MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 42: Loài Người Có Nam Có Nữ (phần Ii)
Thứ Tư, Ngày 10 tháng 2-2016
BÀI LỜI CHÚA 42

LOÀI NGƯỜI CÓ NAM CÓ NỮ (Phần II)

     Lấy lại đoạn Kinh Thánh lần trước, vì còn nhiều điều chưa học hết :

Trích sách Sáng thế, ch.2

Yavê Thiên Chúa phán :

-    Con người chỉ có một mình, điều ấy không tốt. Ta sẽ làm cho nó cái gì trợ giúp tương xứng với nó.

Thiên Chúa đã giáng xuống trên con người một giấc ngủ mê mệt kỳ lạ, rồi Ngài đã rút lấy một xương sườn của nó, đoạn lắp thịt vào. Và từ xương sườn đã rút tự con người, Thiên Chúa đã làm thành người đàn bà. Đoạn Ngài dẫn đến với con người. Thoạt thấy nàng, nó kêu lên sung sướng :

-    Phen này, nàng là xương tự xương tôi, thịt tự thịt tôi. Nàng sẽ mang danh là “đàn bà”, vì đã được rút từ đàn ông.

Bởi thế, đàn ông sẽ rời bỏ cha mẹ mà khắng khít với vợ mình, và chúng sẽ nên một xương một thịt.

*   Đó là Lời Chúa ! - Tạ ơn Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

Bài trước, chúng ta đã được biết Thiên Chúa dựng nên người đàn bà, phái nữ, để bổ túc cho người đàn ông. Muốn bổ túc, đàn bà phải khác : khác vóc dáng, khác tâm lý, khác tính tình, khác năng khiếu... Nhưng bổ túc ấy phải tương xứng, tức là đồng bản tính nhân loại, đồng chức vị, đồng quyền.

Kết luận từ đó thế nào? Rút bài học thực hành gì cụ thể?

     a/  Nếu Thiên Chúa đã dựng nên con người tự bản chất - bên nam cũng như bên nữ - là thiếu thốn, là bất toàn vì chỉ mới là một nửa con người và cần phải có người kia bổ túc, vậy thì điều trước hết là ta phải nhận mình cần người kia. “Con người một mình là không tốt”.

     b/  Càng thấy cần, càng phải quí. Nếu trên mặt bản thân, không gì quí hơn người khác phái vì đó là cả một kho tàng, huống chi đó lại là quà tặng của Thiên Chúa, thì càng phải được quí được trọng đến mức nào. Nếu mỗi bên đều nhìn bên kia với con mắt thán phục, tôn trọng, kính vì, thì cuộc đời sẽ đẹp biết bao ! Không còn cảnh đổ vỡ đau lòng. Người nữ sẽ nhìn nhận nơi người nam có trí óc minh mẫn, thực tế, sự khỏe mạnh, giàu nghị lực, làm rường cột, làm người cầm cân nảy mực, để điều khiển và tổ chức gia đình, xã hội, nơi nương tựa cho chị em trong những lúc thai nghén yếu đuối, những lúc hoạn nạn, sầu đau... Người nam sẽ nhìn sang người nữ với lòng thán phục, vì tuy là phận liễu yếu đào tơ, chân yếu tay mềm, nhưng chính nhở đó mà họ mềm mại, dịu dàng, dễ thương, dễ mến… đầy nhẫn nại, hy sinh, chịu khó…, nhất là trong họ chất chứa cả một kho tàng phong phú tình yêu. “Đời một người con gái… ước mơ đã nhiều, trời không cho được mấy (tài năng như con trai, nhưng…) đến khi lấy chồng… có (cả) một khối tình mang theo” (đổi chữ “Bài ca không tên”, nhạc sĩ Vũ Thành An).

“Các nhà khoa học đã phát hiện ra rằng những cuộc hôn nhân … bền vững  đều xuất phát từ lòng tử tế, sự tôn trọng lẫn nhau và sự bao dung - một bí quyết mà không phải ai cũng biết”: đó là tựa đề tóm tắt đại ý của một bài viết của Tạp chí Kiến thức Ngày Nay, số 876, ngày 10-12-2014, trang 62, về những cuộc hôn nhân tan vỡ. Hôn nhân tan vỡ thường là vì người ta chỉ coi nhau như đối tượng làm thỏa mãn những khát khao của bản năng, do đó khi không được thỏa mãn hay hết thỏa mãn thì sẽ phải tan rã thôi !

Ông M. bị vợ giận bỏ đi, lần này là lần thứ ba, chỉ vì ông đã nghèo mà còn nóng tính. Biết lỗi, lần này ông lại đi van xin vợ trở về nhà. Thấy ông có vẻ quá quị lụy bà vợ, hàng xóm cho ông là hèn nhát, sợ vợ. Ông đáp lại một câu thật cảm động và có ý nghĩa :

-   Tôi phải quị lụy, nhún nhường tìm vợ tôi về, để có người mẹ, con cái tôi có được tình âu yếm.

Thì ra, ông nhận định rằng : chỉ có người đàn bà mới có thể đem lại tình thương và âu yếm là món ăn tinh thần cần thiết cho con cái ông, mà ông không có được.

Cứ tưởng tượng thế giới này sẽ ra sao, nếu không có phụ nữ ? Vì thế có nhạc sĩ đã làm ra bài hát : “Nếu mai em đi rồi, anh một mình sẽ sống ra sao ?” Nếu chỉ còn toàn đàn ông, thì chắc chắn sẽ buồn tẻ và không còn sự nhân đạo, vì sẽ tranh giành, xô xát, đấu đá nhau khốc liệt. Văn chương, thi phú, ca nhạc chẳng còn niềm cảm hứng nữa, sẽ biến mất. Nhà cửa bừa bãi, dơ bẩn, ngập rác rưởi do tính ươn lười của đàn ông...

Còn sự gì sẽ xảy đến, nếu thế giới này không có đàn ông ? Các bà sẽ chẳng còn cái sung sướng tay bồng tay bế, hôn hít, nựng nịu... Thế giới sẽ vô trật tự, vì không còn ai tổ chức, điều khiển, chẳng còn luật lệ gì cả, tất cả sẽ tùm lum, tà la, rối rít tít mù, không biết đâu mà rờ. Người ta thường nói giỡn: Ba bà với vài con vịt đủ thành cái chợ ồn ào. Huống chi lúc ấy, cả thế giới chỉ toàn đàn bà, sẽ om sòm đến núi lở tuyết tan…

Còn trong gia đình, nếu thiếu đi người cha hoặc người mẹ, như những trường hợp ly thân, ly dị, gia đình ấy sẽ ra sao ? Kinh nghiệm đã cho thấy rõ : thật là bất hạnh ! Tội nghiệp cho mấy đứa trẻ! Ở với cha thì mất mẹ. Ở với mẹ thì thiếu cha. Và lớn lên chúng dễ đâm hư hỏng, đi hoang, bụi đời, xì ke ma túy, vào băng đảng, xã hội đen, đâm thuê chém mướn v.v…

     c/  Thực hành cụ thể, đàn ông sẽ không cậy vào sức mạnh mà hiếp đáp phụ nữ, sẽ không coi mình có tài, làm những công việc lớn, làm ra tiền mà khinh thường phụ nữ. Còn phụ nữ không tự ti mặc cảm vì thấy mình yếu kém hơn nam giới, nhưng hãy nhận thức giá trị của mình, những năng khiếu thiên phú của mình mà nam giới không có. Đàn ông nào khinh bỉ phụ nữ, người ấy tỏ ra còn trẻ con, chưa trưởng thành. Đàn ông, con trai cậy sức mạnh, đánh đập, lấn át phụ nữ, đó là một kẻ mọi rợ, vũ phu, không xứng mặt trượng phu ! Các dân tộc văn minh luôn tôn trọng phụ nữ vì họ đã hiểu giá trị và những tài năng thiên phú của phụ nữ ! Các ông chồng hãy nghe lời Kinh Thánh dạy:

“Anh em là chồng, thì phải biết điều mà sống cảnh gia thất với vợ, hợp với thân phận mỏng giòn, chiếu theo nữ tính của họ. Đối với họ phải kính vì, như những kẻ đồng thừa hưởng cơ nghiệp sự sống đời đời” (1Pr 3.7).

Người đời cũng thường nói : “Không nên đánh vợ, cho dù bằng một cành hoa hồng”.

     đ/  Ngay từ nhỏ, tập cho con cái biết tôn trọng nhau, nhất là con trai. Phụ huynh đừng nói điều gì, đừng làm hành vi nào tỏ vẻ khinh bỉ đàn bà, con gái. Tập cho mình, cũng như cho con cái biết cách biểu lộ sự tôn trọng ra bên ngoài bằng các cử chỉ, lời ăn, tiếng nói : những cử chỉ lịch sự (chẳng hạn nhường chỗ cho phụ nữ), ăn nói nhã nhặn, thái độ đứng đắn, giúp đỡ họ tùy khả năng, sức lực (chẳng hạn con trai, đàn ông đảm nhiệm các việc nặng nề. Sức lực của nam giới là để bảo vệ phụ nữ và tránh cho họ những việc nặng nhọc). Những điều nói đây, ai cũng biết cả, nhưng lại không thực hành. Lý do một phần là người Việt ta, dù đã theo đạo Công giáo, song vì lâu đời thâm nhiễm tinh thần Nho giáo : trọng nam khinh nữ (nam viết hữu, nữ viết vô), cho nên có thái độ khinh rẻ phụ nữ. Nào là : “Bà câm mồm  đi ! Đàn bà biết gì mà nói !” - hoặc : “Cút xuống bếp đi cho rảnh!” - hoặc : “Đồ con gái, động tí là khóc nhè !”. Chúng ta là Kitô hữu, phải sống theo Chúa Kitô dạy, chứ không theo Khổng Tử dạy. Đừng sợ rằng tôn trọng, nhường nhịn phụ nữ là nịnh đầm, sợ vợ, cảm thấy mắc cở, nhục nhã trước bạn bè.

e/  Sau nữa, tập biết hợp tác với nhau trong mọi lãnh vực : gia đình, đoàn thể, xã hội... Hãy xem một bác sĩ cũng cần có người trợ tá, nữ y tá... Vì sao ngày nay các bà, các cô ra ứng cử hội đồng, chen chân vào các tổ chức xã hội, ngay cả làm thủ tướng ? Bởi vì, tuy người nam có óc tổ chức, có tài điều khiển guồng máy, song phụ nữ thấy nhiều điều tinh tế mà nam nhân không thấy. Như thế là bổ túc cho nhau. Do đó, ngay trong gia đình, từ nhỏ, hãy tập cho có sự hợp tác ấy. Phân công cho con trai, con gái là một chuyện, khuyến khích hợp tác mới mỹ mãn.

 Người lớn cứ nghĩ lại mà xem, chẳng phải thường thường trong gia đình, ta luôn đề cao con trai, hạ thấp hay coi thường con gái ? Lại còn phân biệt đối xử : Con trai thì thế nào cũng được, con gái thì bị kèn cựa từng li từng tí, nhân danh một tục lệ lỗi thời: “Ngày xưa, khi tao còn con gái, còn nết na, nề nếp, khép nép hơn mày bây giờ nhiều”. Đành rằng phận gái phải kín đáo, nết na, giữ gìn hơn, điều đó rất đúng và vẫn luôn đúng ; song gò bó, đóng kín và thụ động như xưa là không còn hợp thời và hợp lý nữa. Thiên Chúa đã dựng nên nam nữ và phân công cho mỗi bên, mỗi bên đều có một sở trường, không bên nào có thể thay thế cho bên kia, bên nào cũng có một thế mạnh và một thế yếu, cho nên phải trợ giúp cho nhau, bổ túc cho nhau, do đó phải đề cao khả năng và giá trị cả hai bên, tuy mỗi bên một khác, phải khai thác và phát triển năng khiếu, tính tình, đức tính của cả hai bên, chứ không chỉ đề cao một bên còn bên kia bỏ mặc, hay bị chèn ép. Một gia đình sẽ đầy sinh lực, sẽ phong phú cũng là nhờ biết tôn trọng sự phân công như thế ; một xã hội sẽ giàu mạnh, tiến bộ và văn minh cũng nhờ đó phần lớn.

            Gia đình ta đọc kinh đền tạ và cũng xin Chúa giúp sức thực hành bài Chúa dạy hôm nay.

Tích truyện

Lư Thị là vợ Phòng Huyền Linh, có nhan sắc chim sa cá lặn. Lúc Phòng Huyền Linh ốm nặng sắp chết, kêu Lư Thị đến bảo : Khi tôi chết nàng nên tái giá và sống tử tế với chồng sau. Lư Thị buồn về phòng riêng khóc thảm thiết. Đoạn nàng khoét đi một con mắt, chứng tỏ cho chồng biết nếu chồng có chết, nàng nhất định thủ tiết.

Phòng Huyền Linh ốm ít ngày mạnh lại. Từ đó yêu quý vợ khôn xiết. Sau ông đỗ đạt và làm tới chức tể tướng mà lòng không hề phai nhạt hay để ý tới một người đàn bà nào khác (không cưới thêm tỳ thiếp).

Vua Đường Thái Tôn muốn ban thưởng cho Phòng Huyền Linh một mỹ nhân, ông không chịu. Thiên hạ bảo : vì Lư Thị có tính ghen đấy. Nhà vua nghe biết, bảo Hoàng Hậu đòi Lư Thị vào cung và quở trách dạy phải để cho chồng có tỳ thiếp. Lư Thị nhất định cự tuyệt. Sau, vua lấy chén rượu giả làm thuốc độc bảo: phải chọn một là tự tử, hai là để chồng lấy lẽ. Lư Thị điềm tĩnh uống chén thuốc độc cách anh hùng.

Chén thuốc độc giả, dĩ nhiên là không làm cho thị chết, nhưng vua thấy lòng trung cang tiết liệt của nàng, nên thôi không ép nữa, còn ban thưởng.

 

 

 ---oo0oo---

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Chuỗi Mân Côi Cứu Gia Đình Tôi (2/17/2016)
Đtc Giảng Trong Thánh Lễ Tại Đền Thánh Đức Bà Guadalupe Chiều 13-2-2016 (2/14/2016)
Cn 3380: Đức Mẹ Ocotlan, Mexico (5) (2/14/2016)
Cn 3379: Đền Thánh Đức Mẹ Ocotlan, Mexico (4) (2/14/2016)
Ðức Mẹ Lộ Ðức 11/2 (2/11/2016)
Tin/Bài khác
Thơ Kinh Mân Côi: Bậc Thang Dẫn Về Thiên Đàng (2/5/2016)
Cn 3365: Cảm Tạ Mẹ Guadalupe (3) (2/4/2016)
Lịch Sử Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Và Các Ơn Lành Mẹ Ban Cho Con Cái (2/4/2016)
Phong Trào Legio Mariae (đạo Binh Đức Mẹ), Vị Sáng Lập Và Đóa Hoa Đầu Mùa (2/4/2016)
2/2 – Đức Mẹ Dâng Con (lễ Nến) (2/2/2016)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768