MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 37: Thương Linh Hồn Bảy Mối (phần Ii)
Thứ Năm, Ngày 14 tháng 1-2016
BÀI LỜI CHÚA 37

Thương linh hỒn bẢy mỐi (Phần II)

Trích Thánh thư 1 Corintô 9.16-22

                        Thánh Phaolô viết cho tín hữu Corintô : 16 Nếu tôi rao giảng Tin mừng, đó không phải là lý để mà tự hào, vì đó là điều khẩn thiết giáng xuống trên tôi. Khốn cho tôi, nếu tôi không loan báo Tin mừng ! 17Vì giả như tôi tự ý làm việc ấy, ắt tôi có công. Nhưng nếu không tự ý, thì đó là nhiệm vụ Thiên Chúa đã giao phó cho tôi. 18Vậy thì công lênh của tôi đâu? Ở chỗ tôi loan báo Tin mừng không công, chẳng tận hưởng quyền Tin mừng dành cho tôi.

                        19Tôi … đã tự làm nô lệ của mọi người, để chinh phục được nhiều người hơn. 20Với người Do Thái, tôi đã trở nên như người Do Thái, để chinh phục người Do Thái. Với những ai sống dưới Lề luật, tôi đã nên như người ở dưới Lề luật, - dù tôi không còn phải ở dưới Lề luật - để chinh phục những ai ở dưới Lề luật. 21Với những ai ở ngoài Lề luật, (tôi đã nên) như người ở ngoài Lề luật - dù tôi không sống ngoài Luật Thiên Chúa, song là trong Luật Đức Kitô - để chinh phục những người ở ngoài Lề luật.

             22Với những người yếu, tôi đã nên yếu, để chinh phục những người yếu. Với mọi người, tôi đã nên tất cả mọi sự cho mọi người, để bằng mọi cách cứu được một ít người…

     *    Đó là lời Chúa ! – Tạ ơn Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

            Nghe mấy lời Thánh Phaolô nói mà thấy hổ thẹn ! Nhiệt tình rao giảng Tin Mừng, hay nói nôm na, nhiệt tâm làm tông đồ của thánh nhân thật lạ thường. Không những ông coi đó là một việc làm vô vị lợi : “Tôi loan báo Tin Mừng không công”, không nhận một thù lao nào từ phía tín hữu, ông cùng những người cộng sự tự làm việc để sinh sống, ông làm nghề dệt lều. Mà còn coi đó là một việc khẩn thiết, một nhiệm vụ được Thiên Chúa giao phó, không làm thì chuốc khốn vào thân. Chưa hết, ông còn tận tình uốn mình sống như những người ông muốn rao giảng Tin Mừng cho. Hạng người này thế này, ông uốn mình sống theo cách của họ, hạng người kia thế kia, ông cũng làm như vậy. Mục đích để làm gì ? Ông nói :  “Tôi đã nên tất cả mọi sự cho mọi người, để bằng mọi cách cứu được một ít người…” Đó không phải chuyện dễ. Chúng ta thử tưởng tượng, gặp người làm nghề giúp việc nhà, ta muốn chinh phục họ về cho Chúa Giêsu, ta có dám làm nghề đó để gần gũi họ mà giới thiệu Chúa Giêsu cho họ ?

            Thôi ! chúng ta chịu thua, vì ngài là đại thánh, được chính Chúa Giêsu phục sinh hiện ra, ta làm sao bì được. Ít nhất, chúng ta theo đòi gương ngài được chừng nào hay chừng nấy. Bài trước chúng ta đã suy nghĩ về bản thân chúng ta, làm sao thắp lên trong ta lửa yêu thương các linh hồn đang có nguy cơ rơi vào chốn trầm luân, bài này, chúng ta nghĩ đến con em chúng ta, các thanh thiếu niên nam nữ, để cũng giúp chúng được sự đó. Các em còn trẻ, dễ uốn nắn, dễ tập biết lo ích lợi thiêng liêng cho tha nhân.

Cha mẹ, phụ huynh tập cho con em mình thế nào ? Trước tiên là bằng gương sáng, bằng lời nói và đời sống mình. Nếu ngay từ nhỏ, các em được phụ huynh nói với các em về Chúa, khuyến khích yêu mến, làm đẹp lòng Chúa, và cùng cầu nguyện với các em, đưa các em đi nhà thờ, dạy các em biết cách lo lắng cho linh hồn tha nhân, thúc giục các em giúp đỡ các kẻ có tội, và cầu nguyện, hi sinh cho họ, tập cho các em biết làm việc tông đồ, truyền giáo bằng lời nói, việc làm, bằng chính gương hăng hái tông đồ của phụ huynh... các em sẽ tiêm nhiễm thói quen tốt lành đó, lúc lớn lên các em có thể tự động làm lấy một mình.

Nhưng, buồn thay ! Nhìn vào gia đình Công giáo, nhiều gia đình lơ là trong trách nhiệm ấy. Thành ra, các tính tốt tiềm tàng nơi các em dễ bị mai một, chôn vùi đi. Phần nhiều, phụ huynh chỉ nghĩ đến chuyện lo sức khỏe, lo cho đi học, thi đỗ, thành công, có công ăn việc làm, dựng vợ gả chồng, có tiền xài..., toàn lo cho có những cái hay, cái đẹp trước mắt người đời ! Nếu có phụ huynh nào lo lắng về việc đạo của con em, thì thường thấy họ chẳng biết nói gì giảng giải cho con cái hiểu về Chúa, về Bí tích, về Thánh Lễ v.v…,có hiểu chúng mới thích. Quanh đi quẩn lại chỉ nghe thúc giục : đi nhà thờ đi, đi Lễ, đi xưng tội đi ; hoặc dạy cầu xin những điều vật chất...

Thảm hơn nữa, nhiều con em chỉ nhìn thấy phụ huynh đưa ra những lời nói, những cử chỉ vô đạo, hoặc lãnh đạm với Chúa, với phần rỗi... Chưa kể các em luôn thấy trước mắt những gương xấu tham tiền tham bạc, tham công ăn việc làm, buôn bán gian dối, chẳng có chút chi đạo hạnh….

Nói tóm, con em chỉ thấy trong gia đình một lối sống ngoại đạo... được che phủ bằng vài phút đọc kinh nghêu ngao, chán chường lúc sáng tối... Còn cả ngày, Thiên Chúa hình như vắng bóng, không một ai nhắc nhở đến Ngài. Thế là đến lúc lớn lên, các em cứ theo đường lối ấy mà sống..., đến đời con, đời cháu chúng nó là mất đạo, chứ đừng nói gì đến việc cứu linh hồn người khác.

Ngoài ra, phụ huynh cũng như con em còn phải chịu biết bao ảnh hưởng ngoại đạo chung quanh xâm nhập vào... Ảnh hưởng của quần chúng len lỏi khắp nơi, mọi ngõ ngách, cách nhẹ nhàng mỗi ngày một tí, rất tinh vi ; nó âm thầm hay công khai phi bác đạo, các mầu nhiệm thiêng liêng, reo rắc những mê tín dị đoan... Chưa kể các sách báo, phim ảnh, câu lạc bộ... nhạc, băng, cát-xét, vi-đê-ô; máy tính bảng, điện thoại thông minh... trình bày những lối sống chơi bời hư hỏng, lôi cuốn cách riêng giới trẻ rời xa không khí thiêng liêng, đạo đức, chạy theo các thị hiếu vật chất và chán điều thiêng liêng...

Trong tình trạng nguy ngập này, mọi người phải nỗ lực cấp tốc sửa chữa lại... Phải đánh thức lương tâm về bổn phận truyền giáo, lo phúc lợi thiêng liêng cho người khác... bắt đầu với các bạn đồng trang lứa, đang xa Chúa, đang sống bê bối... như đã nói trên kia. Phương thế tốt nhất để đánh thức, hun đúc nơi các em sự lo lắng cho phần rỗi linh hồn tha nhân, đó là thúc đẩy các em đi học Thánh Kinh, đi chia sẻ Lời Chúa. Cái gì phụ huynh đã cố gắng mà còn thiếu sót hay không đủ khả năng, Lời Thiên Chúa sẽ bù đắp mà dạy dỗ, lôi cuốn các em, đúng như lời Thánh Phaolô dạy : “Kinh Thánh tất cả được Chúa Thánh Thần soi sáng, linh ứng, và có ích để dạy dỗ..., để tu chỉnh, để giáo huấn trong đàng công chính ; ngõ hầu người của Thiên Chúa (tức là con cái Thiên Chúa) được trang bị sẵn sàng cho mọi công việc lành thánh” (1Tm 3.16).

Phụ huynh sẽ thấy : các thanh thiếu niên, con em chúng ta không thiếu thiện chí ; trái lại, có sẵn một tấm lòng giàu đại độ mà ta không ngờ, chỉ tội từ lâu ta đã để chôn vùi, mai một, không khai thác cho Chúa và cho tha nhân được nhờ.

Tích truyện

Một gia đình kia sống tại một thành phố ven sông. Người ngoài nghĩ rằng gia đình này rất hoà thuận. Một hôm ông ngoại Opa Stanko gọi:

-    Robert, cháu ơi ! Ngày mai là Chúa nhật. Cháu có muốn đi nhà thờ với ông không ? Mai sẽ có rất nhiều trẻ em vui lắm.

Người con gái ông đáp trả cách hằn học : Cái gì ? Đi nhà thờ hả? Sao ông ngoại cứ lải nhải chuyện đó hoài vậy ? Ngày mai, có một trận đá banh và cháu Robert rất thích xem.

Nhưng đứa con trai 7 tuổi lại nói với mẹ : Mẹ ạ ! Tuy vậy con vẫn muốn đi nhà thờ một lần với ông ngoại.

Bố nó can thiệp :    Không ! Con sẽ đi xem trận bóng đá, chỉ có thế thôi ! Không bàn cãi !

Ông ngoại Stanko hằng đêm lui vào phòng, quì xuống trước ảnh Đức Mẹ Thiên Chúa, luôn luôn có ngọn nến sáng, ông cầu nguyện :

-    Ôi, Chúa ôi ! Mẹ ôi ! Hai Đấng thấy và thông biết hết mọi sự, xin hãy hoán cải gia đình con đang hư mất, hãy đưa nó về chính lộ, trên con đường đức tin !

Ông ngoại thì cầu nguyện, còn 2 vợ chồng con gái ông, Zorica và Vlado, cùng đứa cháu ngoại đi nhảy đầm hằng đêm hoặc nghe nhạc Rock ầm ĩ.

Ngày ông Stanko chết, đám tang đơn sơ không lễ nghi. Rồi gia đình tiếp tục nếp sống thường lệ. Lúc Robert được 14 tuổi, một hôm, cậu vào phòng ông ngoại có ý vứt hết đồ đạc của ông còn để lại, và dùng nơi đó để chơi nhạc “disco”. Cậu quăng đồ ra cửa sổ. Thình lình, cậu bắt gặp ảnh Đức Mẹ Thiên Chúa, cậu giựt bức ảnh ra khỏi tường và muốn liệng nó đi. Cậu chợt nhìn thấy một mảnh giấy nhét sau đó. Cậu cầm lên đọc : “Robert, lúc ông còn sống, ngay tại căn phòng này và trước ảnh này, ông cầu nguyện cho cháu và xin cho cháu được ơn hối cải. Khi ông qua đời, ở trên trời, ông sẽ cầu nguyện cho cháu nữa.”

Những lời này tác động mạnh trên đứa trẻ. Khi ra khỏi phòng, cậu đã hoàn toàn đổi khác. Cậu im lặng, mặt tái, ê chề. Từ đó, cậu bắt đầu không còn muốn đi chơi đêm với bố mẹ nữa, với lý do là bận học. Cậu mua một sách Kinh Thánh và đọc. Nhờ vậy, cậu học biết cầu nguyện. Cha mẹ không hay biết gì hết. Nếu họ biết, chắc chắn họ sẽ làm đủ mọi cách để ngăn trở cậu lên đường theo Chúa Kitô.

Một năm sau, Robert nói với mẹ :

-    Mẹ ơi ! Con đi vào chủng viện tu để làm linh mục.

-    Cái gì ? Mẹ cho tất cả những gì con muốn, nhưng điều này thì không. Không ! - Bà Zorica la lên.

Bất chấp mọi cản trở, Robert đã trở thành linh mục. Ngày lễ mở tay, Zorica, người mẹ, hãnh diện ngồi bên con và bố Vlado, bên kia. Ít lâu trước đó, họ sốt sắng đi nhà thờ và cầu nguyện lại.

               (Trích từ sách « Các chứng từ về Mẹ », số  141)

%˜ 

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Mẹ Nguồn Cậy Trông. Chưa Thấy Ai Xin Mẹ Về Không (1/20/2016)
Trừ Qủy Nhờ Mẹ Maria, Lm Nguyễn Tầm Thường (1/19/2016)
Cn 3350: Nhà Thần Bí Catherine Passananti (1894-1978)#2 (1/19/2016)
Bức Hình Ðức Mẹ Guadalupe, Một Thách Đố Đối Với Khoa Học Hiện Đại (1/18/2016)
Thơ Đức Mẹ Là Đấng Trung Gian (1/17/2016)
Tin/Bài khác
Tràng Chuỗi Từ Mễ-du (1/11/2016)
Tôn Nương Sẽ Thụ Thai, Sinh Hạ Một Con Trai, Và Đặt Tên Là Giêsu (1/9/2016)
Nhờ Mẹ Maria Đến Với Chúa Giêsu. (1/7/2016)
Mẹ Chúa Trời Vinh Quang (1/1/2016)
Chúa Giêsu Là Con Đức Bà Maria (1/1/2016)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768