MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: đức mẹ medjugorje :: hành hương mễ du kỳ 14, 2007(more ...)
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Chuyến Hành Hương Mễ Du, Từ Ngày 2/7 Đến 11/7/2007 Bài 2
Thứ Hai, Ngày 9 tháng 2-2009

Chuyến Hành Hương Mễ Du, từ ngày 2/7 đến 11/7/2007 bài 2

§ Thuận Hà

Washington, ngày...

Cha quí mến,

... Một hôm sau lễ ra, con và Su sau gặp một thày chủng sinh người VN đang theo học bên Rôma dòng Phan Sinh, hình như thày đang học Triết thì phải. Đất lạ quê người mà gặp người đồng hương thì mừng lắm. Peter cũng không ngoại lệ, thày gặp chúng con tay bắt mặt mừng như quen thân, mặc dù tiếng Việt không rành nhưng cũng ráng nói nửa Việt nửa Mỹ. Peter đã qua đây 3 lần rồi và cũng muốn vô dự buổi hiện ra, nhưng khi con hỏi Ivan thì anh không chịu: “Nếu cho một người vô thì nhiều người khác cũng sẽ theo vô như vậy, nơi này sẽ loạn lên mất…” (Ivan chỉ ưu tiên cho các linh mục).

Khi Đức Mẹ hiện ra với anh, nhiều khi con chăm chú cầu nguyện, nhưng cũng có khi con bị lo ra, con ngó lên quan sát khuôn mặt của anh lúc đó: Ivan đang chăm chú cầu nguyện bất chợt ngẩng lên cười rất tươi, khuôn mặt đang đăm chiêu chợt bừng sáng. Nụ cười thật rạng rỡ, thật hạnh phúc. Anh mỉm cười trong suốt lúc Mẹ hiện ra và gật đầu liên hồi. Đôi môi mấp máy. Thời gian có thể là 5 hoặc 10 phút. Anh nói: “Khi Mẹ đến, Mẹ rất vui. Mẹ giơ tay chúc lành cho mọi người. Mẹ nhìn từng người.” (nghe nói Mẹ nhìn từng người, con cảm thấy vô cùng ấm áp, mặc dù biết Mẹ luôn sống gần bên và theo dõi từng ánh mắt) Anh dâng những ý chỉ của mọi người lên Mẹ. Mẹ cầu nguyện với anh. Mẹ nói chuyện riêng về cuộc đời anh. Mẹ thường quan tâm đến hòa bình thế giới, nhắc nhiều đến các linh mục, đến những người bịnh tật ốm đau. Sau đó, Mẹ làm phép các ảnh tượng. (Mẹ nói, tuy Mẹ làm phép ảnh tượng nhưng cũng phải để cho các linh mục làm phép nữa vì các linh mục làm phép là chính Chúa Giêsu làm phép). Sau đó Mẹ nói: “Các con đi bình an” và ra đi. Những lúc đó con cầu nguyện rất nhiều cho những người thân thương của mình, con dâng tất cả cho Mẹ, nhờ Mẹ cầu bầu che chở cho từng người.

Nhìn gương mặt buồn của anh lúc Mẹ đi khỏi làm trái tim con cũng phải chùng xuống, hồn con cũng buồn theo. Không buồn sao được khi gặp Mẹ Thiên Đàng chỉ trong giây phút ngắn ngủi rồi Mẹ lại đi. Chia tay nào mà không mủi lòng, không đau xót, không nhớ nhung, không sầu muộn, không héo hắt ? Nhất là người đó lại là người Mẹ yêu dấu của mình. Nếu là con, chắc con chết được, chắc con không thể làm gì khác, chắc con ngồi đó khóc, ngồi đó đau, chắc con không trở về cuộc sống thế gian.

Nhưng Ivan nói, anh sống như vậy đã 26 năm rồi, ngày nào cũng mong đến giây phút gặp gỡ đó. Ngày nào anh cũng chuẩn bị. Ngày nào anh cũng nuôi hy vọng. Ngày nào anh cũng ôm ấp mộng ước giây phút thần tiên này. Phải, cuộc sống là hy vọng, là mộng ước. Nếu không có những hy vọng, những mộng ước thì cuộc sống sẽ khô khan tẻ lạnh, chán chường sẽ phủ ngập con tim. Con người còn sống là còn hy vọng, còn mộng ước để cuộc sống bớt đi buồn tẻ. Vì có hy vọng, có mộng ước mới có sức mạnh để bước đi, mới thấy vui trong cuộc sống. Con người ai cũng có mộng ước của mình. Mộng ước của người Công Giáo là gì, nếu không phải là được gặp gỡ Chúa, là hạnh phúc bất tận đời sau, là những hứa hẹn vô biên trên thiên đàng. Nhưng vì là con người hèn yếu nên con người vẫn nuôi những mộng ước phù du để thấy đời đáng sống, cho dù chút mộng ước đó mong manh như sương khói, như bèo bọt tan mau, như giọt sương long lanh trong nắng sớm trên đài hoa đi nữa.

Sứ điệp nào Mẹ cũng nhắn nhủ cầu nguyện cho hòa bình. Có hai điểm Mẹ nhấn mạnh là Thánh Lễ và chầu Thánh Thể vì Chúa Giêsu thật sự hiện diện ở đó. Trong một sứ điệp Mẹ nói: “Nếu phải chọn giữa cuộc hiện ra và Thánh Lễ thì nên tới với Thánh Lễ.”

Ivan dành ngày cuối để gặp gỡ từng người chúng con, coi ai có nhu cầu gì cần thiết để xin với Mẹ, anh ghi vào giấy và ngày hôm sau anh đệ trình lên Mẹ. Trong cái giỏ xin ơn trước tượng của Mẹ, chúng con cũng đã viết để vào đó bao nhiêu ý nguyện của từng người .

Ivan nói cuốn sách Đức Mẹ kể lại cho Vicka về cuộc đời Đức Mẹ đã xong, bây giờ chỉ chờ ngày Mẹ cho phép ra đời mà thôi. Ivan cũng biết phần nào về cuốn sách này. Hai người Thụ khải "locutionists" (Jelena và Marijana là hai người luôn được nghe tiếng nói trong lòng) từ hai năm nay Đức Mẹ không còn nói chuyện với họ nữa. Vicka hiện không tiếp khách hành hương vì một tai nạn do một người hành hương vô ý xô đẩy, thành thử kỳ này con cũng chẳng gặp được. Cách đây mấy năm, Vicka bị ung thư nhưng bây giờ đã lành. Có một lần vì đau đớn quá Vicka xin cho được khỏi, và trong 5 ngày sau đó Mẹ không tới với cô. Trong 5 ngày đó không gặp Mẹ cô còn đau đớn hơn khi bịnh tật nên cô xin được gặp lại Mẹ, dù phải chịu bệnh tật đau đớn mấy đi nữa.

Con đi Mễdu mấy lần nhưng đây là lần đầu được thấy thị nhân Marija, người được Đức Mẹ trao ban sứ điệp hàng tháng cho thế giới. Như vậy là trong 6 thị nhân chỉ còn Ivanka là người con chưa được gặp. Nhưng Ivanka trong bao năm nay chỉ nói chuyện với khách hành hương tất cả có 8 lần. Hình như cô không thích xuất hiện giữa công chúng. Con cũng dự buổi nói chuyện của cha Jozo. Và buổi nói chuyện của cha Kurtovic. Buổi nói chuyện với cha Jozo, cha Kurtovic, và Marija rất đông. Đa số là những người mới đi lần đầu tiên. Kỳ này con không được gặp Mirjana, Vicka, Jacob, nhưng có Ivan như thế cũng quá đủ cho con.

Con hỏi về các điều bí mật thì Ivan nói sẽ được tiết lộ khi thời điểm đến. Nhóm con hỏi cũng nhiều điều nhưng con chẳng nhớ hết được. Có một điều này là từ trước tới nay con nghe các thị nhân tả cảnh Thiên Đàng như thế nào, những người trên Thiên Đàng rất hạnh phúc làm sao…. Họ cầu nguyện, ca tụng Chúa v.v… Ivan cũng diễn tả về thiên đàng rất đẹp, rất hạnh phúc, không ai có đủ ngôn từ để diễn tả được. Nhưng không thấy ai nói tới các trẻ em trên Thiên Đàng. Chỉ có Ivan nói thấy rất nhiều Thiên Thần nhưng không thấy trẻ em nào cả. Phải chăng tất cả các trẻ em trên Thiên Đàng đều trong hình dạng Thiên Thần ?

Con nói: thiên hạ bảo rằng tất cả những sứ điệp của Mẹ đều giống nhau. Ivan hỏi : Giống nhau ở điểm nào? Đối với tôi thì 26 năm nay không có cái nào giống cái nào. Trường hợp có những cái giống nhau cũng không có gì lạ vì Mẹ kêu gọi nhưng mấy người đã đáp trả. Cũng giống như một bà mẹ có đứa con hư, bà không muốn thấy con mình sa đà trụy lạc, bà kiên trì dùng lời lẽ để thuyết phục đứa con, để lôi nó về đường ngay nẻo chính, bắt buộc bà phải lặp đi lặp lại những lời với người con ấy cho tới khi nó thức tỉnh.

Đức Mẹ hiện ra ròng rã 26 năm nay. Mẹ kêu gọi, van xin. Mẹ lập một trường dạy cầu nguyện hầu biến đổi thế giới này, nhưng thế giới vẫn tối đen. Sứ điệp tháng rồi Mẹ nói Thiên Chúa mong mỏi toàn thế giới hoán cải nhưng chuyện đó như xa vời quá. Có người mẹ nào thấy con cái sống trong lầm than đau khổ mà không thương xót. Đức Mẹ cũng không ngoại lệ, tình của Mẹ còn gấp triệu người mẹ trần gian.

Có một trường hợp khá lý thú, đó là chặng đàng Thánh Giá thứ 4, Mẹ gặp Chúa Giêsu vác thánh giá, cũng là nơi Mẹ hiện ra với Ivan, vì bạn của Ivan bị tai nạn xe hơi, lúc đó anh đang ngắm Đàng Thánh Giá nhưng rất buồn thì ở chặng này Đức Mẹ đã hiện ra để an ủi anh. Sau đó bạn của anh đã được chữa lành.

Ivan kể lại: ngày áp lễ Lòng Thương Xót Chúa, Ivan lúc đó đang ở bên New Hampshire thì Laureen, vợ anh, gọi cho anh nói Đức Giáo Hoàng đã qua đời. Chiều đó, khi Đức Mẹ hiện ra với anh. Ivan cầu nguyện cho ngài thình lình anh thấy ngài hiện ra đứng bên cạnh Đức Mẹ. Ngài nghiêng đầu qua Đức Mẹ và Đức Mẹ nghiêng đầu qua bên ngài. Đức Mẹ nói với Ivan: “Đây là con yêu dấu của Mẹ, ngài đang ở với Mẹ.” Ivan nói ngài rất trẻ, rất đẹp trong phẩm phục giáo hoàng mầu trắng.

Cha Slavko chết ngày 24 tháng 11 sau khi vừa xong chặng đường thánh giá. Ngày 25 Đức Mẹ hiện ra với Ivan nói: “Ngài đã được tái sinh trong nước trời…” Đây là người duy nhất được Đức Mẹ tuyên bố như vậy vì từ xưa tới nay Mẹ chưa làm vậy cho một ai. (Chuyện đó con cũng chẳng lấy gì làm lạ, vì khi còn sống ngài đã hết lòng vì Mẹ). Chúa Giêsu đã chẳng nói: Ai tuyên xưng Ta trước mặt thiên hạ, thì Ta sẽ tuyên xưng người đó trước mặt Cha Ta đó sao. Đức Mẹ làm vậy là để tưởng thưởng cho ngài mà thôi. Hiện nay trên núi Thánh Giá họ để một tảng đá lớn để tưởng nhớ ngài.

Con hỏi: Đức Mẹ da ngăm đen hay trắng, Ivan nói trắng. Con nói, Đức Mẹ hiện ra với các thị nhân bên Phi Châu, họ nói da Mẹ ngăm đen kia mà. Nhưng có lẽ Mẹ hiện ra ở đâu thì Mẹ theo sắc tộc đó.

Ivan cho biết: 5-6 năm sau này, trong những Thứ Sáu Tuần Thánh, Chúa Giêsu thường đến trong hình hài đầu đội mão gai. Những mùa Noel, khi Đức Mẹ tới thường ẵm Chúa Hài Đồng tới và Đức Mẹ cho phép con của Ivan được sờ vào người Chúa bằng cách Ivan cầm tay chúng đặt vào người Chúa.

Đồi Hiển Linh có hai cây Thánh Giá mầu xanh. Sự tích của cây Thánh Giá này là vì hồi đó ông già của Ivan đã dùng mầu sơn đó để sơn lên, vì trong nhà không có mầu sơn nào khác. Nơi đó có hai cây là vì chỗ cây thứ nhất diện tích quá nhỏ hẹp không đủ chỗ cho nhóm của anh nên người ta mới cất lên cây thứ hai. Cây sau này có mấy cái băng để ngồi thoải mái hơn.

Hiện tại Ivan vẫn được Đức Mẹ hiện ra mỗi ngày nhưng Thứ Hai và Thứ Sáu còn thêm một lần nữa, vì hai ngày này Ivan thường đem nhóm cầu nguyện lên đồi cầu nguyện. Nhưng chỉ có ngày Thứ Sáu là dành cho công chúng. Hôm thứ Hai trước khi về, con cũng được dự buổi hiện ra cho công chúng này. Tối đó khoảng 9 giờ tối đã đông nghẹt (10 giờ mới bắt đầu). Cả một góc đồi ngồi kín như kiến cỏ. Con leo lên tìm một chỗ ngồi. Họ lần hai chuỗi, sau đó Đức Mẹ mới hiện ra. Con không hiểu sao tối đó mùi hoa rừng thơm ngát một vùng trời, sau đó là mùi hoa hồng. Con nhớ nhiều lần leo lên đồi, cả sáng lẫn tối nhưng chưa bao giờ được ngửi mùi hoa rừng này.

Chuyện này làm con nhớ tới mùi trầm hương con đã được ngửi… trong một giáo xứ. Vì một hôm đi lễ nghe cha xứ nói: “Đêm nay nhà chầu để Mình Thánh suốt đêm cho tới 8 giờ sáng mai.” Hôm sau khi thức giấc, con nhớ tới lời của ngài. Con khao khát được viếng Chúa, nhưng trời còn tối quá con ngại không dám đi. Nhưng lòng thèm khát tới với Chúa thôi thúc, con tự nhủ: “Tại sao phải sợ, tới với Chúa mà sợ gì.” Và con đã lái xe đi. Khi tới đó, con không thấy chiếc xe nào cả chỉ mỗi một chiếc xe Van đậu ngoài bãi đệu xe. Vừa lúc con mở cửa xe bước ra thì ngửi thấy mùi trầm hương quyện nồng trong không khí. Từ chỗ đậu xe vô tới nhà chầu cũng khoảng mấy trăm mét. Quãng đường đó nồng mùi trầm. Con nghĩ chắc mùi hương này xông ra từ nhà tạm, chắc trong đó đang xông hương…nhưng khi mở cửa vô thì không thấy gì cả, chỉ có mỗi một người đàn ông đang qùi trước Mình Thánh, chẳng có trầm hương mà cũng chẳng có gì hết. Con biết ngay là Chúa muốn đáp trả cho lòng khao khát viếng Chúa của con. Chỉ mỗi một hành động cỏn con đó cũng thấy Chúa quá gần gũi thân thương với mình. Chúa thật tuyệt vời ngay cả trong những chuyện nhỏ mọn của đời sống con người.

Về tấm hình Đức Mẹ giang tay như hình Thánh Giá, Ivan nói, đó là tấm hình lúc đầu Mẹ hiện ra lần đầu nói: “Hòa bình, hòa bình”. Người ta ráng vẽ cho giống nhưng chẳng thể giống được, chẳng có một họa sĩ tài ba nào có thể vẽ đúng chân dung của Mẹ. Mẹ đẹp lắm: Da trắng, mắt xanh, tóc đen, má hồng, cực kỳ diễm lệ. Đã có lần các thị nhân hỏi Mẹ tại sao Me đẹp vậy thì Mẹ trả lời: “Tại Mẹ yêu thương, các con hãy yêu như Mẹ thì các con sẽ đẹp.”

Con hỏi, còn những tượng ảnh Đức Mẹ một tay để trước ngực, một tay như mời gọi thì sao? Anh nói: Tùy thuộc cách diễn tả khi Mẹ nói chuyện. Nhiều khi Mẹ để một tay trên ngực, một tay đưa ra. Còn khi Mẹ cầu nguyện cho chúng ta thì hai tay Mẹ đưa ra phía trước, chắc giống như khi các linh mục đặt tay cầu nguyện cho bịnh nhân vậy.

Khi Mẹ hiện ra với anh thì cùng lúc Mẹ cũng hiện ra với Vicka, Marija, nhưng sứ điệp ban cho mỗi người thì khác nhau. Có người hỏi có khi nào Mẹ hiện ra Mẹ khóc không thì Ivan trả lời có.

Kỳ này nhóm của con có mấy người cũng thấy cảnh mặt trời quay trên đường đi lễ. Năm giờ sáng Chúa Nhật, chúng con lên núi Krizevac để đi Đàng Thánh Giá. Su chụp được một tấm hình trước bức phù điêu Chúa Giêsu cầu nguyện trong vườn Giêtsimani, lúc đó là 5 giờ 15. Măt trời còn ngủ, vậy mà khi mở ra coi, thấy có một góc mặt trời tỏa sáng trong tấm hình, Su chụp tiếp tấm thứ hai thì tối đen. Có lẽ Chúa muốn nói cho biết: “Ta thực sự hiện hữu.’. Và một người nữa chụp được tấm hình trên núi Thánh Giá thì có hình Đức Mẹ đứng bên cây thánh giá bằng xi măng đó, và trên thánh giá là gương mặt Chúa.

Hành hương Mễdu với tâm tình tới với Chúa, chứ nếu tới đó để tìm dấu lạ điềm thiêng e rằng sẽ thất vọng vì đã có biết bao người tới đó để tìm dấu lạ.. đã thất vọng khi không thấy gì.

Năm nay cũng tổ chức kỳ Tĩnh Tâm quốc tế cho các linh mục như mấy năm trước. Một linh mục nói: “Thật không thể ngờ được, một giáo xứ nhỏ bé xa xôi thế này mà có sức thu hút 600 linh mục các nơi trên thế giới tới cấm phòng, cái đó là gì nếu không phải là quyền năng của Thiên Chúa.”

Theo nguồn tin thì cha Cantalamessa không được giảng phòng cho các linh mục trong tuần cấm phòng quốc tế là vì các giám mục ở Mosta đã không cho phép ngài đến giảng. Thay thế vào đó là cha Tomislav Ivacic. Cha Cantalamessa rất thất vọng vì chuyện này. Ngài đã viết một lá thư gửi cho các linh mục tới cấm phòng phân trần chuyện của ngài. Ngài cũng kể lại một câu chuyện đã xảy ra trong những ngày cấm phòng đó: Một linh mục nói tiếng Pháp tới Mễdu lần đầu tiên đã kể lại chuyện một hối nhân tới xưng tội với ngài. Hối nhân này có một thoáng lúng túng khi giải thích với cha rằng lúc ở Pháp, không biết vì lý do gì ông lại muốn có một ước muốn mãnh liệt đi Mễdu. Ông chỉ biết vừa đủ Mễdu ở nơi đâu, ông không chắc chắn về lý do tại sao ông muốn đến đó. Không thể cưỡng lại ý muốn thôi thúc bên trong, ông ngồi vào xe và lái đi, lái không ngừng, không nghỉ ở một chặng nào. Vì vậy đi hơn một ngày đường ông tới Mễdu. Tới đó, ông thấy tòa giải tội… ông vẫn bị tiếng nói bên trong thôi thúc, dẫn dắt, ông bước vô toà cáo giải và cũng không biết tại sao mình bước vô đó. Sau khi nghe kể vậy, vị linh mục nói: “Ừ thì con đã tới đây rồi. Tại sao lại không xưng tội đi chứ?” Hối nhân nhận lời. Ông ta đã bỏ không xưng tội từ lúc còn thơ ấu. Vị linh mục còn nói thêm rằng ông đã xưng thú rất lâu và rất tốt.

Chuyện lạ Mễdu thì không thiếu. Những người trở về với Chúa cũng nhiều. Hãy nhìn hoa trái của nó để thấy Mễ Du là dòng sông ân sủng mà Thiên Chúa đang dùng nơi này để kêu gọi con cái trở về với Ngài.

Kỷ niệm sẽ khó quên, sẽ ăn sâu vô tiềm thức và sẽ sống mãi như những vần thơ bất tận. Những vần thơ này đã làm con nhớ nhung, nhưng vui vì có nó. Xin cho con được sống mãi với những kỷ niệm đẹp khó quên trong vùng trời đầy thương nhớ này. Con ước gì được sống lại những ngày vui đó: “Hồng ân Chúa bao la, tuôn đổ xuống chan hòa, tuy tay con nhỏ bé bao nhiêu cũng không vừa…” Tạ ơn Chúa và Mẹ muôn muôn đời.

Thư đã dài, cám ơn cha đã dành thời giờ đọc thư con. Xin Chúa chúc lành cho cha bây giờ và mãi mãi.

Con, Thuận Hà

Medj206.jpg

Thuận Hà cùng với một người bạn và cô em dâu chụp hình lưu niệm trước tượng Đức Mẹ trong Nhà Thờ Thánh Giacôbê, Giáo xứ Mễ Du.


BÀI THƠ DÂNG MẸ :

Vượt ngàn trùng con về đây thăm Mẹ
Lướt bóng mây con tràn đầy hy vọng
Nhớ nhung nhiều ngập tràn kín hồn mong
Khung trời xưa cho con bao mộng ước

Dù đường dài con không hề quản ngại
Chỉ mong sao được về bên Mẹ
Đồi ‘Hiển Linh’ nơi Mẹ thăm viếng
Đất Mễ Du tình Mẹ mãi chở che

Nương gió chiều hồn trôi theo mộng
Con về đây để thỏa nỗi nhớ nhung
Lá cây rừng vươn lên trong nắng ấm
Nắng lung linh ước mộng thật mông lung

Đêm xuống rồi con lên đồi chiêm niệm
Từng bước chân đạp trên đá gồ ghề
Tim reo vui nghe tiếng Mẹ gọi mời
Không gian rộng mở đón bước con về

Đồi ‘Hiển Linh’ đêm nay ‘sao’ nhiều quá
Ánh sao đêm lấp lánh trên trời cao
Mẹ nhìn xuống bầy con vây quanh Mẹ
Dâng lời cầu, hòa trong gió lao xao

Mẹ đứng đó như giơ tay mời gọi
Dáng dịu hiền bao dung tha thiết
Bao năm rồi Mẹ không hề mệt mỏi
Vẫn kiên trì chờ mong khôn xiết

Vùng đất thánh Mẹ lập trường cầu nguyện
Dạy bầy con phải hoán cải ăn năn
Mẹ dắt dìu từng đường đi nước bước
Bước theo Mẹ sẽ không gặp khó khăn

Con quì đây nghe lòng mình thổn thức
Lệ tuôn tràn vì Tình Mẹ chứa chan
Mẹ khổ đau vì con cái lạc loài
Xa bến bờ hạnh phúc hoài khô khan

Con quì đây nghe tim mình chao đảo
Xót xa nhiều vì Tình Mẹ khoan dung
Mẹ Mễdu, Mẹ tuyệt hảo vô song
Tâm tình Mẹ tha thiết khôn cùng

Đất Mễdu, là dòng suối ngọt ngào
Đã cải hóa bao tâm hồn tội lỗi
Đất Mễdu là dòng sông ân sủng
Giúp muôn người tránh xa bao lỗi tội

Mẹ hiền ơi! Con nuôi bao mộng ước
Ước mong sao cho thế giới thiện toàn
Thiết tha nhiều cho lệ thắm thôi trào
Để Tim Mẹ được chiến thắng khải hoàn

Međjugorje 7-2007 – Thuận Hà

(*) Những lá thư này cô Thuận Hà gửi cho cha linh hướng, chúng tôi thấy có những điều hữu ích, nên với sự đồng ý của cô, chúng tôi đem chia xẻ với các bạn.

Thuận Hà, 5/8/07


• Chuyến Hành Hương Mễ Du, từ ngày 2/7 đến 11/7/2007, phần (1) & (2)

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài cùng ngày
Chuyến Hành Hương Mễ Du, Từ Ngày 2/7 Đến 11/7/2007 (2/9/2009)
Tin/Bài khác
Bài Medu 126: Tường Thuật Về Cuộc Hành Hương Kỳ Thứ 14 Của Nhóm Radio Giờ Của Mẹ (9/12/2008)
Bài Medu 127: Cảm Nghiệm Từ Chuyến Hành Hương Medjugorje Lần Thứ 14 (9/12/2008)
Bài Medu 128: Bài Giảng Của Cha Jozo Zovko, Linh Mục Thị Nhân Ở Medjugorje (9/12/2008)
Bài Medu 129: Tâm Tình Về Nhóm Hành Hương Medjugorje Lần Thứ 14 (9/12/2008)
Bài Medu 130: Cảm Nghiệm Của Anh Mai Bá Long, Khách Hành Hương Từ Nước Đức Gia Nhập Nhóm Hành Hương Giờ Của Mẹ (9/12/2008)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768