MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 41: Bài Lời Chúa 41 Điều Răn Thứ Sáu Và Thứ Chín : Chớ Làm Điều Dâm Dục ;
Thứ Tư, Ngày 10 tháng 2-2016
BÀI LỜI CHÚA 41

ĐiỀu rĂn thỨ sÁu vÀ thỨ chÍn :

chỚ làm điỀu dÂm dỤc ;

CHỚ MUỐN VỢ CHỒNG ngưỜi. 

LOÀI NGƯỜI CÓ NAM CÓ NỮ (Phần I)

Trích sách Sáng thế, ch.2

Vào ngày Thiên Chúa làm ra đất và trời... Yavê Thiên Chúa đã nắn hình người với bụi đất lấy tự đất đai, Ngài đã hà hơi sống vào mũi nó và nó đã thành một người sống. Thiên Chúa đã trồng vườn cây ở Ê-đen, rồi đặt con người vào trong đó để canh tác và giữ vườn. Trong vườn ấy, Thiên Chúa cho mọc lên mọi thứ cây coi sướng mắt và quả thì ăn ngon lành, lại có cây sự sống ở giữa vườn cùng cây biết tốt xấu. Trong vườn lại có những con sông phù sa phì nhiêu chảy qua. Và Yavê Thiên Chúa đã nắn ra từ đất đai mọi thứ dã thú, mọi giống chim trời, rồi Ngài dẫn chúng đến cho con người…. Nhưng con người vẫn không gặp được người trợ giúp tương xứng nào. Biết vậy, Yavê Thiên Chúa phán :

-    Con người chỉ có một mình, điều ấy không tốt. Ta sẽ làm cho nó cái gì trợ giúp tương xứng với nó.

Thiên Chúa đã giáng xuống trên con người một giấc ngủ mê mệt kỳ lạ, rồi Ngài đã rút lấy một xương sườn của nó, đoạn lắp thịt vào. Và từ xương sườn đã rút tự con người, Thiên Chúa đã làm thành người đàn bà. Đoạn Ngài dẫn đến với con người. Thoạt thấy nàng, nó kêu lên sung sướng :

-    Phen này, nàng là xương tự xương tôi, thịt tự thịt tôi. Nàng sẽ mang danh là “đàn bà”, vì đã được rút từ đàn ông.

Bởi thế, đàn ông sẽ rời bỏ cha mẹ mà khắng khít với vợ mình, và chúng sẽ nên một xương một thịt.

*   Đó là Lời Chúa ! - Tạ ơn Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

Với bài Lời Chúa hôm nay, ta bắt đầu học về điều răn thứ 6 và thứ 9. Nhưng ngay đây, xin đặc biệt lưu ý một điều : trong vấn đề nhân sinh quan trọng này của cuộc đời con người - vấn đề nam nữ - ta đừng chỉ chăm chú hỏi xem sự gì cấm, sự gì cho phép, tức là chỉ chú ý đến giới răn, điều luật. Tất cả chúng ta, từ trẻ đến lớn, để là Kitô hữu sau Công Đồng Vatican 2, phải có một lối nhìn đổi mới, phải “đổi mới tư duy” - như ngày nay người ta thường nói - phải có một cái nhìn sâu xa, rộng lớn hơn phạm vi giới răn, điều luật ; phải có một thái độ Kitô giáo chân chính, đúng đắn như Kinh Thánh dạy và Công Đồng hướng dẫn.

Muốn được như thế, phải học hỏi nhờ Kinh Thánh và sự hướng dẫn của Công Đồng, để biết được ý muốn của Thiên Chúa thế nào, khi Ngài tạo dựng nên loài người có nam có nữ. Phải học hỏi, phải dùi mài cho đến kỳ nhập tâm, trở thành thói quen, thành nếp sống, thành thái độ, cử chỉ bình thường trong đời sống mình.

Những điều sẽ nói đây, có lẽ chẳng có chi mới lạ, nhưng điều cần là nhắc lại, “ôn cố nhi tri tân”.

1/ Người khác phái không phải là mối nguy hiểm :

Ta vừa nghe đọc Lời Chúa trong sách Sáng thế, điều đầu tiên Chúa dạy không phải là bổn phận bảo vệ nhân đức trong sạch. Kỳ cục thật ! Cứ nghe nói đến điều răn thứ sáu và thứ chín, là tức khắc người ta nghĩ ngay đến cấm đoán : Chớ làm cái này ! Đừng làm cái kia !... Trong bài Kinh Thánh vừa đọc, ta thấy trái lại : Chúa nói chuyện yêu đương. Chúa cưới vợ cho ông Ađam. Ông Ađam thấy vợ, sướng quá, ca lên, hát lên lòng biết ơn và hạnh phúc có được một người bạn đời. Rồi Kinh Thánh nhẹ nhàng nói đến chuyện họ kết hợp với nhau khắng khít, quí nhau, cần nhau, đến nỗi bỏ cả cha lẫn mẹ mà quấn quít lấy nhau, thành một thân thể :

“Mình với ta xưa hai nay một !”

Một bản văn Kinh Thánh khác bổ cứu thêm : Thiên Chúa chúc lành cho tình yêu vợ chồng ấy và bảo : “Hãy yêu nhau nhiều vào, để sinh con đẻ cái đầy đàn đầy đống, ngõ hầu bá chủ trên hành tinh này, cùng muôn vật trên vũ trụ”. Đoạn Thiên Chúa khoanh tay nghỉ việc, Ngài ung dung (vuốt râu), sung sướng vì đã thành công trong việc tạo dựng. Ngài thấy nó đẹp quá, tốt quá, không chê vào đâu được. Có thể nói, nếu Ngài không tạo dựng, chắc Ngài không được hạnh phúc như vậy. Tạo dựng thành công, tốt đẹp, Ngài như thêm vinh hiển và hạnh phúc.

Trong cảnh tả trên, không có gì là cấm kỵ. Thiên Chúa dựng nên nam nữ, trước hết không phải để cấm trai gái, nam nữ yêu nhau, không phải để cấm nhìn, cấm nghĩ đến nọ kia. Vì trong viễn tượng cấm kỵ, người khác phái sẽ bị coi là một mối nguy hiểm cho ta. Nếu họ tự nhiên hấp dẫn ta - hấp dẫn cách thú vị là đàng khác - họ lại vẫn là một vật mà ta cứ phải tránh lánh, trước họ, ta phải đề phòng như một nguy cơ cho bản thân. Nhiều lần, ta còn nghe nói độc địa thế này : Đàn bà là quỉ Satan cám dỗ đàn ông ! Một câu nói, xét cho cùng, không có tinh thần Chúa Kitô.

Do một cách dạy đạo từ xưa quá tiêu cực, chỉ nhằm bảo vệ đức trong sạch tư riêng cá nhân về điều răn thứ sáu và thứ chín (chớ dâm dục, chớ muốn vợ chồng người), nên ta luôn ở vào thế phòng thủ, bảo vệ. Đành rằng điều ấy không hoàn toàn sai hay phải bỏ đi đâu. Không ! Song người ta quên nhắm đến mặt tích cực, là sự đánh giá người phái kia, và tôn trọng họ đúng phẩm giá, chức vị và khả năng của họ, như Kinh Thánh dạy. Nếu ta có cái nhìn tích cực nói đây, việc tuân giữ hai giới răn 6 và 9 sẽ trở thành một việc của lòng yêu thương: ta yêu mến, tôn trọng Chúa và trật tự Chúa đặt ra về vấn đề nam nữ, và ta yêu mến người khác phái, tôn trọng, kính nể họ : đó là ta thi hành đức bác ái rồi vậy.

Xin lưu ý :

Cái lối nhìn tích cực và cởi mở này không phải là cấp tiến, hoặc thích bày điều mới lạ. Đúng hơn là do Giáo Hội ngày nay trở về với Kinh Thánh, mà rút ra từ Lời Chúa dạy đó thôi.

2/ Con người một mình thì thiếu thốn, nghèo nàn :

Lời Chúa dạy cho ta biết ý muốn của Chúa về vấn đề này:

“Con người chỉ có một mình là điều không tốt”, tức là không đầy đủ, hoàn toàn. Dựng cho con người một vườn địa đàng, đủ mọi hoa thơm, quả lạ, đầy muông chim, cầm thú, Thiên Chúa thấy họ vẫn chưa hạnh phúc, vẫn thiếu một cái gì sâu xa trong bản thân họ. Nói trắng ra, họ cần có ai khác làm bầu bạn và trợ giúp. Thấu tim đen của họ, Thiên Chúa mới nói : “Thôi được ! Ta sẽ làm cho nó một người trợ giúp tương xứng với nó”. Rồi Thiên Chúa giáng xuống cho con người một giấc ngủ kỳ lạ, có ý nói, con người không thấy được việc Chúa làm.

Đối với Ađam, việc Chúa sắp làm đây là một huyền nhiệm: Chúa lấy một xương sườn mà làm thành người đàn bà. Tích lấy xương sườn này phải hiểu theo nghĩa bóng, có ý nói người đàn bà có đồng bản tính nhân loại, bình quyền, và đồng chức vị như đàn ông, một người bạn đời. Cho nên, khi thấy Eva, Ađam kêu lên : “Phen này, nàng là xương tự xương tôi, thịt tự thịt tôi!”.

Viết điều ấy, Thánh Kinh có ý dạy cho loài người biết rằng: không được coi đàn bà như vật thấp hèn, rẻ rúng như một đầy tớ, song là một bạn đời. Vậy mà cách đây không lâu, có dân tộc còn cho là đàn bà không có linh hồn, và như đồ chơi của đàn ông. Và trong những nước như Ấn Độ, Trung Hoa, Việt Nam thời chưa được tiếp nhận Tin Mừng Chúa Giêsu ..., các ông tậu hàng tá vợ, nàng hầu, cứ có tiền là bao nhiêu cũng được ! Chẳng ai không biết các vua thời xưa có tam cung, lục viện chứa hàng trăm, hàng ngàn cung nữ, cung phi. Phụ nữ bị coi món đồ người ta mua bán, nhiều nơi còn bị tàn xử cách độc ác khủng khiếp. Do đó chúng ta thấy tiến bộ văn minh “nhất phu nhất phụ” ngày nay mà nhân loại được hưởng là hoa trái của Kitô giáo!

Cũng không nên hiểu tích xương sườn cách vật chất theo nghĩa đen, như thể Thiên Chúa lấy cái xương đó của ông Ađam, làm cho đàn ông bây giờ cụt mất một chiếc xương sườn. Hiểu theo nghĩa đen như thế, đã đưa đến câu chuyện “tếu” sau đây : Có bà vợ kia, quá ghen tuông, đêm nào cũng sờ nắn xương sườn chồng, xem có cụt thêm cái nào nữa không, sợ rằng cứ cụt thêm một cái là ông lại có thêm một bà !

Từ chiếc xương sườn, Thiên Chúa nắn thành người đàn bà. Chúa không nắn thêm một đàn ông thứ hai, một người anh em, một người đồng chí, nhưng là một người đàn bà, phái nữ, để bổ túc cho ông. Đó chính là cái ông thiếu. Vậy ra, đàn ông không đầy đủ, ông thiếu thốn sâu xa. Ông mới chỉ là một nửa con người. Thiên Chúa đem đến cho ông một bổ túc cho bản thân, cho cuộc đời ông.

Muốn bổ túc, đàn bà phải khác : khác vóc dáng, khác tâm lý, khác tính tình, khác năng khiếu... Nhưng mặt khác bổ túc ấy phải tương xứng, tức là đồng bản tính nhân loại, đồng chức vị, đồng quyền. Các cầm thú không tương xứng, Ađam đã duyệt qua tất cả mà không thấy con nào là trợ tá tương xứng (Sách Sáng thế 2.19-20); và tất cả vật chất ăn ngon, mặc đẹp, âm nhạc, hội họa... cũng không tương xứng, nên không bổ túc cho bản thân ông được.

Được vợ bổ túc rồi, từ đó, hai người quấn quít nhau, kết hợp với nhau nên một : nói khác đi cả hai hợp lại mới thật thành người toàn vẹn, đầy đủ. Từ đó, khi ai đi tìm vợ hay chồng để cưới, người ta nói : Đi tìm “nửa kia” của mình.

Tích truyện

Thuở xưa, Thượng Đế nắn lên người đàn ông đầu tiên, giữa cảnh địa đàng thần tiên tươi đẹp : chim hót líu lo trên cành, cá lội tung tăng dưới nước, dã thú không ăn thịt người, luôn quấn quít nô đùa bên chàng. Nhưng chàng vẫn mang một nỗi buồn u ẩn, khi vui thì cũng “vui gượng kẻo là”... Biết ý, Thượng Đế nắn thành một người phụ nữ, xinh đẹp tuyệt trần : Ngài lấy đôi mắt nai tơ làm mắt nàng, lấy sắc trắng hoa lê làm da nàng, lấy tiếng chim sơn ca thánh thót làm tiếng nàng... Rồi Ngài dẫn đến cho chàng. Vừa thấy, chàng reo mừng và yêu nàng say đắm. Hí hửng, chàng đem nàng đi lập tổ uyên ương. Cách ít lâu sau, chàng dẫn nàng đến gặp Thượng Đế, mặt bí xị :

-   Thưa Ngài, con xin trả nàng lại cho Ngài, con hết chịu nổi, vì lúc thì nàng líu lo như sơn ca, rồi bỗng nhiên có lúc lại buồn thỉu buồn thiu, hỏi chẳng nói gọi chẳng rằng... Và trăm chuyện rắc rối, dỗi hờn, khóc lóc, làm con không còn làm ăn gì được cả !

Thượng Đế phán : 

-   Trả lại cũng được, nhưng đã nghĩ kỹ chưa ?

Chàng cương quyết gật đầu. Thoát nợ, chàng vui tươi hớn hở ra về. Ít lâu sau, chàng lại lò mò đến gõ cửa nhà Thượng Đế, lần này thấy chàng thật thảm thương, mặt mày rầu rĩ, tóc rối bù xù, quần áo lôi thôi, rách rưới. Thượng Đế hỏi :

-   Sao, đến đây có việc gì ?

-   Thưa Ngài, con khổ sở quá, cô đơn quá, chỉ muốn chết, hết ham sống. Con xin Ngài cho nàng lại cho con.

-   Không được, lần trước, ngươi đã cương quyết trả nàng lại cơ mà !

Chàng hết lời năn nỉ van lơn :

-   Thưa Ngài, thôi lần này nhất định, dù nàng thế nào, con cũng xin cắn răng chịu, vì thà thế còn hơn là thiếu nàng, con sống không nổi.

Thượng Đế trao nàng lại cho chàng và nói :

-   Con chưa biết ư ? Hãy đi mà học điều này : Nàng là đóa hoa hồng, và hồng đẹp thì phải có gai.

Z

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Chuỗi Mân Côi Cứu Gia Đình Tôi (2/17/2016)
Đtc Giảng Trong Thánh Lễ Tại Đền Thánh Đức Bà Guadalupe Chiều 13-2-2016 (2/14/2016)
Cn 3380: Đức Mẹ Ocotlan, Mexico (5) (2/14/2016)
Cn 3379: Đền Thánh Đức Mẹ Ocotlan, Mexico (4) (2/14/2016)
Ðức Mẹ Lộ Ðức 11/2 (2/11/2016)
Tin/Bài khác
Thơ Kinh Mân Côi: Bậc Thang Dẫn Về Thiên Đàng (2/5/2016)
Cn 3365: Cảm Tạ Mẹ Guadalupe (3) (2/4/2016)
Lịch Sử Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Và Các Ơn Lành Mẹ Ban Cho Con Cái (2/4/2016)
Phong Trào Legio Mariae (đạo Binh Đức Mẹ), Vị Sáng Lập Và Đóa Hoa Đầu Mùa (2/4/2016)
2/2 – Đức Mẹ Dâng Con (lễ Nến) (2/2/2016)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768