MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria :: tác giả và tác phẩm :: lm martinô nguyễn bá thông
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Năm Linh Mục – Nhật Ký - Nhờ Hai Người Nên Mới Có Tôi!
Thứ Sáu, Ngày 9 tháng 10-2009
Năm Linh Mục – Nhật Ký - Nhờ Hai Người Nên Mới Có Tôi!

 

Như đã hứa với mọi người là tôi sẽ cố gắng viết thường xuyên hơn cho mục “nhật ký Linh Mục” trong năm LM này.  Hôm nay ngày 19 tháng 6 - lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu – Khai mạc năm Linh Mục – cũng là ngày kỉ niệm 38 năm bố mẹ tôi thành hôn, nên tôi xin dùng bài đầu tiên để viết về … bố mẹ!  Nhờ hai người nên mới có tôi!

 

Tôi sinh ngày 13 tháng 1 năm 1976 – có nghĩa là 5 năm sau ngày cưới tôi mới chào đời!  Bạn có thắc mắc tại sao không?  Ðó là do mẹ tôi ‘khó có mang” (theo lời bác sĩ) và mỗi khi có mang lại “hay bị sảy” – Cho nên nếu “mọi sự tốt lành” thì tôi đã có ít nhất 2 hay 3 anh hoặc chị!

 

Bố mẹ tôi buồn lắm vì cứ phải cô đơn!  Khi cưới nhau bố mẹ tôi đã lớn tuổi - bố tôi 39 còn mẹ thì 27 – cái tuổi được gọi là… ế - theo như tập quán lúc đó!  Thế nên hai người dốc hế tiền bạc để nhờ bác sĩ mong có một… mụn con!  Thế nhưng vẫn vô vọng!

 

Một ngày nọ bố mẹ tôi gặo lại vị Linh Mục chứng hôn cho Hôn Phối cũng là người đã rửa tội cho bố tôi, vị linh mục thật thà hỏi ‘con cái gì chưa?”  Và thế là bố mẹ tôi có cơ hội… giải bầy.  Sau khi lắng nghe những phàn nàn của bố mẹ tôi vị linh mục đó trách “sao các con cứng lòng tin thế!”  nhưng lại ân cần bảo “hãy đem tiền đó mà giúp người nghèo, rồi đi khấn với thánh Martino De Pouress đi!

 

Ai ngờ, trong tuyệt vọng bố mẹ tôi tin và đã làm như thế! 

 

4 tháng sau đó, tháng 4 năm 1975 - Bố tôi bị bắt đi tù (có người bảo là học tập cải tạo - Bố tôi bảo – đi tù chứ cải tạo cái gì!)  Nhưng trước khi đi tù bố tôi có ‘linh tính’ là có điều gì đang sảy ra với mẹ và bắt mẹ tôi đi khám bệnh – bác sĩ cho biết “mẹ tôi có mang!”  Bố tôi bảo “vui hết sức” nhưng “Lo lắng ngập tràn!”  Trước khi đi, bố tôi đặt tên cho con Nguyễn Bá Thông nếu là con trai – còn nếu là con gái thì Nguyễn Bá Thanh Thảo.

 

Vài tuần sau khi “bặt tin tức” của bố - Mẹ tôi cũng bị bắt đi tù (Mẹ tôi là Trung Úy Nữ Quân Nhân) thế là tôi cũng đi tù với mẹ!  Có thể tôi bị cái nghiệp “tù ở Việt Nam” bám theo!  Cho đến hôm nay tôi đã đi lang thang sống và giúp trẻ bụi đời gần 30 quốc gia, thế mà chỉ độc bị “đi tù” ở Việt Nam!  Kể ra cũng 12 lần rồi, nếu tôi nhớ không lầm!

 

Thế rồi những tháng ngày trong tù đã lấy đi chút sinh lực còn sót lại trong người mẹ tôi – Mẹ đói, mẹ ho, và ngất nhiều lần.  Cho đến một lúc mẹ không còn thể đi lại được nữa mà nằm lì một chỗ.  Họ nghĩ mẹ tôi sắp chết và cho mẹ về - có người phải “bế” mẹ con tôi ra khỏi trại giam - Lúc đó tôi được 8 tháng trong lòng mẹ!  Ðúng là tôi “cứng đầu” thiệt – bao nhiêu nguy hiểm thế mà vẫn ở mãi trong lòng mẹ, không chịu “ra sớm” như các anh chị tôi!  Có thể vì thế mà sau này tôi “cứng đầu”, ngay cả bây giờ làm linh mục tôi vẫn thế!

 

Về đến nhà – à, mà làm còn nhà mà về - nhà của bố mẹ tôi đã bị tịch thu - thế là phải đi ở nhờ - Nhưng có thể là cái “khổ” nhất là không được đi khám thai vì tôi là “tàn dư của chế độ ngụy!”  cuối cùng cũng được một vị bác sĩ tốt lành khám lén – và thông báo “nếu tiếp tục để bào thai bình thường, khi sinh có thể mẹ sẽ chết hay con sẽ chết!”  Mẹ tôi nghe mà rụng rời!  

 

Bố tôi vẫn “bặt vô âm tín.”  Mẹ thì quyết định giữ con!  Tiếp tục “trả giá” với thánh Martin “nếu thánh nhân đã xin Chúa cho được mụn con, mong ngài tiếp tục xin Chúa giữ gìn mẹ tròn con vuông!  Sau này nếu Chúa muốn nó đi tu, con cũng dâng hiến!

 

Tuy vậy mẹ vân sợ.  Mẹ viết hai bức thư gởi bố - nội dung y chang nhau - chỉ khác có mồi cái tên tôi.  Ðể nếu mẹ có mệnh hệ gì – tùy theo con trai hay con gái – gia đình, sau khi liên lạc được với bố, sẽ gởi cho bố bức thư báo rằng “mẹ đã tròn, con đã vuông!”

 

Ngày 13 tháng 1 tôi chào đời và trở thành người con duy nhất!  Với 9 tháng trong bụng mẹ thiếu toàn bộ chất dinh dưỡng đó có thể là nguyen nhân tại sao tôi mang trong người bao nhiêu… căn bệnh!  Nhưng, tạ ơn chúa, tôi vần nguyên vẹn, nhìn bên ngoài tuy không “đẹp trai” nhưng nói chung là đầy đủ tứ chi – không bị thiếu phần nào!  Chuyện còn dài, nhưng xin cho phép tôi không kể tiếp!

 

Ngày 3 tháng 2 năm 1993 tôi và bố mẹ rời VN qua Mỹ theo diện HO – và ngày 5 tháng 6 năm 2004 tôi trở thành Linh Mục đời đời theo phẩm hàng Menkisêđê!

 

Trong ngày “trọng đại” của đời tôi, tôi đã cả gan sửa lại lời bài hát “tôi vần nhớ” của nhạc sĩ  để tặng cho bố mẹ tôi – gói trọn những gì tôi muốn nói!  Và lời bài hát như sau!

 

Bao năm qua, dù đi tu nhưng con vẫn nhớ.  Nhớ rằng mình kiếp con người, mẹ cho con tình yêu sức sống, còn cha lo những chuyện tương lai!

 

Con vần nhớ, những đêm dài mẹ lo cho con, ngồi đan áo cho con mùa đông!

 

Con vần nhớ câu chuyện tình đầu, mẹ đã gieo trong trái tim con, là Giêsu đã nhuộm khổ giá chết cho trần gian! 

 

Con vần nhớ khi vô nhà dòng, mẹ cùng cha ra tiễn con đi, lòng hân hoan nhưng thật buốt giá khi xa người con!

 

Bao đêm qua, gọi mẹ cha sao nghe giá buốt, mới hay mình vẫn con người.  Mẹ cha ơi nguyện cho con nhé, nguyện cho con mến một Giêsu!

 

Con vần nhớ mắt mẹ buồn nhìn nơi con đi, cầu xin Chúa ban ơn thật nhiều!

 

Con vần nhớ cha hay bảo rằng, làm người cha phải biết lo toan, dạy răn con sao thật khôn lớn không thua người ta!

 

Con vẫn biết cha mẹ thật buồn, vì đời nay phải sống cô đơn, nguyện hy sinh cuộc đời đổi lấy quê hương đời sau!

 

Câu thơ kia mẹ ru con bao năm vần nhớ, nhớ rằng mình phải yêu người.  Tình cho đi tình yêu vĩnh cửu, tình Giêsu ấy tình không phai!

 

Con vần nhớ, cha vần thường gọi phone cho con, và gởi chút cho con tiền tiêu!

 

Con vần nhớ năm xưa một chiều, lần về thăm mẹ đã cho con, quyển Thánh Kinh, thêm một sâu chuồi mân côi màu đen!

 

Nhưng hôm nay gọi mẹ cha sao nghe thắm thiết – nối trong tình Chúa yêu người!  Tình Giêsu, tình yêu mãi mãi, người con yêu mãi là Giêsu!

 

Con sẽ tiến tiến lên bàn thờ - niềm hân hoan con sẽ reo vui – NHỜ MẸ CHA CON CÒN GIỮ MÃI TRÊN MÔI NỤ CƯỜI!

 

Bố mẹ thương mến, 38 năm nhìn lại - quả là một quãng thời gian dài!  Hôm nay lại là một sự trùng hợp “hữu duyên” khi Ðức Giáo Hoàng Benedicto XVI lại chọn đúng ngày bố mẹ thành hôn để chính thức khai mạc năm thánh Linh Mục, con linh mục nhỏ bé trong gia đình - muốn gởi lời cám ơn đến bố bẹ! Tạ ơn Chúa!  Và sáng hôm nay, khi dâng Thánh Lễ con đã “đặt” bố mẹ trên dĩa thánh cùng với bánh rượu tiến dâng! 

 

Con của bố mẹ,

 

Lm Martino Nguyễn Bá Thông

(trich trong nhật ký Linh Mục)

19 tháng 6 năm 2009

Ngày kỉ niệm bố mẹ Thành Hôn – Khai mạc Năm Thánh linh mục!

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Và Bỗng Dưng Nước Mắt Tôi… Tuôn Thành Dòng! (12/2/2009)
Tôi Khóc! (12/2/2009)
Ôi, Đức Cha Của Tôi! (10/12/2009)
Năm Linh Mục – Nhật Ký - Nhờ Hai Người Nên Mới Có Tôi! (10/12/2009)
Mắc Cỡ (10/12/2009)
Tin/Bài cùng ngày
Ôi, Đức Cha Của Tôi! (10/9/2009)
Mắc Cỡ (10/9/2009)
Tin/Bài khác
Lm Martinô Nguyễn Bá Thông - Lại… Một Chuyến Ði #6 (9/15/2009)
Lm Martinô Nguyễn Bá Thông - Lại… Một Chuyến Ði #5: Cũng Một Kiếp Người! (9/15/2009)
Lm Martinô Nguyễn Bá Thông - Lại… Một Chuyến Ði #4-2 (9/15/2009)
Lm Martinô Nguyễn Bá Thông - Lại… Một Chuyến Ði #4-1 (9/15/2009)
Lm Martinô Nguyễn Bá Thông - Lại… Một Chuyến Ði #3 (9/15/2009)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768