MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: thiên chúa
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 144: Bí Tích Thánh Thể (phần V) --- Rước Lễ (2)
Thứ Ba, Ngày 26 tháng 9-2017
BÀI LỜI CHÚA 144

BÍ TÍCH THÁNH THỂ (Phần V)

Rước Lễ (2)

            Mời nghe lại đoạn Tin Mừng Gioan ở bài trước, vì chúng ta chưa khám phá hết những sự phong phú trong đó :

Tin Mừng Gioan, ch. 6.51-59

51 "Tôi là Bánh Hằng Sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh Tôi sẽ ban tặng, chính là Thịt Tôi đây vì sự sống của thế gian.”

52 Người Do-thái liền tranh luận sôi nổi với nhau. Họ nói: “Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được ?” 53 Đức Giê-su nói với họ : “Thật, Tôi bảo thật các ông : Nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình.

54 Ai ăn thịt và uống máu Tôi, thì được sống muôn đời, và Tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết…”

*   Đó là lời Chúa ! - Lạy Chúa Kitô, ngợi khen Chúa !

Suy niệm lời Chúa

            Kỳ trước, ta nghe Chúa Giêsu hứa cho ai Rước Mình Thánh Chúa sẽ có sự sống Thiên Chúa trong mình, kỳ này ta nghe Chúa hứa điều thứ hai :họ sẽ được sống muôn đời, và Ngài sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết.

Trước tiên, thử hỏi “Được sống muôn đời” này là thế nào? Nó có khác gì với “có Sự sống nơi mình” trên kia không?

Thưa : Không có gì khác biệt, vì cũng một Sự Sống của Thiên Chúa, Sự Sống mà chính Thiên Chúa đang sống trên Thiên đàng, và ta được thông phần ngay từ đời này. Sở dĩ Chúa phải nói câu: “ăn thịt và uống Máu Con Người, mới có sự sống nơi mình”, đó là để khuyến khích người Do Thái vì họ phản đối Chúa, do lầm tưởng Ngài bảo họ ăn thịt người.

Gián tiếp Chúa cũng muốn khuyến khích loài người chúng ta ăn uống Mình Máu Chúa, để có Sự Sống Thiên Chúa nơi mình. Khuyến khích vì loài người không hề biết có một lương thực ban sự sống thần linh kỳ diệu như thế. Khuyến khích cũng vì loài người – ngay cả những Kitô hữu – thường quá vụ vào vật chất và dửng dưng với sự sống siêu nhiên, thiêng liêng. Khuyến khích càng cần vì ngày nay nhiều người không muốn, hay ít ra đã tỏ ra lơ là với việc Rước Mình Thánh Chúa, có lẽ do văn minh và khoa học kỹ thuật đã đem lại cho loài người nhiều tiện nghi, cung cấp mau lẹ cho họ đủ mọi thứ cần dùng, giải quyết mọi vấn đề … Đặc biệt cần khuyến khích vì trong xã hội tiêu thụ này, người ta chế biến ra đủ mọi loại thức ăn đồ uống cao lương mỹ vị thơm ngon… Đi chỗ nào cũng thấy nhan nhản cửa hàng ăn uống, nhậu nhẹt, bày ra những món đặc sản hấp dẫn…Chưa kể ở nhiều nước trên thế giới, người ta còn ăn uống thừa mứa, ăn đến độ béo phì thành bệnh…Thử hỏi trong tình cảnh đầy đủ sung túc như vậy, ai còn cho là họ không có sự sống trong mình nữa. Nói rằng Phép Thánh Thể ban sự sống chỉ là chuyện hão huyền, nếu chưa bị coi là chuyện huyền thoại…!

Nhưng nếu họ chịu thinh lặng một vài phút mà tự hỏi mình : Bao tử tôi đầy nhưng linh hồn tôi có đầy sự sống thần linh không ? Lúc ấy mới thấy cái trống rỗng mênh mông của tâm hồn, cái đói khát ghê gớm, vì vắng bóng Sự Sống Thần Linh! Lương thực của trần gian này, dù cao lương mỹ vị đến đâu cững chỉ là lương thực tạm bợ, ăn rồi cũng vẫn chết, còn Chúa hứa: “Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời” (Ga 6.49,58), ăn Bánh là Thịt Máu Chúa Kitô mới được sống không còn chết nữa.

Vì thế Giáo Hội mới phải buộc các giáo hữu "chịu Mình Thánh Chúa mỗi năm ít là một lần", để ít ra họ cũng nhận được chút đỉnh Sự Sống thần linh, giống như người đi trong sa mạc đồng khô cỏ cháy, sắp chết khát, song được một ngụm nước để kéo dài sự sống... Phải bắt buộc như thế thật đáng buồn, vì cứ nghĩ mà xem, để nuôi thân xác thì chẳng ai chỉ ăn một năm một lần ! Thế mà linh hồn lại chỉ ăn Lương Thực Thần Linh một năm có một lần, hèn chi vì thiếu “vitamin” thiêng bồi dưỡng, linh hồn sẽ thuộc loại “suy dinh dưỡng tâm linh”! Và có nguy cơ là để “mạng sống linh hồn mình” chết đói.

Vì thế Chúa dạy ta Kinh Lạy Cha : “Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hàng ngày” để đánh thức lòng đói khát Bánh Sự sống thần linh là Mình Máu Thánh Chúa.

Nếu mọi lương thực trần gian đều tạm bợ còn : “Ai ăn thịt và uống máu Tôi, thì được sống muôn đời”, thì không chỉ nói là có sự sống nơi mình mà còn muốn nhấn đến khía cạnh vĩnh cửu của Sự Sống ấy, tức là bất tử.

Nhưng xin đừng hiểu lầm : sự sống trường sinh bất tử Chúa hứa đây, không phải là theo nghĩa bình thường dân gian vẫn hiểu là cải lão hoàn đồng, là trường thọ vô cương... Người đời đã tìm đủ mọi cách, bào chế đủ mọi thứ thuốc để uống vào mong trường sinh bất tử, không già, không chết. Nhưng người ta đâu có ngờ rằng trường sinh bất tử thể xác như thế sẽ là một cực hình. Cứ thử tưởng tượng xem : Mang một thân xác già nua, bị hết bệnh nọ đến tật kia, tứ chi đau nhức, ăn không thấy ngon, ngủ không được yên v.v…, cho dù khoa học đã tìm cách thay thế các bộ phận rệu rạo bằng các bộ phận mới…, đang khi đó trên mặt tinh thần thì tâm trí chán chường vì đã biết hết mọi chuyện, chẳng còn thèm muốn hay thích thú sự gì nữa …, thì thử hỏi một cuộc sống kéo dài như thế mãi mà không thể chết được, vì khoa học tân tiến đã chế ra được thuốc bất tử…, chẳng phải là một cực hình khốn khổ hết chỗ nói sao !

Còn câu “được sống muôn đời” mà Chúa hứa là thế này : linh hồn được có sự sống thần linh trong mình, không bị án chết đời đời trong hỏa ngục. Rồi một khi linh hồn đã được có sự sống thần linh ấy, thì thân xác cũng được hưởng sự sống lại, vì có lời Chúa Giêsu hứa : "Và Tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết", và thân xác sẽ hiệp với linh hồn mà hưởng phúc muôn đời trên thiên đàng.

Chúng ta đã nói nhiều về sự sống lại thể xác này (ở Bài xx, Đạo buồn hay Đạo vui, 2), đây không lặp lại nữa, chỉ gợi thêm vài ý tưởng bổ túc :

a) Thú thật trước viễn ảnh cái chết, ai trong chúng ta cũng lo sợ. Thỉnh thoảng, đứng trước thi hài của một thân nhân hay bạn hữu vừa nằm xuống, ta bùi ngùi thương tiếc và chợt nhớ đến thân phận bèo bọt của mình : giờ chết, là một cuộc ra đi không bao giờ trở lại, mọi sự ta có nơi trần gian sẽ bị bỏ lại tất cả, dù ta có tiếc công tiếc của mấy đi nữa thì cũng vẫn không mang theo được một mảy may gì cả…! Vậy nếu ta không lãnh Mình Thánh Chúa Giêsu, ngõ hầu ta được Sự Sống Muôn Đời, là kho tàng độc nhất ta có thể giữ được, thì khi nhắm mắt lìa trần ta còn lại cái gì?

2) Chúa hứa sẽ cho sống lại trong ngày sau hết ! Sự sống lại ư ? Tin nổi không ? Quả thật chưa từng có ai dám hứa cho loài người điều ấy, vì khoa học cũng như kinh nghiệm đời thường vẫn thấy sự chết diễn ra như một qui luật tất yếu của địa cầu này. Quả thật, không một quyền lực nào trên trời dưới đất có thể làm cho kẻ chết sống lại được ! Việc vô cùng khó khăn ấy chỉ quyền năng Thiên Chúa mới thực hiện nổi. Đức Giêsu tuyên bố:

“Các ông chớ ngạc nhiên về điều này, vì giờ đã đến, giờ mọi kẻ ở trong mồ sẽ nghe tiếng người Con và sẽ ra khỏi đó: ai đã làm điều lành, thì sẽ sống lại (cả phần xác) để được (vào cõi) sống ; ai đã làm điều dữ, thì sẽ sống lại (cả phần xác) để bị kết án (trầm luân).” (Ga 5.25-29)

3) Nếu Thiên Chúa không làm cho thể xác sống lại, thì chiến thắng trên Thần chết không được trọn vẹn, mới được nửa chừng… Không đời nào ! Thiên Chúa làm gì cũng làm cách hoàn hảo : khi ban cho ta được sống, là ban cho con người toàn diện của ta, không chỉ linh hồn được sự sống, mà cả thân xác phải chết của chúng ta cũng được sống lại. Vì Thiên Chúa dựng nên loài người chúng ta gồm có hai phần : linh hồn và thân xác. Dù được hưởng hạnh phúc muôn đời trên Thiên Đàng hay bị trầm luân muôn kiếp dưới hỏa ngục, cả hai phần không rời nhau như mình với bóng. Đã sống cuộc đời trần gian ngọt bùi cay đắng xác hồn cùng chia, thì hạnh phúc cũng phải cả hồn lẫn xác cùng hưởng. Vì vậy trên Thiên Đàng, hạnh phúc trọn vẹn nhất định phải gồm cả hồn và xác như khởi đầu Chúa đã tạo dựng nên chúng ta.

Không đời nào Thiên Chúa lại xử sự thiên lệch bất công khi Người chỉ thưởng cho linh hồn mà loại trừ thân xác, đang khi thân xác cùng với linh hồn sống cuộc đời trần thế, đã chung phần trong hãm mình hy sinh, đọc kinh, dự lễ, ăn chay, cầu nguyện v.v… ; hay ngược lại, đã chung phần làm những điều gian ác, phạm tội phản nghịch cùng Thiên Chúa, thì Người cũng phải cho nó sống lại, để được thưởng chung với hồn trong hạnh phúc bất diệt trên thiên đàng hay bị bị phạt chung với hồn trong chốn trầm luân khổ ải muôn kiếp.

4) Thông thường đạo chúng ta chú trọng về phần linh hồn, vì coi linh hồn trọng hơn thể xác, cứ thử nhớ lại những câu thường nghe : “Hãy lo phần rỗi linh hồn”, “Ta hãy xin cho được sống lại về phần linh hồn”, “Xin đem các linh hồn lên Thiên Đàng…”, v.v... Cầu xin như thế không sai, song đừng quên rằng Chúa cũng sẽ cho phần xác chúng ta sống lại mới toàn vẹn, để xác kia không phải buồn phiền vì phải phân ly với hồn thiêng của mình. Bởi thế mới có lời phán rằng :

 “Nếu Thần Khí (là Sự sống của Thiên Chúa) ngự trong anh em … thì Đấng đã làm cho Đức Giê-su sống lại từ cõi chết, cũng sẽ làm cho thân xác phải chết của anh em được sống, nhờ Thần Khí của Người đang ngự trong anh em.” (Rm 8.11)

Tóm lại, Đức Giêsu đã hứa Sự sống lại cho ai ăn thịt và uống Máu Ngài tức là Rước Lễ, thì sự sống lại ấy chắc chắn phải xảy ra, đến nỗi Thánh Phaolô dám nói :

 "Nếu kẻ chết không sống lại, thì Đức Kitô cũng đã không sống lại" (1 Cor 15.16).

Mà ai dám bảo Đức Kitô đã không sống lại ?

Nghe lời hứa vĩ đại này, anh chị em có thấy vui mừng không ?

Cần một chút thời gian để anh chị em ngẫm nghĩ, và cần cầu nguyện thêm để cảm nghiệm được đại ơn ấy. Lúc đó anh chị em sẽ không ngừng thốt lên : Halleluia ! Ngợi khen và tạ ơn Thiên Chúa ! Vì đã thương ban cho con cái Chúa hạnh phúc trọn vẹn xác hồn tuyệt vời như thế .

Tích truyện

Trong cuộc chiến ở Crimée, sau một trận đánh đẫm máu, có bọn lính đi thu nhặt xác chết để chôn cất và tìm kẻ bị thương để chở họ đến bệnh viện. Họ dừng lại trước thi thể một chàng thanh niên – chàng thấy mình bị trọng thương, nên đã bò đến gần một cây, nằm gối đầu vào rễ cây, dường như đương ngủ.

Đỡ chàng lên, bọn lính nghe như có giấy rách sột soạt. Nhìn gần hơn, họ thấy một quyển Kinh Thánh đang mở, bàn tay đẫm máu của chàng đặt vào đó, và máu đọng lại đã làm khuất mất một phần trang giấy. Một người khiêng băng ca cố mò ra chữ trên trang ấy và lớn tiếng đọc lên cho mọi người nghe : “Chúa Giêsu nói với cô Mác-ta : “Ta là sự sống lại và sự sống, ai tin vào Ta thì dẫu chết cũng sẽ sống…” (Tin Mừng Gioan 11.25).

Họ chôn chàng thanh niên ngón tay vẫn đặt trên câu đó. Bởi trông cậy nơi lời hứa quí báu của Chúa, chàng thanh niên đã chết nay bắt đầu sống, đã từ kẻ chết bước vào cõi sống đời đời không bao giờ còn phải chết nữa, từ chiến đấu vào chiến thắng, từ tối tăm vào sáng láng, từ đau đớn vào bình an.

 

 

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Bài Lời Chúa 151: Đức Maria Là Mẹ Thật Của Cả Nhân Loại --- Hết (10/13/2017)
Bài Lời Chúa 150: Đức Maria Là Tình Yêu Thiên Chúa Mặc Xác Đàn Bà (10/13/2017)
Bài Lời Chúa 149: Vui Sướng Nguyện Kinh Lạy Cha (tiếp) (10/13/2017)
Bài Lời Chúa 148: Vui Sướng Nguyện Kinh Lạy Cha (10/13/2017)
Tin/Bài cùng ngày
Bài Lời Chúa 147 : Những Tư Tế Không Bước Lên Bàn Thờ (9/26/2017)
Bài Lời Chúa 146 : Bí Tích Thánh Thể (phần V) --- Rước Lễ (4) (9/26/2017)
Bài Lời Chúa 145: Bí Tích Thánh Thể (phần V) --- Rước Lễ (3) (9/26/2017)
Bài Lời Chúa 143: Bí Tích Thánh Thể (phần V) --- Rước Lễ (1) (9/26/2017)
Bài Lời Chúa 142: Bí Tích Thánh Thể (phần 4) (9/26/2017)
Tin/Bài khác
Cn 3950: Những Tấm Lòng Chân Thành (9/21/2017)
Cn 3949: Tiếp Tay Phổ Biến Radio Giờ Của Mẹ (9/21/2017)
Cn 3948: Làm Radio Biếu Người Nghèo Tại Việt Nam (9/21/2017)
Bão Trong Kinh Thánh (9/15/2017)
Bài Lời Chúa 140: Bí Tích Thánh Thể (phần Ii) (9/6/2017)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768