MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: thiên chúa
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 146 : Bí Tích Thánh Thể (phần V) --- Rước Lễ (4)
Thứ Ba, Ngày 26 tháng 9-2017
BÀI LỜI CHÚA 146

BÍ TÍCH THÁNH THỂ (Phần V)

Rước Lễ (4)

            Mời nghe tiếp lời hứa thứ bốn của Đức Giêsu :

Trích lược Tin Mừng Thánh Gioan 6.53-59

53 Đức Giê-su nói với người Do Thái : “Thật, tôi bảo thật các ông: nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình. 54 Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời […]  57 Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai Tôi, và Tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn Tôi, cũng sẽ sống nhờ Tôi như vậy.

 58 Đây là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời.”

 59 Đó là những điều Đức Giê-su đã nói khi giảng dạy trong hội đường, ở Ca-phác-na-um.

*   Đó là lời Chúa !  - Lạy Chúa Kitô, ngợi khen Chúa !

Suy niệm lời Chúa

Thật lạ lùng và khó hiểu khi Chúa Giêsu phát biểu : "Tôi sống nhờ Chúa Cha." Vốn là Ngôi Hai trong Ba Ngôi Thiên Chúa, là Con Một Thiên Chúa, và cũng là Thiên Chúa tự hữu, hằng hữu sao lại phải sống nhờ Chúa Cha ?  

Thưa : Với tư cách là Thiên Chúa, Chúa Giêsu là Đấng Hằng Hữu, Ngài luôn luôn đã có, vẫn có, và sẽ có mãi mãi, vô thủy vô chung, không cần nhờ ai : “Ta là Alpha và Omega (là Đầu và là Cuối). Ta là Đấng Hằng Sống” (Kh 1.17). Nhưng khi Chúa xuống trần để lo việc cứu độ nhân loại, Ngài đảm nhận một nhân tính, nói cách dễ hiểu là khi Ngài mặc xác phàm (Ga 1.14), Ngài phải nhờ một người phụ nữ là Đức Trinh Nữ Maria thụ thai và sinh Ngài ra (Gal 4.4), làm thân phận người trần ; mà đã là người trần, tức là một tạo vật, thì Chúa Giêsu phải nhờ Thiên Chúa là Nguồn Sự Sống mới sống được, như lời Kinh Thánh viết : "Thiên Chúa ban cho mọi loài sự sống, hơi thở và mọi sự.”…“Thật vậy, chính ở nơi Người mà chúng ta sống, cử động, và hiện hữu." (Cv 17.25,28)

 Biết vậy, bây giờ ta phải hỏi : Khi Đức Giêsu nói “Ngài  sống nhờ Chúa Cha”sống nhờ cái gì của Chúa Cha ?

Thưa : là sống nhờ Thần Khí của Chúa Cha. Vì theo Kinh Thánh, Thần khí là Thực tại cánh-chung tuyệt đối, tức là tất cả mọi sự : là Thần tính, là Thánh thiện, là Khôn ngoan, là Vinh quang (Rm 6.4; 2 Cr 3.8,18), là Sức mạnh (Lc 1.35; 4.14; Cv 10.38), là Sự Sống, là Nguồn Sống (Ga 6.63; 2 Cr 3.6; Gl 6.8)… Tóm gọn vào một câu : Thần khí là Sức Sống của Thiên Chúa !

Đến đây, ta sẽ thấy Chúa Giêsu đã phải sống nhờ Thần khí (là sức sống của) Thiên Chúa trong mọi sự, mọi nơi, mọi lúc như thế nào :

a)    Lúc đầu thai trong lòng mẹ, Đức Giêsu đã phải nhờ Thánh Thần là quyền năng của Thiên Chúa tác động (Lc 1.35);            b)  Thời sứ vụ công khai, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, làm phép lạ, trục xuất ma quỉ, chữa lành người bệnh hoạn tật nguyền…, Chúa Giêsu cũng phải nhờ Thánh Thần :

  "Thiên Chúa xức dầu cho Ngài bằng Thánh Thần và quyền năng. Đi tới đâu là Ngài thi ân giáng phúc tới đó, và chữa lành mọi kẻ bị ma quỷ kiềm chế " (Cv 10.38)

c)    Nhất là nhờ đâu mà Ngài có can đảm vâng theo thánh ý Cha đến nỗi bằng lòng hiến dâng thân mình chịu chết khổ hình thập giá làm Của Lễ Đền Tội cho nhân loại ? Cũng là nhờ sức mạnh của Thánh Thần :

"Nhờ Thánh Thần hằng hữu thúc đẩy, Đức Kitô đã tự hiến tế như lễ vật vẹn toàn dâng lên Thiên Chúa." (Dt 9.14)

đ)  Cuối cùng, được sống lại cũng nhờ bởi Thần Khí của Thiên Chúa  : “Đức Ki-tô đã chịu chết một lần vì tội lỗi […] Ngài đã bị giết chết về thân xác, nhưng nhờ Thần Khí, Ngài đã được phục sinh.” (1 Pr 3.18)

Qua kinh nghiệm bản thân mình trong cuộc đời làm người, luôn đã phải cần đến Thần Khí mới có thể sống và thi hành trọn vẹn chương trình theo Thánh Ý Chúa Cha, nên Chúa Giêsu biết chắc rằng, các môn đệ của Ngài (các Tông đồ và chúng ta), không thể nào giữ trọn các luật lệ Chúa truyền, không thể nào sống trọn vẹn đời môn đệ chân chính, và nối tiếp sự nghiệp Rao truyền Tin Mừng, nếu không nhờ Thần Khí. Chính Thiên Chúa đã biết như vậy nên từ ngàn xưa đã phán hứa :

“Ta sẽ đặt Thần khí mới vào lòng các ngươi… Chính Thần khí của Ta, Ta sẽ đặt vào lòng các ngươi, Ta sẽ làm cho các ngươi đi theo thánh chỉ, tuân giữ các phán quyết của Ta và đem ra thi hành.” (Ed 36.26-27)

Bởi vậy, sau khi sống lại, Chúa Giêsu cấp tốc lãnh nhận Thần Khí từ Thiên Chúa Cha mà ban xuống cho các Tông đồ ngay chiều ngày phục sinh (Ga 20.19-22). Và sau đó 50 ngày, trong ngày Lễ Ngũ Tuần Ngài tuôn đổ Thánh Thần xuống một cách trọng thể (Cv 2.32-33):

Xét như thế, phải nhận định rằng : nếu không có Thần khí, công trình cứu chuộc của Ngài đã dầy công tạo lập, sẽ sụp đổ tan tành. Vậy thì nhìn vào đời mình, quả thật chúng ta đã rất dại dột khi chúng ta lãng quên hay lơ là với Thánh Thần. Chúa Giêsu, dù thân phận là Ngôi Lời tạo thành trời đất (Ga 1.1), là Đấng Cứu Độ thế giới, thế mà suốt cả đời mình, đã phải sống nhờ Thần khí của Chúa Cha trong mọi sự, thì ta là ai mà có thể sống tốt không cần nhờ Thánh Thần ?

Vậy giờ đây, chính Chúa Giêsu hứa ban Thần khí sự sống của Thiên Chúa đó cho "Kẻ ăn Tôi”. Ngài không cần nói : "Kẻ ăn Thịt uống Máu Tôi" nữa, mà nói gọn trong một chữ "ăn Tôi", để cho thấy rằng Rước Lễ chính là Rước lấy toàn vẹn Chúa Giêsu phục sinh vinh hiển, trọn cả thần tính lẫn nhân tính Ngài đang ngự bên hữu Đức Chúa Cha trên trời !

Chúng ta thường lên Rước Lễ một cách ơ thờ, lạt lẽo theo thói quen, như một tục lệ tôn giáo phải làm… Không được ! Hôm nay đã học biết thì đó là ta Rước lấy Chúa Giêsu sống động, oai nghi vinh hiển đang ngự bên hữu Chúa Cha trên trời.

Xin anh chị em nhắm mắt lại, dùng trí tưởng tượng mà hình dung xem Chúa Giêsu đang ở trên trời vinh hiển dường nào… Mọi loài trong ba tầng cấp vũ trụ : trên trời, dưới đất, trong cõi âm phủ đều phải quì xuống bái lạy và mở miệng chúc tụng tôn vinh Ngài (Pl 2.11). Chính vị đó ẩn mình dưới hình bánh rượu, mà chúng ta Rước lấy mỗi ngày ! Lẽ ra chúng ta cũng phải quì mọp sát đất, run rẩy mà đón Rước vị Thiên Chúa oai nghi lẫm liệt vô cùng, quang vinh tràn ngập đất trời ấy !

Trở lại với việc “Ăn Tôi”, khi ta “ăn Chúa” thì bởi lẽ Chúa là lương thực thần linh nên Chúa bảo rằng “kẻ ấy sẽ sống nhờ Tôi như vậy” (6.57b), nghĩa là như Tôi đã sống nhờ Thần khí sự sống của Chúa Cha thể nào thì kẻ ăn Tôi cũng sẽ sống nhờ Thần khí của Tôi như vậy, Thần khí từ lòng Tôi - sau khi được tôn vinh - tuôn trào ra:

“Thánh kinh đã nói : Từ lòng Ngài sẽ tuôn chảy những dòng nước nguồn sống.” (Có ý) nói về Thần Khí mà những kẻ tin vào Ngài sẽ lãnh nhận. Thật thế, Thần Khí sẽ được ban khi Chúa Giêsu được tôn vinh.” (Ga 7.38-39)

Chúa Giêsu ban Thần khí bằng cách nào ?

Ngày nay Chúa ban cách riêng qua các Bí tích, đặc biệt qua Bí tích Thánh Thể! Đúng vậy, khi ta rước Chúa, ăn uống Thịt Máu Chúa, ta rút lấy từ Thịt Máu Chúa Thần Khí là Sức Sống của Thiên Chúa.

Việc này dễ hiểu, cũng như ta ăn uống thực phẩm thì rút được từ các thực phẩm ấy chất nuôi sống thân thể mình, thì khi “Ăn uống Thịt Máu Chúa Giêsu” cũng vậy, ta rút từ Thịt Máu Chúa Thần khí – là Sức Sống của Thiên Chúa – mà nuôi hồn mình. Như vậy đã thể hiện lời Chúa Giêsu hứa : “Ai ăn Tôi cũng sống nhờ Tôi !”

Tại sao lại nói : Chúa ban Thần khí sự sống đặc biệt qua Bí tích Thánh Thể ? Xin trả lời : Đã đành như có lần đã nói, Chúa Giêsu cũng ban Thần khí ấy cho ai tin và cầu xin, nhưng khổ nỗi ta không biết lòng tin của ta đã mạnh đủ chưa, và không biết lời cầu xin của ta đã thành khẩn chưa mà chắc chắn lãnh được Sức Sống ấy ? Chẳng ai đo được mình đã tin bao nhiêu… và chẳng ai biết mình cầu xin thành tâm đến mức nào ! Còn khi “ăn Chúa”, Rước Mình Thánh Chúa, là việc cụ thể, xác thực không chút mơ hồ, thì ta cầm chắc lãnh được Thần khí-Sức Sống đang có trong Thân Mình vinh hiển của Chúa Giêsu tuôn trào sang cho mình.

Kết luận : Thế là lời Chúa Giêsu phán hứa ở Gioan 6.57: “Như… Tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn Tôi, cũng sẽ sống nhờ Tôi (tức là sống nhờ Thần khí của Tôi) như vậynay đã được thực hiện.

Chúng ta rất cần lãnh nhận Sức Sống ấy của Chúa Giêsu, vì bản tính loài người mỏng dòn yếu đuối, lại còn bị di lụy của tội tổ tông, dễ nghiêng chiều về sự xấu, nên khó chống đỡ những cơn cám dỗ và những thử thách cam go trong cuộc đời. Ai trong chúng ta lại chẳng có kinh nghiệm về chuyện ấy : bao lần bị cám dỗ… thì hầu như bấy nhiêu lần sa ngã ! Cũng có đọc Kinh Lạy Cha đấy, trong đó có lời xin : “Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ !” nhưng đọc chỉ là đọc theo thói quen, thuộc lòng, không thành tâm khẩn cầu với tất cả “con tim”, do đó chẳng nên cơm cháo gì… Biết thế cho nên Thiên Chúa làm cho Chúa Giêsu trở nên Bánh Hằng Sống để ban Thần Khí không những là Sức Sống mà còn là Quyền Năng của Thiên Chúa cho chúng ta, mỗi khi chúng ta thành tâm và sốt sắng lên rước Mình Máu Thánh Chúa, ngõ hầu chúng ta có thêm sức mạnh mà đứng vững, sống còn và đắc thắng trong cuộc chiến đấu với thế gian, xác thịt và ma quỉ.

Tích truyện

Mẹ của một cô gái kia là một mệnh phụ rất xinh đẹp, nhưng lại có đôi tay khó coi. Một hôm, vì muốn biết nguyên nhân vì sao đôi tay của mẹ mình lại xấu xí như vậy, cô gái hỏi: “Mẹ ơi, đôi tay của mẹ không tương xứng với diện mạo của mẹ chút nào. Mẹ có bộ mặt rất đẹp, nhưng đôi tay thì lại khói coi. Tại sao như thế hở mẹ?” Bà mẹ đáp: “Con yêu dấu của mẹ ơi, khi con còn nhỏ, chưa biết nói cũng chưa biết đi, nhà của chúng ta bị cháy. Lúc ấy, mẹ ở dưới nhà, còn con thì nằm trong một cái nôi trên lầu. Trong khi lửa cháy tứ tung, mẹ phải mạo hiểm xông lên lầu để ẳm con chạy xuống. Nhờ sự phù giúp của Chúa, mẹ đã cứu được con từ trong khói lửa ra nơi an toàn. Nhưng khi vừa tới lầu dưới thì đôi tay của mẹ bị một cái xà rực lửa đổ xuống rơi trúng. Vì vậy mà đôi tay của mẹ ngày nay mới khó coi như vậy”.

Nghe xong, cô gái liền chảy nước mắt, ôm chặt lấy mẹ mà rằng: “Mẹ ơi, mẹ biết rằng con yêu mẹ. Con đã yêu bộ mặt, đôi mắt với cả thân hình của mẹ… Nhưng từ nay trở đi con sẽ yêu đôi tay của mẹ hơn”.

Không chỉ đôi tay từ ái của Chúa Giêsu đã bị đóng đinh vào thập tự giá mà còn cả thân mình của Ngài đã chịu tất cả những cực hình làm máu đổ thịt rơi, chỉ cốt để ban Sự sống Thiên Chúa cho chúng ta. Thấy như vậy có làm ta yêu mến Ngài hơn không ?

 

 

***

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Bài Lời Chúa 151: Đức Maria Là Mẹ Thật Của Cả Nhân Loại --- Hết (10/13/2017)
Bài Lời Chúa 150: Đức Maria Là Tình Yêu Thiên Chúa Mặc Xác Đàn Bà (10/13/2017)
Bài Lời Chúa 149: Vui Sướng Nguyện Kinh Lạy Cha (tiếp) (10/13/2017)
Bài Lời Chúa 148: Vui Sướng Nguyện Kinh Lạy Cha (10/13/2017)
Tin/Bài cùng ngày
Bài Lời Chúa 147 : Những Tư Tế Không Bước Lên Bàn Thờ (9/26/2017)
Bài Lời Chúa 145: Bí Tích Thánh Thể (phần V) --- Rước Lễ (3) (9/26/2017)
Bài Lời Chúa 144: Bí Tích Thánh Thể (phần V) --- Rước Lễ (2) (9/26/2017)
Bài Lời Chúa 143: Bí Tích Thánh Thể (phần V) --- Rước Lễ (1) (9/26/2017)
Bài Lời Chúa 142: Bí Tích Thánh Thể (phần 4) (9/26/2017)
Tin/Bài khác
Cn 3950: Những Tấm Lòng Chân Thành (9/21/2017)
Cn 3949: Tiếp Tay Phổ Biến Radio Giờ Của Mẹ (9/21/2017)
Cn 3948: Làm Radio Biếu Người Nghèo Tại Việt Nam (9/21/2017)
Bão Trong Kinh Thánh (9/15/2017)
Bài Lời Chúa 140: Bí Tích Thánh Thể (phần Ii) (9/6/2017)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768