thường coi Chúa Cha giống như người cha thế gian nghiêm nghị, khó tính, cho nên ta sợ và không dám gần gũi, không thấy thân thương Người. Biết vậy, nên để giúp ta bớt mặc cảm, bớt sợ hãi, Thiên Chúa mặc khải cho ta biết Người cũng là một người mẹ. Khẳng định đây không phải là một cách nói bóng bảy : song là thật sự như vậy, bởi vì nên nhớ Thiên Chúa là Đấng thiêng liêng, vô hình vô tượng, (không có thể xác nên) không có giới tính như ta, nói nôm na, Thiên Chúa không là nam hay là nữ ! Vậy Thiên Chúa là cha, mà cũng là mẹ. Chỉ có điều truyền thống Thánh kinh, vốn là của người Do Thái, một dân tộc theo phụ hệ, nên coi Người là Cha thì tiện lợi và phù hợp hơn.

Vậy Đấng đã dựng nên loài người, và cách riêng khi dựng nên người phụ nữ, đã tạo nên trái tim bà mẹ, và đổ tình yêu Người vào trái tim bà để bà yêu thương con cái, chẳng lẽ Người lại không yêu thương ta như mẹ thương yêu con mình sao ? Xem này :

“Ta đã tập đi cho Ép-ra-im, đã đỡ cánh tay nó,
nhưng chúng không hiểu là Ta chữa lành chúng.
 Ta lấy dây nhân nghĩa, lấy mối ân tình mà lôi kéo chúng.
Ta xử với chúng như người nựng trẻ thơ,

nâng lên áp vào má

Ta cúi xuống gần nó mà đút cho nó ăn.” (Hs 11.3-4)

Dân Israen không hiểu được tình Chúa như vậy, vì họ quá đau khổ : sau khi bị cường quốc xâm lăng tàn phá làm nước mất nhà tan, triệt hạ Đền thờ, giết người không thương tiếc, ai còn sống sót thì bị đưa đi lưu đày biệt xứ, trong hoàn cảnh vô vọng ấy, họ thấy mình như chết khô không còn hy vọng hồi sinh và phục hưng xứ sở, cho nên họ than vãn:

“ĐỨC CHÚA đã bỏ tôi,

Chúa Thượng tôi đã quên tôi rồi !”

Qua miệng tiên tri Isaia, Thiên Chúa trả lời:

“Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau?
Cho dù nó có quên đi nữa,

thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ.”

(Is 59.14-15)

Những người mẹ quên con, bỏ con là chuyện hi hữu ít khi xảy ra vì ngược với bản năng làm mẹ. Người ta thường nói : Mọi tình yêu ở đời đều có lúc tàn tạ, chỉ có tình mẹ là không bao giờ. Thế mà Thiên Chúa nói : cho dù có những bà mẹ tồi tệ đến như vậy, thì Thiên Chúa không bao giờ cư xử với con dân của Người như thế. Người là mẹ còn hơn người mẹ :

“Cho dù nó có quên đi nữa,

thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ!

Người ví mình như mẹ hiền nâng niu, vỗ về những đứa con thơ :

“Các ngươi sẽ được nuôi bằng sữa mẹ,
được bồng ẵm bên sườn, nâng niu trên đầu gối.
Như mẹ hiền an ủi con thơ,

Ta sẽ an ủi các ngươi như vậy….” (Is 66.12-13)

Đọc những câu Thánh kinh tuyệt vời ấy, chẳng ai không thấy lòng mình xúc động, hơn nữa nếu chúng ta cầu nguyện, sẽ có thể cảm nhận thấm thía Tình Yêu sâu thẳm ấy, bởi nó vượt trên trí hiểu của ta. Nhất là hãy khiêm nhường hạ mình xuống như kẻ bé mọn, ta mới thấu hiểu được những mầu nhiệm cao cả đó, vì Chúa Giêsu có nói :

“Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha.” (Mt 11.25-26).

Thật vậy, Tình Yêu Thiên Chúa là một Mầu Nhiệm cao sâu, mênh mông, bao la như trùng dương vô bến vô bờ…chúng ta không thể dùng trí loài người mà luận bàn được. Duy chỉ nhờ cầu nguyện, Lời Chúa sẽ đốt cháy lòng ta như đã cháy bừng trong lòng hai môn đệ đi làng Emmau kể trên kia (x. Lc 24.32).

Chớ gì đến lượt mỗi người chúng ta, khi được biết tình yêu của Cha Hằng Hữu ngỏ với chúng ta là con cái Người, là tình yêu thật bao la vô bến vô bờ… thì trong trái tim chúng ta cũng bừng cháy ngọn lửa yêu mến Người. Tình yêu đáp trả tình yêu !

Khi đón nhận những điều mặc khải về Chúa Cha nói trên, về những gì Chúa Cha đã làm cho ta, và về Tình Yêu vô biên và vô điều kiện của Người, chúng ta không được nghĩ rằng những điều cao cả lớn lao đó là do tưởng tượng của những người đạo đức, chứ không có thật. Vì nhìn vào mình, nhìn chung quanh thấy loài người hèn hạ, xấu xa quá, đâu đâu cũng đầy gian ác, chúng ta tự hỏi mình là gì mà Chúa phải bận tâm đến như vậy ?

Thánh kinh trả lời : Loài người chúng ta là con thật của Thiên Chúa ; và Người là Cha thật của ta !                          

“Anh em đã lãnh nhận… Thần Khí làm cho anh em nên con cái, nhờ đó chúng ta được kêu lên : “Áp-ba ! Cha ơi !” Chính Thần Khí chứng thực cho thần trí chúng ta rằng chúng ta là con cái Thiên Chúa.”(Rm 8.15-16)

“Anh em hãy xem Chúa Cha yêu chúng ta dường nào: Người yêu đến nỗi cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa - mà thực sự chúng ta là con Thiên Chúa. Sở dĩ thế gian không nhận biết chúng ta, là vì thế gian đã không biết Người.” (1 Ga 3.1)      

Thánh kinh bảo : “Thực sự chúng ta là con Thiên Chúa”, nghĩa là chúng ta là con thật của Thiên Chúa : ở đời, ai có máu huyết của người cha thì là con ruột của ông ấy, đó là một sự thật, anh ta muốn chối cũng không được và muốn thay đổi cũng không xong; thì đây cũng vậy, một khi chúng ta tin và chịu Bí tích Thánh Tẩy, chúng ta được tái sinh bởi Thần khí và trở nên Thần khí (Ga 3.6), mang trong mình Thần khí ví như “máu huyết thần linh của Thiên Chúa”, mà Thư Thánh Phêrô nói đó là : “được thông phần bản tính Thiên Chúa” đấy (2 Pr 1.4). Mà hễ ai có giọt máu của bố, kẻ ấy là con ruột của bố nó, cũng vậy, có trong mình bản tính Thiên Chúa thì ta là con (ruột) Thiên Chúa vậy !

Chưa hết, cũng bởi được là con thật của Thiên Chúa, mà Chúa Cha hứa cho ta được thừa kế gia nghiệp Nước Trời:

“Vậy đã là con, thì cũng là thừa kế, mà được Thiên Chúa cho thừa kế, thì tức là đồng thừa kế với Đức Ki-tô.” (Rm 8.17) ;

và sẽ sau này được vinh hiển sáng láng chói lòa nên giống như Chúa Giêsu, Con Một Người, trong hạnh phúc muôn đời vĩnh cửu trên Thiên Đàng :

“Anh em thân mến, hiện giờ chúng ta là con Thiên Chúa; nhưng chúng ta sẽ như thế nào, điều ấy chưa được bày tỏ. Chúng ta biết rằng khi Đức Ki-tô xuất hiện, chúng ta sẽ nên giống như Người, vì Người thế nào, chúng ta sẽ thấy Người như vậy.” (1 Ga 3.2)

Hy vọng rằng sau khi được Chúa Giêsu mặc khải cho chúng ta về Chúa Cha và tình yêu của Người qua những câu Thánh Kinh huy hoàng trên đây, và một khi đã nhờ suy niệm và cầu nguyện chúng ta được hiểu biết Chúa Cha và cảm nghiệm được phần nào Tình yêu thắm thiết của Người, chúng ta không còn thấy xa lạ, lợt lạt với Cha trên Trời nữa, trái lại hết sức phấn khởi và tràn trề hy vọng, cách riêng khi đến nhà thờ, ta sẽ hân hoan vui mừng cùng Thượng tế Giêsu hiệp dâng Tế Lễ lên Cha.

   Nhớ lại trước kia, không được học Thánh Kinh, ta đi dự lễ, như thể đi làm một bổn phận con nhà đạo, Thánh Lễ lúc đó có khi chỉ là một thứ tập tục tôn giáo mà mình phải bó buộc đi dự ; trong lễ, thấy ông cha lúc giơ tay lúc cúi đầu, và đọc những lời kinh mình cùng với mọi người thưa lại cách thuộc lòng và chán ngán, chờ cho mau xong là chuồn lẹ …! Nếu khá hơn, biết nói là đi dâng Thánh Lễ thì cũng chỉ biết dâng lên một Thiên Chúa nào đó, mơ hồ, xa xôi …

Nhưng nay, ta lấy làm vinh dự khôn sánh, khi nhờ học Thánh Kinh mà biết được hạnh phúc vào nhà thờ dự Thánh Lễ ở trần thế, là tham dự tế lễ thiên giới vô cùng cao trọng của Chúa Kitô dâng lên Thiên Chúa Cha trên trời, giữa muôn vàn thần thánh, để mưu cầu ơn cứu độ cho chúng ta và cả nhân loại.

   Nếu hiện thời ai còn chưa cảm nghiệm được hạnh phúc ấy, thì hãy gia tăng cầu nguyện và suy niệm để xin được ơn ấy, đồng thời cũng thực tập như trên đây hướng dẫn. Khi đã được, ta sẽ thấy mỗi lần đi dự Thánh Lễ là một lần vui sướng hạnh phúc vô cùng. Đời sống ta sẽ từ từ biến đổi càng ngày càng nên tốt lành, thánh thiện hơn, gia đình sẽ bình an hòa thuận, những thử thách, những gian nan không còn làm ta khổ sở, trái lại sẽ thấy cuộc đời ta khởi sắc….

-- o0o –

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Xin Mẹ Nhìn Thế Giới Đang Bị Xâu Xé Và Tìm Kiếm Tương Lai (10/11/2015)
Lạy Mẹ Maria Thánh Mẫu La Vang, Xin Cho Chúng Con Tấm Lòng Từ Bi Nhân Hậu (10/11/2015)
Xin Đức Bà Phù Hộ Cho Con Cái Thêm Nhiều Và Tấn Tới Đi Đàng Nhân Đức (10/11/2015)
Phép Lạ Của Đức Mẹ La Vang (10/10/2015)
Kinh Kính Mừng, (10/10/2015)
Tin/Bài cùng ngày
Cầu Nguyện Bằng Chuỗi Mân Côi, Đgm Gioan B Bùi Tuần (10/9/2015)
Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi Dcct (10/9/2015)
Thơ Kính Mừng Mẹ Mân Côi (10/9/2015)
Tin/Bài khác
Đức Chúa Ở Cùng Bà (đức Mẹ Mân Côi) (10/8/2015)
Sức Mạnh Hoán Cải Của Kinh Mân Côi (10/8/2015)
Lịch Sử Kinh Mân Côi Và Lễ Đức Mẹ Mân Côi (10/7/2015)
7 Tháng 10, Ðức Mẹ Mân Côi (10/7/2015)
Xin Mẹ Soi Sáng Cho Mọi Người Sống Theo Ánh Sáng Phúc Âm (10/6/2015)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768