MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài#50: Thực Tập (phan#4)
Thứ Ba, Ngày 1 tháng 3-2016
Nói đến chuyện sợ, thì trong gia đình con cái sợ ai nhất, sợ cha hay sợ mẹ ? Sợ cha ! Tại sao ? Vì người cha là người cầm cân nảy mực, có phận sự lèo lái, hướng dẫn gia đình, cho nên con cái đứa nào làm sự gì lầm lỗi, không đi đúng đường đúng lối đã vạch ra, là sợ người cha la mắng hay trừng phạt. Còn người mẹ thì cưu mang, sinh đẻ, ôm ẵm và cho con bú mớm nên một lòng thương con, và không mấy để ý đến lỗi lầm của con, chỉ lo cho nó được an lành, mạnh khỏe và hạnh phúc là bà an lòng.

Chỉ vì ta thường coi Chúa Cha giống như người cha thế gian nghiêm nghị, khó tính, cho nên ta sợ và không dám gần gũi, không thấy thân thương Người. Biết vậy, nên để giúp ta bớt mặc cảm, bớt sợ hãi, Thiên Chúa mặc khải cho ta biết Người cũng là một người mẹ. Khẳng định đây không phải là một cách nói bóng bảy : song là thật sự như vậy, bởi vì nên nhớ Thiên Chúa là Đấng thiêng liêng, vô hình vô tượng, (không có thể xác nên) không có giới tính như ta, nói nôm na, Thiên Chúa không là nam hay là nữ ! Vậy Thiên Chúa là cha, mà cũng là mẹ. Chỉ có điều truyền thống Thánh kinh, vốn là của người Do Thái, một dân tộc theo phụ hệ, nên coi Người là Cha thì tiện lợi và phù hợp hơn.

Vậy Đấng đã dựng nên loài người, và cách riêng khi dựng nên người phụ nữ, đã tạo nên trái tim bà mẹ, và đổ tình yêu Người vào trái tim bà để bà yêu thương con cái, chẳng lẽ Người lại không yêu thương ta như mẹ thương yêu con mình sao ? Xem này :

“Ta đã tập đi cho Ép-ra-im, đã đỡ cánh tay nó,
nhưng chúng không hiểu là Ta chữa lành chúng.
 Ta lấy dây nhân nghĩa, lấy mối ân tình mà lôi kéo chúng.
Ta xử với chúng như người nựng trẻ thơ,

nâng lên áp vào má

Ta cúi xuống gần nó mà đút cho nó ăn.” (Hs 11.3-4)

Dân Israen không hiểu được tình Chúa như vậy, vì họ quá đau khổ : sau khi bị cường quốc xâm lăng tàn phá làm nước mất nhà tan, triệt hạ Đền thờ, giết người không thương tiếc, ai còn sống sót thì bị đưa đi lưu đày biệt xứ, trong hoàn cảnh vô vọng ấy, họ thấy mình như chết khô không còn hy vọng hồi sinh và phục hưng xứ sở, cho nên họ than vãn:

“ĐỨC CHÚA đã bỏ tôi,

Chúa Thượng tôi đã quên tôi rồi !”

Qua miệng tiên tri Isaia, Thiên Chúa trả lời:

“Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau?
Cho dù nó có quên đi nữa,

thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ.”

(Is 59.14-15)

Những người mẹ quên con, bỏ con là chuyện hi hữu ít khi xảy ra vì ngược với bản năng làm mẹ. Người ta thường nói : Mọi tình yêu ở đời đều có lúc tàn tạ, chỉ có tình mẹ là không bao giờ. Thế mà Thiên Chúa nói : cho dù có những bà mẹ tồi tệ đến như vậy, thì Thiên Chúa không bao giờ cư xử với con dân của Người như thế. Người là mẹ còn hơn người mẹ :

“Cho dù nó có quên đi nữa,

thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ!

Người ví mình như mẹ hiền nâng niu, vỗ về những đứa con thơ :

“Các ngươi sẽ được nuôi bằng sữa mẹ,
được bồng ẵm bên sườn, nâng niu trên đầu gối.
Như mẹ hiền an ủi con thơ,

Ta sẽ an ủi các ngươi như vậy….” (Is 66.12-13)

Đọc những câu Thánh kinh tuyệt vời ấy, chẳng ai không thấy lòng mình xúc động, hơn nữa nếu chúng ta cầu nguyện, sẽ có thể cảm nhận thấm thía Tình Yêu sâu thẳm ấy, bởi nó vượt trên trí hiểu của ta. Nhất là hãy khiêm nhường hạ mình xuống như kẻ bé mọn, ta mới thấu hiểu được những mầu nhiệm cao cả đó, vì Chúa Giêsu có nói :

“Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha.” (Mt 11.25-26).

Thật vậy, Tình Yêu Thiên Chúa là một Mầu Nhiệm cao sâu, mênh mông, bao la như trùng dương vô bến vô bờ…chúng ta không thể dùng trí loài người mà luận bàn được. Duy chỉ nhờ cầu nguyện, Lời Chúa sẽ đốt cháy lòng ta như đã cháy bừng trong lòng hai môn đệ đi làng Emmau kể trên kia (x. Lc 24.32).

Chớ gì đến lượt mỗi người chúng ta, khi được biết tình yêu của Cha Hằng Hữu ngỏ với chúng ta là con cái Người, là tình yêu thật bao la vô bến vô bờ… thì trong trái tim chúng ta cũng bừng cháy ngọn lửa yêu mến Người. Tình yêu đáp trả tình yêu !

Khi đón nhận những điều mặc khải về Chúa Cha nói trên, về những gì Chúa Cha đã làm cho ta, và về Tình Yêu vô biên và vô điều kiện của Người, chúng ta không được nghĩ rằng những điều cao cả lớn lao đó là do tưởng tượng của những người đạo đức, chứ không có thật. Vì nhìn vào mình, nhìn chung quanh thấy loài người hèn hạ, xấu xa quá, đâu đâu cũng đầy gian ác, chúng ta tự hỏi mình là gì mà Chúa phải bận tâm đến như vậy ?

Thánh kinh trả lời : Loài người chúng ta là con thật của Thiên Chúa ; và Người là Cha thật của ta !                          

“Anh em đã lãnh nhận… Thần Khí làm cho anh em nên con cái, nhờ đó chúng ta được kêu lên : “Áp-ba ! Cha ơi !” Chính Thần Khí chứng thực cho thần trí chúng ta rằng chúng ta là con cái Thiên Chúa.”(Rm 8.15-16)

“Anh em hãy xem Chúa Cha yêu chúng ta dường nào: Người yêu đến nỗi cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa - mà thực sự chúng ta là con Thiên Chúa. Sở dĩ thế gian không nhận biết chúng ta, là vì thế gian đã không biết Người.” (1 Ga 3.1)      

Thánh kinh bảo : “Thực sự chúng ta là con Thiên Chúa”, nghĩa là chúng ta là con thật của Thiên Chúa : ở đời, ai có máu huyết của người cha thì là con ruột của ông ấy, đó là một sự thật, anh ta muốn chối cũng không được và muốn thay đổi cũng không xong; thì đây cũng vậy, một khi chúng ta tin và chịu Bí tích Thánh Tẩy, chúng ta được tái sinh bởi Thần khí và trở nên Thần khí (Ga 3.6), mang trong mình Thần khí ví như “máu huyết thần linh của Thiên Chúa”, mà Thư Thánh Phêrô nói đó là : “được thông phần bản tính Thiên Chúa” đấy (2 Pr 1.4). Mà hễ ai có giọt máu của bố, kẻ ấy là con ruột của bố nó, cũng vậy, có trong mình bản tính Thiên Chúa thì ta là con (ruột) Thiên Chúa vậy !

Chưa hết, cũng bởi được là con thật của Thiên Chúa, mà Chúa Cha hứa cho ta được thừa kế gia nghiệp Nước Trời:

“Vậy đã là con, thì cũng là thừa kế, mà được Thiên Chúa cho thừa kế, thì tức là đồng thừa kế với Đức Ki-tô.” (Rm 8.17) ;

và sẽ sau này được vinh hiển sáng láng chói lòa nên giống như Chúa Giêsu, Con Một Người, trong hạnh phúc muôn đời vĩnh cửu trên Thiên Đàng :

“Anh em thân mến, hiện giờ chúng ta là con Thiên Chúa; nhưng chúng ta sẽ như thế nào, điều ấy chưa được bày tỏ. Chúng ta biết rằng khi Đức Ki-tô xuất hiện, chúng ta sẽ nên giống như Người, vì Người thế nào, chúng ta sẽ thấy Người như vậy.” (1 Ga 3.2)

Hy vọng rằng sau khi được Chúa Giêsu mặc khải cho chúng ta về Chúa Cha và tình yêu của Người qua những câu Thánh Kinh huy hoàng trên đây, và một khi đã nhờ suy niệm và cầu nguyện chúng ta được hiểu biết Chúa Cha và cảm nghiệm được phần nào Tình yêu thắm thiết của Người, chúng ta không còn thấy xa lạ, lợt lạt với Cha trên Trời nữa, trái lại hết sức phấn khởi và tràn trề hy vọng, cách riêng khi đến nhà thờ, ta sẽ hân hoan vui mừng cùng Thượng tế Giêsu hiệp dâng Tế Lễ lên Cha.

   Nhớ lại trước kia, không được học Thánh Kinh, ta đi dự lễ, như thể đi làm một bổn phận con nhà đạo, Thánh Lễ lúc đó có khi chỉ là một thứ tập tục tôn giáo mà mình phải bó buộc đi dự ; trong lễ, thấy ông cha lúc giơ tay lúc cúi đầu, và đọc những lời kinh mình cùng với mọi người thưa lại cách thuộc lòng và chán ngán, chờ cho mau xong là chuồn lẹ …! Nếu khá hơn, biết nói là đi dâng Thánh Lễ thì cũng chỉ biết dâng lên một Thiên Chúa nào đó, mơ hồ, xa xôi …

Nhưng nay, ta lấy làm vinh dự khôn sánh, khi nhờ học Thánh Kinh mà biết được hạnh phúc vào nhà thờ dự Thánh Lễ ở trần thế, là tham dự tế lễ thiên giới vô cùng cao trọng của Chúa Kitô dâng lên Thiên Chúa Cha trên trời, giữa muôn vàn thần thánh, để mưu cầu ơn cứu độ cho chúng ta và cả nhân loại.

   Nếu hiện thời ai còn chưa cảm nghiệm được hạnh phúc ấy, thì hãy gia tăng cầu nguyện và suy niệm để xin được ơn ấy, đồng thời cũng thực tập như trên đây hướng dẫn. Khi đã được, ta sẽ thấy mỗi lần đi dự Thánh Lễ là một lần vui sướng hạnh phúc vô cùng. Đời sống ta sẽ từ từ biến đổi càng ngày càng nên tốt lành, thánh thiện hơn, gia đình sẽ bình an hòa thuận, những thử thách, những gian nan không còn làm ta khổ sở, trái lại sẽ thấy cuộc đời ta khởi sắc….

-- o0o –

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
"miracle In Medjugorje: Did Our Lady Appear In The Sky?" (3/8/2016)
Truyền Tin (3/8/2016)
Đặc Tính Của Việc Tận Hiến Cho Đức Mẹ (3/7/2016)
Cn 3412: Cầu Nguyện Chuỗi Mân Côi Chung (3/6/2016)
Thơ Đức Mẹ Sầu Bi Dưới Chân Thánh Giá (3/2/2016)
Tin/Bài cùng ngày
Cùng Hợp Ý Cầu Nguyện Kinh Mân Côi (3/1/2016)
Tin/Bài khác
Cầu Nguyện Chuỗi Mân Côi Cứu Nước Việt Nam (2/27/2016)
Nói Về Phong Trào Đền Tạ Trái Tim Mẹ (2/25/2016)
Cn 3397: Đức Mẹ Dặn Dò Tại Akita (1973-1981) #2 (2/24/2016)
Cn 3396: Cuộc Hiện Ra Và Biến Cố Akita, Nhật Bản (1) (2/24/2016)
Mặc Dầu Mọi Nỗi Khó Khăn Hiện Tại, Chúng Con Tin Chắc Trái Tim Mẹ Sẽ Thắng! (2/21/2016)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768