MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: thiên chúa
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 150: Đức Maria Là Tình Yêu Thiên Chúa Mặc Xác Đàn Bà
Thứ Sáu, Ngày 13 tháng 10-2017
BÀI LỜI CHÚA 150

ĐỨC MARIA

LÀ TÌNH YÊU THIÊN CHÚA MẶC XÁC ĐÀN BÀ

Trích sách Ysaia 66.10-14

10 Hãy vui mừng với Giê-ru-sa-lem, hãy vì Thành Đô mà hoan hỷ, hỡi tất cả những người yêu mến Thành Đô !
Hãy cùng Giê-ru-sa-lem khấp khởi mừng, hỡi tất cả những người đã than khóc Thành Đô, 11 để được Thành Đô cho bú no nê sữa ủi an, được thoả thuê nút bầu sữa vinh quang của nó,
12 Vì ĐỨC CHÚA phán như sau :
Này Ta tuôn đổ xuống Thành Đô ơn thái bình tựa dòng sông cả, và Ta khiến của cải chư dân chảy về tràn lan như thác vỡ bờ. Các ngươi sẽ được bú mớm, được bế bên sườn, được nâng niu trên đầu gối.
13 Như mẹ hiền an ủi con thơ, Ta sẽ an ủi các ngươi như vậy ;
tại Giê-ru-sa-lem, các ngươi sẽ được an ủi vỗ về.
14 Nhìn thấy thế, lòng các bạn sẽ đầy hoan lạc,
thân mình được tươi tốt như cỏ đồng xanh.

*  Đó là lời Chúa ! – Tạ ơn Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

Sau khi Thành Giêrusalem bị cường quốc ngoại bang tàn phá, dân chúng bị đi lưu đày, một thời gian sau đó Thiên Chúa hứa sẽ cho phục hồi vinh quang như trước. Dựa vào lời hứa đó, Người bảo dân Israen hãy chia vui với thành đô, để sẽ được nó cho hưởng thỏa thuê sự giàu có phong phú mà Thiên Chúa sẽ ban cho nó, mà ở đây vị ngôn sứ mô tả họ như đứa trẻ thơ được bú no bầu sữa mẹ, được bế bồng, được nâng niu trên đầu gối…

            Nhưng đột nhiên lại nghe thấy chính Thiên Chúa đồng hóa mình với thành đô Giêrusalem : “Như mẹ hiền an ủi con thơ, Ta sẽ an ủi các ngươi như vậy ; tại Giêrusalem các ngươi

sẽ được an ủi vỗ về.” Hóa ra, nếu dân chúng Israen được an ủi vỗ về, được hưởng mọi sự giàu có phong phú của thành đô, thì thực ra là hưởng những sự ấy của chính Thiên Chúa ban cho, vì

thành đô chẳng có gì mà ban cho ai cả.

Hội Thánh Công giáo thường cho đọc đoạn sách ngôn sứ này trong các lễ kính Đức Mẹ Maria, để cho tín hữu hiểu rằng thành đô Giêrusalem là hình ảnh báo trước về Đức Mẹ, những gì Thiên Chúa làm cho thành đô, sẽ là những gì Thiên Chúa làm nơi Đức Mẹ. Và tất cả những ai yêu mến Đức Mẹ, sẽ được hưởng các ân huệ của Mẹ, như đứa con thơ bú no nê bầu sữa ơn sủng của Mẹ, được nâng niu, bồng bế trong cánh tay Mẹ.

Nhưng chúng ta sẽ thắc mắc : Làm sao Mẹ Maria có thể cho tất cả nhân loại chúng ta hưởng ơn huệ của Mẹ ? Làm sao Mẹ Maria với trái tim nhỏ bé, yếu đuối của mình là một phụ nữ như mọi phụ nữ khác, có thể yêu thương, lo lắng, nuôi nấng, giúp đỡ, ủi an toàn thể con cái nhân loại được? Tuy đã được Thiên Chúa chọn làm Mẹ sinh ra Đấng Cứu Thế, song Mẹ Maria vẫn chỉ là một người phụ nữ, Mẹ không thể nào trở nên thần linh như Thiên Chúa để có thể yêu thương, nuôi nấng, an ủi, giúp đỡ toàn thể con cái nhân loại được! Chỉ mình Thiên Chúa mới có thể làm được chuyện đại như thế mà thôi.

Đáp án chúng ta tìm được là ở đoạn ngôn sứ Ysaia trên đây: thấy Thiên Chúa đồng hóa mình với thành đô Giêrusalem để vỗ về an ủi dân Người, thì chúng ta mới vỡ lẽ ra rằng : nơi Đức Mẹ cũng vậy, Thiên Chúa cũng muốn đồng hóa với Đức Mẹ như thế này :

Người sẽ đặt Trái tim của Người vào trong lòng Đức Mẹ, để yêu thương toàn thể con cái nhân loại chúng ta. Vì vậy, trên đầu bài chúng ta mới đề : “Đức Maria là tình yêu Thiên Chúa mặc xác đàn bà”, nghĩa là Trái tim tình thương vô bờ bến của Thiên Chúa muốn tỏ lòng yêu thương âu yếm chúng ta, nhưng vì quan niệm từ xưa vốn coi Thiên Chúa là Cha, là Đấng Tạo dựng trời đât, Oai nghi đáng sợ, cầm quyền sinh tử và phán xét mọi người, nên người ta khó cảm nhận được tình thương âu yếm của Chúa.

Do vậy Chúa phải mượn hình dáng dịu dàng, dễ thương của một người phụ nữ, để biểu lộ cho nhân loại cảm nhận được   tình thương dịu hiền âu yếm của Chúa.

          Cũng vì thế mà một đôi lần, qua những câu Kinh Thánh, Thiên Chúa nói cho biết Người không chỉ là người Cha mà còn là người Mẹ nữa, chẳng hạn :

“Ta đã tập đi cho Ép-ra-im, đã đỡ cánh tay nó,…  Ta lấy dây nhân nghĩa, lấy mối ân tình mà lôi kéo chúng.
            Ta xử với chúng như người nựng trẻ thơ, nâng lên áp vào má

Ta cúi xuống gần nó mà đút cho nó ăn.” (Hs 11.3-4)

            Hay như đoạn Thánh Kinh đăng trên đầu :

            “Như mẹ hiền an ủi con thơ, Ta sẽ an ủi các ngươi như vậy ; tại Giêrusalem các ngươi sẽ được an ủi vỗ về.”

Nhất là đoạn sau đây : khi dân Israen quá đau khổ vì bị cường quốc xâm lăng, tàn phá làm nước mất nhà tan, triệt hạ Đền thờ, không kể bao nhiêu người bị giết, ai còn sống sót thì bị đưa đi lưu đày… Trong hoàn cảnh tuyệt vọng ấy, họ khóc lóc than vãn:

“ĐỨC CHÚA đã bỏ tôi,

Chúa Thượng tôi đã quên tôi rồi !”

Qua miệng tiên tri Isaia, Thiên Chúa trả lời:

“Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau?
Cho dù nó có quên đi nữa,

thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ.”

(Is 59.14-15)

Những người mẹ quên con, bỏ con là chuyện hi hữu ít khi xảy ra vì ngược với bản năng làm mẹ. Thế mà Thiên Chúa nói : cho dù có những bà mẹ tồi tệ đến mức đó, thì Thiên Chúa không bao giờ cư xử với con dân của Người như thế :

“Cho dù nó có quên đi nữa,

thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ!

Chẳng phải Thiên Chúa là mẹ hơn cả người mẹ sao ?

-       Chúng ta thường ca ngợi tình mẹ bằng những lời tuyệt vời như :

              “Công cha như núi Thái sơn,

              Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra…”

            Ca ngợi công cha to lớn như núi non, rất đúng, tuy vậy núi cao mấy người ta cũng có thể leo tới đỉnh, còn “nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra” thì chẳng cạn bao giờ … ?

            Nhạc sĩ Y Vân còn ví :

              “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào…”

            Đúng vậy, ai trong chúng ta đã chẳng được hưởng và cảm nghiệm tình thương dạt dào của mẹ chúng ta, từ thuở còn trứng nước cho đến tuổi trưởng thành, và vẫn còn theo dõi chúng ta đến suốt đời…? Nhưng có bao giờ chúng ta tự hỏi : tình thương của mẹ chúng ta từ đâu mà có ?  Từ Thiên Chúa mà đến đấy bạn ạ ! Khi tạo dựng người phụ nữ, Thiên Chúa đã chia sớt một chút tình yêu của Trái tim Người cho bà. Mới chỉ được chia sớt một chút tình yêu của Thiên Chúa, mà tình yêu của bà mẹ đã tuyệt vời như thế, thì thử hỏi, nơi Đức Mẹ Maria, Thiên Chúa đã đặt chính Trái tim của Người vào lòng Mẹ, thì sẽ vô cùng tuyệt diệu đến chừng nào ?

          Nhưng, khi nghe nói Thiên Chúa đặt chính Trái tim Người vào lòng Đức Mẹ, thì không phải Trái tim riêng của Mẹ thành vô dụng. Không ! Thiên Chúa đã nâng khả năng Trái tim của Mẹ tới mức có thể đón nhận Trái tim Thiên Chúa, thành ra có thể nói hai Trái tim ấy hòa nhập vào nhau, kết hợp với nhau để cùng yêu thương loài người chúng ta.

            Xin cũng đừng nghĩ Đức Mẹ sẽ thành ra một bù nhìn vô cảm, hay một Robot bị Thiên Chúa điều khiển…Thiên Chúa không bao giờ có kiểu hành động vô nhân đạo như thế ! Người đã dựng nên loài người chúng ta có tự do, có quyền quyết định thì Người tôn trọng quyền ấy. Bằng chứng là ngày truyền tin : Thiên Chúa đã sai Thiên thần làm sứ giả đến đề nghị cô Maria nhận làm Mẹ Đấng Cứu Thế, và Thiên thần phải chờ lời ưng thuận của cô, và chỉ về trời lại sau khi nhận được lời ưng thuận: “Fiat”, “Xin hãy thành sự nơi tôi theo như lời Sứ thần nói.”

            Nhưng đến đây chưa hết sự kỳ diệu : Nếu Thiên Chúa chỉ tuyển chọn một thiếu nữ còn đồng trinh, thì làm sao có kinh nghiệm của người mẹ mà làm Mẹ loài người ? Làm sao biết thương nhân loại như một người mẹ thương những đứa con ? Vì vậy Maria nhất định cũng phải trở thành một người mẹ ! Thế là cô gái đồng trinh Maria – không hề có sự can thiệp nào của nam nhân – song đã được quyền năng của Thánh Thần tác động cho thụ thai rồi sinh ra Đấng Cứu Thế : Làm mẹ mà lại vẫn còn đồng trinh tinh tuyền vẹn toản ! Ôi sự kỳ diệu chưa từng thấy trong lịch sử loài người !

Thánh Gioan Vianey giảng rằng : Người ta thường ví Đức Mẹ với một người mẹ, song Người còn là người mẹ tốt lành nhất hơn người mẹ tốt nhất của trần gian. Vì người mẹ hiền nhất trần gian còn có khi đánh phạt con, chứ Đức Mẹ không bao giờ, vì Mẹ quá tốt nên luôn chỉ xử với ta với lòng thương yêu. Phải, lòng người mẹ nhân lành ấy chỉ toàn là thương yêu và thương xót, Người chỉ muốn thấy ta được hạnh phúc. Chỉ cần quay về phía Mẹ, nhìn Mẹ là đủ để được nhận lời ngay…Dù ta tội lỗi, Mẹ vẫn đầy âu yếm và thương cảm chúng ta…. Lòng Đức Mẹ âu yếm chúng ta đến nỗi lòng các người mẹ thế gian hợp lại chỉ là một cục nước đá  bên cạnh lòng Mẹ.

Tích truyện

Một chiều tối nọ ở Balê nước Pháp. Có một người đến xin cha Baron đi thăm kẻ liệt. Cha ghi tên vào sổ, số nhà, rồi lấy bộ đồ giúp kẻ liệt ra đi. Đến tòa nhà, hỏi mãi không ra tên người đó. Chán nản định ra về. Sau đó cha gặp một em bé. Và được cho biết là ở tầng hai có người ốm nặng. Cha lên tới phòng đó, gõ cửa. Một người dáng điệu dữ tợn, cau có ra mở cửa, thấy bóng áo dòng hắn hỏi cách sẵng: “Ông có việc gì ?” Liếc mắt nhìn vào, cha thấy trong phòng có một người đàn bà đang ốm liệt, sắp chết. Ngài muốn vào. Người đàn ông chặn lại:

-       “Ông không vào đây được. Nếu sấn vào, tôi sẽ quăng ông xuống chân thang.”

Đang lúc đó, người đàn bà có bệnh đã nghe thấy. Bà kêu lên :

-       “Nhân danh lòng thương xót Chúa, xin cha lại đây cứu con, đừng để con chết như thế này”.

            Nghe vậy, cha nói cương quyết với người chồng :

-       “Ông thấy không, vợ ông kêu xin sự cứu giúp của đạo thánh. Tôi không có quyền từ chối và ông không được phép ngăn cản tôi. Nhân danh Thiên Chúa là chủ tôi và chủ ông, ông để tôi một mình với bệnh nhân!”

Nghe lời cương quyết, ông ta lùi ra cho cha vào, miệng nói những lời nguyền rủa. Cha lại gần bệnh nhân, bà giang tay như đón vị cứu tinh:

-       “Cha ơi, đích thật Đức Mẹ đã gửi cha đến cứu con. Chồng con không cho con gọi linh mục, dù con khóc lóc… Từ 10 năm nay, đã không cho con đi nhà thờ. Song hằng ngày con vẫn đọc kinh Kính Mừng và chắc Đức Mẹ sẽ nhậm lời. Xin cha giải tội ngay và giúp con chết lành”.

Làm các phép đạo xong, cha hỏi:

-       Làm cách nào mà ba sai người báo tin cho tôi lúc tối?

-       Bà đáp : không có nhờ ai cả !

-       Thế bà có phải là tên N. thế này không ?

-       Không.

-       Nhưng thật là số nhà 30 đường thánh Giacôbê mà !

-       Không, đây là số 50!

Hoá ra, vì trời tối, nên cha đã xem nhầm cửa. Hẳn là do ý Chúa quan phòng đã thương xếp đặt ra như vậy. Và do Đức Mẹ đã nhậm lời một người hằng tin cậy đọc Kinh Kính mừng : “Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con …, khi này và trong giờ lâm tử.” ¯

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài cùng ngày
Bài Lời Chúa 151: Đức Maria Là Mẹ Thật Của Cả Nhân Loại --- Hết (10/13/2017)
Tin/Bài khác
Bài Lời Chúa 149: Vui Sướng Nguyện Kinh Lạy Cha (tiếp) (10/13/2017)
Bài Lời Chúa 148: Vui Sướng Nguyện Kinh Lạy Cha (10/13/2017)
Bài Lời Chúa 147 : Những Tư Tế Không Bước Lên Bàn Thờ (9/26/2017)
Bài Lời Chúa 146 : Bí Tích Thánh Thể (phần V) --- Rước Lễ (4) (9/26/2017)
Bài Lời Chúa 145: Bí Tích Thánh Thể (phần V) --- Rước Lễ (3) (9/26/2017)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768