MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 80: Ra Công Tìm Lương Thực Trường Tồn
Thứ Tư, Ngày 18 tháng 5-2016
BÀI LỜI CHÚA 80

Ra công tìm lương thỰc TRƯỜNG TỒN

Trước khi đọc bài Kinh Thánh, mời anh chị em xem bối cảnh của nó. Chắc ai cũng biết : sau khi Đức Giêsu làm phép lạ hóa bánh ra nhiều nuôi 5.000 người ăn no, dân chúng vui mừng quá, họ nghĩ : Vị Cứu Tinh đến rồi, đem ấm no, hạnh phúc cho họ ! Thế là họ hè nhau xúm lại định công kênh Đức Giêsu lên làm vua, để cứ dùng phép lạ ban cho họ bánh, thịt, cá ăn mãi, khỏi vất vả làm việc kiếm sống. Thấy họ hiểu lầm sứ vụ của mình quá lẽ, Đức Giêsu bỏ đi lên núi cầu nguyện. Còn các Tông đồ, Ngài bảo họ lánh đi nơi khác.

Hôm sau, Ngài sang bên kia Biển Hồ, đến thành Ca-pha-na-um. Dân chúng lại lặn lội kéo đến với Ngài một phen nữa. Thấy họ mất bao công lao đuổi theo Ngài vì của ăn vật chất, no đấy rồi lại đói đấy, Đức Giêsu mới khuyên bảo lời sau đây :

Trích Tin Mừng Thánh Gioan 6.26-27

Đức Giêsu nói với người Do thái :

-    “Quả thật, quả thật, Ta bảo các ông : các ông tìm Ta, không phải vì các ông đã thấy dấu lạ Ta làm hôm qua (là dấu chỉ về bánh thiêng mà đến xin Ta cái bánh thiêng ban sự sống trường tồn ấy); song tìm Ta chỉ vì hôm qua các ông được ăn một bữa no nê, nay lại muốn ăn nữa. (x. hình)

Này, hãy lao công khó nhọc như thế đừng vì của ăn mau hư hỏng, nhưng vì của ăn có sức mang lại sự sống trường tồn, mà Con Người sẽ ban cho các ông”.

*   Đó là Lời Chúa ! - Lạy Chúa Kitô, ngợi khen Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

Bài Lời Chúa kỳ trước cho chúng ta biết Lời Chúa cũng là một Bí Tích, và ban cho kẻ tin Sự sống đời đời, sánh ngang với quà tặng do Bí Tích Thánh Thể Chúa ban.

Trong bài Lời Chúa hôm nay, qua lời nhắn nhủ người Do Thái đừng đem công lao sức lực ra để tìm của ăn vật chất, Chúa muốn dạy ta tránh việc ham tìm kiếm những sự vật chất thế trần tạm bợ mau qua, mà đem hết sức lực tìm kiếm những điều trường tồn, đem lại sự sống đời đời.

Vậy Kitô hữu chúng ta nghe lời Chúa dạy, đã thi hành chưa hay vẫn còn miệt mài tìm kiếm các sự vật trần gian, đến nỗi chểnh mảng lo sự sống phần linh hồn ? Câu trả lời là cứ nhìn cuộc sống của rất nhiều tín hữu, sẽ thấy : bảnh mắt ra, lo ăn, rồi suốt ngày chỉ mải miết làm việc, tối đến thì quá mệt mỏi, lăn ra ngủ có lẽ cũng chẳng đọc được một kinh mà cầu nguyện nữa !

            Vì sao có sự chểnh mảng ấy ? Có lẽ là vì đã nghe quen tai câu “sự sống đời đời”, thành thử không còn thấy quan trọng nữa. Cũng như khí trời hay nước lã, cần thiết cho cuộc sống ta vô cùng, nhưng thường ngày có mấy ai để ý ? Chỉ khi nào gặp cảnh ngộp thở, hoặc bị lạc giữa sa mạc nóng bỏng sắp chết khát, lúc ấy mới thấy...

Về sự sống đời đời cũng vậy, người có đức tin sáng suốt thì thấy nó quí trọng, cần thiết, họ tìm mọi phương thế để có nó cho bằng được, có rồi lại gìn giữ cho khỏi mất, bồi dưỡng cho thêm phong phú. Ngược lại, người chỉ có đức tin èo uột, nguội lạnh, sẽ coi nó có cũng được, không cũng được, còn thì càng tốt, mất cũng chẳng sao. Vì đối với những người này, cái gì quan trọng nhất, cần thiết nhất? Tiền bạc, quần áo, tivi, tủ lạnh, xe hơi, nhà lầu, nhậu nhẹt, lạc thú … và họ dành tất cả đầu óc, sức lực, thì giờ vào các chuyện đó.

Họ nói : Không lo làm việc như thế lấy gì mà ăn mà mặc ?

Họ đã bỏ ngoài tai hay không hiểu lời Chúa Giêsu phán dạy : Hãy coi chim trời, cá nước, hoa ngoài đồng, chúng vẫn được Cha trên trời nuôi nấng, và mặc cho những mầu sắc rực rỡ! Mà loài người còn quí hơn gấp vạn lần, thì sao Cha trên trời lại không lo cho, khi Cha biết rõ họ cần đến những gì.. Họ bồn chồn lo lắng là vì yếu tin ! (Mt 6.26-32).  

 Và Chúa còn nhắc nhở là họ không chỉ yếu tin mà còn đã dại dột, khi mải miết “ra công tìm kiếm của ăn mau hư nát”, vì của ăn có ngon mấy ăn rồi vẫn chết, của vật chất nhiều mấy rồi cũng bỏ lại hết, chẳng mang đi được gì khi nhắm mắt xuôi tay, đang khi “chểnh mảng tìm kiếm của ăn có sức giữ gìn tâm hồn sống đời đời.” (Ga 6.27). Họ dại dột vô cùng đã đánh đổi sự sống trường sinh lấy một vài của vật chất tạm bợ mau qua…, vì thế Thánh Phaolô có lý mà cảnh cáo : “Ai gieo (giống) gì thì sẽ gặt được (giống) nấy. Kẻ gieo vào xác thịt mình, thì tự xác thịt (vốn là vật sẽ thối nát, nên kẻ ấy) sẽ gặt lấy mục nát; còn kẻ gieo vào Thần khí, thì do tự Thần khí (vốn là Sức sống thần linh, nên kẻ ấy) sẽ gặt được sự sống đời đời.” (Gal 6.7-8)

Hãy tỉnh ngộ, hãy nên khôn ngoan đi. Đã hẳn, Chúa không bảo ta đừng làm việc kiếm kế sinh sống, nhưng chỉ bảo : Hãy lo tìm kiếm Nước Trời, nghĩa là lo làm những điều Chúa dạy, sống công chính đạo đức đẹp lòng Chúa trước đi, còn các điều kia, Cha trên trời đã biết ta cần, thì Người sẽ ban thêm cho. (Mt 6.33). Nhưng cần nhất, phải tìm lương thực đem đến sự sống trưởng tồn mà Đức Giêsu hứa ban cho.

Ngài ban cách nào và ta được làm sao ?

Cố nhiên, sự sống đời đời Ngài ban là điều thiêng liêng, ta làm sao sờ đụng được, thấy được ! Nên Ngài đã gói ghém nó trong “bao bì”, bao bì ấy là Lời Chúa, là các Bí tích, vốn là những điều thấy được, nghe được. Ai nghe và tin Lời ấy, hay lãnh nhận các Bí tích, thì được sự sống đời đời gói ghém trong đó mà nuôi hồn sống mãi. Cũng như khi ta ăn cơm, ăn bánh, thịt, cá..., các thứ ấy không nuôi ta, nhưng chính các chất bổ giấu trong đó như chất đạm, chất béo, chất sắt..., mới nuôi ta.

Vậy, ta hãy tìm xem sự sống đời đời là gì mà người ta phải lo tìm kiếm ?

1/  Thường người ta hiểu nhầm sự sống đời đời là sự sống đời sau ở trên thiên đàng, sau khi chết mới được. Cho nên họ nghĩ : nếu là sự sống đời sau, thì để sau hãy lo, lúc gần chết hãy lo, lúc ấy mới lo mời Cha, rước Thày... ; còn hiện tại hãy lo sống đời này cái đã : lo làm ăn, lo kiếm tiền, lo vui chơi, ăn nhậu, hưởng thụ cho sướng cái thân...

Như thế không được ! Sự sống đời đời không phải là sự sống đời sau, nhưng Chúa ban cho ta để ta sống ngay ở đời này, bắt đầu từ đời này, tức là trong mọi sự, mọi việc, mọi lúc, từ việc thờ phượng cho chí trăm công ngàn việc lớn nhỏ, kể cả các việc vật chất như kiếm tiền, ăn uống, ngủ nghỉ..., ta cũng phải lấy sự sống của Chúa thấm nhuần vào các việc đời, làm sao khi làm các việc đời, ta làm với tư cách là con cái Chúa: ăn cũng ăn với tư cách con cái Chúa, làm việc cũng với tư cách con cái Chúa, cứ như thể Chúa Giêsu làm chủ và điều khiển mọi việc, mọi hành động, lời ăn tiếng nói của ta, đến nỗi được trở nên như Th.Phaolô viết : “Tôi sống, nhưng không phải tôi, mà là chính Đức Kitô sống trong tôi.” (Gal 2.20). Có nhiều người sống đạo “nước đôi”, ở nhà thờ, họ dự lễ sốt sắng, đọc kinh to tiếng, mà khi ra đường thì họ vẫn có thể chửi tục, đánh lộn, buôn gian bán lận như kẻ ngoại đạo. Thánh Phan-xi-cô đờ San nói : “Ở nhà thờ, họ như thiên thần, về nhà, họ như quỉ sứ”.

2/  Bản chất sự sống ấy là sự sống của Thiên Chúa, sự sống có trong mình Thiên Chúa, làm cho Thiên Chúa là Đấng Hằng Sống, làm cho Người vô cùng hạnh phúc. Sự sống hạnh phúc vô bến bờ ấy, Thiên Chúa muốn cho loài người được chung phần. Khi ta lãnh được món quà, tại sao ta muốn chia sớt cho người chung quanh ? Khi ta trúng số độc đắc, ta chia cho bà con, con cái, cháu chắt mỗi người một chút. Ta vốn nghèo nàn, ích kỷ mà còn thế, huống hồ Thiên Chúa giàu có và rộng lượng vô cùng. Ta chia sẻ chút ít thôi, vì ta sợ hết. Còn Thiên Chúa thì có ban cho loài người, các thiên thần và giả sử có muôn vạn thế giới loài người nào khác trên các hành tinh..., thì Người cũng không bao giờ cạn, càng cho, Người càng thấy sự sống Người sâu thẳm, phong phú vô tận.

Vậy khi kẻ nào nghe Lời Chúa, tin vào Chúa, và chịu Phép Thanh tẩy, kẻ ấy được Chúa chia cho sự sống riêng của Người. Vì thế, Kinh Thánh đoan chứng : “Anh em được thông chia cùng một bản tính thần linh của Thiên Chúa” (2 Pr 1.4). Hay nói cách bóng bẩy, anh em có giọt máu của Chúa trong mình. Cũng như ở đời, người ta thường nói : con cái là giọt máu của cha mẹ, vì đã truyền cho nó chính dòng máu của mình, làm cho nó là con ruột của mình. Cho nên thường nghe người ta khoe : Tôi là con ông Tổng Trưởng này, tôi là cháu bà quan lớn nọ..., tôi dòng dõi tôn thất nhà vua... Nào Công Tằng Tôn Nữ nọ, nào Bửu này, Bửu kia... Họ vinh vang vì mang trong mình giọt máu của Nhà Vua, của Tổng thống... Thế thì người tín hữu được mang trong mình bản tính của chính Thiên Chúa, ví như “giọt máu thiêng” của Thiên Chúa, Chúa Tể trời đất, oai nghi vô cùng, quyền phép vô biên, không ai sánh bằng…., sao lại không lấy làm vinh dự ? Thánh Lêô Cả Giáo Hoàng, trong một bài giảng về chức vị làm con Thiên Chúa, đã kêu lên : “Hỡi Kitô hữu ! Chớ gì anh em hiểu chức vị cao sang khôn sánh của mình ! Hãy sống xứng đáng với địa vị cao quí vô cùng ấy !” Chức vị mà chính các thiên thần phải ước ao thèm thuồng !

Khi hỏi tại sao Kitô hữu lại coi thường sự sống trường tồn? Chắc câu trả lời sẽ là : vì họ không có hay yếu đức tin. Trả lời đúng lắm ! Vì Thánh Kinh dạy : “Đức tin là phương thế nhận thức được các thực tại thần linh mà mắt người trần xác thịt không thấy” (Hr 11.1). Tuy vậy, còn có một trả lời khác : Vì họ không đem sống sự sống ấy. Có sống mới thấy nó lộ ra giá trị, nó hữu ích, nó cao quí... Ví như một người đỗ bằng kỹ sư, tiến sĩ, song người đó cứ nằm lì ở nhà, thì tất cả cái kho kiến thức, tài năng kỹ sư, tiến sĩ ấy chẳng phát huy ra được, chẳng giúp ích cho ai, chẳng đem lợi lộc gì cho bản thân.

Cũng vậy, sự sống trường tồn Thiên Chúa ban cho ta, nếu ta đem chôn giấu đi, hoặc không đem ra sống trong đời thường nhật, sự sống ấy không phát huy năng lực, không phát sinh hoa trái, không làm ích cho ai, cũng chẳng làm lợi cho bản thân mình... Thế rồi, các việc đời : lo làm ăn, lo vui chơi, các cám dỗ, các sự thế gian, các trò ma quỉ bày đặt sẽ mau chóng lớn lên như cỏ dại, gai rừng mà làm sự sống ấy chết ngột đi... Do đó, Thánh Giacôbê mới nói : “Anh nói là anh có đức tin ư ? Hãy lấy việc làm mà bày tỏ và minh chứng đức tin ấy cho tôi coi! Nếu anh nói có đức tin, mà không thi hành ra bằng việc làm, thì đức tin ấy là đức tin chết tiệt rồi,” (Gc 2,14tt).

Tích truyện

Ở Ấn độ, một thanh niên đến cùng một vị thày tu đang ngồi bên bờ sông Hằng và xin chỉ cho làm thế nào để tìm được Thượng Đế. Vị Thày tu nắm lấy anh, dìm xuống nước một lúc đến gần như ngộp thở. Khi người thanh niên ngoi lên, vừa sặc sụa, vừa hổn hển trách vị chân tu :

-    Con đến xin thầy học đạo, thì tại sao thày lại dìm con xuống nước suýt chết ngộp vậy ?

Ông đáp :

-    Khi nào con khao khát Thượng Đế mãnh liệt như con khát khao khí thở lúc con bị dìm xuống dòng sông, lúc ấy, con sẽ tìm thấy Ngài là sự sống cho con ! p

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Lộ Đức: Một Em Bé Bị Điếc Đã Nghe Được Khi Đi Hành Hương (5/20/2016)
Đấng Vô Nhiễm Nguyên Tội, Đức Trinh Nữ Maria (5/20/2016)
Muôn Hoa Dâng Mẹ, Lm Giuse Nguyễn Hữu An (5/20/2016)
Tâm Tình Của Lm Peter Quang Lê, Phong Trào Linh Mục Đức Mẹ (5/19/2016)
Cn 3528: Quyền Năng Của Chuỗi Mân Côi (5/19/2016)
Tin/Bài cùng ngày
Kinh Mân Côi, Gốc Tích Và 15 Ơn Ích (5/18/2016)
15 Lời Hứa Cho Những Ai Lần Chuỗi Mân Côi (5/18/2016)
Cầu Nguyện Cho Việt Nam Qua Tràng Chuỗi Mân Côi (5/18/2016)
Tràng Chuỗi Mân Côi Là Khí Giới Mạnh Nhất! (5/18/2016)
Tháng Năm: Hoa Lòng Dâng Mẹ (5/18/2016)
Tin/Bài khác
Suy Niệm Lễ Đức Mẹ Fatima, Lm Anthony Trung Thành (5/14/2016)
Cn 3518: Thánh Địa Fatima Là Bàn Thờ Thế Giới (5/14/2016)
Cn 3517: 99 Năm Hiện Ra Tại Fatima (5/13/2016)
Cn 3516: Mừng Mẹ Fatima Hiện Ra 99 Năm (5/13/2016)
Tâm Tình Thiệt Thòi (5/13/2016)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768