MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài#24: Niềm Hy Vọng Của Kitô Hữu
Thứ Năm, Ngày 26 tháng 11-2015
NIỀM HY VỌNG CỦA KITÔ HỮU

Nghe những lời Thiên Chúa trên đây, hứa một viễn tượng xán lạn huy hoàng cho tương lai chúng ta, người Kitô hữu phải thấy mình thật hạnh phúc, vì là những người có hy vọng, một hy vọng hằng sống, Thánh Phêrô bảo thế (1 Pr 1.3). Chúng ta có hy vọng vì chúng ta có Chúa Giêsu Kitô là Đấng Cứu Thế. Người đã chiến thắng tử thần bởi cái chết và sự sống lại của Người, và đã cho chúng ta được thông phần vào sự sống và sự sống lại của Người khi chúng ta tin theo Người!

Hiện nay, từ trên cõi vĩnh phúc, Người vẫn còn tiếp tục cầm quyền làm vua (1 Cr 15.25) để chinh phục người ta vào trong Vương quốc, và chinh phạt tất cả các địch thù của Người và cũng là của chúng ta, cho đến khi Người đánh bại và nhốt chúng xuống “vũng lửa sinh diêm ở đó chúng bị gia hình ngày đêm đời đời kiếp kiếp” (Kh 20.10), “địch thù cuối cùng bị tiêu diệt là sự chết” (1 Cr 15.25-26). Ngày ấy, Người khai mạc Cõi Trời Mới Đất Mới cho chúng ta sống vĩnh viễn hạnh phúc muôn đời (Kh 21.-22) như đã trình bày trên đây.

Như thế mới thấy :

"Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian nhờ Con của Người, mà được cứu độ." (Ga 3.16-17)

Chúa đến để cứu thoát chúng ta, vì biết chúng ta không thể nào tự sức riêng mà cứu mình được. Tình cảnh của loài người như đang chìm vào vùng đất lún, nếu không có người từ trên bờ kéo lên, thì không thể nào thoát ra khỏi vũng lầy nguy hiểm đó được. Vì thế có thể nói rằng từ chối lời kêu gọi của Chúa là từ chối đi vào cõi sống mà trầm mình trong cõi chết !

Hiện thời sống trên trần gian, chúng ta thật hạnh phúc vì được Thiên Chúa Cha ban Con Một là Chúa Giêsu. Người đã đến để dạy dỗ loài người chúng ta, đã yêu chúng ta đến cùng, yêu đến chết, không thể nào yêu hơn được nữa, vì đã bằng lòng chịu chết trên thập giá để giải thoát chúng ta khỏi Cái Chết Đời Đời.

Như vậy, Người còn chưa lấy làm đủ, vì Chúa biết sau khi được cứu chuộc, chúng ta vẫn có thể bị gục ngã dọc cuộc hành trình về quê trời, cho nên Người lập Bí tích Thánh Thể, để ban chính Mình Máu Người, mà nuôi dưỡng chúng ta bằng sức sống thần linh có nơi Người, nhờ đó ta đủ sức băng qua cõi đời tạm này mà đạt tới Cõi Hằng Sống Vĩnh Cửu.

Người còn lập những Bí tích khác nâng đỡ linh hồn và thể xác yếu hèn của ta : Không kể lúc bắt đầu cuộc đời, Bí tích Thánh Tẩy tái sinh ta làm ta trở nên con của Thiên Chúa, rồi ta được Chúa thêm sức mạnh thần linh qua Bí Tích Thêm Sức ban Thánh Thần; khi ta sa ngã trong tội, Chúa chờ đợi ta đến với Bí Tích Hòa Giải để tha thứ ; lúc ta ốm đau, bệnh hoạn hay già lão, có Bí tích Xức Dầu bệnh nhân để ban sức khỏe thân xác và linh hồn… nâng đỡ ta trong những hoàn cảnh khó khăn cơ cực ấy.

Nhưng có một điểm làm cho bức tranh tình yêu Thiên Chúa tuyệt vời vừa mô tả trên đây, bị bôi đen trong tâm tưởng chúng ta, đó là : chúng ta bị ký ức tội lỗi ám ảnh dày vò, khiến luôn miệng chúng ta thốt ra những lời kêu xin ơn tha thứ của Chúa, giống như những tên tội đồ khốn nạn tội nghiệp lạy lục van xin lòng thương xót của ông quan tòa :

Lạy Thiên Chúa, xin lấy lòng nhân hậu xót thương con mở lượng hải hà xoá tội con đã phạm..
Vâng, con biết tội mình đã phạm,

lỗi lầm cứ ám ảnh ngày đêm.” (Tv 51.3-5)

Sợ tội là tốt, vì tội xúc phạm đến Chúa và đưa ta xuống nơi trầm luân muôn kiếp. Thống hối là tốt, nhưng để mình bị dằn vặt và ám ảnh bởi tội lỗi là phản Tin Mừng, vì Đức Giêsu đã nói cho biết nỗi vui mừng của Thiên Chúa qua ba dụ ngôn: người mục tử khi tìm được chiên lạc thì “vui mừng vác lên vai”, người đàn bà đánh mất đồng bạc, và khi quét nhà tìm được “bà mời bạn bè hàng xóm lại chung vui”, người cha khi đón nhận đứa con hư hỏng trở về thì ông quên hết tội của nó, và “mở tiệc ăn mừng ! Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy” (Lc 15.1-32).

Chúng ta nghe tiếng lương tâm cáo tội, Thiên Chúa biết hết, nhưng lòng độ lượng khoan dung của Người đối với chúng ta còn lớn hơn lương tâm của ta nữa :

“Vì nếu lòng chúng ta có cáo tội chúng ta,
Thiên Chúa còn cao cả hơn lòng chúng ta,
và Người biết hết mọi sự.” (1 Ga 3.20)

 “Ôi lạy CHÚA, nếu như Ngài chấp tội,
nào có ai đứng vững được chăng ?”

“Người không cứ tội ta mà xét xử,
không trả báo ta xứng với lỗi lầm.” (Tv 103, 3,10)

“Nếu kẻ gian ác từ bỏ mọi tội lỗi mình đã phạm

… thi hành điều chính trực công minh, thì chắc chắn

sẽ sống… Mọi tội phản nghịch nó phạm,           người ta sẽ không còn nhớ đến nữa.” (Ed 18.21-22)

Người trong Cựu Ước mà đã có một niềm tin tưởng nơi lòng khoan dung tha thứ của Thiên Chúa như vậy, huống chi chúng ta, Kitô hữu ! Khi chúng ta sa ngã phạm tội xúc phạm đến Thiên Chúa, cho dù bởi những tội nặng nề mấy đi nữa, ta vẫn có hy vọng được tha thứ và cứu rỗi, nếu ta vẫn còn tin vào Chúa Giêsu, tin vào tình yêu của Người, Đấng đã chết để cứu ta (xem Ga 3.14-16), vì Thiên Chúa không nhìn chúng ta như chúng ta tự nhìn mình tràn ngập tội lỗi, song "Người nhìn chúng ta trên cơ sở này là : chúng ta có đang được ở trong Đức Giêsu bởi lòng tin hay không." (Đọc Tin Mừng theo Gioan, tập III đã dẫn, tr.165).

Điều nói trên, được sách Diễm ca diễn tả bằng mấy vần thơ sau đây :

Này các thiếu nữ Giê-ru-sa-lem,
da tôi đen, nhưng nhan sắc mặn mà…
Xin đừng để ý đến da tôi rám nắng :

mặt trời đã làm cháy da tôi.” (Dc 1.5-6).

Dù làn da ta “đã rám nắng, ra đen đủi” vì những dục vọng thấp hèn và sa ngã tội lỗi trong trường đời đầy gian nan, thử thách và cạm bẫy, thế mà Thiên Chúa vẫn đi tìm tình yêu nhỏ bé của ta, vẫn “say mê sắc đẹp” của tạo vật Người. Nếu Thánh kinh không nói, làm sao ta dám tưởng nghĩ. Sách Diễm ca cho nghe lời gọi tình yêu đó của Thiên Chúa :

“Người yêu của tôi lên tiếng bảo :
“Dậy đi em, bạn tình của anh,
người đẹp của anh, hãy ra đây nào !
Tiết đông giá lạnh đã qua,
mùa mưa đã dứt, đã xa lắm rồi.
 Sơn hà nở rộ hoa tươi
và mùa ca hát vang trời về đây.

Tiếng chim gáy văng vẳng khắp đồng.
Vả kia đã kết trái non,
vườn nho hoa nở hương thơm ngạt ngào.
Dậy đi em, bạn tình của anh,
người đẹp của anh, hãy ra đây nào !
Bồ câu của anh ơi,
em ẩn trong hốc đá, trong vách núi cheo leo.
Nào, cho anh thấy mặt, nào, cho anh nghe tiếng,
vì tiếng em ngọt ngào và mặt em duyên dáng.”

                                                  (Dc 2.10-14)

Yêu thương ta như vậy trọn cuộc đời, Thiên Chúa chưa cho làm đủ, tình yêu Người còn vượt qua cả sự chết, khi Người làm cho cả thân xác ta sau khi chết cũng được sống lại sáng láng, cùng với linh hồn hưởng hạnh phúc bất diệt muôn đời muôn kiếp bên Người chẳng bao giờ còn lìa xa nữa.

Chúng con xin tạ ơn Thiên Chúa muôn ngàn lần

đã cho chúng con được

NIỀM HY VỌNG HẰNG SỐNG tuyệt vời như thế !

Chúa ơi, chúng con là những người hạnh phúc,

sung sướng nhất trần gian !

 

***

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Tuần Cửu Nhật Kính Ðức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội (11/29/2015)
Mẫu Ảnh Ðức Mẹ Hay Làm Phép Lạ (11/29/2015)
Mẹ Maria Vô Nhiễm (11/29/2015)
Mẹ Vô Nhiễm (11/28/2015)
Vô Nhiễm Nguyên Tội (11/28/2015)
Tin/Bài khác
Người Của Thiên Chúa (lễ Đức Mẹ Dâng Mình) (11/22/2015)
Ngày 21 Tháng 11: Lễ Đức Mẹ Dâng Mình Trong Đền Thờ (11/21/2015)
Mừng Lễ Đức Mẹ Dâng Mình 2015 (11/20/2015)
Xin Mẹ Đem Tinh Thần Phúc Âm Thấm Nhuần Tất Cả Các Cơ Cấu Quốc Gia! (11/18/2015)
Từ Ấy Gót Chân Mẹ Bước Đến, Vẫn Mãi Đầy Ơn Phần Hồn, Ơn Phần Xác! (11/18/2015)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768