MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài#25: Những Người Không Có Niềm Hy Vọng
Thứ Năm, Ngày 26 tháng 11-2015
NHỮNG NGƯỜI KHÔNG CÓ NIỀM HY VỌNG

Đang khi Kitô hữu chúng ta được có Niềm Hy Vọng Hằng Sống tuyệt vời đầy an ủi, thì Thánh Kinh bảo những người ngoài Kitô giáo là những người không có hy vọng  theo nghĩa không có niềm hy vọng được sống đời đời như chúng ta :

“Thuở ấy (còn ngoại giáo) anh em không có Đấng Ki-tô, […] không có niềm hy vọng, không có Thiên Chúa ở trần gian này.” (Ep 2.12 ; 1 Tx 4.13)

Chính vì không có niềm hy vọng hằng sống, cho nên họ có những thái độ, cách sống, và hành xử khác ta trong cuộc đời. Ta có thể tạm chia họ ra làm ba hạng :

Hạng người thứ nhất coi cuộc đời vắn vỏi này là để hưởng lạc. Từ hai ngàn năm trước, Thánh Kinh đã mô tả hạng người này bằng những lời lẽ không hề lỗi thời :

1“Thật vậy, … chúng bảo nhau :
Đời ta thật buồn sầu, vắn vỏi :
không thuốc nào chữa cho con người khỏi chết,
chẳng ai biết có kẻ nào thoát được cõi âm ty.
2 Bởi ngẫu nhiên ta đã ra đời, rồi lại như chưa hề có mặt.
Hơi thở của ta là làn khói,
tư tưởng loé lên từ nhịp đập trái tim.
3 Khi nó tắt đi, thân xác sẽ trở thành tro bụi,
sinh khí biến tan như làn gió thoảng.
4 Theo dòng thời gian, tên tuổi ta cũng chìm vào quên lãng,
chẳng còn ai nhớ đến việc ta làm.
Đời ta sẽ qua như một thoáng mây trôi,
sẽ biến đi như màn sương sớm
bị ánh nắng đẩy lùi và sức nóng mặt trời áp đảo.
5 Cuộc đời ta vụt mất tựa bóng câu,
đã qua rồi là không còn trở lại,
ấn đã niêm, ai quay về được nữa !
6 Vậy, nào đến đây, hưởng lấy của đời này,
tuổi còn trẻ, ta cố mà tận dụng
hết những chi đang có sẵn trên trần.
7 Nào, ta say rượu quý, ta ngất hương thơm,
những đoá hoa xuân, ta đừng bỏ phí.
8 Nụ hoa hồng, ta đem kết triều thiên trước khi hoa tàn lụi.
9 Đừng ai vắng trong các cuộc truy hoan,
dấu vết ăn chơi, ta để lại khắp nơi khắp chốn,
bởi đó chính là phần, là số ta được hưởng.”

(Kn 2.1-11)

Lời phê phán của Thánh kinh :

21 Chúng suy tính như vậy thật sai lầm,
vì ác độc mà chúng ra mù quáng.
22 Chúng không biết những bí nhiệm của Thiên Chúa,
chẳng trông chờ người thánh thiện sẽ được thưởng công,
cũng không tin kẻ tinh tuyền sẽ được ân thưởng.
23 Quả thế, Thiên Chúa đã sáng tạo con người
cho họ được trường tồn bất diệt.
(Vì) họ được Người dựng nên như hình ảnh của bản tính Người.” (Kn 2.21-23)         

Lời phê phán ấy bảo hạng người đó sai lầm vì họ không có Lời Chúa dạy cho, nên sống không có hy vọng vào phần thưởng của Thiên Chúa dành cho những ai tin vào Người ; họ tưởng cuộc đời này vắn vỏi rồi sẽ chết là hết, nên vội vàng tìm hưởng mọi lạc thú :

“Chơi xuân kẻo hết xuân đi,

Cái già xồng sộc nó thì đến ngay”

chỉ vì không biết rằng : được tạo dựng theo hình ảnh bất diệt của bản tính Thiên Chúa, cho nên họ sinh ra không phải là để chết, mà để được sống trường tồn bất diệt.

Mặt khác, vì không có niềm hy vọng, không có Chúa trên đầu trên cổ để mà kính sợ, nên hạng người này không những chỉ sống buông thả, mà còn dễ đâm ra vô lương tâm, độc ác, hận thù, bạo lực, khủng bố, và gây ra nhiều tội ác khác nữa cho gia đình, cho xã hội…

Hạng người thứ hai, vì không được lời Chúa mặc khải, cho nên họ sinh ra và sống trên đời, mà không biết rồi cuộc đời sẽ đưa họ đến đâu nên hoang mang lo sợ.… Trước mắt thấy cái chết sẽ đến, mà không thấy bên kia cái chết là cái gì, chỉ thấy một sự vô định, mơ hồ…, không biết bám víu vào cái gì để hy vọng…

Cùng lúc ấy, họ thấy bao nhiêu công khó trong sinh thời họ đã bỏ ra, để tạo lập nên cơ nghiệp, sẽ coi như “dã tràng xe cát”, chết là phải bỏ hết, cho nên lòng tiếc công tiếc của khiến họ rất sợ chết, thậm chí chỉ nghe đến tiếng “chết” thôi thì họ cũng sợ không dám thốt ra….

Trong số này, đang khi ấy cũng có những người hay suy nghĩ về sự đời, thấy đời đầy dẫy những bất công, những áp bức, bạo lực, tranh giành, ghen ghét và đủ thứ tệ nạn xấu xa …. cho nên họ coi đời này là phi lý, họ đâm ra kẻ thì nổi loạn, quậy phá, và làm những điều càn dở… ; kẻ thì chán đời, sống thụ động tiêu cực, vô ích cho bản thân, cho gia đình và xã hội…

Hạng người thứ ba, không hẳn họ không có hy vọng, họ cũng hy vọng, nhưng khác chúng ta. Chúng ta hy vọng được vào Thiên đàng, còn họ là vào Niết Bàn, (cõi Tịnh độ) tức là đạt được một trạng thái an nhiên tĩnh tại tâm linh, diệt hết mọi ham muốn, đam mê…bứt ra khỏi vòng luân hồi do luật nghiệp báo chi phối…

Chỉ có điều Niết Bàn là một chuyện hầu như vô vọng, đạt được là chuyện vô cùng khó khăn. Sách có kể lại, Đức Phật là người lành thánh suốt đời chỉ lo làm lành lánh dữ, cứu nhân độ thế, thế mà phải tu luyện đến 3000 kiếp mới thành chánh quả, thì những hạng người tầm thường thật khó mà hi vọng được.

Chính Đức Phật cũng đã nói : con người chỉ có thể đạt đến cõi Niết bàn, tức là tận điểm của tiến trình thăng tiến tâm linh sau một chuỗi dài các lần đầu thai (avatars) do luật nghiệp báo chi phối (Karma).

Tại sao vậy ?

Vì tự sức mình, không muốn nhờ vào một sức thiêng nào khác ngoài mình, làm sao họ có thể thắng được những dục vọng, ham muốn, tham sân si và bao nhiêu cám dỗ trong suốt cuộc đời, dù họ chịu khó đi chùa, ăn chay, cúng Phật, làm công quả, hành thiện, làm việc phúc đức...? Kinh nghiệm đã luôn cho thấy là không thể được ! Do đó, ai trong loài người lại không phạm tội ? Mà hễ phạm tội ác tức là tạo nghiệp, mà tạo nghiệp thì họ sẽ phải mang lấy cái nghiệp chướng ấy đeo bám vào mình. Nghiệp chướng giống như quả tạ, cứ mỗi lần phạm tội lại đeo thêm một quả tạ vào mình mà không ai gỡ ra được, không ai có thể gỡ cho họ được hết !

Thế là họ đành phải chịu luật nghiệp báo mà vào vòng luân hồi để tu lại từ đầu, mà không chắc kiếp sau sẽ sống tốt hơn kiếp này hay sẽ còn tệ hơn ? Và cứ như thế bao nhiêu ngàn kiếp mới có thể đạt được cõi Niết Bàn ?

Bởi thế ta mới nói, họ có hy vọng mà lại hầu như vô vọng là vì vậy.

Dẫu vậy, vô số người vẫn bám vào thuyết luân hồi – được đầu thai vào một kiếp khác để làm lại cuộc đời (xem hình) – vì thấy nó có vẻ từ bi và nhân đạo hơn là đạo lý Công giáo về một kiếp người độc nhất và sau đó là số phận cố định đời đời.

Nhưng xét kỹ mới thấy đạo lý Công giáo dạy chỉ có một kiếp mà thôi, một là được, hai là thua sạch, không còn hi vọng vay mượn ai để gỡ gạc, nương nhờ vào nơi nào để làm lại từ đầu..., là đúng đắn, nó khiến cho người ta phải coi cuộc sống này là nghiêm chỉnh và quí giá vô song, và phải thận trọng mà sống cho nghiêm túc ! Vì cho dù người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống (tức là linh hồn mình), thì nào có lợi gì ? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình ?” (Mt 16.26)

Vì thế, đạo Công giáo không chấp nhận có luân hồi !

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Tuần Cửu Nhật Kính Ðức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội (11/29/2015)
Mẫu Ảnh Ðức Mẹ Hay Làm Phép Lạ (11/29/2015)
Mẹ Maria Vô Nhiễm (11/29/2015)
Mẹ Vô Nhiễm (11/28/2015)
Vô Nhiễm Nguyên Tội (11/28/2015)
Tin/Bài khác
Người Của Thiên Chúa (lễ Đức Mẹ Dâng Mình) (11/22/2015)
Ngày 21 Tháng 11: Lễ Đức Mẹ Dâng Mình Trong Đền Thờ (11/21/2015)
Mừng Lễ Đức Mẹ Dâng Mình 2015 (11/20/2015)
Xin Mẹ Đem Tinh Thần Phúc Âm Thấm Nhuần Tất Cả Các Cơ Cấu Quốc Gia! (11/18/2015)
Từ Ấy Gót Chân Mẹ Bước Đến, Vẫn Mãi Đầy Ơn Phần Hồn, Ơn Phần Xác! (11/18/2015)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768