MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 84: Buồn, Vui Vì Lời Chúa
Thứ Tư, Ngày 8 tháng 6-2016
BÀI LỜI CHÚA 84 

BUỒN, VUI VÌ LỜi CHÚA

Trích sách Nơ-Khê-mya ch.8.1-12

                        1 Bấy giờ, muôn người như một, tụ họp ở quảng trường... Họ xin ông Ét-ra là kinh sư đem sách Luật Mô-sê ra.…2 Ông Ét-ra đem sách Luật ra trước mặt cộng đồng gồm đàn ông, đàn bà và tất cả các trẻ em đã tới tuổi khôn. 3 Ông đứng ở quảng trường …, đọc sách Luật … từ sáng sớm tới trưa, và toàn dân lắng tai nghe…

             5 Khi ông mở sách ra thì mọi người đứng dậy. 6 Bấy giờ ông Ét-ra chúc tụng ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa vĩ đại, và toàn dân giơ tay lên đáp rằng : “A-men ! A-men!” Rồi họ sấp mặt sát đất mà thờ lạy ĐỨC CHÚA …8 Ông Ét-ra và các thầy Lê-vi đọc rõ ràng và giải thích sách Luật của Thiên Chúa, nhờ thế mà toàn dân hiểu được những gì các ông đọc.

                        9 Bấy giờ ông Nơ-khê-mi-a, tổng đốc, ông Ét-ra, … cùng các thầy Lê-vi … nói với họ rằng : “Hôm nay là ngày thánh hiến cho ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa của anh em, anh em đừng sầu thương khóc lóc.” Sở dĩ ông nói thế là vì toàn dân đều khóc khi nghe lời sách Luật. 10 Ông Ét-ra còn nói với dân chúng rằng: “Anh em hãy về ăn, uống … và gửi phần cho những người không sẵn của ăn, vì hôm nay là ngày thánh hiến cho Chúa chúng ta. Anh em đừng buồn bã, vì niềm vui của ĐỨC CHÚA là thành trì bảo vệ anh em.”

     *      Đó là lời Chúa ! – Tạ ơn Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

Bài Kinh Thánh Lời Chúa hôm nay thật cụ thể, sống động. Dân Do Thái sau mấy chục năm lưu đày, mới từ phương xa trở về cố hương, hầu như tay trắng, tất nhiên họ đang rất vất vả và gặp nhiều khó khăn : một đàng phải lo xây dựng lại nhà cửa, vườn tược, ruộng nương v.v.., đàng khác phải lo góp công góp của để xây lại đền thờ, là nơi cầu nguyện và thờ phượng Thiên Chúa. Nhiều người chúng ta cũng đã trải qua kinh nghiệm đi kinh tế mới, nên biết nó khó khăn, vất vả thế nào…

Nhưng cái độc đáo của người Do Thái là ở chỗ : giữa bao vất vả, khó khăn tứ bề, họ vẫn tụ họp lại đông đủ, để được nghe lời Chúa, mà ở bài Kinh Thánh trên đây họ gọi là “nghe đọc sách Luật”. Mà nghe đọc Lời Chúa, thì không phải họ chỉ nghe một đoạn ngắn năm mười dòng, như chúng ta nghe trong nhà thờ ngày nay, mà nghe đọc “từ sáng tới trưa” !

     Còn nữa, họ nghe cách chăm chú và thấm nhuần các lời đã nghe, vì thế ta mới thấy họ nghe Lời Chúa mà “sầu thương khóc lóc !” Tại sao vậy ? - Tại vì họ nghe những lời ấy như những lời trách móc tội vô ơn bạc nghĩa đối với Chúa, tội bất tuân, bất phục với Lề luật Chúa…, khi họ đau đớn nhớ lại biết bao nhiêu việc lạ lùng Thiên Chúa đã làm cho họ :

            Trước hết, Chúa đã làm nhiều điềm thiêng dấu lạ lớn lao để giải thoát họ khỏi làm nô lệ khốn khổ mấy trăm năm bên Ai Cập: Người đã rẽ đôi lòng biển cho họ đi qua ráo chân mà đến bến bờ tự do ; đã dùng lương thực bởi trời là manna và chim cút nuôi họ trong mấy chục năm rong ruổi trong hoang địa ; đã cho nước từ tảng đá cứng vọt ra tràn trề cho họ mệt lả được uống ; cho họ chiến thắng những dân lớn mạnh muốn chặn đường tiến của họ ; bắt sông Gióc-đan chảy ngược dòng để cho họ đi qua ; giúp họ chiếm Đất hứa chảy tràn sữa và mật ong ; phân chia Đất hứa cho họ theo số các thị tộc, v.v… Thiên Chúa đã làm những việc lạ lùng như vậy, đã ban cho họ biết bao nhiêu ơn, thế mà họ hầu như quên hẳn mọi sự đó, họ đã bỏ luật Chúa, không thờ phượng Người mà sa vào tội gớm ghê là tôn thờ tà thần ngẫu tượng. Vì thế họ bị Chúa trừng phạt bằng cách để mặc cho các cường quốc đến đánh phá nhà tan cửa nát, đền thờ bị san bình địa…người thì chết, kẻ nào sống sót thì bị đi lưu đày biệt xứ…

            Nay được Thiên Chúa cứu khỏi lảm tôi các cường quốc ngoại đạo, từ nơi lưu đày được về lại cố hương, cho nên nghe đọc Lời Chúa, họ mới thấy sự vô ơn và tội lỗi của họ đối với Chúa, với Lề luật Chúa, tất nhiên họ “sầu thương khóc lóc” vì đau đớn hối hận. Mãi sau, niềm vui mới trở lại khi họ được nghe lại lời Chúa, được biết Chúa tha thứ tội lỗi – mà việc trở về cố hương là một dấu chỉ – và lại thấy tái hiện niềm hy vọng vào tương lai…

            Phần chúng ta, cũng có khá gì hơn họ đâu ! Đúng vậy cách đây hơn 400 năm, khi các cha thừa sai ngoại quốc chưa đến giảng đạo Chúa nơi đất Việt chúng ta, lúc ấy tổ tiên, ông bà chúng ta còn là dân ngoại, thờ cúng tà thần ngẫu tượng ! Nhưng Thiên Chúa đã ban ơn kêu gọi tổ tiên ông bà chúng ta, rồi bây giờ đến chúng ta, vào đạo Chúa và ban nhiều ơn khác nữa, như chúng ta thường đọc trong Kinh Cám ơn : “Con cám ơn Đức Chúa Trời, là Chúa lòng lành vô cùng, chẳng bỏ con, chẳng để con không đời đời mà lại sinh ra con, cho con được làm người, cùng hằng gìn giữ con, hằng che chở con, lại cho Ngôi Hai xuống thế làm người, chuộc tội chịu chết trên cây thánh giá vì con, lại cho con được Đạo thánh Đức Chúa Trời, cùng chịu nhiều ơn nhiều phép Hội Thánh nữa, và đã cho phần xác con … được mọi sự lành…”

Vậy mà, nhiều người trong chúng ta đã vô ơn bội bạc, quên mất mọi sự Thiên Chúa ban, cũng gạt bỏ lời Chúa, có người còn bỏ nhà thờ, bỏ thờ phượng Chúa, chối bỏ cả Chúa nữa, nghe theo tà thần xúi giục buông mình sống lối ăn chơi, trụy lạc, tội lỗi… Chẳng phải chúng ta cũng nên nhỏ nước “sầu thương khóc lóc” như dân Do Thái, đấm ngực ăn năn thống hối tội lỗi và lầm lỡ muôn vàn của ta sao?

            Tuy vậy, cũng như họ, được nghe lời Chúa, được an ủi bởi biết Chúa tha thứ, và vẫn yêu thương nên chúng ta phải hân hoan vui mừng. Vậy anh chị em có muốn không chỉ “sầu thương khóc lóc” suông rồi thôi, mà còn thật lòng muốn đền đáp công ơn và tình thương của Chúa không ? Nếu thế thì anh chị em hãy đoan hứa với Chúa, là sẽ chăm chỉ ham nghe và học hỏi Lời Chúa, sở dĩ chúng ta sa lạc bấy lâu chỉ vì không đón nghe lời Chúa soi dẫn chỉ đường.

·        Trong việc nghe và học lời Chúa, thấy có xảy ra một vài khúc mắc và khó khăn khiến nhiều người thối lui, bỏ cuộc…, vậy ta thử nêu chúng ra và góp ý kiến may ra giải tỏa được  :

            +  Kinh Thánh-Lời Chúa khó hiểu : Có thế thật, vì đó là những bản văn cổ xưa từ mấy ngàn năm trước, đã ghi chép lại những lời Thiên Chúa trong những câu văn và những danh từ khó hiểu đối với chúng ta ngày nay. Chẳng cần nói đâu xa, hãy xem cuốn Truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du, chỉ mới viết ra hơn 200 năm nay thôi, mà trong đó đã có biết bao điển tích xa lạ, bao nhiêu câu thơ khó hiểu, ví dụ :

            “Lạ gì bỉ sắc tư phong,

            Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen.”

“Bỉ sắc tư phong là gì” ? Ta đâu có hiểu, cần có thầy giảng giải. Nhưng một khi được giảng giải và thấu hiểu rồi, thì lại trở thành một niềm vui khôn tả vì được thưởng thức một áng thi văn tuyệt tác. Thánh Kinh-lời Chúa cũng vậy : cần có thầy hay sách vở giải thích giúp …, rồi dần dần sẽ thấy sáng tỏ, sẽ thấy lời Chúa không chỉ tuyệt vời mà còn soi sáng, nuôi sống và ban sức mạnh cho tâm hồn ta. Hiện thời, anh chị em cứ cầm lấy sách lời Chúa mà đọc đi, hiểu được chừng nào hay chừng ấy tùy theo khả năng, chỗ nào khó thì bỏ qua, còn nếu tiện, hãy đi tìm linh mục nào quen biết mà hỏi…Chúa thấy thiện chí, sẽ soi sáng cho từ từ cho hiểu thêm… vì có lời Chúa Giêsu “Ngợi khen Cha vì đã…  mặc khải ra cho những kẻ bé mọn” (Mt 11.25)

            + Lời Chúa trượt ngoài tai : Tín hữu Công giáo Việt Nam rất chịu khó đi nghe giảng, giảng ngày Chúa nhật, giảng tĩnh tâm v.v..., nhưng lại để cho lời vào tai này lọt qua tai kia ra ngoài. Nghĩa là không gắng sức nhớ lại lời đã nghe, ít ra một hai lời hay nhất, hay đánh động nhất, cũng không ôn lại, không suy niệm, nên lời Chúa trượt ra ngoài tâm hồn, không sinh hoa quả phúc đức gì ! Thư Hipri nói tình trạng này thật đáng buồn : “Chúng ta phải sợ rằng trong khi lời hứa (cho chúng ta) được vào nơi an nghỉ của Thiên Chúa (tức vào Thiên đàng) vẫn còn hiệu lực, mà có ai (trong anh em) …  đánh mất cơ hội (giống như những người Do Thái ngày xưa) ! … Như chúng ta, những người ấy cũng đã được nghe lời Tin Mừng, nhưng lời đã nghe đã chẳng sinh ích gì cho họ, bởi họ không lấy lòng tin để lời thấm nhuần vào lòng…” (4.1-2). Mẹ Maria là gương mẫu rất khả ái cho ta trong việc này, khi Kinh Thánh ghi nhận rằng : “Bà cất giữ các điều ấy, và bà hằng suy đi gẫm lại trong lòng” (Lc 2.19 và 51). Hèn chi, Mẹ rất đáng mến của chúng ta được đẹp lòng Chúa, khiến bà chị họ Êlidabét phải ca ngợi : “Phúc cho em là kẻ đã tin rằng mọi điều Chúa truyền dạy cho em sẽ được thực hiện !” (Lc 1.45)

            Vậy, nếu anh chị em muốn được đẹp lòng Thiên Chúa, được sự sống, được nhiều ánh sáng và ơn sủng, thì : một là gắng nhớ lại ít ra một hai câu chính của Lời Chúa mình đã nghe trong bài giảng, lúc chia sẻ Lời Chúa, hoặc lúc đọc riêng, rồi suy đi nghĩ lại, xem Chúa muốn dạy gì... và gắng làm theo. Hai là ôn lại trong lòng, trong trí điều đã nghe hay đọc. Nếu nghe giảng xong, ta đứng dậy ra về, không ôn lại trong trí điều vừa nghe. Lời Chúa hay lời giảng, nghe ở tai này sẽ lọt qua tai kia ra ngoài và ta sẽ quên mất. Chúa Giêsu ví những người đó như “những kẻ đã nghe, rồi ma quỉ đến mà cất lời đi khỏi lòng chúng, kẻo chúng tin mà được cứu” (Lc 8.12)

+ Hay lo ra, chia trí, không tập trung tâm trí được... : Sự lo ra chia trí là điều không ai tránh khỏi. Trừ lúc ngủ, còn bao lâu ta thức, trí óc ta luôn luôn hoạt động, nó không nghĩ chuyện này thì nghĩ chuyện khác. Do đó, trong lúc đọc kinh, dự lễ hay nghe đọc lời Chúa, mà ta chợt thấy mình chia trí lo ra cách vô tình, không muốn, thì đừng nghĩ lả có tội, chỉ cần khi biết mình đang lo ra thì tập trung tâm trí lại.

Nhưng vấn đề là làm sao tập trung được tâm trí ? Thông thường vì ta không rèn cập nó, quen thả lỏng nó muốn lôi kéo đi đâu tùy thích. Cho nên nó như con ngựa bất kham cứ chạy ngang chạy dọc mặc sức. Nhưng ai cũng biết : con ngựa có bất kham mấy, người ta vẫn trị được, huống chi là tâm trí ta. Ăn thua là ta có nhất quyết điều khiển tâm trí ta, bắt nó hướng vào, hay chú ý vào đâu để nó buộc phải hướng vào đó, không cho ngoại cảnh chung quanh lôi kéo nó ra mọi ngả… Ta hãy lấy việc tập thở mà minh họa : Khi tập thở, lúc hít vào, ta hãy chú ý hết vào từng làn không khí đang từ từ đi vào mình ta, rồi cũng chú ý như thế vào từng hơi đang thở ra…Bắt tâm trí chú ý như thế, nó sẽ không còn nghĩ vơ vẩn tới những chuyện khác được.

            + Nghe mà hay quên ! Cái đó không phải chuyện lạ, ai mà nhớ hết được các Lời Chúa. Song điều cần là nhớ được điều nào, là đem thực hành điều ấy, thực hành cho trọn.

            Dầu vậy, cũng xin mách nước cho anh chị em để biết mà điều chỉnh : sở dĩ ta hay quên là vì lòng ta ơ hờ, không để ý. Cứ xem: ai mắc nợ ta tiền, ta có quên không ? Buôn bán thì người này nợ ít, người kia thiếu nhiều, sao ta nhớ không sai một người ? Ấy là vì điều ấy ta coi trọng, ta lưu ý. Vì thế nên Chúa mới dạy : “Kho tàng anh em ở đâu, thì lòng anh em để ở đó” (Mt 6.21). Nếu Chúa và các sự trên trời là kho tàng của anh chị em, thì lòng anh chị em sẽ gắn chặt vào đó, không lơ là, không ơ thờ…Ngày nào anh chị em hiểu được Lời Chúa thật sự quí trọng và cần thiết cho anh chị em chừng nào, quí như kho tàng châu báu, lúc đó anh chị em sẽ lo nhặt từng lời châu báu, không để rơi, để lọt hay quên một lời nào !

             Nhưng, tất cả đều sẽ vô hiệu, nếu không có thêm điều này là cầu nguyện, tức là tha thiết xin Chúa ơn yêu mến Lời Chúa, và ơn soi sáng cho hiểu Lời Chúa dạy ; nếu điều Chúa dạy khó làm, thì xin Chúa Thánh Thần ban sức mạnh vượt qua tính ươn hèn, ích kỷ mà làm theo Chúa dạy. Những nỗ lực ấy giống như ta xúc rửa hồn ta để đựng ơn Chúa và sự sống Chúa đổ vào. Một cái bình đựng đầy bùn hôi tanh, là các tính mê, nết xấu, thì còn chỗ đâu mà chứa ơn huệ sự sống Chúa muốn ban ?

Tích truyện

            Trong buổi học giáo lý, có một em kia cứ lấy tay lúc thì bịt tai này, lúc lại lấy tay bịt tai kia. Sơ dạy giáo lý thấy thế lấy làm khó chịu, mới hỏi :

          - Tại sao khi nghe dạy giáo lý mà em cứ lấy tay bịt tai ?

-  Tại sơ dạy là đừng để lời Chúa nghe tai này lọt qua tai kia ra ngoài, nên con bịt tai lại để lời Chúa khỏi chạy ra.¯

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Cn 3579: Mẹ Garabandal Và Thị Nhân Conchita (3) (6/16/2016)
Cn 3578: Mẹ Garabandal Và Thị Nhân Conchita (2) (6/15/2016)
Cn 3577: Đức Mẹ Garabandal Và Thị Nhân Conchita (1) (6/15/2016)
Cn 3576: Đức Mẹ Hiện Ra Với Một Thị Nhân Người Syria (6/13/2016)
Đức Mẹ Hiện Ra Tại Argentina Đã Được Chuẩn Nhận (6/9/2016)
Tin/Bài cùng ngày
Cn 3572: Đức Mẹ Nói Về Thánh Tâm Chúa Tại Argentina (9) (6/18/2016)
Tin/Bài khác
Cn 3571: Đức Mẹ Và Chúa Giêsu Ban Thông Điệp Tại Argentina (8) (6/6/2016)
Cn 3570: Đức Mẹ Ban Thông Điệp Từ Argentina (7) (6/6/2016)
Cn 3569: Đức Mẹ Ban Thông Điệp Từ Argentina (6) (6/6/2016)
Cn 3568: Đức Mẹ Hiện Ra Tại Argentina (5) (6/5/2016)
Cn 3567: Đức Mẹ Hiện Ra Tại San Nicolas, Argentina (4) (6/5/2016)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768