Google Search
Local Search
|
Các con yêu dấu,
Trong thời gian bất an này, một lần nữa Mẹ kêu gọi các con bắt đầu đồng hành cùng Thánh Tử Mẹ - để theo Ngài. Mẹ biết niềm đau, nỗi khổ, và những khó khăn, nhưng nơi Thánh Tử Mẹ các con sẽ tìm thấy sự an nghỉ; nơi Ngài các con sẽ tìm thấy bình an và ơn cứu độ. Các con của Mẹ ơi, đừng quên rằng Thánh Tử Mẹ đã cứu độ các con bằng Thập Giá Ngài và làm cho các con, một lần nữa, có thể thành con cái Thiên Chúa; một lần nữa có thể gọi Cha Trên Trời là "Cha". Để xứng đáng có Cha, tình yêu và sự tha thứ, bởi vì Cha của các con là tình yêu và là sự tha thứ. Các con hãy cầu nguyện và ăn chay, bởi vì đó là con đường tới sự thanh tẩy của các con, nó là con đường tới sự nhận biết và trở nên hiểu biết về Cha Trên Trời. Khi các con trở nên hiểu biết về Cha, các con sẽ hiểu thấu rằng Ngài là tất cả mọi sự các con cần. Mẹ, như một Hiền Mẫu, mong muốn các con Mẹ ở trong một cộng đoàn của một con người nơi đó Lời Chúa được lắng nghe và được thi hành. *Do đó, các con của Mẹ, hãy đồng hành cùng Thánh Tử Mẹ. Hãy nên một với Ngài. Hãy làm con Thiên Chúa. Hãy yêu các mục tử mình như Thánh Tử Mẹ đã yêu thương các ngài khi Ngài kêu gọi họ phục vụ các con. Cám ơn các con.
*Đức Mẹ nói điều này một cách cương quyết và nhấn mạnh.
(Translated by www.KinhMungMaria.com)
|
Thông Điệp Mẹ ngày 2/6/2013 qua Thị Nhân Mirjana
Nguồn: www.KinhMungMaria.com
|
|
|
Kính gửi quý vị các bài Audio mới
"Giáo Lý Thánh Kinh" do Đức Cha Khảm hướng dẫn. Quý vị có thể nghe trên mạng
hoặc tải xuống máy của mình để làm tài liệu và để nghe trên xe. Chúng tôi sẽ cập nhật khi có các bài mới. Cám ơn
http://kinhmungmaria.com/audio2
|
Thông Điệp Mẹ ngày 25/5/2013 qua Thị Nhân Marija
Nguồn: www.KinhMungMaria.com
|
|
Các con yêu dấu,
Hôm nay Mẹ kêu gọi các con vững mạnh và kiên quyết trong đức tin và lời cầu nguyện, cho tới khi những lời cầu nguyện của các con rất mạnh mẽ đến nỗi rộng mở Trái Tim Thánh Tử Giêsu yêu dấu của Mẹ. Hãy cầu nguyện các con nhỏ ơi, hãy cầu nguyện không ngừng tới khi tấm lòng các con mở rộng cho tình yêu Thiên Chúa. Mẹ ở với các con và Mẹ cầu bầu cho tất cả các con và Mẹ cầu nguyện cho sự hoán cải của các con. Cám ơn các con đã đáp lại lời kêu gọi của Mẹ.
(Translated by www.KinhMungMaria.com)
|
Nói về tiên tri Samuen, Thánh Kinh có câu:
“Yavê ở với ông, Người không để rơi xuống đất một lời nào Người đã phán với ông. Và - toàn thể Israen - đều nhìn biết Samuen đáng tin là tiên tri của Yavê” (1Samuen 4.19-20).
Nếu về tiên tri Samuen mà người ta còn nói được như thế, thì phải nói sao về các lời và sứ điệp của Mẹ Thiên Chúa, Ðức Trinh Nữ Maria, Nữ Vương các tiên trỉ
Do tư cách Ðức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa, là Nữ Vương các Tiên tri vô cùng cao trọng như thế, nên lời và sứ điệp của Ðức Mẹ có giá trị cao hơn tất cả các lời của các Tiên tri, các Tiến sĩ, các thánh hết thay thảy, chỉ ở dưới lời Thiên Chúa trong Kinh Thánh và Thánh Truyền mà thôi.
|
|
|
|
|
|
Chương Trình Phát Thanh Chân Lý Á Châu ----- Thứ Năm Ngày 20/6/2013
Gồm Có: Tin tức thời sự, Mỗi tuần một sự kiện, Diễn đàn tự do, Công giáo và nhân quyền, Phút cầu nguyện
|
|
|
|
Sáng ngày 18-6-2013, tại Nhà Thờ Cà Tang, Ðức cha Giuse Vũ Duy Thống, Giám Mục Giáo Phận Phan Thiết chủ sự Thánh Lễ Khấn Dòng cho 12 Nữ Tu thuộc Hội Dòng Phúc Âm Sự Sống.
Cùng đồng tế có quý cha Hạt Trưởng Hạt Phan Thiết, Hạt Hàm Thuận Nam, cha Giám Đốc Chủng Viện Nicôla và 22 cha trong và ngoài giáo phận. Quý nam nữ tu sĩ, đông đảo ân nhân thân nhân của các tân Khấn sinh và cộng đoàn dân Chúa Giáo xứ Cà Tang chung lời tạ ơn.
|
|
Chương Trình Phát Thanh Chân Lý Á Châu ----- Thứ Tư Ngày 19/6/2013 Gồm Có: Tin tức thời sự, Gương Thánh Nhân, Gặp gỡ Ðức Thánh Cha, Nói với giới trẻ, Phút cầu nguyện
|
|
|
|
Tĩnh tâm là những ngày nhìn lại linh hồn mình, xét xem tôi đang đi về đâu, ý nghĩa cuộc đời, để rồi chìm sâu hơn nữa trong đời sống tìm kiếm ơn thánh.
|
|
|
|
Có thể nói mà không sợ sai lầm rằng: những người biết từ bỏ sẽ làm nên những cuộc đời đẹp cho trần gian. Từ bỏ ở đây có thể là một cuộc sống giầu sang, với chức tước và địa vị cao,
|
|
Các chất gây ô nhiễm trong không khí ảnh hưởng sự phát triển não của trẻ em, nhưng cuộc nghiên cứu toàn quốc đầu tiên về thai nhi cho thấy mối quan ngại
|
|
Xin thương ban cho chúng con ngày càng kính tin sùng mộ Đức Kitô, để chúng con loan truyền việc Người cứu độ thế gian cho tới khi Người lại đến. Amen.
|
|
|
|
Hãy giữ những người mà bạn thật sự yêu thương trong vòng tay của mình, thì thầm vào tai họ, nói với họ rằng: “bạn yêu thương họ nhiều như thế nào...!”
Đây là một câu chuyện cảm động về tình cha con trong cuộc động đất lịch sử tại Armenia năm 1989.
|
|
Ngay sau truyện Đức Giêsu hóa bánh ra nhiều để nuôi đám đông, tác giả Lc đặt truyện Phêrô tuyên xưng Đức Giêsu là “Đấng Kitô của Thiên Chúa”. Lời tuyên xưng này dường như được dùng để thay thế cho phản ứng kinh ngạc và lời tung hô mà ta thường thấy tác giả dùng làm kết thúc một truyện phép lạ.
|
|
>> Các loại rau củ quả luôn có vai trò quan trọng đối với sức khỏe của con người. Chính vì vậy, các chương trình lai tạo giống không ngừng được tiến hành nhằm cung cấp những loại giống mới có ích cho con người.
>> Những loại thực vật lai tạo này không chỉ cho màu sắc, hương vị hấp dẫn khác thường mà còn rất giàu vitamin nữa. Cùng điểm lại một số loại rau củ quả thú vị được "lai tạp" dưới đây...
|
|
Truyện cũ: Có một người kia được Chúa cho vác một cây thập giá. Nhưng anh ta không kham chịu, anh đến xin Chúa cho đổi cây thập giá khác. Chúa bằng lòng: Ngoài nghĩa địa có vô số thập giá đủ loại. Con cứ ra đó, muốn chọn cây nào tùy thích. Dưới ánh trăng mờ trên nghĩa địa, anh ta đã thở phào nhẹ nhõm vất cây thập giá của mình và loay hoay chọn cây khác. Nhưng anh tìm mãi vẫn không được: Có cây thì qúa dài, cây thì qúa ngắn, có cây nhẹ nhàng nhưng sù xì khó vác, có cây trơn tru nhưng nặng qúa… Và rồi đêm nào cũng thế, cho đến một lần kia, anh tìm được cây thập giá vừa ý nhất, nhẹ nhàng và êm ái, anh vác thập giá đó về nhà. Nhưng hỡi ôi, khi nhìn kỹ lại, thì ra đó chính là cây thập giá đầu tiên mà Chúa đã trao cho anh ngày nào!
|
|
“Nếu có một vấn đề làm cho bạn khó chịu, hãy chúc phúc cho vấn đề ấy.”
|
|
|
|
Vào năm 1939, khi Đức chiếm đóng Ba Lan, bà Irena Sendler là một nhân viên xã hội. Lúc này Gestapo đã tập trung khoảng 450.000 người Do Thái vào các khu trại tại thủ đô Warsaw.
|
|
Trong bài giảng này, ngài nhấn mạnh rằng vấn đề không phải là gia nhập tôn giáo, nhưng là “chúng ta làm điều tốt”:
|
|
|
|
|
|
Kinh Vinh Danh của Thánh lễ là một kinh đặc biệt ca ngợi Chúa và chúng ta nên ca ngợi với môi miệng và đặc biệt với trọn tâm hồn.
|
|
Nhóm cầu nguyện nào có nhiều ơn chữa lành là nhóm đã ca ngợi Chúa và đặt Chúa làm trung tâm điểm của mọi sự. Ngợi khen Chúa Giêsu!”
|
|
Có lần các Tông đồ la rầy và xua đuổi trẻ em, Chúa Giêsu nói ngay: “Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những ai giống như chúng” (Mt 19:14). Điều đó chứng tỏ Chúa Giêsu rất yêu quý trẻ em, nghĩa là trẻ em rất đáng yêu!
|
|
Sách Tin Mừng của Luca đặc biệt nhấn mạnh về ân điển và sự tha thứ của Chúa Giêsu. Chỉ một mình Luca ghi lại lòng từ ái đối với quả phụ thành Nain, và cũng chỉ sách này kể lại lòng ưu ái của Ngài dành cho người đàn bà tội lỗi đã xức dầu dưới chân Ngài nơi nhà người biệt phái Simon. Tuy nhiên, đây không chỉ là bức tranh về lòng từ bi thương xót của Chúa, mà cũng là bức tranh về lòng biết ơn vô bờ của kẻ đã nhận món quà vô giá của ơn tha tội.
|
|
Thánh Phanxicô Salêsiô giám mục có người giúp việc bê tha rượu chè. Một đêm kia, anh ta say mèm. Mọi người trong nhà đã ngủ hết, chỉ còn một mình thánh nhân thức khuya đọc sách. Chính người đã dìu anh về giường và lấy mền đắp cho anh, rồi sáng hôm sau mới nói cho anh biết lỗi.
|
|
Chúng ta thường thấy những nghi thức đón chào khách quốc tế rất long trọng, có lúc rất sơ sài, tùy theo vị khách nào được yêu mến, quý trọng nhiều hay ít.
|
|
Chương Trình Phát Thanh Chân Lý Á Châu ----- Thứ Ba ngày 18/6/2013
Gồm Có: Tin tức thời sự, Câu chuyện gia đình, Lời Chúa ngày Chúa Nhật, Diễn đàn tự do, Phút cầu Nguyện
|
|
|
Chúng tôi đi sớm và gặp lại những người bạn Mỹ-Việt từ nhiều năm qua. Vẫn những khuôn mặt quen thuộc, vẫn những người kiên nhẫn đi theo Chúa và bỏ mọi sự bận rộn để đến xin ơn chữa lành của Chúa Thánh Thần.
|
|
Đức cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã tôn phong 117 Thánh Tử Đạo Việt Nam ngày 19.6.1988, và đã ấn định ngày 24.11 hằng năm là ngày dân Chúa Việt Nam cử hành lễ mừng kính các ngài.
|
|
Để thấy rõ Thiên Chúa Ba Ngôi đã ĐỒNG ''biệt tuyển'' Simon LÀM Giáo Hoàng đầu tiên ''ra sao'', dựa vào Kinh Thánh, tôi xin nêu QUÁ TRÌNH, tức là các SỰ KIỆN mà Thiên Chúa SẮP ĐẶT
|
|
Trong đời sống thường ngày, có nhiều tiếng gọi. Có những tiếng gọi xuất phát từ người khác, cũng có những tiếng gọi khởi đi từ chính ta.
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Ngày hành hương Đức Mẹ Tàpao đã đến, những cơn mưa như trút nước làm dịu không khí nóng bức của mùa hè. Bất kể trời mưa và đường lầy lội, từ chiều 12 và cả ngày 13.6.2013, các đoàn hành hương từ khắp phương đã tìm về kính viếng Mẹ Tàpao.
|
“Đó chỉ là một phần thôi, phần kia là Chúa không cho phép cháu té xuống đất vì nếu cháu chết lúc ấy thì cháu sẽ vào hỏa ngục ngay. “
|
|
Ngay sau truyện Đức Giêsu hóa bánh ra nhiều để nuôi đám đông, tác giả Lc đặt truyện Phêrô tuyên xưng Đức Giêsu là “Đấng Kitô của Thiên Chúa”.
|
|
Hãy giữ những người mà bạn thật sự yêu thương trong vòng tay của mình, thì thầm vào tai họ, nói với họ rằng: “bạn yêu thương họ nhiều như thế nào...!”
|
Một năm qua, Tâm và Thành hạnh phúc dào dạt, cuộc sống thắm màu như những đóa hồng. Nhưng hạnh phúc là điều dễ có mà khó giữ!
|
|
Xưa tiên tri Êlia được Thiên Chúa gọi và chọn để thi hành sứ vụ làm nhân chứng cho Chúa giữa cuộc sống xã hội đa thần.
|
|
Xin Chúa làm cho những trái-tim-hóa-đá của chúng con nên mềm nhũn mà sớm nhận biết và thờ lạy Thiên Chúa duy nhất là Đấng giàu lòng thương xót. Amen.
|
|
|
|
|
|
|
Suy Niệm Phúc Âm CN-11 Thường Niên
Nguồn: www.KinhMungMaria.com
|
|
“Hôm ấy, vị linh mục nọ được mời đến nhà của giáo dân xyz làm phép nhà và ăn mừng tân gia. Vì là nghi thức không trọng thể và cũng chẳng mang tính chuyên nghiệp của vị thượng tế, nên vị linh mục được mời chỉ mặc thường phục có cổ trắng báo rõ mình là đấng bậc vị vọng, thế thôi. Nhưng, chuyện đeo cổ áo giáo sĩ, đã làm bé em của nhà chủ rất “lấy làm lạ”, cứ là ngắm nhìn suốt, không chán.
|
|
Phút mơ màng Lời Chúa dạy, nay thánh sử đà ghi chú. Ghi rất nhiều về cuộc sống của đấng thánh mà mọi người trân trọng, như trình thuật kể.
Trình thuật, nay thánh Luca kể về việc Chúa khen ngợi thánh Gioan Tiền Hô say mê lập cuộc sống ở sa mạc, đầy khắc kỷ.Sống khắc kỷ một đời người, thánh Gioan lại đã thiết lập Nước Trời như Chúa muốn. Trình thuật điều Chúa muốn, nay tỏ rõ về thánh-nhân thân thương, của cộngđoàn.
|
|
Những nhà nghiên cứu Kinh Thánh nhận diện người đàn bà tội lỗi nói đến trong đoạn Phúc Âm hôm nay là Maria người xứ Magđala, hoặc Maria người xứ Bêtania, hay một phụ nữ nào đó tên tuổi không thấy ghi lại. Ở đây chi tiết đó không đáng kể. Bài tường thuật đúng là một trang tuyệt bút, đáng cho người ta không dám phụ thêm chú giải. Chúng ta hãy theo mấy gợi ý của bản văn để suy niệm:
|
|
Không gì đè nặng trên một tâm hồn cho bằng tội lỗi. Và không gì an ủi cho bằng lời của tiên tri Nathan, trong bài đọc I, nói cùng Đavít: “Thiên Chúa đã tha tội cho ngươi”.
|
|
Chương Trình Phát Thanh Chân Lý Á Châu ----- Thứ Hai Ngày 17/6/2013
Gồm Có: Tin quan trọng tuần qua, Thời sự, Niềm Tin và Khoa học, Diễn đàn tự do, Tìm hiểu Thánh Kinh, Phút cầu nguyện
|
|
Thánh Germaine là người cầu bầu mạnh thế. Hãy xin cô cầu bầu cho chúng ta. Cô là người tử tế và chắc chắn cô sẽ giúp đỡ chúng ta.“
|
|
|
|
Tôi xin nói ngay tại sao tôi ghi tựa của bài này là “Tình của núi rừng”, thưa vì tôi đã không ngăn được cảm xúc khi nhìn thấy những người anh em dân tộc bày tỏ tình yêu thương, mãnh liệt, đơn sơ, thẳm sâu, mộc mạc, nồng nàn và bao la như núi như rừng. Có lẽ rất ít người miền xuôi có được thứ tình yêu nồng nàn ấy.
|
|
Xin cho chúng con được chết trong lúc đang ngợi khen lòng Chúa thương xót vô biên. Nhờ Danh Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng con. Amen.
|
|
Chăm sóc bệnh nhân là một trong những hoạt động chính của Hội dòng chúng con. Năm 2009, chúng con được nhà nước cấp giấy phép cho mở phòng Chẩn Trị Y Học Cổ Truyền. Từ đó, phòng khám được hình thành và đi vào hoạt động. Vì điều kiện hoàn cảnh chưa có đất và cũng chưa có kinh phí, nên từ khi thành lập tới nay, tu viện đang dùng tạm 3 phòng nhà khách của cộng đoàn làm phòng khám bệnh, và cho bệnh nhân lưu trú.
|
|
Thiên Chúa thật sự trông như thế nào? Ngài có phải quá xa xôi, mơ hồ, không dễ gì tiếp cận và rất khác biệt với chúng ta và thế giới này? Liệu Ngài có quan tâm đến nhân loại hay những gì xảy đến với chúng ta? Làm sao có thể biết Thiên Chúa trông như thế nào?
|
|
Nói chung, chúng ta quan tâm đến người phụ nữ tội lỗi làm cho xúc động hơn là quan tâm đến Simon, người biệt phái. Nhưng có thể chúng ta là những Simon. Simon đã mời ông thầy trẻ này đến nhà để kiểm tra: có phải ông Giêsu đây thực sự là tiên tri hay chăng?
|
|
Sự tha thứ mà Đức Giêsu ban cho không phải là một thái độ ban ơn, Người không hạ thấp người tội lỗi được thứ tha, nhưng Người làm nẩy sinh trong người ấy một tình thương mà người ấy không biết.
|
|
|
|
Mọi người sống trên trần gian này sau một thời gian sẽ gặp nhau ở một điểm chung: đều phạm tội. (Rm 3:23) Ai cũng là tội nhân[1] và chẳng ai có quyền nói mình ít tội lỗi hơn người khác.
|
|
Trong Tháng Bẩy này, chúng ta sẽ mừng Lễ Chúa Nhật 14,15,16,17 Thường Niên (Năm C), và Lễ Thánh Gicôbê Tông Đồ, Lễ kính Thánh GioanKim và Thánh Anna, là cha mẹ của Đức Maria.
|
|
một Thánh Gia, một người Mẹ Rất Thánh và một Dưỡng Phụ là Thánh Giuse, để chia sẻ và cảm thông với thân phận con người,
|
|
|
|
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
|
|
|
Thứ Bảy, Ngày 18 tháng 6-2011
|
|
GIA TÀI CỦA CHA TÔI
Cha tôi không còn nữa! Cha tôi đã mất ngày 22 tháng 5 năm 1998 ở Việt Nam, để lại lại cho tôi một gia tài vô giá. Đó chính là niềm tin, là lý tưởng, là ý chí và nghị lực giúp tôi vững bước trên đường đời.
Ông nội mất khi cha tôi còn bé lắm! Mấy năm sau bà nội “đi thêm bước nữa” nên cha tôi phải nghỉ học để tìm kế sinh nhai nuôi dưỡng 3 người em còn nhỏ dại mặc dầu lúc đó cha tôi cũng chỉ mới 15 tuổi đầu. Cha tôi không phải là người giỏi, cũng không có tài gì đặc biệt nên đã không thể làm giàu về vật chất nhưng ý chí và nghị lực của ông thật tuyệt vời. Cha tôi luôn luôn can cảm đối đầu với sự thật, cho dẫu có phũ phàng, và sẵn sàng chấp nhận “thua một trận để thắng cả cuộc chiến!”
Lúc còn ở miền Bắc, cha tôi đã từng đi “làm thuê ở mướn”, can tâm chịu nhục nhã để tìm phương tiện nuôi dưỡng các em khôn lớn, dựng vợ gả chồng cho từng người “để cô và hai chú không phải tủi thân vì ông nội chết sớm!”
Sau khi di cư vào miền Nam, ở Bình Giả một thời gian, cha tôi lại một lần nữa đưa gia đình đi dinh điền Phước Tín thuộc quận Phước Bình, tỉnh Phước Long vì sợ con cái mắc phải những cơn bệnh ngặt nghèo vì “ngã nước” nơi vùng đất đầy chướng khí lúc mới thành lập trại di cư này. Nhưng rồi thực tế quá phũ phàng, gia đình tôi lại dọn ngược trở về Bình Giả năm 1966 vì chiến tranh lan rộng trên vùng Phước Long. Một lần nữa, cha tôi đã phải bắt đầu lại từ con số không, ăn nhờ ở đậu anh em bà con, làm thuê làm mướn sống qua ngày, rồi phát rừng kiếm đất cày cấy.
Trong thời gian chạy loạn và di chuyển trở lại Bình Giả, tôi đã mất một năm học, rồi vì tuổi trẻ ham chơi, tôi phải ở lại lớp thêm một năm nữa. Tôi biết lúc đó cha tôi lo buồn nhiều lắm; tuy nhiên, vì sợ tôi chán nản bỏ bê việc học nên cha tôi chỉ ân cần nhắc nhở: “Con phải can đảm vươn lên. Con là niềm tự hào của cha. Nếu tự con không được can đảm cho lắm, thì cũng phải tỏ ra là mình can đảm. Người ta không phân biệt được một người can đảm với một người tỏ ra can đảm đâu…”
Sau năm 1975, khi biết anh em chúng tôi hầu như mất định hướng, không còn hứng thú tiếp tục học, cha tôi chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo: “Các con phải cố gắng mà học. Đời cha đã khổ vì ông nội mất sớm, không được học nhiều nên cứ phải cày sâu cuốc bẫm. Thời nào người có học cũng hơn, các con cố lên, đừng chán nản.” Tôi không bao giờ quên giọng nói nghẹn ngào của cha khi tôi từ giã gia đình trở lại trường học vào một buổi sáng cuối thu năm 1975: “Cha không có một hũ vàng cũng không có một tủ sách để lại cho con. Cha chỉ biết cày sâu cuốc bẫm để nuôi con ăn học cho tới đầu tới đũa… Con đừng cầu mong của cải mà hãy cầu mong sự khôn ngoan, hiểu biết, và lòng dũng cảm.”
Chính nhờ những lời khuyên dạy đó mà đầu thập niên 1980, em trai tôi đã trở thành một giáo viên ở vùng “Kinh Tế Mới Xuân Sơn” gần Bình Giả thay vì phải “thi hành nghĩa vụ quân sự” ở Campuchia như bạn bè cùng trang lứa. Và cũng chính nhờ những lời khuyên dạy đó mà sau khi tới Mỹ, tôi đã tìm mọi cách rời khỏi nông trại của người bảo trợ để tự đi tìm cho mình một tương lai qua việc học.
Những ngày đầu gian khổ ở Mỹ, tôi đã nghĩ thật nhiều về cuộc sống vất vả của gia đình đang lây lất qua ngày ở Bình giả, và thường xuyên ôn lại những lời khuyên dạy của cha tôi để làm động lực thúc đẩy mình phải vươn lên. Thời sinh viên độc thân, với tiền học bổng và làm việc trong trường, tôi cũng tạm đủ sống, nhưng đêm từng đêm tôi vẫn đi quét nhà, hút bụi, lau cầu tiêu… để kiếm thêm tiền mua quà gởi về giúp gia đình bên Việt Nam. Tôi rất vui mừng và hãnh diện vì trong gian nan khốn khó của những ngày đầu sống kiếp tỵ nạn, mặc dầu tôi không đủ khả năng để nuôi các em như cha tôi đã từng làm, nhưng tôi cũng giúp đỡ cha mẹ và các em, các cháu được phần nào qua cơn túng quẫn.
Trước Tết Nguyên Đán năm 1998 tôi vội vã dẫn theo đứa con gái đầu lòng mới 8 tuổi trở về khi nghe tin cha tôi bệnh nặng, và sợ sẽ không còn sống được bao lâu! Sau khi hoàn tất thủ tục Hải Quan và bước ra phía ngoài phi trường, tôi đã không cầm được nước mắt khi nhìn thấy cha già một tay chống gậy, một tay bám vào vai em tôi mới có thể đứng vững để nhìn lại đứa con trai sau bao nhiêu năm trời xa cách. Cha tôi gầy gò và xanh xáo quá!
Hai cha con tôi ôm nhau khóc ròng, trong lúc mẹ và các em, các cháu cũng khóc như mưa. Ngày tôi âm thầm lặng lẽ cỡi xe đạp rời Bình Giả ra Láng Cát để xuống thuyền đi tìm tương lai, trời mưa như thác đổ. Chiều nay tôi trở lại, trời Sàigòn nắng chang chang, nhưng sân phi trường cũng ướt đẫm nước mắt của cha, của mẹ, của anh em và con cháu. Người ta trở về trong tiếng vui cười hớn hở, cả Việt Kiều lẫn thân nhân đi đón; chỉ riêng tôi trở về với nước mắt trong vòng tay gầy guộc, yếu đuối của cha già. Khi ôm cha vào lòng để những giọt nước mắt yêu thương nhung nhớ của cha ướt đẫm vai áo, tôi mới nghẹn ngào, nức nở thốt lên: “Cha ơi! Con đã về!” Phải, tôi đã về! Tôi đã trở về bên cha già như đứa con hoang đàng trong Phúc Âm tìm về với Người Cha Nhân Hậu... (Luca 15: 11-32).
Cha tôi vốn ít nói, bây giờ lại bệnh hoạn, đi đứng nói năng đều khó khăn, nhưng cũng không quên hỏi tôi trong nghẹn ngào: “Con có học được tới đầu tới đũa như lòng cha mong ước không?” Nước mắt tôi lại trào ra. Tôi vòng tay ôm cha tựa sát vào người. Trời nóng lắm nhưng lòng tôi lại có cảm giác buốt lạnh và đang được sưởi ấm từ từ nhờ hơi ấm của tình cha...
Chúng tôi về tới Bình Giả lúc nào tôi cũng không hay vì trời đã chập choạng tối nên tôi không nhìn rõ cảnh vật hai bên đường làng. Lúc xe đậu lại trước nhà, tôi mới chợt tỉnh cơn mơ… Anh em bà con trong làng không biết tôi trở về; do đó, khi thấy xe ngừng ở cổng, họ đoán là cha tôi từ bệnh viện trở về nên chạy đến thăm hỏi đầy nhà. Một số người khi biết nhà có Việt Kiều đã âm thầm rút lui vì sợ mang tiếng đến thăm Việt Kiều chứ không phải thăm cha tôi. Khi nghe em tôi nói thế, tôi ra sân đứng chào đón mọi người, nhưng hầu hết lấy cớ “để ông cụ nghỉ” và ra về. Cha tôi mệt lắm, nhưng cũng cố gắng đứng lên nói vài lời cám ơn mọi người rồi mới để em tôi dìu vô phòng nghỉ, sau khi quay sang dặn tôi: “Cha biết con cũng mệt, nhưng cố được thì thay cha ngồi nói chuyện và cám ơn mọi người. Ngày mai con đưa cháu đi một vòng thăm hỏi anh em bà con trong họ, trong làng cho phải phép.”
Mấy ngày Tết tôi bận tối tăm mặt mày vì người vô ra liên tục. Việt Kiều nhà người khác về quê mang quà đi biếu bà con, riêng tôi lại ngồi nhà nhận quà của anh em bà con đến thăm cha tôi đang bệnh: Người mấy quả trứng, người ít trái cây, hộp sữa... Ôi! Cái tình người ở quê tôi đẹp quá! Tôi đã đi qua hơn một nửa quả địa cầu, đến thăm cả trăm thành phố khác nhau, nhưng tôi chưa tìm được ở đâu người ta có “tấm lòng yêu thương chòm xóm” như tại làng Bình Giả – Quê Hương Yêu Dấu của tôi. Có những người đã dọn ra Ngãi Giao hay vào Xuân Sơn, nhưng nghe tin cha tôi đi nhà thương về cũng lặn lội đến thăm. Có người đã nói thẳng với mẹ tôi: “Nghe nói có Việt Kiều về, nhà con cũng ngại lắm, nhưng biết ông ở nhà thương về, không đến không được!”
Cha tôi chỉ là một nông dân tầm thường, nhưng mọi người trong làng đều thương mến... Tôi đã xúc động đến rơi lệ khi bà con trong làng nói cho tôi biết trên con đường nối liền Vũng Tàu và Quốc Lộ số 1, đi ngang cuối làng Bình Giả, trước khi vào tới xã Tân Lập, có một chiếc cầu mang tên cha tôi: Cầu Ông Minh.
Tôi đã chụp hình “chiếc cầu mang tên cha tôi” đưa về Mỹ, để chung vào hộp với tài liệu tôi viết lại những lời khuyên dạy của cha từ ngày còn bé... Đây chính là biểu tượng của một gia tài vô giá cha để lại cho tôi.
Đã từ lâu lắm rồi, trên con đường mòn từ Bình Giả vào Tân Lập, có một đoạn đi qua một con suối thuộc phần đất của gia đình tôi. Chính cha tôi đã vận động bà con đốn cây xẻ gỗ làm một chiếc cầu khá tốt để giúp dân làng vận chuyển nông sản qua lại, và mọi người vẫn gọi là “Cầu Ông Minh”. Khi chính phủ quy hoạch làm đường nhựa và xây cầu xi-măng, bà con trong vùng đã xin phép được chính thức đặt tên là “Cầu Ông Minh” trong bản đồ hành chính của tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, Việt Nam.
Ngày mùng 6 tết tôi phải lên đường trở về Mỹ. Cuộc chia tay nào cũng buồn cả! Riêng tôi, khi nhìn thấy cha già chống gậy đứng bên cửa, nước mắt lưng tròng nhìn theo... tôi bước không đành! Tôi ra xe, ngoảnh mặt lại thấy cha giàn giụa nước mắt, tôi lại chạy vào. Ba bốn lần như vậy tôi cũng không làm sao cất bước lên xe.
Em tôi sợ trễ giờ lên máy bay nên vừa khóc, vừa nói: “Cha vô nhà đi, anh mới ra xe được!”
Không biết vô tình hay hữu ý, cha tôi nói một câu làm mọi người cùng bật khóc nức nở: “Con không cho cha nhìn anh con lần cuối được sao?”
Tôi ôm cha vào lòng thật chặt và nước mắt tuôn trào. Con gái tôi cũng ôm bà nội khóc nức nở. Cha tôi ôn tồn nói: “Con đưa cháu ra xe kẻo trễ. Đừng khóc nữa... Con đi đi, cứ để cha đứng nhìn theo.”
Tôi chỉ còn biết “dạ” trong tiếng nấc và bước thụt lùi ra xe. Đó là hình ảnh cuối cùng của cha tôi còn giữ mãi trong tim cho tới giờ này. Người cha già chống gậy đứng bên cửa nhìn con ra đi, hay trông ngóng bóng con trở về? !!!
Nguyễn Duy-An
|
|
Tin/Bài mới
Tin/Bài khác
|
|