MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 46: Yêu Nhau Đến Thuở Bạc Đầu (phần Ii)
Thứ Ba, Ngày 23 tháng 2-2016
BÀI LỜI CHÚA 46

Yêu NHAU đẾn thuỞ bẠc đẦu (Phần II)

Trích sách Sáng Thế, 26.1-14

Bấy giờ trong xứ xảy ra một nạn đói,… ông I-xa-ác (con trai tổ phụ Abraham) đi Gơ-ra, đến với A-vi-me-léc, vua người Phi-li-tinh. 2 ĐỨC CHÚA hiện ra với ông và phán : “Đừng xuống Ai-cập, hãy ở trong đất Ta sẽ chỉ cho. 3 Hãy trú ngụ trong đất này ; Ta sẽ ở với ngươi và sẽ chúc phúc cho ngươi, vì Ta sẽ ban tất cả những miền đất này cho ngươi và dòng dõi ngươi, và Ta sẽ giữ lời Ta đã thề với Áp-ra-ham, cha ngươi…. 5 bởi vì Áp-ra-ham đã vâng lời Ta, đã giữ điều Ta truyền, cũng như các mệnh lệnh, thánh chỉ và luật điều của Ta.”

6 Vậy ông I-xa-ác sống ở Gơ-ra.7 Người địa phương hỏi về vợ ông, thì ông trả lời : “Nàng là em tôi.” Ông không dám nói : “Nàng là vợ tôi”, sợ người địa phương giết ông vì bà Rê-bê-ca, bởi lẽ bà có nhan sắc.

8 Khi ông đã ở đó lâu ngày, thì A-vi-me-léc, vua người Phi-li-tinh, nhìn xuống qua cửa sổ thì thấy ông I-xa-ác đang cười giỡn với bà Rê-bê-ca, vợ ông. 9 Vua A-vi-me-léc cho gọi ông I-xa-ác đến và nói : “Đúng là vợ ông ! Sao ông lại nói : Nàng là em tôi ?” Ông I-xa-ác trả lời vua : “Tôi đã nói như thế vì sợ phải chết vì nàng.” 10 Vua A-vi-me-léc nói : “Ông đã làm gì chúng tôi thế ? Chỉ tí nữa, nhỡ ra có kẻ nằm với vợ ông là ông làm cho chúng tôi phải vương vào một tội !” 11 Vua A-vi-me-léc truyền cho toàn dân rằng : “Ai mà động đến ông này và vợ ông, sẽ bị xử tử.”

…ĐỨC CHÚA chúc phúc cho ông 13 và ông trở nên giàu có…

*   Đó là Lời Chúa ! - Tạ ơn Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

Ở bài trước, Thánh Kinh thuật cho chúng ta nghe cũng một chuyện tương tự về ông Abaham, song ở đó thì bà Sara, vợ ông, đã bị vua Ai Cập là Pharaô bắt đem vào cung làm cung phi, vợ vua, và chính vì thế nhà vua bị Thiên Chúa trừng trị nặng nề, nên đã gọi Abraham vào để trả vợ lại. Còn ở chuyện đây thì chuyện xảy ra với vợ chồng ông I-xa-ác, con của tổ phụ Abraham. Ông A-vi-me-léc, vua người Phi-li-tinh, cũng nói với I-xa-ác: “Chỉ tí nữa, nhỡ ra có kẻ nằm với vợ ông, là ông làm cho chúng tôi phải vương vào một tội !” Hóa ra họ cũng nhận thấy việc lấy vợ người khác là một tội lỗi, đáng bị trừng phạt. Nhưng nói gì thì nói, chúng ta phải nhận rằng :  ở bất cứ thời nào hay nơi nào, nếu chưa có Tin Mừng của Chúa Giêsu được rao truyền, thân phận phụ nữ vẫn chịu quá nhiều thiệt thòi…

Ở bài trước, chúng ta nói đề cập đến thân phận phụ nữ trong phong tục tập quán lỗi thời, cách riêng về vấn đề hôn nhân, họ phải chịu cảnh “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy”, tất cả đều do cha mẹ gả bán, tính toán hơn thiệt, coi có “môn đăng hộ đối” hay chăng…

Ngày xưa thì thế, còn ngày nay, người ta đề cao giá trị cá nhân và tôn trọng phẩm giá phụ nữ hơn, cho trai gái, nam nữ tìm hiểu nhau, chọn lựa, và yêu nhau rồi cưới nhau. Cha mẹ chỉ đóng vai hướng dẫn hoặc cố vấn. Người ta và ngay cả Giáo Hội, đều coi việc ép duyên, ép gả là một trọng tội. Vì thế, trong lễ hôn phối, trước khi tuyên bố họ thành vợ chồng chính thức, linh mục hỏi hai người có được tự do kết hôn hay bị ép gả.

Nếu ngày nay được cái hay này thì lại bị cái dở khác : người ta đi quá trớn trong chuyện tình yêu và hôn nhân. Không những tự do luyến ái, người ta còn chỉ thích sống chung không cưới hỏi, khỏi mang trách nhiệm, thích thì ở với nhau, không thích thì chia tay ; chỗ khác thì sống thử, cưới sau ; chỗ khác nữa thì hôn nhân đồng tính…. Vì thế ít còn nghe thấy chúc cô dâu chú rể: “Sống với nhau trăm năm hạnh phúc, đến đầu bạc răng long”. Nền văn minh kỹ thuật và vật chất với các phương tiện truyền thông như báo chí, phát thanh, truyền hình, phim ảnh... đã góp phần ít ra cách gián tiếp, kích thích tình dục, tự do luyến ái... ; bởi đó gây ra bao nhiêu thảm họa, cách riêng làm phát triển nơi thanh thiếu niên một xu hướng thiên về tình dục quá sớm, và cũng vì thế gia đình dễ đổ vỡ….

Đã đến lúc người ta phải lùi lại, nghe Giáo Hội dạy dỗ để tránh lầm lạc, đi đúng đường, khỏi tan tác đau thương...

Vậy, tình yêu, trong một cuộc hôn nhân chân chính là một cái gì sâu xa, lớn lao. Nó lớn và đẹp hơn cả tình bạn đẹp đẽ nhất, thân thiết nhất. Hai người nam nữ cảm thấy được hiểu nhau, người này được người kia luôn hiểu, thông cảm với mình và nâng đỡ mình. Và hạnh phúc của hôn nhân hệ tại việc người này làm cho người kia hạnh phúc, người này sống cho người kia, sống cho người mình yêu. Kinh Thánh có câu : “Tình yêu mạnh mẽ như tử thần... Nước lũ, sông tràn không thể dập tắt được tình yêu...” (Diễm ca 8.6-7). Không một khó khăn, gian khổ nào có thể dập tắt tình yêu keo sơn của vợ chồng. Vì ai yêu thật lòng đều muốn làm người yêu được hạnh phúc, cho dù mình phải trả giá, hi sinh. Kẻ nào yêu mà chỉ muốn hưởng thụ, muốn lợi cho mình, kẻ ấy chưa yêu thật. Nếu hắn nói yêu, câu ấy chỉ là dối trá, lừa bịp mình và lừa dối mọi người. Có những cặp thanh niên mới gặp gỡ nhau vài lần đã nói : “Anh yêu em lắm !” Đó là nói thuộc lòng, hay đúng hơn, họ lầm tình dục, đam mê với tình yêu đích thật. Nói trắng ra, điều mà thực sự y muốn nói gần như là thế này : “Tôi muốn một chuyện, không phải là em, mà là một cái gì đó của em”.

Người vợ, người chồng nào trong hôn nhân, không biết sẵn sàng từ bỏ cái ích kỷ, chỉ muốn nghĩ đến mình, không vứt bỏ những sở thích riêng tư để sống trọn vẹn cho người bạn đời, kẻ ấy không làm cho bạn đời hạnh phúc và chính họ cũng thành trống rỗng, nghèo nàn. Cuộc hôn nhân lúc ấy chỉ là một sự chung đụng và chịu đựng nhau, vì quyền lợi không dám ly dị, hoặc vì đã lỡ có con cái... Họ sẽ kéo lê cuộc sống cách nhọc nhằn..., và ngày nào cũng xảy ra cãi cọ, càu nhàu, lạnh lùng phớt tỉnh, không thèm quan tâm đến người kia nữa, ấy là chưa kể còn ác ý muốn làm khổ nhau... Như thế, là gián tiếp mở cửa cho người thứ ba xen vào... và tan vỡ là chuyện không thể tránh.

Tình yêu chân thực làm cho có sức chịu đựng mọi sự hi sinh cần thiết ; tỉ dụ : nếu vợ phải nằm bệnh viện, người chồng sẽ nhịn hút thuốc, bỏ cà phê, hủ tiếu mỗi sáng, hoặc mặc bộ quần áo cũ 3 năm không may bộ mới như dự tính, để dành dụm tiền thuốc thang điều trị, sau đó, bồi dưỡng cho vợ hồi phục sức lực, đi nghỉ Vũng Tàu, Đà Lạt...

Chỉ như vậy, người ấy mới thực bụng nói câu : “Anh yêu em !”. Nó có nghĩa là : “Em, chỉ có một mình em mà thôi. Em sẽ ngự tại lòng anh. Em là người anh mong muốn. Anh cần em, nếu không có em, đời anh sẽ bất hạnh, và anh sẽ luôn là con người bất toàn. Anh sẽ sống chỉ vì em thôi, làm việc chỉ vì em thôi... Gần bên em, anh thật là người sung sướng. Anh muốn luôn che chở em, bảo vệ em và các con của chúng ta. Anh sẽ san sẻ với em tất cả tâm tư lẫn thể xác, nghĩa là tất cả những gì anh có. Anh sẽ lắng nghe những gì em muốn nói, những nguyện vọng dù nhỏ nhặt của em. Anh sẽ không làm một việc gì cả, nếu điều đó không được em tán thành. Anh muốn mãi mãi ở bên em”.

Chỉ như thế tình vợ chồng mới keo sơn bền vững cho đến thuở đầu bạc răng long, và nếm cái hạnh phúc thấy đàn con cháu quây quần quấn quít bên mình. Một hạnh phúc mà nhiều gia đình mong ước mà không phải gia đình nào cũng đạt được !

 Và ngược lại người vợ cũng muốn nói những điều tương tự với chồng…Chẳng phải điều đó quá đẹp, quá lý tưởng ư ? Nhưng chính để giúp vợ chồng làm được điều đó, mà Giáo Hội, trong nghi lễ hôn phối, cầu nguyện cho họ, và Chúa Giêsu đã nâng lên thành một Bí tích, nghĩa là đổ ơn cách đặc biệt xuống cho họ, để họ đủ sức chu toàn bổn phận làm vợ làm chồng, nhất là vượt qua được khi gặp những tình huống khó khăn, trắc trở. Vợ chồng Công giáo hãy tin vào sự trợ giúp của ơn Chúa.

Có lẽ vì nhận thấy đời sống vợ gặp nhiều thử thách, gian truân, mà thánh Phaolô khuyên người ta cứ sống độc thân như ông : 25Về các kẻ ở độc thân, …. tôi cho ý kiến của tôi : điều ấy tốt, vì sự cùng quẫn hiện tại! Phải, đối với người phàm, thì sống như vậy quả là điều tốt. […] 28Nhưng giả như anh kết bạn, anh chẳng mắc tội lệ gì. Và nếu một cô gái kết bạn, nó cũng chẳng mắc tội lệ gì. Nhưng những người như thế sẽ chuốc lấy khốn khó cho thân xác mình. Còn tôi, tôi muốn tránh cho anh em.” (1 Cr 7.25-28)

Tích truyện

Trong một buổi nói chuyện về hôn nhân, một thiếu phụ kể về người chồng mà bà cho là người chồng lý tưởng và hoàn toàn. Bà nói:

-   Từ khi tôi học lớp mẫu giáo cho đến lúc vào đại học, ai cũng chế nhạo khi nhìn thấy đôi chân tôi. Các bạn thấy không ? trông nó giống như hai khúc củi ấy.

Nói xong, bà đứng dậy. Quả thật, ai nấy đều thấy đúng như lời bà nói. Bà kể tiếp :

-   Từ bé, bị bạn bè chế giễu tàn ác, nhiều lần tôi bật khóc. Sự tủi nhục theo đuổi tôi vào cả trong những giấc mơ. Đến khi học trung học, tôi tập cười đùa theo mỗi lần bị chúng bạn trêu ghẹo. Hồi ấy, tôi cũng có bạn trai theo đuổi, nhưng chẳng ai đi chơi với tôi quá ba lần. Chắc các bạn cũng biết tại sao. Lên đại học, tôi gặp nhà tôi. Chúng tôi mến nhau ngay. Chàng tỏ ý muốn tìm hiểu tôi để tiến đến hôn nhân. Đề nghị này làm tôi hết sức ngạc nhiên. Nhưng lạ nhất là chẳng bao giờ chàng đá động đến đôi chân tôi hết.

Nhưng rồi một đêm kia, chàng nắm tay tôi và nói : “Em ạ, anh muốn em đừng thắc mắc đến chuyện ấy mà tự làm khổ mình nữa. Chúa sinh em ra như thế nào, anh yêu em như vậy”. Nghe anh ấy nói xong, tôi òa lên khóc vì sung sướng... Tôi nghĩ trong lòng rằng tôi sẽ yêu chàng mãi mãi. Từ đó đến nay, đã 30 năm rồi. Giờ đây, tôi có thể nhìn xuống đôi chân tôi mà chẳng mặc cảm gì nữa. Đối với một người chồng như thế, thật tôi dám làm mọi chuyện trên đời này để chàng được vừa lòng.

Y

LỜI CHÚA 46

Yêu NHAU đẾn thuỞ bẠc đẦu (Phần II)

Trích sách Sáng Thế, 26.1-14

Bấy giờ trong xứ xảy ra một nạn đói,… ông I-xa-ác (con trai tổ phụ Abraham) đi Gơ-ra, đến với A-vi-me-léc, vua người Phi-li-tinh. 2 ĐỨC CHÚA hiện ra với ông và phán : “Đừng xuống Ai-cập, hãy ở trong đất Ta sẽ chỉ cho. 3 Hãy trú ngụ trong đất này ; Ta sẽ ở với ngươi và sẽ chúc phúc cho ngươi, vì Ta sẽ ban tất cả những miền đất này cho ngươi và dòng dõi ngươi, và Ta sẽ giữ lời Ta đã thề với Áp-ra-ham, cha ngươi…. 5 bởi vì Áp-ra-ham đã vâng lời Ta, đã giữ điều Ta truyền, cũng như các mệnh lệnh, thánh chỉ và luật điều của Ta.”

6 Vậy ông I-xa-ác sống ở Gơ-ra.7 Người địa phương hỏi về vợ ông, thì ông trả lời : “Nàng là em tôi.” Ông không dám nói : “Nàng là vợ tôi”, sợ người địa phương giết ông vì bà Rê-bê-ca, bởi lẽ bà có nhan sắc.

8 Khi ông đã ở đó lâu ngày, thì A-vi-me-léc, vua người Phi-li-tinh, nhìn xuống qua cửa sổ thì thấy ông I-xa-ác đang cười giỡn với bà Rê-bê-ca, vợ ông. 9 Vua A-vi-me-léc cho gọi ông I-xa-ác đến và nói : “Đúng là vợ ông ! Sao ông lại nói : Nàng là em tôi ?” Ông I-xa-ác trả lời vua : “Tôi đã nói như thế vì sợ phải chết vì nàng.” 10 Vua A-vi-me-léc nói : “Ông đã làm gì chúng tôi thế ? Chỉ tí nữa, nhỡ ra có kẻ nằm với vợ ông là ông làm cho chúng tôi phải vương vào một tội !” 11 Vua A-vi-me-léc truyền cho toàn dân rằng : “Ai mà động đến ông này và vợ ông, sẽ bị xử tử.”

…ĐỨC CHÚA chúc phúc cho ông 13 và ông trở nên giàu có…

*   Đó là Lời Chúa ! - Tạ ơn Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

Ở bài trước, Thánh Kinh thuật cho chúng ta nghe cũng một chuyện tương tự về ông Abaham, song ở đó thì bà Sara, vợ ông, đã bị vua Ai Cập là Pharaô bắt đem vào cung làm cung phi, vợ vua, và chính vì thế nhà vua bị Thiên Chúa trừng trị nặng nề, nên đã gọi Abraham vào để trả vợ lại. Còn ở chuyện đây thì chuyện xảy ra với vợ chồng ông I-xa-ác, con của tổ phụ Abraham. Ông A-vi-me-léc, vua người Phi-li-tinh, cũng nói với I-xa-ác: “Chỉ tí nữa, nhỡ ra có kẻ nằm với vợ ông, là ông làm cho chúng tôi phải vương vào một tội !” Hóa ra họ cũng nhận thấy việc lấy vợ người khác là một tội lỗi, đáng bị trừng phạt. Nhưng nói gì thì nói, chúng ta phải nhận rằng :  ở bất cứ thời nào hay nơi nào, nếu chưa có Tin Mừng của Chúa Giêsu được rao truyền, thân phận phụ nữ vẫn chịu quá nhiều thiệt thòi…

Ở bài trước, chúng ta nói đề cập đến thân phận phụ nữ trong phong tục tập quán lỗi thời, cách riêng về vấn đề hôn nhân, họ phải chịu cảnh “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy”, tất cả đều do cha mẹ gả bán, tính toán hơn thiệt, coi có “môn đăng hộ đối” hay chăng…

Ngày xưa thì thế, còn ngày nay, người ta đề cao giá trị cá nhân và tôn trọng phẩm giá phụ nữ hơn, cho trai gái, nam nữ tìm hiểu nhau, chọn lựa, và yêu nhau rồi cưới nhau. Cha mẹ chỉ đóng vai hướng dẫn hoặc cố vấn. Người ta và ngay cả Giáo Hội, đều coi việc ép duyên, ép gả là một trọng tội. Vì thế, trong lễ hôn phối, trước khi tuyên bố họ thành vợ chồng chính thức, linh mục hỏi hai người có được tự do kết hôn hay bị ép gả.

Nếu ngày nay được cái hay này thì lại bị cái dở khác : người ta đi quá trớn trong chuyện tình yêu và hôn nhân. Không những tự do luyến ái, người ta còn chỉ thích sống chung không cưới hỏi, khỏi mang trách nhiệm, thích thì ở với nhau, không thích thì chia tay ; chỗ khác thì sống thử, cưới sau ; chỗ khác nữa thì hôn nhân đồng tính…. Vì thế ít còn nghe thấy chúc cô dâu chú rể: “Sống với nhau trăm năm hạnh phúc, đến đầu bạc răng long”. Nền văn minh kỹ thuật và vật chất với các phương tiện truyền thông như báo chí, phát thanh, truyền hình, phim ảnh... đã góp phần ít ra cách gián tiếp, kích thích tình dục, tự do luyến ái... ; bởi đó gây ra bao nhiêu thảm họa, cách riêng làm phát triển nơi thanh thiếu niên một xu hướng thiên về tình dục quá sớm, và cũng vì thế gia đình dễ đổ vỡ….

Đã đến lúc người ta phải lùi lại, nghe Giáo Hội dạy dỗ để tránh lầm lạc, đi đúng đường, khỏi tan tác đau thương...

Vậy, tình yêu, trong một cuộc hôn nhân chân chính là một cái gì sâu xa, lớn lao. Nó lớn và đẹp hơn cả tình bạn đẹp đẽ nhất, thân thiết nhất. Hai người nam nữ cảm thấy được hiểu nhau, người này được người kia luôn hiểu, thông cảm với mình và nâng đỡ mình. Và hạnh phúc của hôn nhân hệ tại việc người này làm cho người kia hạnh phúc, người này sống cho người kia, sống cho người mình yêu. Kinh Thánh có câu : “Tình yêu mạnh mẽ như tử thần... Nước lũ, sông tràn không thể dập tắt được tình yêu...” (Diễm ca 8.6-7). Không một khó khăn, gian khổ nào có thể dập tắt tình yêu keo sơn của vợ chồng. Vì ai yêu thật lòng đều muốn làm người yêu được hạnh phúc, cho dù mình phải trả giá, hi sinh. Kẻ nào yêu mà chỉ muốn hưởng thụ, muốn lợi cho mình, kẻ ấy chưa yêu thật. Nếu hắn nói yêu, câu ấy chỉ là dối trá, lừa bịp mình và lừa dối mọi người. Có những cặp thanh niên mới gặp gỡ nhau vài lần đã nói : “Anh yêu em lắm !” Đó là nói thuộc lòng, hay đúng hơn, họ lầm tình dục, đam mê với tình yêu đích thật. Nói trắng ra, điều mà thực sự y muốn nói gần như là thế này : “Tôi muốn một chuyện, không phải là em, mà là một cái gì đó của em”.

Người vợ, người chồng nào trong hôn nhân, không biết sẵn sàng từ bỏ cái ích kỷ, chỉ muốn nghĩ đến mình, không vứt bỏ những sở thích riêng tư để sống trọn vẹn cho người bạn đời, kẻ ấy không làm cho bạn đời hạnh phúc và chính họ cũng thành trống rỗng, nghèo nàn. Cuộc hôn nhân lúc ấy chỉ là một sự chung đụng và chịu đựng nhau, vì quyền lợi không dám ly dị, hoặc vì đã lỡ có con cái... Họ sẽ kéo lê cuộc sống cách nhọc nhằn..., và ngày nào cũng xảy ra cãi cọ, càu nhàu, lạnh lùng phớt tỉnh, không thèm quan tâm đến người kia nữa, ấy là chưa kể còn ác ý muốn làm khổ nhau... Như thế, là gián tiếp mở cửa cho người thứ ba xen vào... và tan vỡ là chuyện không thể tránh.

Tình yêu chân thực làm cho có sức chịu đựng mọi sự hi sinh cần thiết ; tỉ dụ : nếu vợ phải nằm bệnh viện, người chồng sẽ nhịn hút thuốc, bỏ cà phê, hủ tiếu mỗi sáng, hoặc mặc bộ quần áo cũ 3 năm không may bộ mới như dự tính, để dành dụm tiền thuốc thang điều trị, sau đó, bồi dưỡng cho vợ hồi phục sức lực, đi nghỉ Vũng Tàu, Đà Lạt...

Chỉ như vậy, người ấy mới thực bụng nói câu : “Anh yêu em !”. Nó có nghĩa là : “Em, chỉ có một mình em mà thôi. Em sẽ ngự tại lòng anh. Em là người anh mong muốn. Anh cần em, nếu không có em, đời anh sẽ bất hạnh, và anh sẽ luôn là con người bất toàn. Anh sẽ sống chỉ vì em thôi, làm việc chỉ vì em thôi... Gần bên em, anh thật là người sung sướng. Anh muốn luôn che chở em, bảo vệ em và các con của chúng ta. Anh sẽ san sẻ với em tất cả tâm tư lẫn thể xác, nghĩa là tất cả những gì anh có. Anh sẽ lắng nghe những gì em muốn nói, những nguyện vọng dù nhỏ nhặt của em. Anh sẽ không làm một việc gì cả, nếu điều đó không được em tán thành. Anh muốn mãi mãi ở bên em”.

Chỉ như thế tình vợ chồng mới keo sơn bền vững cho đến thuở đầu bạc răng long, và nếm cái hạnh phúc thấy đàn con cháu quây quần quấn quít bên mình. Một hạnh phúc mà nhiều gia đình mong ước mà không phải gia đình nào cũng đạt được !

 Và ngược lại người vợ cũng muốn nói những điều tương tự với chồng…Chẳng phải điều đó quá đẹp, quá lý tưởng ư ? Nhưng chính để giúp vợ chồng làm được điều đó, mà Giáo Hội, trong nghi lễ hôn phối, cầu nguyện cho họ, và Chúa Giêsu đã nâng lên thành một Bí tích, nghĩa là đổ ơn cách đặc biệt xuống cho họ, để họ đủ sức chu toàn bổn phận làm vợ làm chồng, nhất là vượt qua được khi gặp những tình huống khó khăn, trắc trở. Vợ chồng Công giáo hãy tin vào sự trợ giúp của ơn Chúa.

Có lẽ vì nhận thấy đời sống vợ gặp nhiều thử thách, gian truân, mà thánh Phaolô khuyên người ta cứ sống độc thân như ông : 25Về các kẻ ở độc thân, …. tôi cho ý kiến của tôi : điều ấy tốt, vì sự cùng quẫn hiện tại! Phải, đối với người phàm, thì sống như vậy quả là điều tốt. […] 28Nhưng giả như anh kết bạn, anh chẳng mắc tội lệ gì. Và nếu một cô gái kết bạn, nó cũng chẳng mắc tội lệ gì. Nhưng những người như thế sẽ chuốc lấy khốn khó cho thân xác mình. Còn tôi, tôi muốn tránh cho anh em.” (1 Cor 7.25-28)

Tích truyện

Trong một buổi nói chuyện về hôn nhân, một thiếu phụ kể về người chồng mà bà cho là người chồng lý tưởng và hoàn toàn. Bà nói:

-   Từ khi tôi học lớp mẫu giáo cho đến lúc vào đại học, ai cũng chế nhạo khi nhìn thấy đôi chân tôi. Các bạn thấy không ? trông nó giống như hai khúc củi ấy.

Nói xong, bà đứng dậy. Quả thật, ai nấy đều thấy đúng như lời bà nói. Bà kể tiếp :

-   Từ bé, bị bạn bè chế giễu tàn ác, nhiều lần tôi bật khóc. Sự tủi nhục theo đuổi tôi vào cả trong những giấc mơ. Đến khi học trung học, tôi tập cười đùa theo mỗi lần bị chúng bạn trêu ghẹo. Hồi ấy, tôi cũng có bạn trai theo đuổi, nhưng chẳng ai đi chơi với tôi quá ba lần. Chắc các bạn cũng biết tại sao. Lên đại học, tôi gặp nhà tôi. Chúng tôi mến nhau ngay. Chàng tỏ ý muốn tìm hiểu tôi để tiến đến hôn nhân. Đề nghị này làm tôi hết sức ngạc nhiên. Nhưng lạ nhất là chẳng bao giờ chàng đá động đến đôi chân tôi hết.

Nhưng rồi một đêm kia, chàng nắm tay tôi và nói : “Em ạ, anh muốn em đừng thắc mắc đến chuyện ấy mà tự làm khổ mình nữa. Chúa sinh em ra như thế nào, anh yêu em như vậy”. Nghe anh ấy nói xong, tôi òa lên khóc vì sung sướng... Tôi nghĩ trong lòng rằng tôi sẽ yêu chàng mãi mãi. Từ đó đến nay, đã 30 năm rồi. Giờ đây, tôi có thể nhìn xuống đôi chân tôi mà chẳng mặc cảm gì nữa. Đối với một người chồng như thế, thật tôi dám làm mọi chuyện trên đời này để chàng được vừa lòng.

Y

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Cùng Hợp Ý Cầu Nguyện Kinh Mân Côi (3/1/2016)
Cầu Nguyện Chuỗi Mân Côi Cứu Nước Việt Nam (2/27/2016)
Nói Về Phong Trào Đền Tạ Trái Tim Mẹ (2/25/2016)
Cn 3397: Đức Mẹ Dặn Dò Tại Akita (1973-1981) #2 (2/24/2016)
Cn 3396: Cuộc Hiện Ra Và Biến Cố Akita, Nhật Bản (1) (2/24/2016)
Tin/Bài khác
Mặc Dầu Mọi Nỗi Khó Khăn Hiện Tại, Chúng Con Tin Chắc Trái Tim Mẹ Sẽ Thắng! (2/21/2016)
Phép Lạ Của Đức Mẹ La Vang (2/21/2016)
Cn 3389: Đức Mẹ Bảo Vệ Ai Tín Thác Nơi Mẹ (2/20/2016)
Cn 3384: Xin Mẹ La Vang Cứu Giúp Chúng Con (2/18/2016)
Chuỗi Mân Côi Cứu Gia Đình Tôi (2/17/2016)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768