MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài 64: Hiệu Quả Thứ Hai : Có Sự Sống Muôn Đời Và Được Sống Lại (c.54) (phan #3)
Thứ Ba, Ngày 12 tháng 4-2016
Dụ ngôn ‘ông phú hộ và Ladarô ăn mày’ đã minh họa cho điều quan trọng ấy : “Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người nghèo khó tên là La-da-rô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu, thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no …

Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Áp-ra-ham (nghĩa là lên Thiên Đàng). Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn. Dưới âm phủ, đang khi chịu cực hình, ông ta ngước mắt lên, thấy tổ phụ Áp-ra-ham ở tận đàng xa, và thấy anh La-da-rô trong lòng tổ phụ. Bấy giờ ông ta kêu lên : ‘Lạy tổ phụ Áp-ra-ham, xin thương xót con, và sai anh La-da-rô nhúng đầu ngón tay vào nước, nhỏ trên lưỡi con cho mát; vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm !" (Lc 16.19-31)

Tại sao ông nhà giàu "chịu cực hình" ?  Không thấy nói

ông phạm tội trọng nào như cướp của, giết người, dâm bôn, ngoại tình v.v… chỉ thấy nói cả đời ông hưởng thụ sung sướng vật chất "mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình". Muốn hiểu tại sao, ta phải nghe Thánh Kinh giảng giải :

“Ai gieo gì thì sẽ gặt được thứ ấy : kẻ gieo vào xác thịt mình, thì sẽ gặt được sự mục nát từ xác thịt (mà ra); còn kẻ gieo vào Thần khí thì sẽ gặt được sự sống đời đời từ Thần khí (trổ sinh)” (Gl 6.7-8).

Cả đời chỉ lo vui chơi ăn uống cho thỏa tính xác thịt (đó là đang gieo vào thửa ruộng xác thịt), thì khi xác thịt mục nát tan rã dưới mồ, người đó sẽ chẳng còn gì (chẳng gặt được gì) ngoài sự mục nát của xác thịt, thế có nghĩa là hư vong trầm luân khốn nạn. Gieo gì thì gặt nấy ! Đương nhiên là vậy.

Sau đó ông nhà giàu nhớ đến các anh em mình còn sống cũng đang sống một kiểu như ông ta trước đây, chỉ biết có vật chất, nên xin Tổ phụ Abraham sai Ladarô hiện về cảnh cáo họ để khỏi sa chốn cực hình như ông ta, nhưng tổ phụ bảo : "Họ đã có Lời Chúa dạy thì cứ nghe mà làm theo. Nếu họ không nghe Lời Chúa, thì kẻ chết có hiện về báo mộng họ cũng chẳng nghe đâu".

Vậy qua đó Chúa dạy ta điều gì ? Dạy rằng : “Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, ai ghét sự sống mình nơi thế gian này, thì sẽ giữ nó cho sự sống đời đời.” (Ga 12.25).

"Yêu sự sống" có ý nói sự o bế, nuông chiều, chỉ chăm lo đời sống mình nơi trần gian này trong mọi phương diện (theo kiểu ông nhà giàu trên kia) : thì sẽ mất, vì đời sống trần gian này tạm bợ chóng tàn, sau khi chết, tất cả tan như bong bóng xà phòng, chẳng có gì tồn tại. “Còn ghét sự sống mình nơi trần gian này” có ý nói không nuông chiều đời sống xác thịt, trái lại bắt nó chịu khó sống và thi hành lời Chúa dạy, thì kết quả là gặt hái được sự sống vĩnh cửu. 

Thời nay, với những tiến bộ của văn minh, khoa học, người ta bày ra vô số những cách ăn chơi, sung sướng, thỏa mãn xác thịt cho nên biết bao người bị hấp dẫn, lôi cuốn vào lối sống hưởng thụ… mà không ngờ họ đang gieo vào xác thịt sẽ hư nát để rồi một hôm nào đó, cái chết xảy đến, mở mắt linh hồn ra, họ sẽ thấy mình chẳng có gì ngoài sự hư nát! Phần Kitô hữu chúng ta có nghe lời Chúa dạy hôm nay mà tỉnh ngộ khỏi cuộc sống mê cuồng thác loạn đưa đến cõi trầm luân đó không ?

ªªª

 

 

HIỆU QUẢ THỨ BA :

ĐƯỢC Ở LẠI TRONG CHÚA

VÀ CHÚA Ở LẠI TRONG TA (c.56)

Khi vào dự bữa tiệc Vượt Qua cuối cùng trên trần thế này, bữa tiệc biệt ly, Chúa Giêsu tâm sự với các Tông đồ rằng Người khát khao, mong mỏi ăn lễ Vượt Qua này với họ trước khi chịu khổ hình. Tại sao Người khát khao mong mỏi ăn lễ Vượt Qua lần sau hết này ? Là vì ở đây, để tưởng niệm cái chết của Người, Chúa Giêsu sẽ thiết lập một Bí Tích trọng đại cực kỳ thiết yếu cho cuộc sống của nhân loại. Và Người hứa rằng :

"Thầy sẽ không để anh em mồ côi. Thầy đến cùng anh em. Chẳng bao lâu nữa, thế gian sẽ không còn thấy Thầy. Phần anh em, anh em sẽ được thấy Thầy, vì Thầy sống và anh em cũng sẽ được sống. Ngày đó, anh em sẽ biết rằng Thầy ở trong Cha Thầy, anh em ở trong Thầy, và Thầy ở trong anh em." (Ga 14.18-20).

Ngày đó bây giờ đã đến : Sau khi hiến tế mình trên thập giá, thế gian không thấy Chúa nữa, Người đã trở về bên Chúa Cha trên trời, còn đối với môn đệ, Người không để họ mồ côi vắng bóng Người, Người sẽ đến, và sẽ ban Mình Máu Chúa làm Thần Lương cho họ ăn uống, và thế là việc anh em ở trong Thầy, và Thầy ở trong anh em được thực hiện, vì "Ai ăn thịt và uống máu Tôi, thì ở lại trong Tôi, và Tôi ở lại trong người ấy" (Ga 6.56). [1]

Chúa Giêsu đã trao lại Kỷ Vật quí giá là chính Mình Máu Người, không chỉ làm Thần Lương Kỳ Diệu nuôi sống những ai tin vào Người, mà còn là dịp để những người yêu nhau được ở trong nhau luôn mãi. Ta được ở lại trong Chúa và Chúa ở lại trong ta, mãi mãi duy trì mối thâm tình tri âm tri kỷ gắn kết từ thuở nào.

Chúa đã được trời cao đặt tên là Emmanuel, Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta, đó không chỉ là một tên để gọi, mà là một số phận, một vận mệnh, một chức vụ : ngự trong lòng ta, đồng hành với ta trên mọi nẻo đường trần gian không luôn luôn trải thảm êm ái…Người ở với ta để an ủi, khích lệ ta trong những lúc buồn nản, thất bại; bảo vệ, bênh vực ta trước những địch thù muốn làm hại ta ; thêm sức cho ta để chống trả các chước cám dỗ của ma quỉ, quyến rũ của thế gian, lôi kéo của xác thịt ; soi sáng cho ta biết con đường nào mà đi… không bị sa xuống hầm hố  hiểm nguy.

SUY NIỆM

Nhưng, có mấy ai hiểu được ý nghĩa của chữ ‘Ở LẠI’ và có mấy ai hiểu được nỗi lòng của Chúa, vì họ không bận tâm tìm hiểu sâu xa mối tương giao ấy, nên cũng không hiểu được ý nghĩa sâu xa của hình Bánh Trắng đơn sơ. Lâu dần rồi thành thói quen chỉ còn là chuyện Rước Lễ, chẳng có gì lạ, và nhiều khi còn Rước Lễ cực trọng ấy cách vô tâm vô tình, do đó tâm hồn họ sau đó vẫn trống rỗng như trước !

Vậy ta đừng quên lời Chúa Giêsu nói năm xưa : "Ai ăn thịt và uống máu Tôi, thì ở lại trong Tôi, và Tôi ở lại trong người ấy". Được Chúa ở lại với mình, trong mình và mình ở lại trong Chúa, đó là cả một ơn huệ khôn sánh, các Thiên thần trên trời có lẽ cũng phải ghen tị, ta không bao giờ được coi thường !

Vì không nhìn Bánh Trường Sinh và Chén Cứu Độ bằng đôi mắt của trái tim, do đó biết bao tín hữu không cảm nghiệm được Tình Yêu linh thánh ấy nên đã tỏ ra thờ ơ, lãnh đạm khi Rước Lễ, Rước Lễ rồi chẳng biết làm gì, quay ra đọc một loạt những kinh nọ kinh kia, hay thường cũng chỉ biết xin những ơn nhỏ bé cho cuộc sống ở đời.

Dường như người ta chưa ý thức được rằng Rước Lễ là nhận ân huệ vô cùng lớn lao : Rước lấy chính Ngôi Lời Thiên Chúa oai nghi đã tạo dựng nên đất trời, muôn loài muôn vật hữu hình và vô hình, trong đó có loài người. Rước Lễ cũng là lãnh lấy chính Sự Sống của Thiên Chúa hằng sống! Nếu chúng ta ý thức và luôn cầu nguyện, ta sẽ sống trong niềm tin mãnh liệt đó, và mỗi lần Rước Lễ là mỗi lần ta mến yêu, tôn thờ, kính cẩn đón rước Thiên Chúa của chúng ta.

Nhưng chúng ta đã vô tâm, lạnh nhạt, thờ ơ biết bao… đến nỗi Chúa Giêsu phải than thở :

“Niềm vui thích lớn lao của Ta là được kết hợp với các linh hồn. Khi họ Rước Lễ, Ta đến trong tâm hồn họ. Đôi bàn tay Ta mang đầy những ân sủng mà Ta muốn ban cho họ, nhưng họ không để ý tới Ta. Ôi, buồn biết mấy vì thấy những linh hồn không nhận biết Tình Yêu của Ta. Họ đối xử với Ta như một vật vô hồn […]  Ta rất đau lòng khi các linh hồn nhận Bí Tích yêu thương này như một thói quen, hầu như họ không nhận thức được của ăn này, cho nên họ không có niềm tin hay tình yêu đối với Ta trong trái tim họ, Ta bước vào những tâm hồn đó với tất cả sự miễn cưỡng. Thà rằng họ đừng Rước Lễ thì hơn […] Thật đau đớn cho Ta, rất ít linh hồn biết kết hợp với Ta trong lúc đón rước Ta. Ta chờ đợi họ nhưng họ rất lãnh đạm và thờ ơ với Ta. Ta muốn ban nhiều ơn cho họ nhưng họ không muốn nhận lãnh…”

(Trích “Nhật ký Lòng Thương xót Chúa…” của Thánh Nữ Faustina, số 1385 và v.v…)

Ước gì chúng ta coi Thánh Lễ là món Quà Tặng quí báu cho chúng ta trong ngày. Và chúng ta đón chờ Thánh Lễ, ao ước khao khát tham dự Thánh Lễ. Chính đích thân Chúa Giêsu đang vinh hiển ngự bên hữu Chúa Cha lại tự hiến mình cho chúng ta trong Thánh Lễ. Ngược lại nếu chúng ta dự Thánh Lễ cách thờ ơ thì chúng ta sẽ trở về nhà nguội lạnh với trái tim trống rỗng.

Thật vô cùng đáng tiếc !

*

*    *

 



[1]  “Ở lại”, cha Thuấn dịch “lưu lại” (động từ Hy Lạp “menein”) để nhấn mạnh hơn chữ “ở trong”, vì “ở lại” / “lưu lại” hàm ý ở lại lâu dài.

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Kinh Thánh Hiến Giới Trẻ Cho Đức Mẹ Maria (4/17/2016)
Thư Của Linh Mục Laurent Larroque, Giám Đốc Tổng Quyền Phong Trào Linh Mục Đức Mẹ Maria (mmp) #5 (4/14/2016)
Thư Của Linh Mục Laurent Larroque, Giám Đốc Tổng Quyền Phong Trào Linh Mục Đức Mẹ Maria (mmp) #4 (4/14/2016)
Thư Của Linh Mục Laurent Larroque, Giám Đốc Tổng Quyền Phong Trào Linh Mục Đức Mẹ Maria (mmp) #3 (4/14/2016)
Thư Của Linh Mục Laurent Larroque, Giám Đốc Tổng Quyền Phong Trào Linh Mục Đức Mẹ Maria (mmp) #2 (4/13/2016)
Tin/Bài cùng ngày
Tthư Của Linh Mục Laurent Larroque, Giám Đốc Tổng Quyền, Phong Trào Linh Mục Đức Mẹ Maria (mmp) #1 (4/12/2016)
Nữ Vương La Vang Qua Sách Diệu Ca Và Âm Nhạc (4/12/2016)
Tin/Bài khác
Đức Mẹ Tỏ Dấu Lạ Tại “vùng Trống Đức Tin” (4/29/2016)
Cn 3464: Phép Lạ Chữa Lành Lớn Nhất Trong Các Thời Đại (4/9/2016)
Suy Niệm Năm Sự Vui, Năm Sự Sáng, Năm Sự Thương Và Năm Sự Mừng (4/5/2016)
Tại Sao Tín Đồ Hồi Giáo Cầu Xin Đức Mẹ? (4/4/2016)
Vai Trò Của Mẹ Maria Trong Sứ Vụ Cứu Chuộc (4/4/2016)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768