MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: thiên chúa
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Con Khao Khát Ngài
Thứ Năm, Ngày 7 tháng 6-2018
Hai câu chuyện dưới đây, cho chúng ta biết: “Chúa Giêsu thật sự hiện diện trong Phép Thánh Thể ”, và qua đó, Ngài cũng cho chúng ta biết: Công Giáo, là do Chúa Giêsu sáng lập. – NguyễnHyVọng -
Con khao khát Ngài
Một giáo xứ nhỏ thuộc miền bắc nước Ý, nơi cha sở Bettsire đang chuẩn bị cho một số em Rước Lễ lần đầu.  Mathilde, một cô bé 8 tuổi đến gặp cha và buồn bã kể rằng, trong đám bạn học cùng lớp chỉ có mình em là không được Rước Lễ lần đầu trong dịp tới đây. Bố em rất get đạo, đã cấm em đến Nhà thờ chịu bí tích Thánh Thể. Nhưng mẹ em là người ngoan đạo...
 
Cha Bettsire an ủi em và ngỏ ý muốn được nói chuyện với mẹ của em càng sớm càng tốt, bởi ngài thấy rằng một gia đình mà không cậy dựa vào Thiên Chúa thì sẽ phải khốn khổ biết chừng nào. Mọi việc diễn biến không theo như ý cha sở, bà mẹ thì đành bó tay trong khi ông bố vẫn dứt khoát không cho Mithilde Rước Lễ lần đầu. Ông còn mạnh miệng tuyên bố: “Nếu quả thực có Thiên Chúa, ông ta sẽ tới tìm con gái tôi và cho nó Rước Lễ lần đầu.”
 
Thế rồi, vào những ngày đầu của tháng 8, năm 1935, cô Mathilde tới gặp cha và hỏi Tuần Cửu Nhật là gì? Cha giải thích, Tuần Cửu Nhật là một thời gian 9 ngày liên tiếp mà cac Kitô hữu đọc kinh cầu nguyện nhiều hơn và sốt sắng hơn bình thường, họ còn siêng năng làm nhiều việc hy sinh khác.
Nge vậy, Mathilde rạng rở net mặt và xin với cha: “Vậy, thưa cha, ngày 15 tháng 8 săp tới đây là lễ Đức Mẹ lên trời, con sẽ làm một tuần cửu nhật trước đó, vào ngày mùng 6. Nhưng con xin cha khi dâng Lễ mỗi ngày, thì cha đặc biệt cầu nguyện thêm cho con nhé.”
 
Cha Bettsire ngạc nhiên hỏi lại: “Mỗi ngày ư? Không được đâu...Nhưng thôi, cha sẽ nhớ hiệp ý cầu nguyện cho con. Thế, con muốn xin Chúa điều gì?”
Cô bé nồng nhiệt trả lời: “Trước hêt, con muốn bố con cho phép con được Rước Lễ lần đầu. Hai nữa là con tha thiết xin cho bố con được ăn năn trở lại.”
Vị linh mục nhắc thêm cho cô bé nhớ về xin bà mẹ Rước Lễ đầy đủ trong suốt Tuần Cửu Nhật này, để hiệp ý cầu nguyện với em.
 
Đến ngày 5 tháng 8, Mathilde đến nhà xứ xin cha cho em được Xưng Tội lần đầu, sau đó em trở về nhà, lòng tràn đầy hy vọng.
Ngày 9 tháng 8, mẹ của Mathilde đến tìm cha sở và báo tin cô bé đang bị bịnh nặng, nhưng  bản thân em vẫn hy vọng cơn bịnh không làm cản trở em tiếp tục làm tuần cửu nhật.
Cha Bettsire hỏi bà mẹ: “Thế con bé bị bịnh như thế nào?”
Bà mẹ mếu máo trả lời: “Con cũng không rõ. Chính bác sĩ đến khám cũng không biết cháu đã mắc bịnh gì. Nó cứ sốt nóng liên tục”
Vị linh mục đành chỉ biết an ủi bà mẹ ngoan đạo: “Có thể là Chúa muốn để cho con bé phải bịnh nặng, để làm dịu tâm hồn chai đá của ông bố.”
 
Đến chiều 13 tháng 8, bà mẹ lại chạy đến tìm cha sở. Bà vừa khóc vừa cho cha biêt tình trạng cô bé ngày càng xấu đi.
Vị linh mục quả quyết: “Nếu thế, lát nữa tôi sẽ mang Mình Thánh Chúa cho con bé được Rước Lễ lần đầu.”
Bà mẹ hoang mang sợ hãi nài xin: “Ôi, xin cha đừng làm thế, chồng con sẽ nổi nóng mà xúc phạm đến cha mất.”
Vị linh mục nge vậy lại thôi, cha hứa với bà sáng mai cha sẽ dâng Lễ cầu nguyện đặc biệt cho Mathilde.
 
Ngày 14 tháng 8, lúc 8 giờ tối, có người đến gọi cha Bettsire ở phòng khách. Không thể tin được, đó chính là bố của bé Mathilde đang đứng đó. Ông ta khẩn khoản xin cha hãy đem Mình Thánh Chúa cho con bé vào ngày hôm sau.
Vị linh mục chưa hết ngạc nhiên, vội bảo: “Nếu ông muốn, tôi có thể tới ngay đêm nay..”
Với một giọng chắc nịch, ông ta ngắt lời: “Không, cha hãy để đến đúng ngày mai.”
 
Vào lúc 4 giờ chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng bé Mathilde để kéo lại mấy tấm màn. Cô bé đang ngồi trên giường thều thào nói với mẹ: “Mẹ ơi, con muốn nói với mẹ một chuyện. Không biết con ngủ hay con mơ, nhưng điều con nói với mẹ đây chắc chắn là sự thật: ngày mai con sẽ chết.”
Bà mẹ hốt hoảng kêu lên: “Ôi, con tôi, sao con lại dám nói như thế?”
Em khẳng định:  “Rồi mẹ sẽ thấy, ngày mai con sẽ chết mà. Hồi nãy lúc con đang ngủ hay con đang mơ gì đó, nhưng con đang ngồi trên giường thì có một luồng ánh sáng rực rỡ chiếu vào phòng con, con thấy một Bà rất xinh đẹp, mặc toàn đồ trắng tinh. Bà mĩm cười với con, rồi dịu dàng ra dấu bảo con: “Con thân yêu, con hãy vào Nước Trời với Ta.”
Con vội vàng lắc đầu: “Không, con không muốn”
Bà ngạc nhiên hỏi lại: “Thế con không muốn lên Trời ư?”
Con thưa: “Có chứ ạ, nhưng xin cho phép con được rước Mình Thánh Chúa đã, và ngoài ra, con còn muốn bố con ăn năn trở lại nữa.”
 
Nge vậy, Bà Xinh Đẹp liền đến sat bên giường để hôn lên trán con, rồi nói: “Con ngoan lắm, được rồi, ngày mai con sẽ được như ý, rồi Ta sẽ đến tìm con để đưa con về Thiên đàng.”
Con nói thêm một câu: “Vâng, nếu được như vậy, ngày mai con sẽ vui lòng đi theo Bà”. 
Đó mẹ thấy chưa, chắc chắn ngày mai con sẽ chết mà.”
Nhưng bà mẹ cứ nức nở lặp đi lặp lại: “Không, Mathilde ơi, con chỉ mơ đấy thôi, con chỉ mê sảng đấy thôi.”
 
Ba giờ sau ông bố đi làm về, vừa bước vào phòng, cô bé đã kêu lên: “Bố ơi, ngày mai con sẽ chết”
Đến phiên ông bố trợn tròn mắt kinh ngạc, không hiểu đầu đuôi thế nào. Bà vợ liền kéo ông sang phòng bên cạnh và kể lại tât cả. Ông bực bội quát lên: “Phi lý. Thật là phi lý.”
Ông đùng đùng quay lại phòng Mathilde, chưa kịp nói gì thì em đã vội thưa: “Bố ơi, dù bố có tin hay không thì con cứ nói với bố rằng: ngày mai con sẽ chết.”
Ông  bố đã hơi dịu xuống, ông khẩn khoản nói với Mathilde: “Con ơi, con đừng bỏ bố mẹ, bố mẹ chỉ có mỗi mình con thôi.”
Cô bé vẫn quả quyết: “Bố không thể thay đổi được gì đâu. Bà Xinh Đẹp mặc toàn màu trắng đã nói với con như thế.
Ông bố đến sát bên giường, hỏi: “Nhưng mà con muốn gì? Con cứ nói đi, bố sẽ làm ngay cho con, bố chỉ van xin con, con đừng có chết.”
Khuôn mặt cô bé chợt ửng hồng, loé lên niềm hy vọng, em hỏi lại bố:
“Vậy thì bố đến nhà xứ xin cha ngày mai mang Mình Thánh Chúa cho con ngay đi, vâng, chỉ trong vòng ngày mai thôi.”
 
Và ngày 15 tháng 8, Lễ Đức Mẹ Lên Trời đã tới, đó cũng là ngày cuối cùng của Tuần Cửu Nhật. Ngay từ sớm tinh mơ, cha và một chú giúp Lễ, đã đem Mình Thánh Chúa cho cô bé Mathilde.
Cha vừa bước vào phòng, cô bé đã tung chăn, giang rộng hai tay: “Lạy Chúa Giêsu, Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến cùng con.”
 
Cha sở thấy rùng mình ớn lạnh vì xúc động. Cha mời mọi người ra khỏi phòng, rồi nói với em: “Con có muốn xưng tội không?”
Mathilde suy nghĩ một thoáng rồi trả lời: “Thưa cha, lòng con hoàn toàn trong trắng, con chỉ xin cha trao Chúa Giêsu cho con vì con đã quá khao khát Người.”
 
Bố mẹ cô bé, cô y tá và một người giúp việc trong nhà trở lại, họ cùng em đọc kinh Cáo Mình. Vừa dứt lời kinh thì ông bố đã quỳ xuống, khóc nức nở. Cha sở trang trọng trao Mình Thánh Chúa cho Mathilde. Vừa rước lễ xong, em đã chìm sâu vào tĩnh nguyện.
Độ 3, 4 phút sau đó, em mở mắt ngồi lên, rồi nghiêng mình âu yếm hôn bà mẹ.  Em nói một cách dõng dạc: “Mẹ thân yêu của con, con cám ơn mẹ thật nhiều về tất cả mọi chuyện mẹ đã làm cho con. Bây giờ thì con có thể yên tâm nhắm mắt được rồi.”
Em lại quay sang ông bố, trông thấy ông quá đau khổ, em khẩn khoản xin bố: “Bố ơi, bố có thể hứa với con một điều được không?  Bố thân yêu của con, xin bố hãy trở thành một người Kitô hữu thật tốt, bố nhé”
Cuối cùng em nhìn cha sở và thì thào: “Con cám ơn cha đã đem Chúa Giêsu đến cho con, bây giờ con không còn đói nữa.”
 
Mathilde kiệt sức ngả mình xuống giường. Nằm như thế được mấy phút, em lại trỗi dậy, nhìn ra phiá cửa và nói thật rõ ràng: “Kia rồi, Bà Xinh Đẹp mặc toàn trắng lại đến kia rồi.”
Nói thế rồi em ngả xuống chiếc gối, trút hơi thở cuối cùng...
 
Ba ngày sau, các bạn cùng lớp đưa linh cữu Mathilde tới Nhà thờ. Đoàn người đưa tiễn trông như một đám rước khải hoàn trong chiến thắng hơn là một đám tang ảm đạm.
Khi từ nghiã trang trở về, ông bố của Mathilde đến bên cha Bettsire, khóc nức nở:  “Cha ơi, tôi đã giết con tôi.”
Cha ôn tồn nhẹ nhàng bảo ông:  “Không phải thế đâu, ông không hề giết con bé. Chính Thiên Chúa đã tới tìm con bé. Mà không phải Thiên Chúa muốn đưa con bé về thôi đâu, Người còn muốn cả linh hồn của ông nữa đấy.”
Đến lúc này thì ông bố xúc động thú nhận: “Vâng thưa cha, Thiên Chúa đã chiếm được tôi rồi. Điều tôi đã hứa với bé Mathilde cuả tôi, tôi nguyện ghi nhớ cho đến hết đời.” ./.
Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Nên Rước Lễ Trên Tay Hay Rước Lễ Trên Lưỡi (8/3/2018)
Lời Kêu Xin. (7/1/2018)
Tin/Bài cùng ngày
Vua Thánh Louis Và Phép Thánh Thể (6/7/2018)
Tin/Bài khác
Cn 4016: Cảm Nghiệm Kỳ Diệu (4/11/2018)
Thật Hối Tiếc, Nếu Bạn Không Đọc Câu Chuyện Nầy? Và Bạn Sẽ Khóc Khi Đọc Xong Câu Chuyện Này. (3/10/2018)
Bài Lời Chúa 151: Đức Maria Là Mẹ Thật Của Cả Nhân Loại --- Hết (10/13/2017)
Bài Lời Chúa 150: Đức Maria Là Tình Yêu Thiên Chúa Mặc Xác Đàn Bà (10/13/2017)
Bài Lời Chúa 149: Vui Sướng Nguyện Kinh Lạy Cha (tiếp) (10/13/2017)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768