MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: thiên chúa
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 145: Bí Tích Thánh Thể (phần V) --- Rước Lễ (3)
Thứ Ba, Ngày 26 tháng 9-2017
BÀI LỜI CHÚA 145

BÍ TÍCH THÁNH THỂ (Phần V)

Rước Lễ (3)

            Mời nghe tiếp lời Đức Giêsu nói với người Do Thái

Trích Tin Mừng Thánh Gioan 6.55-59

55 Thịt Tôi thật là của ăn, và máu Tôi thật là của uống.

56 Ai ăn thịt và uống máu Tôi, thì ở lại trong Tôi, và Tôi ở lại trong người ấy.

57 Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai Tôi, và Tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn Tôi, cũng sẽ sống nhờ Tôi như vậy.

 58 Đây là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời.”

 59 Đó là những điều Đức Giê-su đã nói khi giảng dạy trong hội đường, ở Ca-phác-na-um.

*   Đó là lời Chúa !  - Lạy Chúa Kitô, ngợi khen Chúa !

Suy niệm lời Chúa

Khi nói : Thịt Tôi thật là của ăn, và máu Tôi thật là của uống, Chúa Giêsu muốn xác quyết giá trị cung cấp sức sống của Thịt Máu Ngài, vì thức ăn thức uống cung cấp sức sống cho thân xác thế nào, thì Thịt Máu Chúa cũng là như thế đối với linh hồn. Hơn nữa, Chúa Giêsu còn muốn nhấn mạnh rằng Thịt Máu Chúa mới thực hiện trọn vẹn chức năng của một lương thực là nuôi sống, sống mãi không chết, vì nếu ăn uống rồi mà vẫn phải chết, thì thực phẩm người ta ăn uống chưa làm tròn chức năng của chúng.

Xét như thế, thì thấy tất cả mọi thức ăn thức uống của trần gian không thực hiện đúng chức năng, chúng chỉ cho con người sự sống tạm bợ, vì cuối cùng họ vẫn phải chết, không những chết phần xác, mà có khi chết cả phần hồn, vì tự nó, thức ăn trần gian không cung cấp cho họ sức thiêng để tránh tội lỗi đưa đến cái chết phần hồn, cũng không ban cho họ sự sống Thiên Chúa để được sống muôn đời.

Chỉ có Máu Thịt đã hiến tế và được thần hóa của Chúa Giêsu mới là của ăn đích thật, vì thực hiện đúng chức năng của đồ ăn thức uống, là nuôi người ta đuợc sống mãi mãi, không bao giờ phải chết. Đức Giêsu đã làm một việc so sánh cho người Do Thái – và gián tiếp cho cả chúng ta – hiểu điều ấy :

"Không phải như bánh tổ tiên các ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời.”

Tổ tiên người Do Thái ngày xưa, thời còn rong ruổi trong hoang địa, đã lượm manna Thiên Chúa làm cho rơi từ trên không trung xuống làm bánh mà ăn, nhưng rồi vẫn chết, không chỉ chết phần xác mà nhiều kẻ còn chết cả phần hồn, vì manna không ban sức thiêng cho họ khỏi sa ngã phạm tội. Thánh Phaolô đã nêu rõ điều đó trong đoạn Thánh thư sau đây :

“Hết thảy họ đã được ăn cùng một lương thực kỳ diệu (là manna), đã được uống cũng một của uống là nước phép lạ (từ tảng đá phun ra)… song nơi phần đông trong họ, Thiên Chúa đã chẳng được hài lòng và họ đã bị chết phơi thây trong sa mạc…bởi tội lỗi đam mê ngang trái…, bởi thờ quấy…, bởi dâm dật…, bởi dám thử thách Chúa…, bởi kêu ca càm ràm…” (1 Cr 10. 3-10.)  Mời đọc sách Dân số, chương 14 để rõ chi tiết.

Tương tự như thế, nếu chúng ta không tin Chúa và không lãnh Thần Lương Kỳ Diệu ban Sự sống trường sinh, mà chỉ mải miết tìm thực phẩm trần gian, thì ta chỉ có sự sống thể xác mà thôi, còn trước mắt Thiên Chúa, hồn chúng ta đã chết, thân xác khi ấy vẫn sống, vẫn hoạt động, ăn uống, làm việc, ngủ nghỉ…, nhưng chẳng khác gì những “những thây ma di động”.

Đạo lý này của Chúa dạy chúng ta phải sốt sắng và siêng năng Rước Mình Thánh Chúa, để được thần lương nuôi linh hồn được trường sinh, sống mãi không bao giờ phải chết ; và đồng thời giảm bớt thói ham chuộng những của ngon vật lạ thế gian. Nhìn vào lối sống ngày nay của một bộ phận dân chúng, trong đó có lẽ có không ít người Công giáo, khi đời sống đã khá sung túc rồi, người ta luôn tìm những cao lương mỹ vị, người ta dành bao nhiêu công sức để tìm những món ngon vật lạ … nhưng ăn rồi vẫn phải chết, càng ăn nhiều càng mau chết, vì ăn nhiều bệnh nhiều, chưa kể có thể phải chết cả phần linh hồn, vì mê ăn uống là một mối tội đầu : “ăn no dửng mỡ !”

Câu nói tiếp theo của Đức Giêsu là lời hứa thứ ba: “Ai ăn thịt và uống máu Ta, thì ở lại trong Ta, và Ta ở lại trong người ấy.” Nghe câu này, các bạn có thấy ngạc nhiên không ? Là vì theo trình tự tự nhiên, lương thực ta ăn vào sẽ được tiêu hóa…, thế mà nay lại nghe Chúa nói : ai ăn Thịt uống Máu  Chúa thì “ở lại” trong Ngài và Ngài “ở lại” trong người đó!! 

Đây là một phép lạ hay đúng hơn, một việc thần diệu mà vì yêu thương chúng ta, Thiên Chúa đã nghĩ ra và làm được. Chúa có hứa : “Thầy sẽ ở lại với anh em mọi ngày cho đến tận thế.” (Mt 28.20) Và chúng ta thấy Chúa hiện diện trong Hội Thánh, cách riêng ở lại trong Nhà Tạm để đồng hành với chúng ta trong suốt hành trình trần gian ! Nhưng ở lại trong Nhà Tạm như thế, Chúa chưa thấy làm đủ, Ngài còn muốn ở lại trong chính con người chúng ta nữa ! Để thực hiện, Ngài đã hóa phép để ẩn thân trong hình bánh cho chúng ta rước lấy, thế là Chúa ngự vào và ở lại trong ta, ta trong Ngài.

Ngài ở trong tâm hồn ta với cả thần tính và nhân tính của Ngài như các nhà thần học thường nói – nghĩa là với con người thật của Ngài, nay đang ngự bên hữu Chúa Cha trong vinh quang trên trời, còn ta, thì được ở trong Ngài (Ga 14.20). Vinh dự vô cùng ấy miệng lưỡi nào tả sao cho xiết? Dường như ta chưa ý thức được rằng Rước Lễ là lãnh ân huệ vô cùng lớn lao khôn sánh mà các Thiên thần trên trời có lẽ cũng phải ghen tị ! Ta là ai mà được vinh dự rước lấy chính Ngôi Lời Thiên Chúa oai nghi đã tạo dựng nên đất trời mênh mông vĩ đại vô cùng vô tận này, và cả muôn loài muôn vật hữu hình và vô hình ? Ta chỉ là tạo vật hèn hạ tội lỗi, thế mà sao lại được Chúa cả trời đất ở trong ta và ta trong Ngài ? Đáng lẽ mỗi lần Rước Lễ là mỗi lần ta mến yêu, tôn thờ, kính cẩn đón rước Thiên Chúa của chúng ta. Thế mà chúng ta đã bao giờ cảm tạ đội ơn Chúa cho đủ chưa ?

Đáng buồn vô hạn, đức tin của ta quá lu mờ, tình mến của ta quá lạt lẽo, nên có mấy ai hiểu được ý nghĩa của chữ ‘Ở LẠI’ và có mấy ai hiểu được nỗi lòng của Chúa. Họ không bận tâm tìm hiểu sâu xa mối tương giao ấy, lòng họ còn mải miết chạy theo bao sự thế trần. Lâu dần rồi Rước Lễ thành thói quen, chỉ còn là thủ tục trong đạo, chẳng có gì lạ, và nhiều khi còn Rước Lễ cực trọng ấy cách vô tâm vô tình, Rước Lễ rồi chẳng biết làm gì, quay ra đọc một loạt những kinh nọ kinh kia, hay chỉ biết xin những ơn nhỏ bé cho cuộc sống ở đời, tâm hồn họ sau đó vẫn trống rỗng như trước !

Trước sự vô tâm, lạnh nhạt, thờ ơ ấy, Chúa phải than thở:

“Niềm vui thích lớn lao của Ta là được kết hợp với các linh hồn. Khi họ Rước Lễ, Ta đến trong tâm hồn họ. Đôi bàn tay Ta mang đầy những ân sủng mà Ta muốn ban cho họ, nhưng họ không để ý tới Ta. Ôi, buồn biết mấy vì thấy những linh hồn không nhận biết Tình Yêu của Ta. Họ đối xử với Ta như một vật vô hồn […]  Ta rất đau lòng khi các linh hồn nhận Bí Tích yêu thương này như một thói quen, hầu như họ không nhận thức được của ăn này, cho nên họ không có niềm tin hay tình yêu đối với Ta trong trái tim họ, Ta bước vào những tâm hồn đó với tất cả sự miễn cưỡng. Thà rằng họ đừng Rước Lễ thì hơn […] Thật đau đớn cho Ta, rất ít linh hồn biết kết hợp với Ta trong lúc đón rước Ta. Ta chờ đợi họ nhưng họ rất lãnh đạm và thờ ơ với Ta. Ta muốn ban nhiều ơn cho họ nhưng họ không muốn nhận lãnh…”

(Trích “Nhật ký Lòng Thương xót Chúa…” của Thánh Nữ Faustina, số 1385 và v.v…)

Chúa đã được trời cao đặt tên là Emmanuel, Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta, đó không chỉ là một tên để gọi, mà là một số phận, một vận mệnh, một chức vụ : ngự trong lòng ta, đồng hành với ta trên mọi nẻo đường trần gian không luôn luôn trải thảm êm ái…Người ở với ta để an ủi, khích lệ ta trong những lúc buồn nản, thất bại; bảo vệ, bênh vực ta trước những địch thù muốn làm hại ta ; thêm sức cho ta để chống trả các chước cám dỗ của ma quỉ, quyến rũ của thế gian, lôi kéo của xác thịt ; soi sáng cho ta biết con đường nào mà đi… không bị sa xuống hầm hố hiểm nguy.

Tất cả những điều đó, hình như Chúa cũng chưa cho là đủ để diễn tả hết sự gắn bó tha thiết của Chúa ở trong ta, ta ở trong Chúa. Ngài còn muốn rằng : Khi ta lên rước Mình Máu thánh Ngài, Ngài ngự vào trong ta, ở trong ta, ta ở trong Ngài, tức là ta được kết hiệp nên một với Chúa đến mức “trở thành một xương một thịt”, đúng như Thánh Phaolô đã viết :

“Chính vì thế, người đàn ông sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai sẽ thành một xương một thịt. Mầu nhiệm này thật là cao cả. Tôi muốn nói về (sự kết hiệp của) Đức Ki-tô và Hội Thánh” (là chúng ta)  (Ep 5.31-32)

Chỉ có điều phải nhớ là : vì Thân thể Chúa Kitô, sau phục sinh, đã trở nên thần thiêng rồi, cho nên sự kết hiệp nên một xương một thịt với Ngài là kết hiệp cách thần thiêng, chứ không phải kết hiệp thể xác như vợ chồng trần gian, do đó thánh Phaolô bảo : “Ai kết hiệp với Đức Kitô thì trở nên một thần khí với Ngài “ (1 Cor 6.17).

Chúa ôi ! Tuyệt đỉnh của việc ăn uống Mình Máu thánh Chúa con đâu ngờ là cao sâu nhiệm mầu đến mức như vậy ! Ôi lạy Chúa con ! Loài người chúng con là ai mà Chúa thương đến như vậy ? Giờ đây, chúng con chỉ còn biết nhờ Đức Mẹ Maria, Thánh cả Giuse, các Thiên thần, các thánh trên trời yêu mến Chúa, tạ ơn Chúa, ca tụng Chúa thay cho chúng con ! Amen !

Tích truyện

            Khi một linh hồn phạm tội và xúc phạm tới Thiên Chúa, thì Người sẽ phó mặc linh hồn ấy cho quân thù, chúng sẽ quyến rũ và làm cho linh hồn ra hư hỏng hoàn toàn. Căn nhà vắng chủ sẽ ra sao ? Sẽ đầy rác rưởi nhơ nhớp, tối tăm, đáng kinh tởm. Cũng vậy, linh hồn không có Chúa ngự trị sẽ chìm ngập trong bóng tối tội lỗi, trong đam mê xấu xa và mọi thứ ô nhục.

Khốn cho con đường không còn ai đi lại, không còn nghe tiếng người, vì sẽ thành sào huyệt cho muông thú ! Cũng vậy khốn cho linh hồn không được Chúa lui tới và lên tiếng xua đuổi loải ác thú thiêng liêng.

Khốn cho con tàu không hoa tiêu, vì sẽ bị chìm đắm giữa phong ba của biển cả ! Cũng vậy khốn cho linh hồn không có Đức Kitô ngự trong mình làm người hoa tiêu, vì trên biển tối tăm bão tố, linh hồn bị chao đảo giữa sóng gió đam mê, bị xô đánh bởi thần dữ khác nào gặp bão tố dữ dội, cuối cùng là bị chìm trong sóng nước tội ác mà diệt vong !

Khốn cho mảnh đất không người canh tác, vì sẽ bị cỏ dại mọc lên um tùm. Cũng vậy khốn cho linh hồn không được Đức Kitô chăm lo vun trồng, để có thể sinh ra hoa thơm trái ngọt của Thần khí !  Bị bỏ hoang, nó sẽ đầy gai góc, và cuối cùng nó chỉ làm mồi cho lửa…Khốn cho linh hồn không được Chúa Kitô ngự trị làm chủ, vì khi bị bỏ hoang nó sẽ nặc mùi đam mê hôi hám, nó sẽ thành ổ đầy thói hư tật xấu…

            Còn linh hồn được có Đức Kitô ngự trị, Ngài sẽ lấy thập giá làm dụng cụ mà cầy xới, bứng rễ những gai góc ác thần, nhổ hết cỏ lùng tội lỗi, lấy lửa Thánh Thần đốt sạch rơm rác đam mê nết xấu, lấy Máu thánh tưới nhuần làm cho linh hồn trổ sinh đủ những hoa thơm trái ngọt của Thần khí, trở thành khu vườn tuyệt diệu… cho Thiên Chúa ! (Trích lược bài giảng của Th. Macariô, đăng trong Bài Kinh sách, Tuần 34, thứ tư).

 

YYY

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Bài Lời Chúa 151: Đức Maria Là Mẹ Thật Của Cả Nhân Loại --- Hết (10/13/2017)
Bài Lời Chúa 150: Đức Maria Là Tình Yêu Thiên Chúa Mặc Xác Đàn Bà (10/13/2017)
Bài Lời Chúa 149: Vui Sướng Nguyện Kinh Lạy Cha (tiếp) (10/13/2017)
Bài Lời Chúa 148: Vui Sướng Nguyện Kinh Lạy Cha (10/13/2017)
Tin/Bài cùng ngày
Bài Lời Chúa 147 : Những Tư Tế Không Bước Lên Bàn Thờ (9/26/2017)
Bài Lời Chúa 146 : Bí Tích Thánh Thể (phần V) --- Rước Lễ (4) (9/26/2017)
Bài Lời Chúa 144: Bí Tích Thánh Thể (phần V) --- Rước Lễ (2) (9/26/2017)
Bài Lời Chúa 143: Bí Tích Thánh Thể (phần V) --- Rước Lễ (1) (9/26/2017)
Bài Lời Chúa 142: Bí Tích Thánh Thể (phần 4) (9/26/2017)
Tin/Bài khác
Cn 3950: Những Tấm Lòng Chân Thành (9/21/2017)
Cn 3949: Tiếp Tay Phổ Biến Radio Giờ Của Mẹ (9/21/2017)
Cn 3948: Làm Radio Biếu Người Nghèo Tại Việt Nam (9/21/2017)
Bão Trong Kinh Thánh (9/15/2017)
Bài Lời Chúa 140: Bí Tích Thánh Thể (phần Ii) (9/6/2017)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768