MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: thiên chúa :: chúa cha và chúa giêsu
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 148: Vui Sướng Nguyện Kinh Lạy Cha
Thứ Sáu, Ngày 13 tháng 10-2017
BÀI LỜI CHÚA 148

VUI SƯỚNG NGUYỆN KINH LẠY CHA

Trích Tin Mừng thánh Matthêu 6.7-13

Chúa Giêsu dạy:

     Cầu nguyện, thì anh em chớ lải nhải như người ngoại ! Chúng tưởng hễ nói nhiều thì sẽ được nhậm. Chớ bắt chước chúng, vì Cha anh em biết rõ anh em cần gì, trước khi anh em xin Người.
     9Vậy anh em hãy cầu nguyện thế này:

Lạy Cha chúng con, Đấng ngự trên trời,

Nguyện Danh Cha hiển thánh,
     10Nước Cha trị đến,

Ý Cha thành sự, dưới đất cũng như trên trời.
     11Xin cho chúng con hôm nay có bánh ngày này.
     12Xin tha tội nợ chúng con, như chúng con cũng tha khách nợ.
     13Và chớ để chúng con sa cơn thử thách, nhưng xin cứu lấy chúng con thoát khỏi quỉ dữ.

*    Đó là Lời Chúa ! - Lạy Chúa Kitô, ngợi khen Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

Vừa nghe nói đến nguyện Kinh Lạy Cha, có người đã muốn bỏ không thèm đọc tiếp, vì nói về một kinh quá quen thuộc, bổn đạo vẫn đọc sáng tối, liền với một chuỗi kinh khác : Kính mừng, Sáng danh, kinh Tin, cậy, mến, kinh Lạy Nữ Vương, kinh ăn năn tội, v.v…và thường đọc một lèo cho đủ bổn phận con nhà có đạo, không đọc thì phải đi xưng tội bỏ đọc kinh… Có gì lạ đâu mà phải nghe ? Chúa Giêsu không nghĩ thế! Ngài thấy chúng ta không biết cầu nguyện. Vậy Ngài phải dạy chúng ta cầu nguyện, và Ngài bảo : "Khi cầu nguyện, anh em đừng lải nhải như dân ngoại ; họ nghĩ rằng : cứ nói nhiều là được nhậm lời.”

     Chúa nói đúng : chúng ta thường đọc các kinh hằng ngày một cách máy móc, vô tâm vô tình, chẳng khác gì người ngoại lải nhải. Rồi Chúa còn nhấn mạnh :Đừng bắt chước chúng !” “Chúng tưởng hễ nói nhiều thì sẽ được nhậm”. Xem ra chúng ta vẫn cứ bắt chước người ngoại, họ nói nhiều, chúng ta cũng đọc kinh nhiều, những tưởng rằng phải đọc hết các kinh, trong đó trình bày các nỗi khổ, các thiếu thốn, các nhu cầu của ta, để thông tin cho Chúa biết, sợ rằng không nói đủ thì Chúa không biết. Đức Giêsu vạch ra cái lầm to lớn của chúng ta: Chớ bắt chước chúng vì Cha anh em biết rõ anh em cần gì, trước khi anh em xin Người.  Đâu cần phải thông tin cho Cha thì Cha mới biết. “Vậy anh em hãy cầu nguyện thế này…” Và Chúa dạy ta cầu nguyện với Chúa Cha chỉ bằng một Kinh Lạy Cha mà thôi, ngoài ra không thấy dạy kinh nào khác ? Anh chị em cứ lục tìm trong suốt cả sách Tân Ước, sẽ không tìm thấy Chúa dạy một kinh nguyện thứ hai.sao ? Vì :

I.- KINH LẠY CHA GỒM TÓM TẤT CẢ MỌI KINH

Chính Chúa Giêsu suốt đời chẳng đọc kinh nào khác ngoài Kinh này, nói cách khác, những khi cầu nguyện một mình với Chúa Cha, có khi thâu đêm tới sáng - như Tin Mừng Lc 6.12 cho biết - Ngài cũng chỉ thưa với Chúa Cha những điều chứa trong Kinh này ; ngay cả Lời nguyện siêu thời gian được thuật lại ở Tin Mừng Gioan chương 17, là lời cầu nguyện long trọng nhất và dài nhất, Ngài thưa với Cha trước khi ra đi chịu chết, cũng vậy. Lời nguyện này cũng gồm tất cả những gì có trong Kinh Lạy Cha.

 Tại sao khi cầu nguyện, Đức Giêsu chỉ nói với Cha những điều trong kinh này ? Thưa : Bởi vì trong kinh này chứa đựng tất cả những gì Chúa Cha sai Ngài xuống thế để thực hiện. Cho nên phải nói rằng : Kinh này chất chứa tất cả tâm huyết, ưu tư, quan tâm của cả đời Ngài :

Thật vậy, suốt thời sứ vụ, khi rao giảng Nước Trời, khi dạy dỗ, khi dùng quyền năng xua đuổi quỉ ma, chữa lành bệnh hoạn tật nguyền, cả đến cái chết hy sinh trên thập giá, Ngài chỉ tâm tâm niệm niệm lo thực hiện những điều chứa trong Kinh ấy. Đây ta hãy xem :

Trên đối với Thiên Chúa thì nào là lo làm cho Danh Cha cả sáng, tức là làm sao cho mọi người nhận biết Chúa Cha là Thiên Chúa của họ ; nào là làm cho Nước Cha trị đến ; Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như đã thể hiện trên trời;

Còn dưới thế, đối với loài người thì nào là lo cho họ được cơm ăn áo mặc, được ơn tha tội, được gìn giữ khỏi mọi sự dữ v.v…

  Các môn đệ Đức Giêsu, thấy Thầy cầu nguyện, và nhìn lại mình, thấy "không biết cầu nguyện thế nào cho phải" (Rm 8.26), bởi vậy mới đến xin Ngài dạy cho họ cầu nguyện:  "Có lần Đức Giêsu cầu nguyện ở một nơi kia, Ngài cầu nguyện xong thì một người trong nhóm môn đệ nói với Ngài: 'Thưa Ngài, xin dạy chúng con cầu nguyện…’”. Và đáp lại, “Ngài bảo các ông : 'Khi cầu nguyện anh em hãy nói : 'Lạy Cha v.v…'." (Lc 11.1-2). Ngài chỉ dạy có một kinh này : Vì Kinh này gồm tóm tất cả mọi Kinh, không có kinh nào nói những gì hơn hay ngoài những điều của kinh này, cho nên Thánh Giáo phụ Cyprianô giảng rằng : "Trong số những lời dạy dỗ… (cho dân Ngài), Chúa Giêsu đã đưa ra một thể thức cầu nguyện, cũng chính Ngài đã dạy chúng ta phải cầu xin điều gì" […]

Và Thánh nhân dám kết luận rằng :

"Cầu nguyện khác cách Chúa Giêsu dạy, thì không chỉ là ngu dốt mà còn là tội lỗi !" (Bài Kinh sách, Mùa Chay, tuần I, thứ ba).

  

            II.-  KINH LẠY CHA CAO TRỌNG KHÔN SÁNH

            Lý do là đây :

Thiên Chúa, chưa bao giờ có ai thấy cả;
nhưng Con Một… Đấng hằng ở nơi cung lòng Chúa Cha, chính Ngài đã tỏ cho chúng ta biết.  (Ga 1.18)

Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa... Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã tỏ cho anh em biết. (Ga 15.15)

            Từ thuở đời đời, Đức Giêsu, Con Một Thiên Chúa, hằng ở trong cung lòng Chúa Cha, nên đã nghe biết, dò thấu hết mọi điều, biết những tâm tư của Cha, biết những điều gì Cha ưa thích, những gì Cha tha thiết mong muốn, những gì Cha quan tâm, những công việc Cha dự định …

            Tất cả những gì Chúa Giêsu đã biết và "đã nghe được nơi Chúa Cha", tất cả những "bí mật" của Cha, Chúa Giêsu xuống thế và "đã tỏ cho chúng ta biết", đã "bật mí", đã tiết lộ ra cho chúng ta biết hết trong cuốn Thánh Kinh, và Ngài đã gói ghém, cô đọng tất cả lại cách riêng trong Kinh Lạy Cha.

Vì thế Kinh Lạy Cha là lời nguyện thần linh cao cả khôn sánh, độc nhất vô nhị, hết sức cao đẹp và đáng quí trọng vô cùng.

            Chúng ta vẫn thường tôn trọng kinh của Giáo Hội, của Đức Giáo Chủ, của các thánh đặt ra, và cách riêng kinh của Đức Mẹ dạy. Nhưng thử hỏi Đức Gíao Chủ có ở trong cung lòng Chúa Cha không ? Có thánh nào đã được ở trong cung lòng Chúa Cha ? Ngay cả Đức Mẹ, Người có ở trong cung lòng Chúa Cha từ thuở đời đời không ? Không ! Không ai trong các Ngài đã được ở trong cung lòng Chúa Cha để có thể biết được tất cả tâm tư của Chúa Cha, những gì Chúa Cha ưa thích, quan tâm, mong muốn. Chỉ mình Chúa Giêsu Con Một Chúa Cha từ đời đời ở trong cung lòng Cha, nên biết được, và vì thương chúng ta, coi chúng ta như bạn hữu, đã tiết lộ cho chúng ta biết.

Vì không hiểu biết sự cao trọng khôn sánh trên hết mọi kinh như thế, nên chúng ta bao lâu nay đọc Kinh Lạy Cha hết sức thờ ơ, lạt lẽo đến nỗi Đức Mẹ bảo : “Các con không biết nguyện Kinh Lạy Cha”. Thật đáng buồn, Chúa Giêsu đã dạy ta Kinh ấy từ 2000 năm, và chúng ta đã đọc kinh ấy hàng vạn lần trong suốt 2000 năm, thế mà Đức Mẹ lại bảo ta chưa biết nguyện kinh ấy.

Một Kinh thần linh cao trọng khôn sánh như thế mà có người lại dùng để đọc trước khi ăn cơm, là một việc phàm trần! Chẳng lẽ không nhớ rằng trong Thánh Lễ, trước khi nguyện Kinh này, Hội Thánh còn dạy chúng ta tuyên xưng cách cung kính : “Vâng lệnh Chúa Cứu Thế và theo lời Người dạy, chúng ta dám nguyện rằng…

Xét theo lý, đọc Kinh ấy trước bữa cơm là chuyện không đúng, vì ta đọc : “Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày” là cầu xin cơm ăn chứ gì ? Mà cầu xin là xin điều gì chưa có, nay đứng trước mâm cơm Cha đã ban cho có rồi mà ta còn xin Cha cho chúng con lương thực, chẳng hóa ra tham lam lắm sao ? Khi ấy dâng lời tạ ơn thì mới đúng.

Bây giờ nghĩ đến cá nhân mỗi người : chúng ta cứ thử xét lại xem từ trước đến nay, chúng ta đọc Kinh Lạy Cha như thế nào? Thờ ơ, chia trí lo ra, đọc cho xong, đọc như cái máy…? Và vì ta chỉ đọc một cách máy móc, vô hồn… nên có lời Đức Giêsu phê rằng: “Chí lý thay điều Ysaia đã tuyên sấm trên các ngươi  rằng: ‘Dân này tôn kính Ta ngoài môi miệng, còn lòng chúng thì xa Ta một vời. Thật là luống công vô ích kiểu chúng thờ Ta (như vậy)’.” (Mt 15.7-8), hèn chi ta nguyện Kinh này cả ngàn năm rồi mà không thấy có hiệu quả gì : Danh Cha chẳng cả sáng, Nước Cha trị vì chẳng đến, Ý Cha chẳng thể hiện, còn loài người vẫn đói khổ, vẫn hận thù, chém giết, chiến tranh v.v…, sự dữ và tội lỗi vẫn hoành hành…

Không chỉ luống công vô ích, nguyện Kinh này cách vô tâm vô tình như thế còn là một sự xúc phạm đến Thiên Chúa. Thật vậy, trong sách ngôn sứ Malaki (1.6tt) có lời Thiên Chúa lên tiếng trách mắng :

“Con kính cha, tớ sợ chủ. Nếu Ta là Cha, nào đâu sự kính trọng Ta? Nếu Ta là chủ, nào đâu sự kính sợ Ta? … Nhưng các ngươi nói : Chúng tôi khinh thị Danh Người ở đâu nào ? - (Đây) Nơi việc các ngươi dâng lên tế đàn của Ta bánh trái nhơ uế…. Khi các ngươi dâng lên con vật mù lòa, què quặt, bệnh hoạn làm tế vật, làm lễ tế, thì không phải là bất chính (là khinh thị) sao? Ngươi hãy thử đem biếu cho quan khâm sai, xem ông có chiếu nhận, có cho ngươi ngẩng mặt lên (yên lành) không ?… Các ngươi coi Danh Ta như đồ tục… Các ngươi miệt thị Ta… Các ngươi đem dâng những thứ lễ vật ấy mà mong Ta chiếu nhận tự tay các ngươi sao ?”

Kinh nguyện vô tâm vô tình, đọc lua lua như cái máy, tâm trí thì lo ra những chuyện đâu đâu… thật chẳng khác gì ta dâng lên Chúa Cha những lễ vật què quặt bệnh hoạn, sao không khỏi miệt thị Danh Cha ! Và như thế sao dám mong được nhậm lời ?

Tích truyện

          Truyện kể rằng : Thánh Phanxicô Assidi một hôm cùng với thầy Lêô đi công tác xa về. Trên con đường dài, thánh nhân thấy nói chuyện nhiều vô ích, nên đề nghị với thầy Lêô là thi đua đọc Kinh Lạy Cha. Thế là hai cha con bắt đầu... Khi đến gần cửa nhà Dòng, thánh Phanxicô dừng lại hỏi thầy đã đọc được bao nhiêu Kinh Lạy Cha. Thầy hớn hở nói :        

- “Thưa cha, con đọc được 200 Kinh rồi, sau đó không đếm xuể nữa ! Còn cha, đã đọc được bao nhiêu kinh ?”

-  Cha mới đọc có một kinh mà chưa xong…

Thầy Lêô : 

- Ủa !?...

Thánh nhân không chỉ đọc, người còn suy gẫm từng lời kinh, và tâm hồn người say sưa miên man chiêm niệm ý nghĩa…

Người ta thuật lại rằng : một lần kia Đức Mẹ có nói :    “Mẹ không cần các con đọc kinh Lạy Cha 100 lần hay 200 lần. Tốt hơn là nên đọc chỉ một kinh thôi, nhưng với niềm khao khát gặp gỡ Thiên Chúa. Các con phải làm mọi sự vì tình yêu.”

Một lần kia, thấy nhóm cầu nguyện đọc kinh (hay hát thánh ca) nào đó một cách lơ là, chiếu lệ, biết thế Đức Mẹ bảo: “Xin các con lặp lại lần thứ hai !”, họ làm xong rồi Mẹ lại bảo “Hãy lặp lại lần thứ ba”... Họ có vẻ hơi buồn... Khi họ làm xong, Mẹ nói :

“Mẹ xin lỗi vì đã bắt các con làm đến ba lần, chỉ vì Mẹ muốn các con làm việc gì cho Chúa, phải làm với trọn vẹn trái tim!”

YYY

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài cùng ngày
Bài Lời Chúa 151: Đức Maria Là Mẹ Thật Của Cả Nhân Loại --- Hết (10/13/2017)
Bài Lời Chúa 150: Đức Maria Là Tình Yêu Thiên Chúa Mặc Xác Đàn Bà (10/13/2017)
Tin/Bài khác
Bài Lời Chúa 149: Vui Sướng Nguyện Kinh Lạy Cha (tiếp) (10/13/2017)
Bài Lời Chúa 147 : Những Tư Tế Không Bước Lên Bàn Thờ (9/26/2017)
Bài Lời Chúa 146 : Bí Tích Thánh Thể (phần V) --- Rước Lễ (4) (9/26/2017)
Bài Lời Chúa 145: Bí Tích Thánh Thể (phần V) --- Rước Lễ (3) (9/26/2017)
Bài Lời Chúa 144: Bí Tích Thánh Thể (phần V) --- Rước Lễ (2) (9/26/2017)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768