MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài 77: Những Kết Quả Phát Sinh Từ “hiệu Quả Thứ Ba” Chúa Ở Trong Ta, Ta Trong Chúa
Thứ Tư, Ngày 1 tháng 6-2016
·        Những kết quả phát sinh từ “hiệu quả thứ ba” Chúa ở trong ta, ta trong Chúa, đó là :

1) Chúa làm chủ bản thân và cuộc đời ta :

Thánh Phaolô đã cảm nghiệm được việc này, khi ông viết :

“Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi. Hiện nay tôi sống kiếp phàm nhân trong niềm tin vào Con Thiên Chúa, Đấng đã yêu mến tôi và hiến mạng mình vì tôi.” (Gl 2.20)

Chớ gì kinh nghiệm ấy cũng xảy ra nơi ta : Khi ta Rước Lễ một cách sốt sắng với niềm tin yêu tràn đầy, Chúa Giêsu ngự vào và ở trong ta không phải như là một pho tượng im lìm bất động, song như vị Chúa sống động và hoạt động.

Người phải là Chúa, là Chủ mọi sự trong cuộc đời ta, mọi hoạt động của ta. Ta đang sống đấy : sinh hoạt, làm việc, ăn uống, ngủ nghỉ, giải trí, vui chơi v.v…thế mà lúc ấy như thể không phải ta sống mà là chính Chúa Giêsu đang sống những sự ấy trong ta, vì thế Thánh Phaolô mới nói : “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi.”

 Nói cụ thể, tất cả những hoạt động của đời sống chúng ta đều chiếu theo tinh thần và cách thức của Chúa mà làm: Chẳng hạn khi cầu nguyện, hay khi làm việc, thì nghĩ xem Chúa đã làm thế nào mà làm theo ; khi vui chơi giải trí, khi ăn uống v.v… cũng vậy !

Hoặc nói cách đơn giản hơn: trước khi làm bất cứ điều gì, ta tự hỏi rằng nếu Chúa có mặt đây, Người sẽ làm thế nào? Như thế, tất cả đời sống ta đều để Chúa làm chủ và điều khiển ! Và lời Thánh Phaolô được thể hiện : “Những ai đang sống không còn sống cho chính mình nữa, mà sống cho Đức Kitô, Đấng đã chết và sống lại vì mình.” (2 Cr 5.15)

*

2) Kết quả thứ hai : Không còn sợ hãi sự gì.

Đoạn Tin Mừng Mác-cô 4.35-41 thuật chuyện này :

“Hôm ấy, khi chiều đến, Đức Giê-su nói với các môn đệ: “Chúng ta sang bờ bên kia đi !” Bỏ đám đông ở lại, các ông chở Người đi, vì Người đang ở sẵn trên thuyền ; có những thuyền khác cùng theo Người.

Và một trận cuồng phong nổi lên, sóng ập vào thuyền, đến nỗi thuyền đầy nước.

Trong khi đó, Đức Giê-su đang ở đàng lái, dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ. Các môn đệ đánh thức Người dậy và nói : “Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi, Thầy chẳng lo gì sao ?”

Người thức dậy, ngăm đe gió, và truyền cho biển : “Im đi ! Câm đi!” Gió liền tắt, và biển lặng như tờ.

Rồi Người bảo các ông: “Sao nhát thế ? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin ?”

Các ông hoảng sợ và nói với nhau : “Vậy người này là ai, mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh ?”

Chúng ta hãy suy nghĩ : Gió bão như thế mà Đức Giêsu cứ ngủ được thì kể cũng lạ, phải chăng Người quá mỏi mệt vì công việc giảng dạy ? Hay phải chăng Người cố tình làm như vậy để có cơ hội dạy các môn đệ một bài học ?

Chúng ta đều biết các tông đồ đa số là những tay chài lưới dầy dạn kinh nghiệm đi biển và sóng gió, thế mà lần này khi sóng bão quá mạnh, thuyền bị nước tràn vào gần chìm, tát ra mấy cũng không xuể, họ hoảng hốt đến nỗi cuối cùng phải kêu cứu với Thầy, thì Người lại trách họ là sao nhát sợ và kém lòng tin ?

Cứ bình thường mà nói, trách mắng các tông đồ như thế thì hơi oan ức cho họ, vì cho dù họ đã nhiều lần thấy Thầy mình làm những phép lạ, chữa lành đủ thứ bệnh hoạn tật nguyền, lại còn có quyền năng trục xuất quỉ ma ra khỏi người ta, nhưng họ đâu có biết Người có quyền lớn đến nỗi “cả đến gió và biển cũng tuân lệnh”! Các việc chữa lành bệnh hoạn tật nguyền hay trừ quỉ đó, họ thấy Người làm là làm cho những cá nhân, hay cho một số người, còn đây gió bão là việc của trời đất lớn lao vĩ đại, họ đâu có ngờ quyền phép Thầy mình có thể lớn lao đến như vậy. Họ hoảng sợ kêu cứu là phải.

Nhưng Đức Giêsu vẫn không cho là phải. Người cho đó là nhát đảm và thiếu lòng tin vào Người : “Sao nhát thế ? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin ?”

Người muốn dạy rằng : nếu có Người ở đó, trong thuyền, thì dù có sóng to bão lớn đến đâu cũng không thể nào chìm. Chúa không thể chết chìm ! Chưa tin chắc như thế thì Người bảo họ là “vẫn chưa có lòng tin !”

Bài Tin Mừng ấy thật ra là để dạy chúng ta : Nếu chúng ta có Chúa ở trong ta, như Chúa ở trong thuyền các tông đồ, thuyền không thể chìm, thì ta cũng vậy, Rước Chúa Giêsu vào trong lòng là có Chúa là Chúa Tể trời đất ở trong ta rồi, không còn gì làm ta phải sợ hãi. Phải tin chắc như thế. Tin được như thế mới là “có lòng tin.” Có thể các tông đồ lúc đó chưa tin mạnh vì họ chưa biết Chúa đầy đủ, bằng chứng là họ hỏi : “Vậy người này là ai, mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh ?” Còn chúng ta bây giờ biết Người là ai rồi : “Đấng có quyền năng khiến muôn loài muôn vật phải hàng phục mình” (Pl 3.21), chúng ta không được phép sợ hãi nữa, vì tin chắc như “đinh đóng cột” rằng sau khi Rước Lễ có Chúa ở với ta, ở trong ta, ta không còn phải sợ sự gì.

Đúng vậy, ngày nay ta có lý mà càng tin mạnh hơn, bởi lẽ Chúa Giêsu mà ta rước vào lòng bây giờ lớn hơn Đức Giêsu ngày xưa lúc xảy ra câu truyện trên. Nói như vậy có nghĩa là lúc đó Đức Giêsu còn ở trong giai đoạn làm người trần thế, gánh tội lỗi nhân loại trên mình để chịu chết đền tội, vậy mà Người còn có quyền phép bắt sóng bão im lặng, huống chi bây giờ Đức Giêsu, sau Tử nạn và Phục sinh, đã lên ngôi Chúa, vinh hiển và quyền năng phép tắc vô cùng, ngang hàng với Chúa Cha như Thánh thư Philiphê ca tụng :

“Thiên Chúa đã siêu tôn Người
và tặng ban danh hiệu
trổi vượt trên mọi danh hiệu.
Như vậy, khi nghe danh Đức Giê-su,
mọi đầu gối phải bái quỳ,

trên trời dưới đất và trong âm phủ,
và mọi miệng lưỡi phải tuyên xưng rằng :
“Đức Giê-su Ki-tô là Chúa”,

để tôn vinh Thiên Chúa Cha.” (Pl 2.9-11)

Thế mà có những giáo hữu vẫn thường và có khi vẫn hàng ngày lên Rước Chúa, mà luôn luôn sợ hãi những chuyện mê tín dị đoan vu vơ đâu đâu: kiêng kỵ ngày tốt ngày xấu, sợ ngày thứ sáu 13, buôn bán gặp người dữ vía, sinh ra năm nào, cầm tinh con vật gì đó thì tính tình, hay công việc làm ăn không thuận lợi, v.v… và v.v…, tất cả những điều đó do những người lương dân ở chung quanh nói lui nói tới, riết rồi nhập tâm và cũng đâm sợ lây như họ… Thấy cảnh đáng buồn như vậy, ta mới tự hỏi không biết những giáo hữu ấy lên Rước Lễ thì họ có biết là rước ai vào lòng mình, vào đời mình không ? Rước một vị Thiên Chúa toàn năng phép tắc vô lượng vô biên, hay rước một miếng bánh tráng vô hồn ? Rước một người Cha yêu thương ta vô bờ bến và hằng quan phòng chăm nom săn sóc ta (Mt 6.25-34 ; 1Pr 5.7; Tv 23.), hay chỉ là làm chiếu lệ một thủ tục đạo đức ?

Đành rằng trong đời sống, ai ai cũng có những lúc đau khổ, thử thách khi ít khi nhiều, có những lúc đến dồn dập như sóng gió bão bùng : nào bệnh tật, nào thất nghiệp, nào nợ nần, anh chị em ruột thịt tranh giành, vợ chồng giận nhau, con cái hư hỏng, loài người làm khổ, ngược đãi, bắt bớ hay làm hại ta, v.v…Những lúc ấy, chỉ khác một điều là ta, người Công giáo, đi Rước Lễ, nếu ta tin chắc có Chúa ở trong ta như ở trong thuyền các tông đồ, thì nhất định không bị chìm ngập…, sóng sẽ yên, biển sẽ lặng…  Tất cả rồi sẽ sáng sủa, sẽ được giải quyết êm đẹp.

Ngay cả ma quỉ, ta cũng không sợ nữa, vì có lời Chúa dạy rằng : “Phàm ai đã được Thiên Chúa sinh ra, …
có Đấng Thiên Chúa đã sinh ra (là Đức Giêsu) giữ gìn người ấy, và Ác thần không đụng đến người ấy được.” (1 Ga 5.18)

Không sợ chết : Các thánh Tử đạo ngày xưa, cũng như các Kitô hữu đang bị bắt bớ vì đạo ngày nay, nhờ Rước Mình Thánh Chúa, được có Chúa trong họ, họ không còn sợ ngục tù, xiềng xích, đòn đánh và ngay cả cái chết… Những lúc ấy, các vị ấy nhớ đến những lời Thánh vịnh này mà ca lên để thêm can đảm :

“Có CHÚA ở cùng tôi, tôi chẳng sợ gì,
hỏi người đời làm chi tôi được ?”

 (Tv 118.6)

“Dù cả một đạo quân vây đánh, lòng tôi chẳng sợ gì.
Dù có phải lâm vào chiến trận, tôi vẫn cứ cậy tin.”

(Tv 27.3)

“Dầu cho sóng biển ầm ầm sôi sục,
núi đồi có lảo đảo khi thuỷ triều dâng,
ta cũng chẳng sợ gì.” (Tv 46.4)

“Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u
con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng.” (Tv 23.4)

Vậy trọng tâm vấn đề của ta là ở chỗ ta có Rước Lễ cho nên không ? Và ta có tin không ?

Rước Mình Thánh Chúa cách thờ ơ, chiếu lệ chẳng khác gì như ăn một miếng bánh đa (bánh tráng), vì thế Đức Giêsu ngự vào lòng ta như một tượng gỗ chẳng làm được gì! Mt 13.58 cho biết : “Đức Giêsu không làm nhiều phép lạ tại đó (Nadarét), vì họ không tin.”

Còn nếu ta tin phép lạ sẽ xảy ra. Nhớ lại tích cô Mác-ta, làng Bêthania, khi Đức Giêsu đến và bảo mở mồ cậu Ladarô em cô đã chết, cô liền cản : “Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ đã được bốn ngày.” Đức Giê-su bảo : “Nào Thầy đã chẳng nói với chị rằng nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao ?”(Ga 11.39-40). Thấy vinh quang của Thiên Chúa nghĩa là thấy phép lạ xảy ra.

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Cn 3569: Đức Mẹ Ban Thông Điệp Từ Argentina (6) (6/6/2016)
Cn 3568: Đức Mẹ Hiện Ra Tại Argentina (5) (6/5/2016)
Cn 3567: Đức Mẹ Hiện Ra Tại San Nicolas, Argentina (4) (6/5/2016)
Cn 3565: Mẹ Maria Mân Côi Hiện Ra Tại San Nicolas, Argentina (3) (6/4/2016)
Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ – Lễ Nhớ (6/4/2016)
Tin/Bài cùng ngày
Cn 3564: Thông Điệp Đức Mẹ Gửi Qua Việc Hiện Ra Tại Argentina (2) (6/1/2016)
Tin/Bài khác
Cn 3563: Cuộc Hiện Ra Tại Argentina Được Công Nhận (1) (5/31/2016)
Lời Kinh Tuyệt Diệu (5/31/2016)
Tâm Tình Của Lm John Trần Anh Thư, Bề Trên Dòng Thánh Gioan Tẩy Giả (5/30/2016)
Đền Tạ Mẫu Tâm-tận Hiến Cho Mẹ (5/30/2016)
Tâm Tình Cầu Nguyện Dâng Mẹ Maria Trong Ngày Cuối Tháng Hoa (5/30/2016)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768